Tuý Quỳnh Chi
Chương 100: Cảnh sắc phương Bắc
Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng Tư Đồ Thịnh bị kẹt ở thế khó xử, hắn chỉ có thể kề trán vào nhau, véo nhẹ gương mặt mềm mại, ướt át như ngâm nước đường của Lâm Lang, trầm giọng nói: "Nàng cố ý phải không?"
Lâm Lang lại dùng đôi mắt đẹp như tơ, ôm lấy bắp tay rộng lớn của hắn: "Ngay cả chuyện này mà chàng cũng không chịu được... chàng nỡ lòng nào xa thiếp mấy tháng trời sao?"
Từ xa xưa, trong cuộc đấu trí giữa người và hồ ly, kẻ có định lực mạnh hơn sẽ là người chiến thắng.
Nhưng tiếc là, đối mặt với tiểu hồ ly một đuôi Sở Lâm Lang này, Tư Đồ Thịnh chưa bao giờ đạt được thành tích nào đáng kể.
Cuối cùng vẫn là hắn phải đầu hàng, đồng ý mang nàng cùng đi mới có thể tận hưởng chút ngọt ngào này.
Tuy là cùng đi nhưng không thể đi chung xe.
Tư Đồ Thịnh đến phương Bắc với danh nghĩa là nhận chức đốc quân, không thể mang theo quyến thuộc, càng không thể mang theo Lâm Lang, một nữ nhân không danh phận với hắn trong mắt người ngoài.
Vậy nên họ định đi cùng tuyến đường chứ không đi chung, tách nhau ra, người đi trước, người đi sau nhưng sẽ không cách nhau quá xa để có thể săn sóc lẫn nhau. Khi dừng nghỉ chân, hai người cũng có thể lợi dụng lúc hoàng hôn buông xuống để cùng nhau dạo chơi.
Lý do Lâm Lang đi phương Bắc cũng rất chính đáng, nàng đi tìm kiếm cơ hội làm ăn, dù sao thì với tư cách là một thương nhân, nàng có đi khắp bốn phương cũng không có gì lạ.
Vì chuyến đi phương Bắc lần này, Lâm Lang cũng đã chuẩn bị đầy đủ, nàng mua ba cỗ xe ngựa có trục lớn và thuê thêm vài xa phu để thay phiên lái xe.
Đến lúc đó Tùy Thất gia cũng không cần phải vất vả như vậy, chỉ cần ngồi yên trong xe là được.
Trước khi lên đường, Lâm Lang lại dặn dò kỹ lưỡng công việc làm ăn của tiệm một lần nữa.
Gần đây vị trí mỏ vàng ở thượng nguồn phía Tây Bắc đã được thăm dò, quan phủ cũng sắp tiếp quản việc khai thác, đến lúc đó nguồn nước thượng lưu sẽ bị cắt đứt. Vậy nên nguồn sống từ việc đãi cát vàng dọc theo bãi bồi của dòng sông sẽ không còn nhiều sản lượng nữa sau hai năm tới.
May mà Hạ Thanh Vân đã bán đi gần hết đất. Lần buôn bán đất này lại khiến Lâm Lang kiếm được không ít lợi nhuận, còn để Hạ Thanh Vân mua thêm nhiều thuyền buôn hơn.
Trong tay có nhiều tiền bạc, sau này làm mọi việc làm ăn cũng chắc chắn hơn, cũng có đủ vốn liếng để chấp nhận rủi ro, không cần phải như lúc mới đến Kinh thành, luôn luôn phải đi trên lớp băng mỏng.
Tính ngày tháng thì người trước đó nàng phái đưa mẫu thân nàng đến Lĩnh Nam lúc này hẳn đã đi được nửa hành trình rồi, chỉ là không biết một mình bà ở đó có quen không.
Hi vọng khi nàng từ phương Bắc trở về, mọi việc sẽ đều thuận lợi, nàng cũng có thể có nhiều thời gian rảnh rỗi đi thăm mẫu thân...
Đang tính toán thì một cỗ xe ngựa dừng ở trước cửa tiệm của nàng.
Lâm Lang đóng sổ sách lại, liếc nhìn thấy một đôi mẹ con vừa bước vào tiệm. Vì chưởng quỹ và nhân viên đều ở hậu đường kiểm kê hàng hóa nên Lâm Lang thay họ tiếp đón khách.
Nhưng khi chạm mặt đôi mẹ con kia, Lâm Lang liền bỗng chốc ngây người.
Bởi vì đôi mẹ con này có thể coi là người quen cũ. Trong đó nữ tử trẻ tuổi kia không phải ai khác mà chính là Doãn Tuyết Phương lúc trước ở Tùy Châu tự mình tìm đến tận cửa, muốn vào Chu phủ làm thiếp.
Hóa ra lúc trước Doãn Tuyết Phương thất bại ở Tùy Châu, về nhà liền trở nên lòng nguội lạnh, chỉ cảm thấy dẫu mình có tình cảm sâu đậm với Chu đại nhân đến mấy, cuối cùng vẫn bị chính thất Sở Lâm Lang kia chia rẽ, cũng không biết Sở thị đã nói gì với Triệu thị mà khiến bà ấy thay đổi thái độ.
Mỗi lần buồn bã, nàng lại liền lấy bức thư Chu Tùy An viết cho mình ra ngắm nghía tỉ mỉ, cũng cảm nhận được vài phần tâm trạng chua xót của Ngưu Lang Chức Nữ, bị thiên hà ngăn cách ngàn trùng.
Cái không đạt được lại càng khiến người ta day dứt hơn là cái tự nhiên có được!
Tuy mẫu thân Lưu thị lại nhờ người tìm hiểu vài mối mai cho nàng nhưng trong mắt Doãn tiểu thư, người nào cũng không có tài hoa xuất chúng, tiền đồ xán lạn như Chu đại nhân.
Đặc biệt là sau đó nàng nghe nói con đường quan lộ của Chu Tùy An phát triển thuận lợi, một mạch vào kinh trở thành quan lại trong kinh thành, nàng càng thêm buồn bã, cảm thấy chướng mắt với mấy kẻ phàm phu ở chốn thôn dã.
Hơn nữa nàng còn mang tiếng góa phụ sát phu, thành ra cũng đã lãng phí gần hai năm trời.
Chỉ là ngay mấy hôm trước, không biết vì sao mà Triệu thị và Lưu thị lại nối lại tình xưa.
Thế là Lưu thị nhận được lời mời liền dẫn nữ nhi Doãn Tuyết Phương vào kinh thăm bạn.
Vì lần đầu vào Kinh thành, đến tay không cũng không tiện nên đôi mẹ con nàng ghé qua các tiệm, định mua chút lễ vật mang đến nhà.
Không ngờ thật trùng hợp lại gặp lại người quen cũ Sở Lâm Lang. Mẫu thân Lưu thị của Doãn tiểu thư sớm đã nghe chuyện Sở thị hòa ly, nhưng gặp mặt như vậy đúng thật là ngoài dự kiến, trong lúc nhất thời không khí có chút lúng túng lạ thường.
Doãn tiểu thư cũng có chút xấu hổ, nàng ấy hướng về nàng gọi một tiếng "Tỷ tỷ bình an!"
Sở Lâm Lang không nhịn được mà nhớ lại lần đầu gặp vị Doãn tiểu thư này, vì nàng gọi mình là "tẩu tẩu" hay gọi là "tỷ tỷ" mà tranh cãi qua lại.
Chuyện cũ năm xưa giờ đây khiến nàng không khỏi bật cười.
Ngay khi đôi mẹ con nàng ấy vội vàng quay người định ra về thì Sở Lâm Lang lại nắm lấy cổ tay Doãn tiểu thư, rồi như không có chuyện gì, nhiệt tình tiếp đãi như người thân trong nhà, giới thiệu từng thứ trong tiệm cho bọn họ.
Những lời nói chu đáo như vậy khiến Lưu thị và Doãn tiểu thư đều có chút khó xử, cảm thấy nếu không mua gì thì không tiện rời khỏi tiệm.
Sở Lâm Lang cũng biết gia cảnh của họ, nàng không muốn móc túi họ, những món đồ nàng chọn cho họ đều rất phù hợp để làm quà tặng, giá cả cũng phải chăng.
Đang lúc đôi mẹ con nàng vội vàng trả tiền rồi rời đi thì Chu Tùy An mồ hôi nhễ nhại tìm đến.
Hóa ra hôm nay hắn đến cổng thành đón xe ngựa của đôi mẹ con Doãn gia, vừa rồi lại lạc nhau trên phố.
Đợi đến khi hắn mãi mới tìm được thì phát hiện xe ngựa của đôi mẹ con nàng đang đỗ trước cửa tiệm của Sở Lâm Lang.
Chu Tùy An còn đang chuẩn bị những lời lẽ hoa mỹ, thấy vậy liền chỉ có thể vội vàng vào tiệm thì lại phát hiện Lâm Lang cũng có mặt ở đó.
Hắn lúng túng đến mức không thốt nên lời.
Sở Lâm Lang lại nở một nụ cười rất đúng mực, không nói nửa lời khiến Chu đại nhân mất mặt trước mặt Doãn gia muội muội.
Đúng lúc đôi mẹ con Doãn Tuyết Phương ra cửa, bước lên xe ngựa, Sở Lâm Lang thấy Chu Tùy An có vẻ không vội đi, liền rảnh rỗi hỏi Chu Tùy An về chuyện học hành gần đây của Diên Nhi.
Chu Tùy An nói đúng tình hình hiện tại, rằng Diên Nhi vẫn luôn đi học ở nữ học, không hề nghỉ buổi nào.
Sở Lâm Lang nghe xong mới yên tâm gật đầu. Chu gia đã làm quá nhiều chuyện ghê tởm, Diên Nhi không bị liên lụy, ảnh hưởng đến việc học là tốt rồi.
Chu Tùy An nhìn Doãn Tuyết Phương đang thò đầu ra ngoài xe ngựa, hắn cảm thấy mình cần giải thích một chút với Sở Lâm Lang, liền khó khăn mở miệng nói: "Tạ thị sau khi sinh mãi vẫn không hết sản dịch, nghe lang trung nói là vì đã tổn hại đến nguyên khí, e là khó mà sinh con được nữa... Lưu phu nhân nghe vậy liền hỏi thăm mẫu thân, vậy nên mẫu thân đã mời Lưu phu nhân lên kinh thành làm khách..."
Khi hắn nói ra lời này, Sở Lâm Lang cũng đã hiểu đại khái.
Hiện giờ Chu gia đã liên tiếp mất đi hai đứa con, mà tiểu thiếp Hồ thị cũng đã bỏ đi rồi.
Vậy nên Triệu thị trong lòng sốt ruột, liền nghĩ đến chuyện cũ, đến cô con gái góa bụa của bạn thân.
Cũng đúng! Lúc trước Triệu thị là vì một phen sắp xếp khéo léo của nàng mà sinh lòng e ngại sợ bị liên lụy bởi vị dượng (*) của Doãn gia.
(*Dượng: Chồng của người dì, em của mẹ.)
Mà bây giờ phế vương đã hết hy vọng nên cũng không cần phải kiêng dè chuyện này nữa. Triệu thị hẳn là muốn nối lại tình xưa, để Doãn Tuyết Phương đến làm thiếp.
Chỉ là Sở Lâm Lang nghe loại chuyện vòng vo phức tạp này vẫn cảm thấy đây không phải chuyện mà con người có thể làm, Tạ Du Nhiên chỉ vừa mới sinh nữ nhi rồi con gái nàng yểu mệnh, mọi chuyện mới trôi qua chưa bao lâu, sao mẹ con hắn đã bắt đầu sắp xếp chuyện nạp thiếp?
Nàng nhìn Chu Tùy An mà thật sự cả nửa ngày cũng không biết nói gì.
Chu Tùy An dưới ánh mắt trong veo nhưng sắc bén của nàng, hắn liền có cảm giác như không chỗ nào để trốn, hắn vẫn quen thói đổ lỗi: "Không phải ý của ta... là mẫu thân không chịu nghe lời khuyên..."
Sở Lâm Lang chỉ cảm thấy có chút buồn cười, nàng nhẹ nhàng nói: "Thiếp đâu phải phu nhân của chàng, chàng cần gì phải giải thích với thiếp?"
Chu Tùy An lại cảm thấy mình cần phải giải thích cho rõ ràng, bởi vì lần này hắn thật sự không biết, mọi chuyện đều do mẫu thân đã sắp xếp xong xuôi rồi mới nói với hắn.
Tiếc là hắn đã quên mất, người trước mắt này sớm đã không cần phải bao dung tất cả mọi chuyện về hắn nữa. Sở Lâm Lang có chút bất đắc dĩ phải ngắt lời hắn: "Chu đại nhân, chỉ có con lừa ngu ngốc mới bị bịt mắt, mặc cho người ta dắt đi loanh quanh tại chỗ. Ta đã đi rất xa về phía trước rồi, chuyện nhà của ngươi vốn không cần phải giải thích với ta!"
Nói xong, nàng liền cúi người hành lễ rồi quay người đi về phía cửa tiệm.
Chỉ để lại một mình Chu Tùy An ngây người đứng tại chỗ, suy ngẫm về lời Lâm Lang nói.
Đúng vậy, hắn và Lâm Lang đã hòa ly gần hai năm rồi.
Hắn nghe nói rất nhiều chuyện của Lâm Lang, nàng đón mẫu thân ra khỏi Sở gia, mua được cửa tiệm ở Kinh thành, mua cả trang viên ở ngoại ô Kinh thành, nghe nói việc làm ăn của nàng ở Tây Bắc rất phát đạt.
Vì dũng cảm cứu đồng môn ở ốc đảo mà nàng được bệ hạ đặc biệt ban thưởng chức an nhân lục phẩm, còn có thể vào hoàng tự cầm đèn pháp, thậm chí còn vài lần yết kiến thái hậu.
Hắn từng hứa với Lâm Lang rằng sớm muộn gì cũng có ngày hắn để nàng đội mũ phượng, choàng khăn vai, được phong tước vị rạng rỡ, có thể ra vào hoàng cung.
Nhưng nữ nhân này từ khi rời khỏi Chu gia, nàng không dựa vào nam nhân mà vẫn sống tốt, rồi lần lượt thực hiện tất cả những ước hẹn hắn từng nói.
... Nàng quả thật đã đi rất xa rồi.
Chu Tùy An thậm chí còn đột nhiên nhớ lại từ khi còn nhỏ, tính cách của hắn vốn luôn nhút nhát, tại sao lại dũng cảm đến mức không báo cho mẫu thân mình mà đã dẫn nàng trốn khỏi Sở gia, tự mình định chung thân.
Không chỉ vì Lâm Lang trẻ tuổi xinh đẹp mà còn vì trên người nàng luôn có một luồng tinh thần kỳ lạ cổ vũ con người lười biếng, không dám tiến về phía trước trong hắn.
Nàng luôn biết rõ mình muốn gì, nên làm gì.
Không giống hắn, nếu không có người thúc đẩy, hắn sẽ dừng bước không tiến lên, cứ mãi quay vòng tại chỗ.
Mà hiện tại, công việc lẫn gia sự đều khiến hắn đau đầu xử lý đến sứt đầu mẻ trán, hắn thậm chí còn có cảm giác thân bất do kỷ, không biết mình đã trượt chân từ lúc nào trên con đường này.
Chẳng phải hắn chính là con lừa kéo cối xay sao?
Chu Tùy An đứng ngây ra trong tiếng gọi "Chu ca ca" của Doãn Tuyết Phương, hắn mơ hồ nghĩ, rốt cuộc mình phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi sợi dây buộc mình quay vòng tại chỗ?
Lại nói đến Sở Lâm Lang, sau khi sắp xếp xong chuyện làm ăn của tiệm, nàng liền có thể thu dọn hành trang theo sau Tư Đồ Thịnh để lên đường.
Liên Châu nơi nàng từng ở vốn gần phương Bắc, nhưng lần này họ còn đi xa hơn về phía Bắc.
Tuy chặng đường này tuy vất vả nhưng không hề nhàm chán. Tư Đồ Thịnh lần này đến có nhiệm vụ đốc quân nên dọc đường đều phải dừng lại để xử lý công vụ ở các châu huyện quân sự.
Trong khoảng thời gian dừng chân giữa đường và xử lý xong công vụ, Tư Đồ Thịnh sẽ đến tìm Sở Lâm Lang, hắn cải trang vi hành, cùng nàng thưởng thức đồ ăn vặt, dạo chơi mua sắm ở thị trấn địa phương.
Lâm Lang nói rằng hắn không cần bận tâm đến việc bầu bạn với mình, nàng sẽ tự mình giết thời gian giải khuây nhưng Tư Đồ Thịnh vẫn sẽ tìm mọi cách để tranh thủ thời gian đến bầu bạn cùng nàng dạo chơi.
Đây là cảm giác mà Lâm Lang chưa từng có khi đi đường trước đây.
Trước kia khi đi đường, nàng đều phải chăm sóc cả nhà, theo dõi chuyến hành trình, trông nom đồ đạc, sắp xếp mọi việc lặt vặt của chuyến xe, cho dù phong cảnh dọc đường có đẹp đến mấy cũng không lọt vào mắt nàng.
Nhưng hành trình lần này do Tư Đồ Thịnh quyết định, xe ngựa của nàng chỉ cần đi theo sau là được.
Mỗi lần đến thị trấn, nhà trọ nghỉ lại cũng đều được Tư Đồ Thịnh sắp xếp chu đáo. Ngay cả ba bữa một ngày ăn gì cũng đều do Tư Đồ đại nhân sai Quan Kỳ đi mua rồi mang đến cho nàng.
Giờ đây, Chưởng quỹ Sở Lâm Lang buông tay không quản việc gì mới cảm nhận được, hóa ra một chuyến hành trình bên ngoài còn có thể thoải mái và vui vẻ đến vậy.
Hôm nay họ đến một nơi đỉnh đá xếp thành một trận đồ, nơi đây là phong cảnh tự nhiên được hình thành từ những cơn gió mạnh bào mòn, thổi dồn dập từ năm này qua năm khác.
Lúc này mặt trời vẫn còn chưa lặn, khắp đất trời nhuộm một màu đỏ au, Tư Đồ Thịnh nắm tay nàng, leo lên một đỉnh đá cao nhất rồi phóng tầm mắt nhìn về phía xa, phong cảnh đại mạc cùng với ốc đảo gần đó đều thu vào tầm mắt bọn họ.
Sở Lâm Lang bị phong cảnh mà mình chưa từng nhìn thấy này khiến nàng chấn động, với cảnh tượng như vậy, khó trách văn nhân mặc khách đều có lúc xúc động ngắm cảnh mà sáng tác thơ!
Ngay cả một người không giỏi văn chương như nàng, trong lòng cũng cảm thấy chấn động, có một loại xúc động muốn trào dâng thi ý.
Và thế là trong lúc nhất thời cảm xúc, tài nữ đến từ nữ học Dung Lâm liền không nhịn được mà ngâm một bài thơ: "Hoang mạc trải vàng rực, vốc nắm toàn là cát. Hoàng hôn chân trời tựa bánh nướng, tối nay ăn món gì ngon!"
Ngâm thơ xong, nàng liền ngửa cổ quay đầu lại nhìn nam nhân cao lớn ở bên cạnh: "Đại nhân, thơ thiếp làm thế nào?"
Tư Đồ Thịnh chưa bao giờ làm Lâm Lang bẽ mặt, càng sẽ không giễu cợt tài văn chương ít ỏi của nàng, hắn rất nghiêm túc thưởng thức một chút rồi nói: "Có ý cảnh, có tưởng tượng, là một bài thơ hay!"
Lâm Lang vốn mang theo ba phần tâm tình đùa giỡn khi làm thơ, nào ngờ vị này nói dối nịnh hót mà mặt không đổi sắc.
Nàng không nhịn được mà ngưỡng mộ nhìn Tư Đồ đại nhân một chút, khó trách vị này trên triều đình có thể thăng quan tiến chức, chỉ riêng tài nói dối nịnh hót mà mặt không đổi sắc này... thật đúng là không phải thứ mà người thường có thể luyện thành!
Khen xong vẫn chưa dừng lại, Tư Đồ Thịnh còn sai Quan Kỳ lấy giấy bút, chuẩn bị khắc "kiệt tác" của Sở Lâm Lang lên một tấm bia đã có nhiều mặc khách đề thơ.
Ôi chao, Sở Lâm Lang chẳng qua chỉ là nhất thời nghịch ngợm mà làm một bài thơ vui đùa thôi, sao có thể khắc lên nơi thanh nhã như vậy được? Bài thơ bánh nướng này nếu được khắc lên thì Sở Lâm Lang nàng thật sự có thể mất mặt đến ngàn đời.
Thấy Tư Đồ Thịnh thật sự muốn khắc chữ, nàng vội vàng đưa tay ra ngăn cản.
Lúc này Tư Đồ Thịnh mới bật cười lên tiếng: "Ta thay nàng chỉnh sửa rồi khắc có được không?"
Nói xong, hắn suy nghĩ một chút rồi sửa lại bài thơ vui đùa "ý cảnh sâu xa" này của Lâm Lang một chút, rồi khắc lên đá: "Hãn hải lưu kim ấm, Xích Ô lược nhật xán. Dữ quân dư huy hạ, Huề thủ túy thiên nhai." (Biển cát trải vàng ấm, vầng dương chói lửa hồng. Cùng người trong ánh tà, tay nắm tới viễn xa."
Viết xong, hắn ký tên xuống bên dưới bốn chữ "Lâm Lang cư sĩ".
Sở Lâm Lang nghiền ngẫm đọc, tuy rằng không biết bài thơ hoa mỹ này có liên quan gì đến kiệt tác vừa rồi của mình nhưng nàng mơ hồ cảm thấy đây chính là bài thơ nhã nhặn mà hai người cùng sáng tác.
Khắc chữ giữa trời đất, thật đáng quý biết bao?
Lâm Lang lặng lẽ nhìn, rồi không nhịn được mà xoay người ôm cổ Tư Đồ Thịnh, dưới ánh chiều tà đỏ rực, hôn lên má hắn một cái.
Tuy tình yêu đến bất ngờ nhưng Tư Đồ Thịnh cũng thuận theo mà ôm lấy nữ tử mềm mại vào lòng, ở nơi hoang dã và xa lạ này, nhiệt liệt hôn đáp trả lại nàng.
Ở chốn đất trời không người, Sở Lâm Lang không cần phải kìm nén bản thân nữa, không cần sợ người khác phát hiện ra nàng thân mật với nam nhân này.
Cảm giác này... thật sự rất dễ gây nghiện.
Nàng phát hiện bản thân bị Tư Đồ Thịnh nuông chiều đến mức càng ngày càng tham lam, thậm chí nàng không còn thỏa mãn với chuyện cùng hắn mỗi đêm triền miên nữa, thậm chí ngay cả ban ngày, nàng cũng muốn kề vai sát cánh bên hắn...
Sở Lâm Lang lặng lẽ ôm chặt lấy vòng eo của nam nhân.
Nàng thậm chí không dám nghĩ đến nếu có một ngày, nàng buộc phải chia lìa hắn, nàng sẽ phải đối mặt với tình huống đó ra sao...
Loại cảm giác này cực kỳ không tốt, khiến người ta lo được lo mất, nhưng cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng.
Sau bao ngày lên đường, khi Tư Đồ Thịnh cuối cùng đến Ứng huyện phương Bắc, nơi nghe nói đã phát hiện tung tích của tam hoàng tử, các vị quan viên, huyện trưởng địa phương đều ra đón tiếp hắn.
Người cầm vòng tay tên Trần Tam, còn tổ mẫu của Trần Tam này hẳn là bà lão đã cướp được vòng tay trên thuyền của bọn bắt cóc năm đó.
Bà lão này đã sớm không còn trên đời nữa rồi, nhưng sau khi hỏi cung người nhà của hắn cặn kẽ, con trai của bà lão kia có nhớ lại và nói rằng mẫu thân hắn năm đó có bế về một đứa trẻ, lấy giá mười lượng mà bán cho đồ tể ở thôn bên cạnh.
Đứa trẻ kia bây giờ tên là Cốc Hữu Kim, năm nay ba mươi ba tuổi, kế thừa nghề nghiệp của dưỡng phụ, cũng là một kẻ mổ heo.
Khi dưỡng phụ và dưỡng mẫu của Cốc Hữu Kim bị đưa đến huyện nha, vừa thấy tình thế này họ đã hoảng sợ không nhẹ, lập tức khai nhận, nói rằng con trai của mình quả thật là do mẹ mìn thôn bên bán cho nhà họ với giá mười lượng bạc.
Chỉ vì nhà bọn họ không có con trai nối dõi nên mới mua một bé trai về để nối dõi tông đường.
Đứa trẻ này đích thực là con nuôi, không còn gì để nghi ngờ, dù sao thì mấy lão nhân trong thôn cũng đều biết rõ.
Hơn nữa đứa trẻ kia cũng được bế về khi còn trong tã lót, chiếc áo nhỏ mà đứa trẻ mặc khi được bế về, lúc lật ra xem đều giống với hoa văn và kiểu dáng tã lót mà tam hoàng tử mặc lúc mất tích trong văn thư.
Khi Tư Đồ Thịnh dẫn người đi gặp Cốc Hữu Kim, Cốc Hữu Kim đang cởi trần giết heo, hắn vừa vung đao, vừa cất giọng nói thô to hỏi họ có phải đến để mua thịt hay không.
Tư Đồ Thịnh cũng không nói gì, chỉ đánh giá kỹ lưỡng gương mặt bị mỡ che lấp đi đường nét kia.
Nhà đồ tể nấu ăn không thiếu nhất là mỡ heo. Cốc Hữu Kim này đến tuổi trung niên lại càng phát phì một cách nghiêm trọng, thắt lưng suýt chút nữa thì không thắt nổi quần, hai mắt cũng lộ vẻ ngu xuẩn, thô lỗ của người dân quê.
Dáng vẻ phát phì, biến dạng như vậy cũng không nhìn ra hắn có mấy phần giống bệ hạ.
Nhưng hiện giờ tất cả chứng cứ đều chỉ về Cốc Hữu Kim này, Tư Đồ Thịnh cũng chỉ có thể đưa hắn về Kinh thành trước rồi giao cho bệ hạ xem xét.
Cốc Hữu Kim kia thấy mình bị một đám quan binh dẫn đi cũng sợ đến vỡ mật, hắn run giọng hỏi: "Các vị quan gia, ta có phạm pháp gì đâu, vì sao lại đến bắt ta?"
Tư Đồ Thịnh chỉ có thể giải thích ngắn gọn với hắn: "Có vị quý nhân từng mất con, muốn mời ngươi đến gặp xem có phải cốt nhục chia ly của người đó không?"
Cốc Hữu Kim sớm đã nghe người làng nói rằng hắn là con nuôi, vừa thấy tình thế này, hắn lại mừng như điên mà vội hỏi Tư Đồ Thịnh rằng cha ruột của hắn có phải là quan không, nhà cửa ở đâu, có bao nhiêu trâu bò, ruộng đất tốt?
Tư Đồ Thịnh không muốn nói nhiều với hắn: "Công tử không cần nóng vội, đến lúc đó ngài tự khắc sẽ biết."
Khi Cốc Hữu Kim được đưa về dịch quán, Sở Lâm Lang nhìn qua vách cửa sổ thấy vị tam thái tử lưu lạc dân gian kia, nàng chỉ cảm thấy đôi mắt mình đã bị bắn đầy váng dầu.
Nàng nhất thời có chút cứng họng, không phải nàng nhìn mặt mà bắt hình dong, chỉ là nàng nghĩ đến Đào Nhã Xu mới tân hôn ở trong vương phủ của tam hoàng tử.
Chẳng lẽ vị hảo hữu thanh nhã đa tài của nàng lại phải gả cho người như vậy...
Sở Lâm Lang có chút không dám tin, thừa dịp Tư Đồ Thịnh về phòng, nàng vội hỏi: "Có thể nhầm lẫn không, dù sao cũng đã qua nhiều năm như vậy rồi?"
Tư Đồ Thịnh nhìn nàng rồi trầm giọng nói: "Tất cả chứng cứ đều có thể chứng minh hắn là đứa trẻ mà bà lão kia bế về. Hơn nữa chiếc áo nhỏ lúc trước của hắn cùng với tã lót đều là đồ cũ của phủ Thái tử, hơn nữa theo án quyển mà bệ hạ đưa ta, nốt ruồi ở chân trái của tam thái tử cũng đều khớp với hắn, vậy nên, hẳn là hắn không sai."
Đặc điểm ghi chép trên án quyển này cũng không ghi quá chi tiết. Chỉ là Tư Đồ Thịnh cho rằng, tìm con cho thiên tử như tìm đồ thất lạc vậy, nhất định sẽ không ghi chép tất cả các đặc điểm một cách chi tiết.
Vậy nên Tư Đồ Thịnh cũng không biết hoàng đế còn giấu riêng điều gì không, như là giữ lại một đặc điểm nào khác, điều này chỉ có thể để thiên tử tự mình kiểm chứng mà thôi.
Sở Lâm Lang nghe càng lòng càng trầm xuống, nàng lại hỏi: "Vậy hắn đã cưới vợ, có con hay chưa?"
Tư Đồ Thịnh gật đầu nói: "Cưới một nữ tử thôn ngoài, sinh ba đứa con."
Sở Lâm Lang đã không còn có thể nói nên lời, nàng ấp úng nói: "Vậy... Nhã Xu phải làm sao đây?"
Tư Đồ Thịnh không nói gì, chỉ quay đầu nhìn xuống lầu.
Cốc Hữu Kim kia dường như mới ăn được một nửa đã chạy ra, hắn ngồi xổm ở ngưỡng cửa bưng bát cơm rồi tiếp tục ăn, sau đó ợ một tiếng no nê rồi đứng dậy đi đến trước mặt một thị nữ trẻ tuổi đang phụ việc ở dịch quán, đứng đó nói mấy lời vô nghĩa!
"Tiểu cô nương bao nhiêu tuổi rồi? Làm việc ở đây kiếm được mấy đồng? Ta nói cho ngươi biết này, ta chính là đứa con thất lạc của nhà giàu có, sau này ta mặc áo gấm trở về, ngươi đến chỗ ta làm việc đi, ngươi trông xinh đẹp như vậy, ở đây làm hạ nhân thì phí quá..."
Cũng không biết tiểu cô nương kia trả lời hắn như thế nào mà khiến Cốc Hữu Kim cười đến mức mỡ cằm đều rung lên.
Tư Đồ Thịnh nhìn một lúc rồi trầm giọng nói: "Nếu nàng là bệ hạ, đứa con mà mình tưởng nhớ bao lâu lại trong tình trạng như thế này, nàng sẽ thấy sao?"
Sở Lâm Lang liếc nhìn Tư Đồ Thịnh, nàng hiểu ý hắn.
Hoàng đế sở dĩ để tâm đến tam hoàng tử, phần lớn nguyên nhân là vì tam hoàng tử là con của nữ tử tâm đầu ý hợp với ông chứ không hoàn toàn vì tình phụ tử.
Nếu không thì trong cung ông cũng có nhiều đứa con như vậy, có đứa bệ hạ còn không gọi nổi tên, sao không thấy bệ hạ ban chút ân sủng với mấy đứa trẻ đó?
Nếu tam hoàng tử Lưu Dực tài hoa hơn người, học thức xuất chúng, trông lại có chút giống người xưa thì cũng không uổng phí bao năm thương nhớ của bệ hạ.
Nhưng bây giờ, Tam hoàng tử khó khăn lắm mới tìm được về lại là một kẻ đồ tể mặt đầy dầu mỡ, kiến thức nông cạn, chỉ sợ bệ hạ nhìn một cái sẽ đoạn tuyệt hết vọng tưởng!
Một tam hoàng tử không ra gì như vậy, cho dù bệ hạ có nhận về thì có công khai hay không vẫn chưa chắc!
Vậy nên chuyện nàng lo lắng Đào Nhã Xu phải gả cho một kẻ đồ tể, đúng là có hơi sớm rồi.
Nhiệm vụ quan trọng nhất chuyến này của Tư Đồ Thịnh là tìm về tam hoàng tử, đã tìm được tất nhiên phải lập tức trở về Kinh thành.
Nhưng trước khi về kinh, hắn cũng tranh thủ dẫn theo Lâm Lang đến gặp Lý Thành Nghĩa ở phương Bắc.
Lý Thành Nghĩa nghe nói Tư Đồ Thịnh đến đây còn tự mình ra khỏi doanh trại đón tiếp và cùng hắn lên thành lầu.
Quân Tấn hiện giờ đóng quân ở nơi gọi là Đằng Xuyên, cách Phụ Thủy, nơi Dương Tuần tướng quân năm đó chiến bại không xa lắm.
Chỉ là Phụ Thủy hiện giờ đã là địa bàn của người Kinh quốc, đứng trên tường thành chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một dòng sông uốn lượn phía xa xa.
Đôi mắt Tư Đồ Thịnh nhìn về phía Phụ Thủy rồi nhắm mắt lại, hắn có thể cảm nhận được ngoài cơn gió lạnh lẽo nơi quan ngoại còn có một mùi tanh tưởi khắc sâu trong ký ức, cùng với tiếng giết chóc kéo dài không dứt.
Lúc đó hắn còn nhỏ, chỉ có thể bất lực trốn trong thùng gỗ cá khô quân nhu, bịt miệng nghe tiếng chém giết bên ngoài, tuyệt không ngờ đến khi hắn ngã ra từ thùng gỗ liền thấy thi thể không đầu của tổ phụ hắn nằm ngang trước mặt hắn...
"Tư Đồ đại nhân, ngươi sao vậy..." Tiếng kêu nhỏ giọng mang theo chút kinh ngạc của Lý Thành Nghĩa đã cắt ngang hồi ức đau thương của hắn.
Tư Đồ Thịnh từ từ mở mắt mới phát hiện tay mình đang nắm cột cờ cắm trên tường thành. Mà cột cờ gỗ cứng rắn lúc này đã bị bàn tay lớn của hắn bóp đến mức nứt ra một khe hở.
Hắn buông tay rồi nhẹ nhàng nói: "Chỉ là nhớ lại nỗi nhục Phụ Thủy năm xưa, lòng khó mà bình tĩnh được, để Lý tướng quân chê cười rồi!"
Lý Thành Nghĩa chợt hiểu ra rồi nói lời cảm thông: "Hào kiệt Đại Tấn nào quên được nỗi nhục Phụ Thủy! Chỉ đáng tiếc là năm đó Dương lão tướng quân nhất thời sơ sẩy, thân phải chịu cảnh bị mai phục..."
"Lời này sai rồi!" Còn chưa đợi Lý Thành Nghĩa nói hết lời, phía sau bọn họ đột nhiên truyền đến một giọng nói già nua.
Tư Đồ Thịnh quay đầu nhìn lại liền nhìn thấy Lý lão tướng quân và một lão giả gầy gò có vóc dáng trung bình cùng đứng phía sau bọn họ.
Người nói chuyện chính là lão giả kia.
Lý Thành Nghĩa thấy phụ thân mình đến liền vội đi qua hành lễ, đồng thời cất lời hỏi: "Xin hỏi vị này là..."
Lý lão tướng quân liền giới thiệu: "Lại đây, Thành Nghĩa, vị này là phụ thân của Công bộ đại nhân Liễu Tĩnh Hiên, cũng là đồng liêu cùng trong quân của ta ngày trước, con gọi ông ấy là Liễu bá là được."