Chương 7

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta mồ côi cha mẹ từ nhỏ, may mắn được sư phụ nhặt về khi người đang du ngoạn, rồi đưa về Nhạn Sơn nuôi nấng.
Trên núi còn có một sư huynh trạc tuổi ta, tên là Tiêu Ngôn.
Thuở ấy ta không biết sư huynh là hoàng tử, chỉ nghĩ huynh ấy cũng là người bị cha mẹ bỏ rơi như ta.
Chúng ta cùng nhau trèo lên mái nhà, nhảy xuống sông bắt cá. Cùng xuống thị trấn uống rượu, cùng trốn tiết học của sư phụ. Cứ thế vui đùa cho đến năm ta mười ba tuổi thì huynh ấy được cha đón về.
Ngày Tiêu Ngôn rời đi, ta buồn mấy ngày liền. Ta không buồn vì không còn huynh ấy bên cạnh, mà buồn vì huynh ấy đi rồi nhưng chưa trả ta năm lượng bạc.
Nào ngờ hai năm sau đó, Tiêu Ngôn gửi đến một lá thư mật, mong sư phụ cho ta xuống núi đến kinh thành hỗ trợ huynh ấy.
Ngày ta xuống núi, sư phụ dặn dò một câu đầy ẩn ý: "Tiểu Từ, Tiêu Ngôn khác chúng ta." Khi đó ta còn nhỏ, không hiểu hết hàm ý của sư phụ, chỉ muốn nhanh chóng xuống núi gây dựng sự nghiệp.
Đến kinh thành, Tiêu Ngôn đón ta ở cửa cung, nói: "A Từ đến rồi, ta không còn là người cô đơn trong triều đình này nữa."
Tiêu Ngôn là người có dã tâm, chắc chắn không phải kẻ bị vướng bận bởi nữ nhi tình trường. Nhớ hồi còn ở Nhạn Sơn, dưới thị trấn có con gái bác thợ rèn nổi tiếng là Tây Thi. Ta là con gái mà mỗi lần đi rèn dụng cụ còn không cầm lòng được, trèo cây trèo tường ngó nàng ấy mấy bận. Huynh ấy thì khác, chỉ ngậm cọng cỏ đuôi ngựa, vừa dựa tường đợi ta vừa chê ta tầm thường.
Sau khi đến kinh thành, mặc dù ta thường xuyên thấy có giai nhân phấn hồng bên cạnh Tiêu Ngôn, nhưng huynh ấy vẫn luôn là người không bị vướng bận vào tình ái.
Ta rất sợ huynh ấy là đoạn tụ, còn dấy lên lo lắng nếu huynh ấy lên ngôi hoàng đế, e rằng sau này không có con nối dõi để tiếp quản giang sơn.
Mấy hôm trước, công chúa Tốc Tốc của Thạch Dương Bộ đến kinh thành.
Ta đã gặp nàng ấy, Tốc Tốc khác hẳn con gái Trung Nguyên. Lúc cười không giơ tay áo che mặt, đi bộ không bao giờ cúi đầu. Nàng ấy thuần khiết, rạng rỡ như hoa hướng dương, sáng bừng dưới ánh mặt trời.
Tất nhiên, điều khiến nàng ấy đặc biệt hơn cả là nàng ấy là người duy nhất dám chống đối Tiêu Ngôn. Tiêu Ngôn thường hay than vãn với ta rằng công chúa Tốc Tốc làm huynh ấy rất nhức đầu.
Nào ngờ, Tốc Tốc cũng như bao người khác, tưởng Tiêu Ngôn mê Long Dương, tưởng ta và Tiêu Ngôn có tình ý.
Tiêu Ngôn không ngại tiết lộ thân phận nữ nhi của ta, muốn ta giải thích với Tốc Tốc. Tiêu Ngôn nói với ta rằng: "A Từ, Tốc Tốc là người vô cùng quan trọng với ta, ta cần thành thân với nàng ấy."