Chương 6: Bị thương

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau sự kiện đó, tôi luôn cảm thấy ánh mắt Cố Tử An nhìn mình có điều gì đó kỳ lạ. Tôi không thể nói rõ nó lạ ở điểm nào.
Mùa thu đến, các quan được lệnh cùng hoàng đế tham gia đợt săn bắn mùa thu. Hoàng đế bất ngờ gặp phải sói, Cố Tử An hộ giá nên chẳng may bị thương.
Là một đồng liêu thức thời, tôi lập tức xuống ngựa đỡ huynh ấy, hỏi: "Cố Tướng quân có bị thương ở đâu không?"
Huynh ấy có vẻ không tự nhiên, gượng gạo muốn tự đứng dậy, nói: "Ta không sao."
Tôi quan sát huynh ấy một lượt, thấy ống quần dính máu liền biết huynh ấy đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Thật ra, nam nhi nào chẳng vậy, không bao giờ chịu thừa nhận mình cũng có lúc yếu đuối.
Có điều, tôi là một đồng liêu rất hiểu chuyện, thế nên tôi đề nghị: "Nào Cố Tướng quân, để ta băng bó sơ qua cho huynh."
"Không cần."
"Ôi chao, Cố Tướng quân khách sáo làm chi. Ngày nhỏ ta sống ở trên núi, băng bó rất giỏi..."
"Không cần thật."
"Cần!"
Tôi xô huynh ấy ngã rồi vén vạt áo của huynh ấy lên... Ặc, huynh ấy bị thương ở đùi.
Vết thương đỏ thẫm, còn bắp đùi thì... trắng nõn!
Tôi nhìn chằm chằm vết thương của huynh ấy, mặt huynh ấy bỗng dưng đỏ bừng.
Tôi cũng hơi nóng mặt, nhưng đã đến nông nỗi này, tôi đành phải mặt dày xé một mảnh áo lót để băng bó vết thương.
"Chúng ta đều là nam nhi, huynh sợ gì chứ?"
Cố Tử An không trả lời, hình như huynh ấy đang vô cùng ngại ngùng.
Tôi đành phải chuyển chủ đề để xua tan bầu không khí gượng gạo: "Cố Tướng quân này..."
"Chân của huynh trắng quá!"
Ánh mắt Cố Tử An sắc như dao, huynh ấy muốn móc mắt tôi!
"..." Cố Tử An đẩy tôi ra, vội vàng kéo vạt áo lại, định tự đứng dậy.
Nhưng bàn tay đẩy tôi kia lại đẩy trúng ngực tôi... Huynh ấy đẩy ngực của tôi đó!
Tôi chết sững, bàn tay Cố Tử An hình như cũng khựng lại. Huynh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt quái đản, sau cùng chỉ buông một câu: "Phiền Tống đại nhân tránh xa ta ra."
Ờ...
Tôi không biết Cố Tử An có nhận ra điều gì không, hay huynh ấy thật sự là đoạn tụ? Trong khi tôi lo nghĩ đến rụng cả tóc, thì Tiêu Ngôn đã giúp tôi xua tan phiền muộn bằng câu: "A Từ, hãy giúp ta."