Tuý Quỳnh Chi
Chương 114: Ẩn tình năm xưa
Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Nghị nhìn Sở Lâm Lang, chỉ cười mà không đáp, nhẫn nại nói: "Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta."
Sở Lâm Lang biết ông ta chắc hẳn đã đoán được rồi, nàng thẳng thắn thừa nhận: "Ta quả thật đã đưa Ôn bá mẫu đi. Bà ấy đã hòa ly với Dương tướng quân rồi, tiếp tục ở bên ngài là không thích hợp!"
Dương Nghị nghe xong lời này vẫn cười, nhưng nụ cười không với tới đáy mắt.
"Sở nương tử, cô là người thông minh, nếu thức thời thì hãy giao người ra. Cô biết đấy, ta sớm đã phái người theo dõi viện của cô, nếu cô mang theo nàng ấy thì tuyệt đối không thể rời khỏi nơi này!"
Sở Lâm Lang mỉm cười, nàng đưa tay rót đầy một chén rượu cho Dương Nghị: "Ta cũng có hoàn cảnh tương tự như Ôn bá mẫu, nỗi khổ của bà ấy, ta có thể hiểu phần nào. Nhưng cách xử sự của Dương tướng quân, ta lại không hiểu lắm. Ngài lúc trước đã quyết định buông bỏ rồi, vì sao vẫn không chịu buông tha cho Ôn bá mẫu? Chẳng lẽ vì áy náy nên ngài cảm thấy có nghĩa vụ phải chăm sóc bà ấy sao?"
Dương Nghị chưa từng nhắc đến chuyện hòa ly năm xưa với ai, tất nhiên cũng vì chưa từng có ai hỏi thẳng mặt như Sở Lâm Lang.
Ông cũng không có gì phải giấu giếm, chỉ có chút thương cảm mà nói: "Năm đó Ôn thị đâm ta bị thương, ta vì mất máu quá nhiều nên hôn mê bất tỉnh. Vậy nên tờ hòa ly năm đó là do trưởng bối trong tộc tự ý quyết định. Đợi đến khi ta tỉnh lại, Ôn thị... đã bị đưa đi rồi. Nhưng thằng bé Giới Hạnh kia lại cho rằng ta đã bỏ mẹ nó nên canh cánh trong lòng với ta."
Sở Lâm Lang nghe những điều này lại cười khẩy: "Dương tướng quân cho dù có tỉnh cũng đâu thể thay đổi được gì? Ta tuy chưa từng trải qua chuyện năm đó nhưng cũng có thể đoán được phần nào. Ôn bá mẫu từ Lĩnh Nam đến đó lần đầu, dù là giọng nói hay thói quen, chắc hẳn đều không giống với các bá mẫu, tẩu tử, trưởng bối trong phủ tướng quân. Ngài quanh năm đều không ở trong phủ, để bà ấy cô đơn không nơi nương tựa, chỉ có thể bầu bạn với Đào Tuệ Như cố ý thân cận. Đào Tuệ Như quen thuộc với thân thích trên dưới Dương phủ, cách đối nhân xử thế chắc hẳn cũng khéo léo hơn Ôn bá mẫu rất nhiều. Bà ta càng đến thường xuyên, lại càng làm nổi bật sự hiền lành khéo léo của Đào Tuệ Như, đồng thời làm lộ rõ sự vụng về không khéo léo của Ôn bá mẫu. Đến mức trong lòng ngài cũng âm thầm so sánh, cảm thấy Ôn bá mẫu tuy là một tài nữ có tài văn chương xuất chúng, nhưng trong cách đối nhân xử thế lại vụng về, chỉ có thể đợi khi ngài trở về phủ thì bắt đầu than vãn, như một đứa trẻ mãi không lớn..."
Sở Lâm Lang chậm rãi phân tích như vậy, từng câu từng chữ lại tái hiện tình cảnh lúc đó.
Ôn thị lúc đó quả thật mỗi lần ông mệt mỏi trở về phủ đều như chịu tủi thân lớn lao gì đó, liên tục than phiền, oán giận với ông.
Nhưng những người mà nàng than phiền lại là các thẩm thẩm, tẩu tử đã nuôi nấng ông lớn lên, sao lại có thể là loại người xấu xa như nàng nói?
Dần dà, ông cũng không chịu nổi sự phiền hà này, cảm thấy Ôn thị quá được cha mẹ nuông chiều, hoàn toàn không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, không bằng Đào Tuệ Như thông minh, hiểu chuyện, hòa thuận với người nhà ông...
Sở Lâm Lang nhìn thần sắc của Dương Nghị liền biết những suy đoán này của mình chắc hẳn đều đúng.
Nàng thở dài, nhẹ giọng nói: "Dương tướng quân, ngài đã sớm bất công, trở thành đồng lõa của Đào Tuệ Như ép Ôn thị phát điên. Tờ hưu thư đó có phải do ngài tự tay viết hay không, thật sự không còn quá quan trọng. Chẳng lẽ lúc đó ngài tỉnh thì có thể hiểu nỗi phẫn uất của bà ấy khi phát hiện ra gian tình của ngài với khuê mật của mình, sau đó kịp thời khuyên giải bà ấy sao? Từ khi bà ấy gả cho ngài, kết cục của bà ấy đã được định sẵn."
Chuyện năm đó giữa Dương Nghị và Đào Tuệ Như, thật sự là vì ông cãi nhau với Ôn thị, sau đó say rượu, lúc đó xảy ra chuyện gì, bản thân ông hoàn toàn không nhớ rõ.
Ngay cả Đào Tuệ Như cũng nói rằng hai người bọn họ lúc đó chỉ là quá say rượu mới ngủ chung một chỗ.
Sau khi Ôn thị phát điên, ông cũng đành phải vì danh tiết của Đào Tuệ Như mà cân nhắc, dưới sự ép buộc của người Đào gia và mấy vị thúc thẩm Dương gia mà kết hôn với Đào Tuệ Như.
Sau đó rất nhiều năm, Dương Nghị cũng từng nghi ngờ vụ bắt gian trong lúc say rượu này là do Đào Tuệ Như sắp đặt.
Tóm lại trong mắt ông, bi kịch năm đó thật sự là do nhiều sự trùng hợp bất đắc dĩ, tuy ông có sai, nhưng tuyệt đối không phải là sai lầm nghiêm trọng nhất.
Nhưng hôm nay cô bé không biết trời cao đất dày này lại chĩa mũi nhọn, một phát đã mổ xẻ cảnh ngộ tứ cố vô thân của Ôn thị năm đó trong Dương phủ, còn chỉ ra ông cũng là kẻ đồng lõa của Đào Tuệ Như, cùng nhau ép Ôn thị phát điên.
Sự phân tích có lý có cứ như vậy, so với lời chỉ trích lạnh lùng của thằng nhóc Giới Hạnh còn khiến ông khó chấp nhận hơn.
Dương Nghị đập mạnh bàn, lạnh giọng nói: "Cô mới bao nhiêu tuổi, cô thì hiểu cái gì? Ta vẫn nói câu đó, cô mau giao Ôn thị ra, nếu không đừng trách ta không khách khí với cô!"
Lúc nãy khi nói chuyện, Sở Lâm Lang vẫn liếc nhìn đồng hồ nước trong sân, mà lúc này nàng tính toán thời gian cũng đã đủ rồi, mới mỉm cười nói: "Người quả thật là do ta cứu đi, nhưng bây giờ không còn ở chỗ ta nữa."
Dương Nghị nghe lời này liền hung hăng nheo mắt lại, hiển nhiên ông ta không tin lời Lâm Lang.
Lâm Lang ung dung nói: "Ngài cũng nói rồi, nếu ta muốn mang theo bà ấy cùng đi thì tuyệt đối không thoát được, nhưng nếu có người khác chỉ mang bà ấy đi thì phương pháp lại có nhiều lắm."
Hóa ra ngay sau khi Lâm Lang cứu được Ôn thị liền lập tức nghĩ đến nếu có truy binh đuổi theo thì phải làm sao.
Dương Nghị có lá gan lớn và lòng dạ tàn nhẫn, tuyệt đối không phải là người mà người thường có thể tưởng tượng được.
Đó có thể là người đứng sau âm mưu vụ cướp thuyền trên ốc đảo! Nếu hắn truy đuổi ráo riết thì mấy người nàng mang theo chắc hẳn cũng không thể chống đỡ nổi.
Vậy nên lúc đó Lâm Lang đã thương lượng kỹ lưỡng với Thất gia.
Ôn thị là chìa khóa để kiềm chế Tư Đồ Thịnh, nhất định phải đưa bà về Kinh thành an toàn.
Vậy nên ngay khi đến châu huyện Tây Bắc, Sở Lâm Lang đã mượn một chiếc thuyền chở hàng của cửa tiệm mình đi ngang qua, để Đông Tuyết đi cùng Ôn thị, sau đó lại điều động thêm hai tùy tùng đáng tin cậy, hộ tống họ theo con thuyền không hàng này quay về Kinh thành.
Còn nàng thì theo kế hoạch đi đến Tây Bắc, xử lý chuyện của Hạ Thanh Vân.
Quả nhiên nàng đã tập trung mọi sự chú ý của Dương Nghị vào mình ở đây. Ngay khi Dương Nghị phái người bí mật thăm dò bến tàu và trạm dịch, con thuyền của Ôn thị đã thuận lợi, không gặp trở ngại gì trên con đường đến Kinh thành.
Bây giờ tính theo canh giờ thì, con thuyền đó cũng đã rời khỏi địa giới Tây Bắc, chuyển lên quan đạo, không cần e sợ có người đuổi theo nữa.
Dương Nghị nghe đến đây mới hiểu vị Sở nương tử này đã sử dụng một "không thành kế" đặc biệt.
Ông ta giận dữ cười lớn, hỏi Lâm Lang: "Cô lấy thân mình làm mồi nhử, không sợ có đi không có về sao?"
Lâm Lang nhẹ giọng đáp: "Kỳ thực ta cũng không ngờ, Dương tướng quân lại không buông được Ôn bá mẫu đến thế, thậm chí còn tự mình đuổi theo đến tận đây. Có thể gặp tướng quân cũng là duyên phận, mong ngài có thể sớm buông bỏ, cũng tránh cho quan hệ cha con càng trở nên xấu đi. Ngài phải tin, Tư Đồ đại nhân sẽ chăm sóc tốt cho Ôn bá mẫu."
Nói xong lời này, nàng cũng âm thầm đề phòng, sợ Dương Nghị sẽ đột nhiên tấn công.
Tính thời gian thì viện binh Lý gia cũng sắp đến rồi, chỉ mong Dương Nghị đừng phát điên, mà Thất gia đứng bên cạnh nàng cũng có thể chống đỡ Dương Nghị...
Ai ngờ sau khi nghe nàng nói xong những lời đó, Dương Nghị trước tiên là giận dữ cười lớn, rồi sau đó lại rơi vào trầm mặc rất lâu, dường như đang hồi tưởng chuyện xưa, lại như đang chìm vào miền ký ức đau khổ.
Qua một lúc lâu, ông ta mới nói: "Cô nói đều đúng... Nàng quả thật không nên gặp ta."
Những năm vừa qua, tình trạng của Ôn thị đã ổn định hơn nhiều, nhưng với điều kiện là bà đã quên mất rằng hai người họ đã kết hôn.
Chỉ cần không nhớ được cuộc sống đau khổ sau khi kết hôn, bà sẽ không rơi vào tình trạng khó tự kiềm chế cảm xúc.
Nghĩ vậy, cuối cùng ông cũng ngẩng đầu lên nhìn Sở Lâm Lang: "Thằng bé Giới Hạnh kia vốn không phục sự quản giáo của ta. Mẫu thân nó ở chỗ ta còn tạm ổn. Bây giờ cô đã đưa nàng ấy đi rồi, ta chỉ có thể tạm thời để cô chịu ấm ức một chút mà giữ cô lại thôi."
Nói đến đây, ông ta đột nhiên giơ tay chộp lấy Sở Lâm Lang, ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Thất gia xông lên chặn bàn tay lớn của Dương Nghị rồi trầm giọng nói: "Dương Nghị, ngươi vẫn nên đi nhanh đi, nếu không lát nữa ngươi muốn đi, e rằng cũng không đi được đâu!"
Dương Nghị cười lạnh một tiếng: "Chỉ bằng võ công của ngươi mà cũng định chặn ta?"
Dương gia vô khuyển tử(*). Dương Nghị năm đó tòng quân cũng bắt đầu từ tầng lớp thấp nhất. Sau đó dựa vào thực lực của mình mà từng bước vươn lên.
(*Dương gia không có con cháu hèn yếu.)
Cho dù là Thất gia cũng chưa chắc đã là đối thủ của ông ta. Nói đến đây, ông ta dùng sức vung tay, đánh bay Thất gia ra ngoài.
"Võ công ông ấy không được, vậy còn ta!"
Cùng với âm thanh chưa dứt này, một Tư Đồ Thịnh đầy bụi đường đã đứng giữa sân.
Vạt áo và ống quần hắn còn dính đầy bùn đất, vừa nhìn đã biết hắn đã trèo đèo lội suối, một đường xóc nảy mà đến.
Hóa ra hắn đuổi theo Lâm Lang đi đến phương Bắc nhưng lại gặp thuyền hàng của Lâm Lang giữa đường.
Khi hắn nhìn thấy Đông Tuyết mới biết chuyến đi Tây Bắc của Lâm Lang lại có kỳ ngộ như vậy.
Sau bao năm xa cách được gặp lại mẫu thân, có thể tưởng tượng được sự kích động trong lòng Tư Đồ Thịnh lúc ấy. Nhưng hắn tạm thời không kịp để tâm đến Ôn thị, sợ Lâm Lang sẽ gặp bất trắc ở Tây Bắc mà cũng lên thuyền nhẹ tốc hành, một đường đuổi đến phương Bắc.
Thấy nhi tử mình đến, Dương Nghị cũng không để ý.
Thằng nhóc không biết trời cao đất dày này càng là kẻ thua cuộc dưới tay ông.
Xem ra lần trước đánh thằng nhóc này vẫn chưa đủ mạnh! Hắn còn chưa chịu nhớ bài học.
Nghĩ vậy, Dương Nghị liền đưa tay trái hướng về phía mặt Tư Đồ Thịnh, đợi Tư Đồ Thịnh né sang một bên mà tay phải tạo thành nắm đấm nhanh chóng đánh vào lồng ngực Tư Đồ Thịnh.
Tư Đồ Thịnh dùng lòng bàn tay gạt nắm đấm của Dương Nghị ra, tay kia vung chưởng đánh vào bụng Dương Nghị.
Hai người đều là cao thủ võ đạo, thân hình liên tục xoay chuyển trong phạm vi một trượng, khi thì nắm đấm đánh ra như gió, khi thì ấn chưởng như sóng thần vỗ bờ, khi thì biến thành móng vuốt như hổ gầm bình nguyên.
Đánh một hồi, Dương Nghị thầm thấy kinh ngạc trong lòng.
Trước kia tuy Tư Đồ Thịnh có tài nghệ kinh người, nhưng so với ông thì dù sao cũng thiếu đi quá nhiều sự mài giũa của sinh tử, khi né tránh và tấn công không thể vừa vặn, biên độ động tác quá lớn, cũng không biết giữ lại sức, mỗi lần ra chiêu đều là toàn lực ứng phó, rất nhanh sẽ kiệt sức, sau đó Dương Nghị có thể từ từ đối phó hắn.
Nhưng lần này Tư Đồ Thịnh gần như không có bất kỳ động tác né tránh thừa thãi nào, quyền chưởng cũng có nặng có nhẹ, rõ ràng và lão luyện như ông.
Đây tuyệt đối là đã phát hiện nhược điểm của bản thân trong thực chiến, sau đó thông qua rèn luyện cực khổ mà điều chỉnh được.
Tuổi già không còn gân cốt như trước, Dương Nghị mạnh về kinh nghiệm nhưng về thể lực lại không bằng nhi tử đang ở độ cường tráng.
Cứ như vậy nếu không lộ sơ hở thì chính là đang so về sức bền thể lực.
Đánh thêm một hồi, Dương Nghị toàn thân đã mồ hôi đầm đìa, tim đập đến mức gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, trong tai cũng vang lên tiếng ù ù, ông biết mình đã kiệt sức, không còn sức để đánh tiếp nữa.
Ông đột ngột tung ra một chưởng sau đó nhảy lùi về sau, cúi người bắt đầu thở hổn hển.
Tư Đồ Thịnh cũng dừng tay, hắn chỉ có chút thở dốc, sau đó lạnh lùng nhìn Dương Nghị.
Nam nhân đã từng vô cùng uy mãnh trên chiến trường, giờ đây cũng đã điểm bạc hai mái tóc, lộ ra dáng vẻ suy sụp tuổi xế chiều.
Nhưng cho dù là vậy, Dương Nghị vẫn cười lạnh nói: "Lần trước bị ta đánh không nhẹ, đây là vì nghẹn một cục tức quá lớn mà bỏ ra không ít công sức nhỉ!"
Tư Đồ Thịnh dùng vẻ mặt vô cảm nhìn Dương Nghị đang chật vật, lạnh lùng đáp: "Chỗ ta bỏ ra công sức không chỉ có những thứ này đâu!"
Lần dụng binh phương Bắc này có quy mô lớn, vượt xa tưởng tượng của cả Kinh quốc và triều đình.
Sau khi Tư Đồ Thịnh thuyết phục Thượng Mẫn quy hàng Lý tướng quân, còn có vô số nghĩa quân phương Bắc đều lần lượt quy phục. Các lực lượng lớn nhỏ ngoài biên chế này hội tụ chính là ẩn lực không thể coi thường.
Vậy nên tuy binh lực Lý tướng quân báo lên không hề giấu giếm nhưng trên thực tế lại không chỉ có vậy.
Trận phản công phương Bắc này cũng tuyệt đối không phải như triều đình tưởng tượng, chỉ là chút uy hiếp nhỏ trước khi hai nước hòa đàm.
Sự bất ngờ này giờ đã bắt đầu ở phương Bắc. Ngay khi Dương Nghị còn ở lại Tây Bắc, cuộc phản công của cha con Lý Thành Nghĩa cũng đồng thời đã bắt đầu.
Nghĩ vậy, Tư Đồ Thịnh lại nói với Dương Nghị: "Nếu ta là ngươi, tuyệt đối sẽ không ở lại nơi này mà nên về xem bản đồ, nghĩ xem mình nên đi đâu tiếp theo."
Dương Nghị nheo mắt, lạnh giọng nói: "Ý ngươi là sao?"
Tư Đồ Thịnh nhẹ giọng đáp: "Bởi vì không lâu nữa, tin tức ngươi giấu tiền thê ở bên cạnh, bí mật chăm sóc nàng nhiều năm sẽ được truyền đến tai vị vương phi công chúa của ngươi một cách nguyên vẹn. Nghe nói nàng ta rất hay ghen, nếu biết ngươi tam tâm nhị ý như vậy, ngươi nghĩ xem nàng ta có làm ầm lên không? Nếu trên chiến trường Kinh quốc gặp bất lợi, mà ngươi với tư cách phò mã lại vì đuổi theo tiền thê mà đến châu huyện Đại Tấn, vị An Cốc Hãn đa nghi đó sẽ nhìn ngươi thế nào? Ông ta có thể tàn nhẫn mà ra tay ngay cả với điệt tử của mình đấy!"
Dương Nghị nghe xong liền nhịn không được mà cười ha ha: "Vậy mà ngươi lại là đứa con mà Ôn thị sinh ra! Thật nực cười, nếu nàng có một nửa sự lạnh lùng và xảo trá của ngươi cũng sẽ không yếu ớt đến mức không thể chịu nổi như vậy!"
Dương Nghị cười lạnh vài tiếng, chuyện đã đến nước này, có tức giận cũng vô ích. Việc cấp bách là nghĩ cách cứu vãn thế cục đang suy tàn.
Diễn biến tình thế lúc này cũng đã vượt xa dự đoán của ông ta, đã đến nước này rồi, ông ta cũng không nên ở lại lâu thêm nữa...
Nghĩ vậy, ông ta lạnh lùng nói với Tư Đồ Thịnh: "Ngươi không chịu hợp tác với ta nhưng lại hết lòng vì tên cẩu hoàng đế kia. Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe câu thỏ khôn chết, chó săn cũng bị luộc (*) sao? Một khi tên cẩu hoàng đế kia biết thân thế của ngươi, ngươi sẽ còn không bằng cả chó! Vậy nên ta mới khuyên ngươi, đừng nghĩ đến chuyện trở về Kinh thành nữa!"
(*Ý của câu này là khi thỏ đã bị săn hết, chó săn mất tác dụng nên bị chủ nhân nấu ăn. Ẩn dụ chỉ việc khi công việc đã xong, những người có công bị giết hại hoặc vứt bỏ. Đây là cảnh báo về việc các bậc quân vương bạc nghĩa, sau khi dùng xong kẻ có tài thì loại bỏ.)
Ngay khi ông ta đang nói, đột nhiên vang lên tiếng đá lửa nổ ở nơi không xa.
Tư Đồ Thịnh lập tức xoay người che chắn cho Sở Lâm Lang ở bên cạnh. Đợi đến khi hắn quay đầu lại, Dương Nghị đã biến mất không thấy bóng dáng đâu.
Những mảnh đá vụn nổ tung, có nhiều mảnh bay vào sân nơi Lâm Lang ở.
Có thể thấy rằng nếu Dương Nghị cố ý thì ông ta có thể cho nổ tung cả tòa viện này. Đây cũng là lá bài của ông ta khi một mình đến gặp.
Sở Lâm Lang lòng còn kinh hãi, nàng ôm Tư Đồ Thịnh nói: "Đây là đá lửa kinh khủng gì lại có uy lực như vậy?"
Kẻ cùng đường chớ đuổi, Tư Đồ Thịnh không phái người đuổi theo ông ta.
Trận đại chiến phương Bắc lần này hắn đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Cho dù Dương Nghị có quay về cũng không thay đổi được gì. Hắn cũng biết tính cách Dương Nghị thù hận Kinh quốc từ trong xương tủy.
Trước đây Kinh quốc có thế lớn, Dương Nghị lại không có căn cơ, chỉ có thể nhẫn nhịn. Đợi đến khi trận đại chiến này kết thúc, Kinh quốc nội loạn, nếu An Cốc nghi ngờ Dương Nghị, đôi nhạc phụ và tế tử này chắc hẳn sẽ cắn xé lẫn nhau vô cùng dữ dội.
Để ông ta và An Cốc Hãn chó cắn chó, tiếp tục suy yếu nguyên khí của Kinh quốc mới là lẽ phải.
Nhưng bây giờ hắn phải dạy dỗ nghiêm khắc Sở nương tử không biết trời cao đất dày này mới là lẽ phải!
Nàng tự coi mình là nữ tướng quân sao? Dám một mình đi gặp Dương Nghị, nếu Dương Nghị ra tay, thật sự bắt được nàng thì nàng khác gì mẫu thân Ôn thị của hắn bị giam trong tay ông ta?
Nhưng khi nghe Tư Đồ Thịnh chỉ trích như vậy, Sở Lâm Lang lại tự tin nói: "Cho dù chàng không đến, binh mã của Lý Thành Nghĩa tướng quân cũng sắp tới rồi. Hơn nữa ta đã bàn bạc với Bạch tri phủ, nhân lực và trọng binh ông ta phái đến đang chờ ở ngoài phủ cách đó không xa. Bạch tri phủ vì nịnh ta mà cũng rất dụng tâm đấy! Dương Nghị đến chắc chắn cũng nghe được tin. Nếu muốn mang ta đi, e rằng cũng sẽ không dễ dàng. Hơn nữa Dương Nghị là người kiêu ngạo! Nếu ông ta thật sự chịu tự mình đến gặp ta, chẳng qua chỉ là muốn biết hành tung của Ôn thị. Ta chọc giận ông ta, nhiều nhất là ông ta sẽ ra tay dạy dỗ ta, bên cạnh ta chẳng phải còn có Thất gia sao, há có thể để ông ta dễ dàng ra tay? Hơn nữa, nếu ông ta thật sự bắt được ta, cho dù ta có chết cũng tuyệt đối không để ông ta dùng ta uy hiếp chàng!"
Cô nương này lớn gan thật, từ nhỏ đến lớn nàng vẫn trước sau như một, cứ luôn làm mấy chuyện khiến người ta hãi hùng khiếp vía.
Mà lời nàng nói lại như đang gõ vào đầu người ta từng câu từng chữ.
Nghe vậy, Tư Đồ Thịnh muốn bịt cái miệng chọc giận người khác của nàng, hắn lạnh mặt nói: "Nàng không phải là người mê tín nhất sao? Sao giờ miệng lại nói đầy lời sinh tử cố kỵ vậy? Còn không mau phỉ phui cái miệng cho ta!"
Sở Lâm Lang lại vừa cười vừa ôm lấy eo hắn, nàng thấp giọng nói: "Được rồi, ta sai rồi được chưa, sau này sẽ không nói bừa nữa!"
Khi hai người ôm nhau, đầu óc Sở Lâm Lang vẫn còn lưu lại vụ nổ vừa rồi.
Nàng đang nghĩ, Dương Nghị nếu có thứ này trong tay, ông ta... định sẽ dùng thứ này trên chiến trường sao?
Nghĩ vậy, nàng vừa định mở miệng nói thì lại có một trận buồn nôn dâng thẳng lên cổ họng.