Chương 22: Lời trăng trối

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi

Chương 22: Lời trăng trối

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mười năm trôi qua, những chuyện xưa cũ dần phai nhạt trong ký ức của một hồn ma như tôi.
Thế nhưng đêm nay, khi gặp lại Cố Tử An, bao chuyện cũ bất chợt ùa về, sống động như thể vừa mới xảy ra hôm qua.
Thế nhưng, có một chuyện còn kỳ lạ hơn thế. Tại sao một bộ xương khô như tôi lại có thể nói chuyện với Cố Tử An? Lần đầu tiên hắn nhìn thấy, nghe thấy, mà lại không hề sợ hãi tột độ? Mặc dù mười năm trước tôi chết bất đắc kỳ tử, khiến tôi thường xuyên hối hận vì chưa kịp nói mấy lời trăng trối với Cố Tử An. Nhưng tôi nào có cầu xin trời cao ban cho mình, một bộ xương lách cách, cơ hội kinh hoàng được trò chuyện cùng hắn.
Tôi đang mơ, chắc chắn là tôi đang mơ.
Tôi nằm xuống quan tài, mong rằng sẽ tỉnh giấc, còn Cố Tử An thì ngây người như pho tượng, cứ nhìn tôi chằm chằm, mấp máy môi gọi: "Tống Thượng thư..."
Hắn chưa kịp nói hết câu thì đã im bặt.
Bởi vì một chuyện còn thần kỳ hơn thế nữa đã xảy ra.
Mới vừa rồi tôi vẫn còn là một bộ xương khô, thế mà khi tôi đặt lưng xuống quan tài, tôi bỗng nhiên mọc lại da thịt!
Xương khô hóa thành da thịt, người chết biến thành người sống.
Cảnh tượng này thật sự đủ kỳ quái, đủ bất thường.
Đầu óc tôi tê dại, xương cốt khắp người vang lên tiếng xèo xèo như bị hàng nghìn con kiến đốt. Cảm giác khó chịu này còn hơn cả khi thuốc độc chảy xuống bụng năm nào.
Tôi suýt chút nữa đã tự dọa mình ngất đi, mà nhìn Cố Tử An thì chỉ còn biết thốt lên một chữ: Tuyệt!
Quả đúng là Cố Đại tướng quân lừng danh bấy lâu chinh chiến sa trường, dưới lưỡi đao của hắn có vô vàn vong hồn bỏ mạng.
Sau vài giây ngẩn người ngắn ngủi, hắn không hề hoảng hốt như người bình thường, trái lại còn vội vàng bế tôi ra khỏi quan tài, ánh mắt không rời khỏi tôi.
"Tống Thượng thư, nàng làm sao vậy?"
Cơ thể hắn tỏa ra hơi ấm mà mười năm qua tôi chưa từng cảm nhận được. Thế nhưng, người xương – người ma – người quỷ thì thụ thụ bất thân!
Tôi cố dùng chút lý trí còn sót lại để đẩy hắn ra, nhưng hắn lại càng ôm tôi chặt hơn.
Tôi không dám nghĩ đến cảnh tượng đêm hôm khuya khoắt ở bãi tha ma, một người đàn ông lại ôm một bộ xương khô đáng sợ đến mức nào. Tôi nói: "Cố Tướng quân, huynh không sợ à?"
Hắn lắc đầu, "Tống Thượng thư, nàng đừng sợ."
Lớn đến từng này, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người gặp ma lại đi an ủi ma đừng sợ. Mà có lẽ cả đời tôi cũng chỉ gặp cảnh tượng này một lần duy nhất thôi.
Chắc là tôi sắp tan biến thành cát bụi, không còn là hồn ma vất vưởng nữa rồi!
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Cố Tử An, thốt ra lời trăng trối của một hồn ma:
"Cố Tử An, ta biết tất cả những lần huynh đến thắp hương, cũng nghe thấy tất cả những lời huynh nói."
Sau đó, tôi mặt dày ôm lấy cổ hắn, đặt môi mình lên môi hắn.