Chương 21: Bầu bạn

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi tôi mới chết, bãi tha ma tràn ngập những linh hồn mới và cũ. Nhưng chẳng được mấy ngày, các linh hồn đó đều bị quỷ sai bắt đi. Chỉ còn lại mình tôi lơ lửng trên sườn núi này.
Tôi cứ buồn bã mãi, cho đến ngày quỷ sai đến bắt cả linh hồn thân quen với tôi. Hắn tiết lộ cho tôi biết, tôi bị đế vương trần gian trừng phạt nên không thể siêu thoát.
Ban đầu, phần lớn thời gian tôi vắt vẻo ngủ trên cành cây. Nhưng hình như đã thành ma rồi nên dù ngủ cũng chẳng được thoải mái. Ngày nào tôi cũng rảnh rỗi đến phát chán, chẳng có việc gì làm ngoài bay lượn quanh ụ đất nhỏ kia.
Cuối cùng rồi cũng có một ngày, khi tôi đang bay lượn thì nhìn thấy Cố Tử An. Khi ấy, tôi đã chết được một tháng.
Hắn mặc bộ khôi giáp nặng trịch, lạnh lùng chạy đến. Đôi bàn tay run lẩy bẩy lật từng thi thể, cuối cùng tìm thấy thi thể của tôi.
Xét cho cùng, Cố Tử An là một người trọng tình trọng nghĩa. Mặc dù chúng tôi từng có chút mâu thuẫn, nhưng hắn đã gạt bỏ hiềm khích cũ, bất chấp lệnh hoàng đế, nhặt xương cốt của tôi đặt vào quan tài, an táng dưới đất vàng.
Từ đó, khi bay mệt tôi đã có quan tài để nghỉ ngơi. Trời mưa thì có nơi để trú ẩn.
Tiếp đó, hắn bị tịch thu binh quyền, bị cách chức và đuổi khỏi kinh thành. Hắn dựng mấy gian nhà tranh ở ngoại ô, cuốc đất làm vườn, thỉnh thoảng đan chiếu trúc, bện giày rơm để bán kiếm tiền.
Đương nhiên, tôi biết những chuyện ấy qua lời kể của những linh hồn mới đến bãi tha ma. Chứ tôi ở trên núi, như mù như điếc làm sao mà hay biết được. Tôi chỉ biết rằng, bất kể trời quang mây tạnh, mưa sầm hay tuyết rơi rét đậm, Cố Tử An vẫn luôn xách vò rượu, mang theo mấy đĩa thức ăn lên núi thăm tôi.
Nhưng với bản tính cứng đầu của hắn, dù có đến cũng như không. Bởi vì hắn chỉ ngồi im, chẳng nói chẳng rằng suốt mấy canh giờ liền. Có hôm tôi ngủ thiếp đi, tỉnh dậy vẫn thấy hắn ngồi nghiêm chỉnh ở đó nhìn mộ của tôi. Thỉnh thoảng lắm mới có hứng mà nói vài câu.
Thật ra, lúc hắn nói chuyện, tôi vẫn trả lời. Hắn ngồi bên mộ nhìn mây trắng trôi trên trời, còn tôi thì lẳng lặng ngồi bên cạnh hắn. Lúc hắn đổ rượu xuống đất, tôi cũng đối ẩm cùng hắn.
Tiếc thay, chúng tôi bị ngăn cách bởi ranh giới sinh tử. Hắn vĩnh viễn không biết rằng tôi vẫn luôn ở ngay bên cạnh.