Tuý Quỳnh Chi
Mai rùa giở chứng
Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một câu nói này khiến Lưu Lăng toát mồ hôi lạnh sống lưng.
Hiện giờ, tình hình biên cương tệ hại đã ăn sâu bén rễ, phụ hoàng quyết tâm cải cách. Khi tiễn hắn đi, cũng toàn là những lời khích lệ hãy liều mình thử sức một phen. Một căn bệnh đã tích tụ lâu năm như vậy, làm sao một người trẻ tuổi có thể vạch trần rõ ràng?
Nhưng phụ hoàng lại bảo hắn không cần e dè, cứ mạnh dạn hành động. Rõ ràng là muốn dùng hắn làm lưỡi dao.
Hắn là một hoàng tử rảnh rỗi. Nếu không chịu làm lưỡi dao, lại muốn trở thành bậc hiền giả, mang danh thánh hiền trở về kinh, chẳng lẽ muốn tranh giành với thái tử, người kế vị sao?
Sau khi nhận ra điều đó, thanh kiếm hoàng gia đã bắt đầu được rút khỏi vỏ. Quả nhiên trên đường đi, tấu chương tố cáo Lưu Lăng liên tục được gửi về, nhưng vẫn chưa có thánh chỉ quở trách nào từ phụ hoàng ban xuống.
Chỉ là không ngờ, hoàng đế thật sự không ra tay lại khiến lũ quan lại tham nhũng, ngang ngược ở địa phương càng làm loạn. Hôm nay gặp nguy hiểm. Nếu không phải Tư Đồ Thịnh có võ nghệ cao cường, hậu quả thật khó lường!
Nghĩ đến sự bình tĩnh không hề hoảng loạn trước hiểm nguy của Tư Đồ Thịnh, Lưu Lăng càng kính phục ân sư đến mức dập đầu sát đất, ít nhiều gì cũng phải hỏi thăm kế hoạch tiếp theo.
Theo ý hắn, nên để tri phủ truy bắt tội phạm, sớm rời khỏi nơi thị phi này. Dù sao nhiệm vụ hoàng sứ cũng đã gần hoàn thành, Lục hoàng tử cũng muốn sớm về kinh phục mệnh, và có vài giấc ngủ yên ổn.
Nhưng Tư Đồ Thịnh lại nói: “Liên Châu có nhiều đặc sản, lại có núi non suối nước nóng, Lục điện hạ sao không ở lại vài ngày, cũng tốt cho việc thư giãn tinh thần.”
Lưu Lăng vừa nghe lập tức hứng thú, hắn giờ mới mười tám, đang tuổi ham chơi. Trên đường đi lần này toàn làm những việc xử án chém đầu như Diêm Vương. Hiếm khi ra khỏi cung, nếu có thể thả lỏng tâm tình thì tốt biết mấy!
Nói đến chuyện tao nhã, thư thái như vậy, Lục hoàng tử khó tránh khỏi việc thả lỏng tinh thần, cũng có tâm trạng nhàn nhã trò chuyện vài câu với thiếu sư của mình.
“Hôm nay thật nguy hiểm, may mà gặp được vị thông phán phu nhân kia. Thật không ngờ vùng biên ải lại có mỹ nhân yểu điệu, chuẩn mực như vậy... Tiếc là đã gả làm vợ người ta...”
Tư Đồ Thịnh liếc nhìn Lục hoàng tử lộ vẻ tiếc nuối, bình thản nói: “Nếu Lục điện hạ thấy đêm dài lê thê, sao không bảo tri phủ bày tiệc rượu, tự nhiên sẽ có vô số mỹ nhân tuyệt sắc vào hầu, xoa dịu sự mệt mỏi của điện hạ.”
Đây không phải lời một nghiêm sư nên nói với học trò của mình, mà giống lời đùa cợt của một người bạn phóng đãng thì hơn.
Tư Đồ Thịnh không phải kẻ phóng túng, Lưu Lăng từng nghe thị vệ bên cạnh nói, Tư Đồ tiên sinh bình thường ngoài lúc dạy học, đều một mình ăn uống đạm bạc, tính tình lạnh nhạt, không uống rượu vui vẻ với thị vệ, càng không đến kỹ viện phong lưu.
Gương mặt hắn ta thanh nhã, khi nói lời này vẫn là vẻ vô cảm, bình tĩnh nhìn Lục hoàng tử. Dù nói đề nghị hoang đường cũng không giống như mời gọi hưởng lạc, mà mang theo ý châm chọc nhẹ nhàng.
Lục điện hạ từ nhỏ bị những cung nhân sau lưng khinh thường, rất mẫn cảm với lòng tự tôn. Hắn chợt tỉnh ngộ: Mình lần đầu được phụ hoàng trọng dụng, giao phó việc trọng đại, sao có thể lơ là, nhất thời ham mê hoan lạc?
Lưu Lăng không còn tâm trí nhớ lại dung nhan, tư sắc của nữ quyến quan lại địa phương nữa, chỉ phất tay ra hiệu mình đang bận công vụ, không bận tâm nữ sắc, còn xin thiếu sư yên tâm.
Nói xong, Lục hoàng tử liền lấy cớ lui về nghỉ ngơi.
Tư Đồ Thịnh quay lại bên cửa sổ, nhìn tuyết bay lả tả bên ngoài, ngón tay thon dài rút trang sổ sách từ trong tay áo ra, cúi đôi mắt lạnh lùng.
Khi hắn ngẩng đầu lên, đột nhiên bên ngoài cửa sổ đã thêm một bóng hồng xinh đẹp...
Sở Lâm Lang vừa đi tìm đồ vừa cố gắng nhớ lại – rõ ràng mình đã bỏ trang sổ sách giả mạo đó vào túi rồi. Nếu có rơi cũng chỉ là trên xe ngựa hoặc trong nha môn thôi.
Nhưng giờ trên xe ngựa không thấy đâu, chắc là rơi trong nha môn rồi. Nghĩ đến nếu trang sổ sách này rơi vào tay Trương Hiển hoặc kẻ có ý đồ xấu... thì sẽ rắc rối lớn!
Nghĩ vậy, tuyết lông ngỗng bay lả tả rơi trên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của nàng lập tức hóa thành từng làn hơi nóng.
Tìm mấy vòng, Sở Lâm Lang quyết định lại cầu cứu thần linh, lấy mai rùa dùng để bói toán từ trong lồng ngực ra, dùng sức lắc lắc, hy vọng sẽ đoán được phương hướng.
Tiếc là hôm nay mai rùa lại giở chứng, một đồng tiền đồng lại nghịch ngợm nhảy ra khỏi mai rùa, lăn xuống lối đi nhỏ.
Sở Lâm Lang vội đuổi theo nhặt lấy, lại phát hiện một đôi ủng hơi cũ xuất hiện trước mắt nàng.
Nàng ngẩng đầu lên, nam nhân tuấn tú kia vận y phục trắng, đôi mắt lạnh lùng vô cảm nhìn nàng. Đôi mắt sâu thẳm như vực sâu ấy thu hút người ta, khiến người nhìn không khỏi e sợ, muốn dời mắt đi.
Sở Lâm Lang theo bản năng muốn tránh né, vội vàng đứng dậy định quay về. Nhưng chưa đi được mấy bước, nam nhân kia lại sải bước đuổi kịp, mở miệng hỏi: “Vừa rồi thấy phu nhân cứ đi đi lại lại ở đây, xin hỏi phu nhân đang tìm gì, không biết tại hạ có thể giúp được gì không?”
Sở Lâm Lang đành dừng bước, quay người lại, cúi đầu nhìn vạt áo dài của nam nhân mà thi lễ: “Rơi mất một cái trâm cài... không đáng giá là bao, ta tự tìm là được... Đại nhân không cần bận tâm, cứ làm việc của ngài đi.”
Theo lẽ nghe lời này, nam nhân bình thường đều nên tránh hiềm nghi với nữ quyến quan lại đã có chồng mà biết điều bỏ đi mới phải.
Nhưng vạt áo dài trước mặt Sở Lâm Lang lại không nhúc nhích, giọng nói lạnh lùng cùng tuyết bay lượn quanh đầu nàng: “Vừa rồi thấy phu nhân tìm rất gấp gáp, không giống như là thứ không đáng giá...”
Nghe vậy, Sở Lâm Lang hơi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt thăm thẳm khó dò kia. Nàng ổn định hơi thở, nở một nụ cười không kiêu không nịnh: “Ý đại nhân là... nô gia đang lừa gạt ngài ư? Ta đánh rơi đồ, cũng không phải bọn sơn tặc chia của, ai thấy nấy được phần. Dù thật sự làm rơi đồ quý giá, cũng đâu có lý do gì phải giấu ngài, phải không?”
Phụ nhân này, khi dùng trâm uy hiếp Lục điện hạ, chỉ cần liếc mắt đã thấy được sự ngang ngược ẩn sâu trong cốt cách. Nhưng sự ngang ngược này chỉ thoáng qua, khi quỳ mọp trước mặt Lục điện hạ xin tội, lại tỏ ra yếu ớt vô cùng.
Giờ đây phụ nhân này lại hơi lộ ra lời lẽ sắc bén trước mặt hắn ta, Tư Đồ Thịnh cũng không hề bất ngờ, hắn lạnh nhạt giải thích: “Tại hạ chỉ muốn giúp một tay thôi. Sao vậy, phu nhân thấy ta phiền phức sao?”
Sở Lâm Lang nhìn nam nhân có vẻ nho nhã trước mắt, trong lòng lại nghĩ đến cảnh hắn ta xách Lục điện hạ, mặt không biểu cảm vung đao chém kẻ gian tàn nhẫn.
Người họ Tư Đồ này, nàng từng nghe tri phủ phu nhân nhắc qua vài lần. Nghe nói hắn là Thiếu sư của Lục điện hạ, là Thám hoa khoa thi Đình năm trước, tuy xuất thân nghèo khó, nhưng học thức uyên thâm, tuổi trẻ đã vào Hàn Lâm. Nhưng hắn không có lai lịch gì, vào Hàn Lâm cũng chỉ làm những việc nhàn rỗi như làm đối thủ chơi cờ vây với các hoàng tử.
Sau này không biết thế nào, tên Tư Đồ Thịnh không có căn cơ này lại thăng tiến một mạch, trở thành Thiếu sư của Lục điện hạ, lần này còn có thể theo Lục điện hạ ra ngoài làm việc quan trọng.
Sở Lâm Lang thấy Lục điện hạ nghe lời hắn ta răm rắp, đủ thấy người này biết xu nịnh, giỏi luồn cúi trên con đường quan lộ, tuyệt đối không phải như bề ngoài thanh cao của kẻ sĩ, như trăng sáng gió mát kia.
Lúc này nghe giọng điệu của Tư Đồ tiên sinh, nàng nhất thời có chút đắn đo... hắn ta ham mê sắc đẹp của nàng nên đến tìm cớ trêu chọc, hay là đang nói bóng nói gió... để dò xét nàng?
Trong lòng Sở Lâm Lang rối bời – Nàng không sợ trường hợp thứ nhất, dù sao phu quân mình là Thông phán của một vùng, là một quan chức liêm chính. Mà Lục điện hạ lần này đang làm việc quan trọng, dù tên Tư Đồ này có gan lớn đến mấy, cũng tuyệt đối không dám làm bậy ở địa phương, làm ô danh Lục điện hạ.
Điều nàng sợ nhất là trang sổ sách giả kia! Có khi nào... bị nam nhân này nhặt được không? Nên hắn ta thấy nàng tìm kiếm... mới đến thăm dò?
Nếu trang sổ sách nàng giả mạo rơi vào tay hoàng tử, thì rắc rối sau này sẽ liên miên không dứt...
Đúng lúc này, Tư Đồ Thịnh lại mở miệng hỏi: “Nghe giọng nói của phu nhân không giống người bản địa Liên Châu, xin hỏi phu nhân là người ở đâu?”
Sở Lâm Lang vừa định mở miệng nói mình là người ở vùng quê Giang Khẩu, đằng sau đã có người lên tiếng: “Sao nàng còn ở đây? Còn không mau về nhà!”
Sở Lâm Lang quay đầu nhìn, không biết từ khi nào phu quân mình Chu Tùy An đã đến, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người họ.
Nghe Sở Lâm Lang nói tìm trâm cài, Chu Tùy An có hơi không kiên nhẫn, phất tay nói: “Lục điện hạ còn đang ở đây, nàng đừng gây chuyện thị phi nữa, mau về đi, rơi mất thứ gì thì sau này mua lại là được.”
Sở Lâm Lang cúi đầu vâng dạ, đành phải quay về trước. Nàng đi được vài bước, không nhịn được mà quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tư Đồ Thịnh đang nói chuyện với Chu Tùy An, khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười khách sáo, có phần xa cách.
Khoảng cách từ nha môn về đến nhà không xa lắm, nhưng cũng đủ để Sở Lâm Lang gỡ bỏ những suy nghĩ rối bời trong lòng.
Trang sổ sách đó là giả, chắc chắn không thể là thật! Nếu xem xét kỹ dấu ấn quan trên đó cũng có thể phân biệt thật giả. Đến lúc đó nàng nhất quyết không nhận đó là của mình thì làm sao đây?
Chuyện này nếu ầm ĩ đến cùng, lớn nhất cũng chỉ để tên Trương Hiển kia biết mình chỉ đang dọa dẫm mà thôi, tệ hơn nữa cũng chẳng thể tệ đến mức nào.
Nếu Tư Đồ Thịnh nhặt được, hắn ta nhất định sẽ thăm dò Chu Tùy An, mà phu quân nhà nàng hoàn toàn không hay biết gì, cũng không sợ hắn ta hỏi. Mọi chuyện đợi phu quân về sẽ rõ.
Nghĩ vậy, Sở Lâm Lang vốn to gan, đành không nghĩ ngợi nữa, chỉ chuẩn bị tùy cơ ứng biến, tránh tự mình vô cớ dọa mình.
Nàng vừa xuống xe ngựa, đã có lão bộc đợi sẵn ở cửa: “Đại nương tử, lão phu nhân có khách đến, bảo người về thì qua gặp một chút.”
Sở Lâm Lang nghe là lời dặn của bà bà, cũng không dám chậm trễ, ngay cả quần áo cũng không thay, cởi áo choàng liền đến sân viện của bà bà Triệu thị.
Chưa vào trong đã nghe thấy tiếng cười nói nhẹ nhàng của nữ tử.
Đợi bước vào, ngoài bà bà Triệu thị còn có một phụ nhân lạ mặt. Ngồi bên cạnh người phụ nhân này lại có một nữ nhân trẻ với dung mạo xinh đẹp.
Sở Lâm Lang bước tới thi lễ với bà bà, rồi cười chào hỏi khách.
Triệu thị hướng về nữ nhân có vẻ hơi e thẹn kia, ôn tồn nói: “Phương nha đầu, lại đây chào nội nhân của Chu đại ca nhà con. Nàng ấy hơn con năm tuổi, con gọi nàng ấy là tỷ tỷ là được.”
Nữ nhân kia nghe xong, vội đứng dậy thi lễ với Sở Lâm Lang, khẽ chào một tiếng: “Tỷ tỷ vạn an.”
Sở Lâm Lang nghe bà bà giới thiệu, nói hai mẹ con này là gia quyến của Doãn viên ngoại – đồng liêu của cố công công (*) lúc sinh thời, liền vội vàng cười thi lễ với Doãn phu nhân, Lưu thị.
(*Cố công công: Bố chồng đã mất)
Sau đó nàng nắm tay Doãn Tuyết Phương, cười nói với bà bà: “Mẫu thân, vì nàng ấy gọi phu quân là huynh trưởng, vậy phải gọi con một tiếng tẩu tẩu mới đúng, tiếng “tỷ tỷ” này từ đâu mà ra?”
Vốn là lời rất dễ hiểu, nhưng bà bà Triệu thị lại như không nghe thấy, không tiếp lời, chỉ mải nói chuyện với lão tỷ muội cũ Lưu thị lâu ngày gặp lại.
Sở Lâm Lang một bên bị lơ đi, nụ cười trên mặt dần nhạt đi.
Doãn Tuyết Phương rất biết điều, vội vàng tiếp lời: “Nghe danh đã lâu Chu ca ca cưới được mỹ quyến đẹp như hoa, giờ nhìn quả là không sai. Tỷ tỷ trông còn trẻ hơn cả muội, nếu Triệu phu nhân không nói, muội thật sự tưởng ngài mới là muội muội cơ...”
Lời này nói ra là lời khen tặng vô cùng khéo léo, tai Triệu thị đột nhiên lại không còn điếc nữa, cười nói với Lưu thị: “Phương nha đầu từ nhỏ đã lanh lợi, giờ nhìn lại càng ôn nhu, khiêm tốn, thật đúng ý ta. Tiếc là năm đó vô duyên... khụ, thôi không nhắc nữa, không nhắc nữa!”
Edited by Koko | Wattpad: @biggestkoko