Chương 94: Cùng bay (6)

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 94: Cùng bay (6)

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một đêm không mộng mị.
Khi Kiều Vũ Tụng tỉnh dậy, đầu óc anh vẫn còn chậm chạp, như chưa khởi động. Anh sờ tay sang bên cạnh, thấy trống không, quay đầu lại thì thấy Tống Vũ Tiều đang đứng trước cửa sổ, ngắm cảnh bên ngoài.
“Tiểu Tiều?”
Kiều Vũ Tụng ngồi dậy, cầm điện thoại, hỏi: “Sao em lại dậy sớm thế?”
“Hơi lệch múi giờ một chút,” Tống Vũ Tiều nói, quay lại phía giường, cúi người hôn chào buổi sáng.
Kiều Vũ Tụng mỉm cười hài lòng, kéo chăn ra, tìm quần áo vương vãi trên giường. Vừa mặc quần áo vào, anh vừa hỏi: “Buổi sáng em có dự định gì không? Buổi trưa anh mới có cuộc họp chuẩn bị.”
Tống Vũ Tiều nhún vai, nói: “Em không có kế hoạch gì. Nếu anh muốn nghỉ ngơi thì cứ ở trong phòng đi.”
“Em đã đến Suwan bao giờ chưa?” Kiều Vũ Tụng thấy cậu có vẻ không mấy hào hứng. Cậu lắc đầu.
“Chưa từng đến đây, cũng không tò mò bên ngoài thế nào sao?”
Kiều Vũ Tụng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh phát hiện em đúng là một người thích ở nhà. Từ khi chúng ta quen nhau đến nay, anh chưa thấy em nói đi chơi ở đâu, mua sắm gì? Trước kia khi chúng ta chưa hẹn hò, em đã làm gì vào thời gian rảnh rỗi?”
Tống Vũ Tiều do dự một chút, đáp: “Khi đó em tùy theo đối phương muốn làm gì.”
Kiều Vũ Tụng ngẩn người, chợt nhớ tới Cố Hối Chi từng nói Tống Vũ Tiều chia tay anh ta không lâu sau đã có tình yêu mới. Anh thật sự đã hỏi một câu ngốc nghếch. Kiều Vũ Tụng đang nghĩ như vậy thì thấy Tống Vũ Tiều cầm tay anh.
“Em nhàm chán và nhạt nhẽo lắm à?” Tống Vũ Tiều hỏi.
Kiều Vũ Tụng không ngờ cậu lại nghĩ như vậy, nên nhanh chóng nói: “Sao lại thế được?” Anh dừng lại, chạm vào mặt Tống Vũ Tiều, cười nói: “Tiểu Tiều của chúng ta luôn là người dễ thương và chủ động nhất.”
Nghe vậy, Tống Vũ Tiều áp trán lên trán anh, cọ nhẹ, nói: “Lúc mới chia tay, em đã được người cũ dạy cho một bài học về cách làm người.”
“Hả?” Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên.
“Anh ấy nói khi yêu, em chẳng chủ động làm gì, mọi chuyện đều lấy bản thân làm trung tâm, không quan tâm đến cảm xúc của người khác.” Tống Vũ Tiều mím môi nói.
Kiều Vũ Tụng rất ngạc nhiên khi cậu có thể nhắc đến người yêu cũ một cách bình tĩnh như vậy. Tống Vũ Tiều rốt cuộc là một quân tử thẳng thắn vô tư, nói gì cũng không thẹn với lòng, hay là quá tin tưởng anh, tin rằng anh sẽ không để tâm và ghen tị? Nghĩ đến đây, Kiều Vũ Tụng không biết nên cười hay nên khóc, nói: “Anh đồng ý với việc nói em quá ích kỷ trong mọi việc và không quan tâm đến cảm xúc của người khác. Tuy nhiên, anh không đồng ý nói em không chủ động. Em thì… hơi nhạt nhẽo một chút thôi.”
Nghe anh nói vậy, Tống Vũ Tiều ngồi dậy, lạnh lùng nhìn anh.
Kiều Vũ Tụng không nhịn được cười, ôm mặt cậu, nói: “Anh nghĩ mình ăn sáng trước, sau đó từ từ nghĩ xem buổi sáng làm gì.”
“Bữa sáng có món gì?” Tống Vũ Tiều nheo mắt hỏi.
Kiều Vũ Tụng cười, ngay lập tức đẩy Tống Vũ Tiều ngã trên giường.
Chờ lúc nhìn thấy Kiều Vũ Tụng ngồi trên người mình, Tống Vũ Tiều mới kinh ngạc phát hiện anh vẫn còn không mặc quần lót.
Kiều Vũ Tụng không cho cậu nhìn linh tinh, quay mặt cậu lại đối diện với mình, nghiêng người, nói: “Ăn nhà khoa học vĩ đại của chúng ta, giáo sư Tống Vũ Tiều đây này.”
Từ lúc Kiều Vũ Tụng nói từ từ suy nghĩ xem buổi sáng làm gì, Tống Vũ Tiều cũng đã đoán được bọn họ sẽ không ra ngoài được.
Trách nhiệm này Kiều Vũ Tụng tự nhiên chỉ chịu một nửa, nửa còn lại Tống Vũ Tiều chịu. Chỉ được nghỉ buổi sáng, đi đâu cũng không kịp, đơn giản là ở trong phòng khách sạn trò chuyện phiếm với nhau. Dù sao thời gian ở bên cạnh Kiều Vũ Tụng, cho dù có làm gì đi nữa cũng không thể coi là lãng phí.
Dù là chương trình giải trí hay tin tức truyền hình, tất cả trên TV đều bằng tiếng Thái. Thật vất vả cậu mới tìm được một kênh tiếng Anh đang phát sóng màn trình diễn trượt băng nghệ thuật đôi.
Ngay sau khi Tống Vũ Tiều đặt điều khiển xuống, cậu đã bị Kiều Vũ Tụng kéo vào trong chăn….
Thời điểm họ ra khỏi chăn, sự kiện thể thao trên TV đã chuyển sang giải vô địch bóng chuyền nữ đã kết thúc cách đây ít lâu.
“Muốn xuống lầu mua gì đó ăn không?” Tống Vũ Tiều nhìn chương trình thể thao, vừa hỏi xong, Kiều Vũ Tụng liền từ phía sau ôm lấy cậu.
Kiều Vũ Tụng sờ ngực cậu, lại xoa bụng cậu, hỏi: “Em đói bụng à? Muốn ăn sáng không?”
Tống Vũ Tiều nhún vai, nói: “Không sao, em có thể nhịn bữa sáng mà.”
“Anh làm em đói rồi,” Kiều Vũ Tụng dựa vào vai cậu nói.
“Đúng vậy, em đói đến mức ‘một chút’ cũng không còn.” Tống Vũ Tiều trêu chọc, quay đầu lại quả nhiên thấy Kiều Vũ Tụng đỏ mặt trừng cậu. Cậu ngoạm một miếng vào miệng Kiều Vũ Tụng, nói: “Giờ no rồi.”
Kiều Vũ Tụng không đành lòng khi thấy Tống Vũ Tiều đi theo mình suốt 2 ngày qua chỉ ăn tạm trên máy bay. Anh thở dài và nói: “Tắm rửa sạch sẽ đi, anh dẫn em đi ăn gần đây. Nhưng mà…”
Tống Vũ Tiều nghi hoặc quay lại, nhìn thấy Kiều Vũ Tụng chỉ ngón tay lên vai mình.
“Anh có thể để lại đây một dấu hôn không?” Kiều Vũ Tụng cẩn thận hỏi.
Tống Vũ Tiều ngạc nhiên, bật cười: “Trên vai không có mạch máu, em lo anh hôn sưng miệng mới có thể để lại dấu. Hôn trên cổ đi, ở đây này.” Nói xong liền vỗ vỗ vào gáy mình.
Kiều Vũ Tụng muốn để lại dấu hôn, nhưng nếu anh hôn vào cổ cậu, như vậy sẽ quá lộ liễu. Anh do dự: “Có thể không?”
“Được rồi, dù sao mấy ngày nay em cũng không đi làm.” Tống Vũ Tiều thấy anh do dự, ôm eo anh, kéo anh ngồi lên đùi mình: “Đến đây.”
Kiều Vũ Tụng ngẫm nghĩ thì đúng là như vậy, mấy ngày nay không phải đến đơn vị, Tống Vũ Tiều còn chưa về Tích Tân, căn bản là không thể gặp người quen, cho dù là dấu hôn trên cổ bị nhìn thấy, cùng lắm thì bị người lạ đánh giá là có bạn tình cuồng nhiệt mà thôi.
Nghĩ như vậy, Kiều Vũ Tụng ôm vai cậu, vùi đầu hôn lên cổ cậu.
Trên đường từ sân bay về khách sạn, Tống Vũ Tiều đi theo Kiều Vũ Tụng, hoàn toàn không biết mình đang đến đâu.
Gần trưa, khi cùng Kiều Vũ Tụng ra ngoài, cậu mới nhận ra khung cảnh đường phố bên ngoài có vẻ quen thuộc, cứ như đã từng thấy trong một bộ phim nào đó.
Tống Vũ Tiều nhìn quanh, nhưng thấy ánh mắt của Kiều Vũ Tụng thường xuyên dõi theo mình.
Cậu giả vờ như không nhìn thấy, một lát sau, khi đang băng qua đường, cậu bất ngờ ôm lấy vai Kiều Vũ Tụng rồi hôn lên trán anh.
Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên, có thể nhìn thấy dấu hôn đỏ trên cổ cậu, vừa cười vừa vùi cằm vào vai cậu.
“Có bộ phim nào quay ở đây không?” Khi đi theo Kiều Vũ Tụng vào nhà hàng, Tống Vũ Tiều tò mò hỏi.
“Ừm, chắc cũng khá nhiều. Đây là trung tâm giải trí và thời trang, giống như Sanlitun* vậy. Nhiều bộ phim thần tượng của giới trẻ Thái Lan cũng quay ở đây.” Kiều Vũ Tụng dứt lời, nắm lấy tay Tống Vũ Tiều, theo người phục vụ, hai người ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ.
(Sanlitun: khu dân cư ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Sanlitun được biết đến với các nhà hàng sang trọng và cuộc sống về đêm thời thượng.)
Kiều Vũ Tụng đảm nhận việc gọi món, anh không hỏi ý kiến Tống Vũ Tiều mà trực tiếp gọi hai món là mì Tom Yum và Sinh tố Xoài.
Tống Vũ Tiều thu lại tầm mắt khỏi quang cảnh đường phố, phát hiện người phục vụ đã mang thực đơn đi, cậu nhìn Kiều Vũ Tụng.
Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên hỏi: “Em muốn ăn gì nữa không?”
“Không, tùy anh quyết định.” Tống Vũ Tiều nói, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thán nói: “Ở đây vẫn là mùa hè.”
Kiều Vũ Tụng cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, dễ dàng thấy được đàn ông và phụ nữ mặc trang phục mùa hè thời thượng ở khắp mọi nơi, còn có một số khách du lịch Tây ba lô từ châu Âu và Mỹ.
“Ở đây một năm có bốn mùa, chỉ khác ở chỗ là nóng và rất nóng thôi.” Kiều Vũ Tụng nói, chống cằm nhìn Tống Vũ Tiều đang ngồi đối diện.
Tống Vũ Tiều thoáng nhìn anh rung chân dưới bàn, mỉm cười: “Vui vẻ thế sao?”
Anh gật đầu nói: “Đây là lần đầu tiên anh thấy em mặc bộ đồ này, áo thun và quần đùi. Chân em thật dài.”
“Đương nhiên rồi.” Tống Vũ Tiều nhướng mày đầy tự hào, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Em mặc áo khoác bông cũng rất đẹp trai.”
Kiều Vũ Tụng không nghĩ cậu mặt dày và tự luyến như vậy, trêu chọc, nói: “Vậy thì anh thật sự rất mong chờ.”
“Không bao lâu nữa là có thể thấy rồi, bây giờ đã tháng 10 rồi.” Tống Vũ Tiều nói xong, người phục vụ đã mang sinh tố xoài đến.
Chưa kịp ăn một miếng, Kiều Vũ Tụng đã cầm lấy, nói cậu không được ăn đồ lạnh khi bụng đói. Cậu đành chịu vậy.
“Làm tiếp viên hàng không thật sự rất vất vả, không chỉ đối phó với chênh lệch múi giờ, mà còn cả thay đổi khí hậu đột ngột. Ở Tích Tân mới vào đông, đi Hokkaido đã có tuyết, đến Thái Lan, lại phải trải qua cả mùa hè.” Tống Vũ Tiều trước khi ra cửa, chỉ riêng việc tìm trang phục mùa hè đã thấy phiền phức rồi.
“Ừ, như đêm qua thì tốt rồi, có thể mang theo túi hành lý qua đêm. Nếu như bay đi bay về trong cùng một ngày thì có lúc buổi sáng say nắng, buổi chiều cảm lạnh.”
Tống Vũ Tiều cảm thấy anh nói hơi quá lời, nhưng nhìn thấy anh ăn sinh tố Xoài, liền nhìn chằm chằm anh: “Sao anh có thể ăn?”
“Bởi vì anh là anh Tiểu Tụng, em là bé Tống Vũ Tiều.” Nói xong, anh múc một muỗng lớn cho vào miệng.
Tống Vũ Tiều cạn lời, chờ khi mì nước được mang tới, nói: “Tốt hơn là anh ăn ít đi, buổi chiều còn có chuyến bay.”
Nghe xong, Kiều Vũ Tụng do dự một chút, đẩy món sinh tố ra.
Vào ngày thứ ba, họ có hai chuyến bay, từ Suwan trở lại Tích Tân, sau đó lại bay đến Haneda.
Không biết có phải là ảo giác không, Tống Vũ Tiều cảm nhận được ở Suwan, Kiều Vũ Tụng đã thoải mái hơn rất nhiều, mọi sự kiềm chế ở Trung Quốc gần như biến mất, ngay cả với cậu, Kiều Vũ Tụng cũng trở nên chủ động hơn.
Tống Vũ Tiều thích nhìn thấy vẻ ngoài thoải mái và tự tin đó của anh, nhưng vẫn tò mò về những thay đổi này, cậu hỏi: “Anh thích sống ở nước ngoài hơn?”
Kiều Vũ Tụng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Có lẽ vì ở nước ngoài xa lạ hơn. Anh cảm thấy mọi người không biết mình nên anh có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Ở Trung Quốc, bởi vì mọi người đều nói tiếng Trung, vẫn có thể bất cứ lúc nào gặp phải người quen. Hơn nữa… môi trường ở nước ngoài cởi mở hơn một chút, ở Thái Lan, hôn nhân đồng tính đã được hợp pháp hóa, phải không? Anh có đồng nghiệp đã đăng ký kết hôn ở đây rồi.”
Tống Vũ Tiều suýt nữa bật thốt hỏi anh có phải muốn kết hôn, nhưng may mắn dừng lại kịp thời. Sau khi suy nghĩ, Tống Vũ Tiều hỏi: “Cho nên, đây mới là con người thật của anh?”
Kiều Vũ Tụng không hiểu vì sao cậu lại nói như vậy, hỏi ngược lại: “Em không thích anh như thế này sao?”
“Anh thế nào em cũng yêu thích.” Tống Vũ Tiều khẳng định, nhưng nhìn thấy sự nghi ngờ không rõ ràng trên mặt anh, cậu mỉm cười: “Em tạm thời hiểu đây là nhập gia tùy tục đi.”
Trước đây Kiều Vũ Tụng đã nghĩ nếu anh thể hiện tình yêu của mình với Tống Vũ Tiều quá cuồng nhiệt sẽ khiến cậu sợ hãi, không ngờ cậu lại hỏi sớm đến thế. Anh hối hận, cau mày, cúi đầu ăn mì.
Nhìn thấy anh im lặng, Tống Vũ Tiều tự hỏi có phải là mình nói sai điều gì không. Suy nghĩ một hồi, cậu cầm ly sinh tố Xoài trước mặt, hỏi: “Anh Tiểu Tụng, em ăn được không?”
Nghe vậy Kiều Vũ Tụng ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt vô tội của Tống Vũ Tiều, giống như đang muốn lấy lòng anh vậy, không khỏi cảm thấy chua xót.
“Thật sự, em có thích mọi thứ ở anh không?” Kiều Vũ Tụng cẩn thận hỏi.
Tống Vũ Tiều gật đầu khẳng định, nói: “Chỉ là, nhìn thấy anh thích sống ở nước ngoài, không có cách nào cùng anh định cư ở nước ngoài, em chỉ là cảm thấy rất xin lỗi thôi. Công việc của em có nhiều hạn chế. Chúng ta cũng không thể giống như đồng nghiệp của anh, đăng ký kết hôn ở nước ngoài. Em sợ anh đi cùng với em, sẽ không được vui vẻ hạnh phúc như vậy.”
Kiều Vũ Tụng vội vàng nói: “Sẽ không. Nhà hàng này, anh đến vô số lần, chưa bao giờ hạnh phúc như lần này cả. Huống hồ, em không cho rằng việc lạc quan làm chính mình ở một nơi không ai quen biết, chỉ là hành động bịt tai trộm chuông, lừa mình dối người thôi. Tất nhiên có thể anh sẽ hạnh phúc, dù không có em bên cạnh, nhưng với anh, hạnh phúc đó giống như đến một nơi không ai biết đến mình.”
“Anh không ghen tị với việc họ có thể kết hôn và ôm hôn nhau ngoài đường à?” Nhìn anh căng thẳng, Tống Vũ Tiều yên tâm hơn một chút.
Trong lòng Kiều Vũ Tụng thoáng qua một tia thất vọng, nhưng anh nghĩ lại một chút, lắc đầu, cười nói: “Không ghen tị. Hơn nữa, anh biết có rất nhiều người ghen tị với anh khi được ở bên cạnh em. Đúng không?”
Nghe vậy, Tống Vũ Tiều hơi kinh ngạc, bật cười: “Đúng vậy.” Nhìn thấy cậu cười, Kiều Vũ Tụng cũng cười, nói: “Nhất định là vậy.”