Tuý Quỳnh Chi
Chương 41: Loạn Lạc Hôn Lễ
Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôn lễ náo loạn như vậy đương nhiên sẽ có người báo lên quan phủ, nên rất nhanh đã có người từ nha môn đến áp giải đám người Hạ Thanh Vân đi.
Chu Tùy An phải khuyên bảo mãi mới dỗ được Tạ nhị tiểu thư ra làm lễ bái thiên địa.
Triệu thị ngồi trên sảnh tiếp khách, bên tai vẫn còn có thể nghe thấy tiếng người xung quanh xì xào bàn tán, mỗi một gương mặt tươi cười với bà dường như đều không có ý tốt lành.
Sắc mặt Chu Tùy An cũng không được tốt lắm. Khổ nỗi là quan cấp trên và đồng liêu của hắn đều đang ở đây, còn có rất nhiều thân thích của Tạ gia nên dù sao thì hắn vẫn phải làm tròn bổn phận của mình.
Mấy người uống rượu đều lén nghị luận, họ đều nói rằng tiền mừng hôm nay đúng là đáng đồng tiền bát gạo, chẳng những có thể uống tiệc rượu mà còn được xem mấy màn kịch hay mà không tốn một xu nào.
Bà đã nói mà, Sở đại nương tử không phải là người hèn nhát. Hóa ra là còn có chiêu trò lợi hại như vậy, dám thuê người đến phá hôn lễ!
Hà phu nhân xem kịch xong lại buôn chuyện tầm phào với người ta, đang nói chuyện thì bà đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Không được, bà phải báo cho Sở nương tử biết trước để Sở nương tử sớm có chuẩn bị, tránh để bị quan sai đến cửa hỏi cung, trả lời không được thỏa đáng.
Hơn nữa lúc Chu gia bái đường, cảnh tượng quỳ lạy như ở linh đường cũng rất thú vị, Hà nương tử cảm thấy nếu không kể tỉ mỉ cho Sở Lâm Lang thì thật có lỗi với số tiền nàng đã bỏ ra để thuê đám người quấy rối.
Thế là khi Hà phu nhân ăn xong tiệc rượu chuẩn bị đi liền để lại một tên tiểu nha hoàn chạy việc vặt tới ngõ Tập Tuệ một chuyến, báo lại kỹ càng cho Sở nương tử nghe.
Hạ Hà vừa nghe nói mấy người gây chuyện là người buôn muối, hơn nữa tiểu nha hoàn kia miêu tả dáng vẻ của tên cầm đầu liền lập tức đoán ra được kẻ gây rối là huynh trưởng của mình, nàng sốt ruột giậm chân thình thịch, lo lắng hỏi đại cô nương nên phải làm sao đây.
Nghĩ ngợi một chút, trước tiên Sở Lâm Lang về phòng của mình lấy ngân phiếu rồi dẫn theo hai nha hoàn đi nha môn một chuyến, chuẩn bị chuộc người ra ngoài trước.
Hơn nữa, cho dù thật sự bị họ tra ra tin đồn này truyền ra từ nhà bà thì bà cũng không sợ, vừa khéo lại mượn tay của Tạ gia trừng trị mấy ả tiểu thiếp lắm điều, chỉ giỏi quyến rũ đàn ông trong nhà.
An di mẫu tính toán kỹ lưỡng, dù thế nào thì bà cũng không chịu thiệt được!
Cũng không ngờ rằng chuyện này lại được ông trời phù hộ, phái mấy tên thô lỗ đến giúp đỡ bà, vậy nên lúc hôn lễ hỗn loạn, An phu nhân nhất thời cảm thấy vui mừng khôn xiết.
Vậy nên tiệc rượu phía Chu gia còn chưa kết thúc, An di mẫu đã vội vàng ngồi xe đến Tạ gia, thêm thắt kể lại tình hình lúc đó với tỷ tỷ mình và tỷ phu.
Tô thị nghe nói nữ nhi mất mặt trước bàn dân thiên hạ như vậy cũng nhất thời khóc đến mức suýt ngất đi.
Bà không ngừng oán trách với Tạ Thắng, nói rằng Sở đại nương tử kia cũng thật quá ngang ngược và độc ác, tiền Tạ gia cho trước kia coi như đổ sông đổ biển.
Sở thị thuê người đến náo loạn hôn lễ, đem chuyện nữ nhi họ có thai lan truyền khắp nơi ai ai cũng biết thì cũng quá độc ác rồi.
Mà Phủ doãn đại nhân cũng ngầm hiểu ý đồ, dù sao thì hủy hoại thanh danh của một tiểu thư con nhà quan cũng không phải chuyện nhỏ. Hôm nay cho dù có phải lột da tên bán muối đó thì cũng phải tra hỏi cho ra kẻ chủ mưu từ miệng hắn, tuyệt đối không thể dễ dàng thả người ra.
Đám người Hạ Hà bị người của nha môn đuổi đi, ngay cả cổng lớn nha môn cũng không vào được, nhất thời cũng rất sốt ruột lo lắng, vội vàng quay lại hỏi Sở Lâm Lang rằng nên phải cứu huynh trưởng như thế nào?
Nếu thật sự bị tra khảo một đêm thì chỉ sợ dù là người tốt cũng chỉ còn nửa cái mạng.
Thanh danh của Tư Đồ Thịnh trong chốn quan trường vốn đã không tốt, mối quan hệ với các phủ đệ trong Kinh thành cũng vậy. Sở Lâm Lang cảm thấy mình không thể khiến hắn mang thêm tiếng xấu nữa.
Nếu Sở nương tử đi thì chẳng phải là dê vào miệng cọp, để bọn họ trừng trị luôn sao?
Tiếc là lần này nàng ngay cả cổng Lục vương phủ cũng không vào được.
Lục vương phi vừa nghe là Sở đại nương tử xin gặp, chỉ để người gác cổng chuyển lời nhắn rằng Lục vương phi vừa rồi nghe nói hôn lễ của muội muội mình gặp chuyện không hay, nhất thời cảm thấy tức giận. Nàng đang mang thai, không được khỏe cho lắm, không tiện tiếp khách.
Sở Lâm Lang gặp cánh cổng đóng im ỉm, nàng ngẫm nghĩ một chút rồi lại nhờ người gác cổng chuyển lời.
Lần này phải qua một hồi lâu thì trước cổng mới xuất hiện một ma ma với vẻ mặt lạnh như tiền mời Sở thị vào trong.
Tạ vương phi không còn vẻ thân thiết và ôn hòa như lần trước, chỉ lạnh lùng hỏi qua tấm rèm che: “Sở quản sự đến là vì Thiếu khanh đại nhân bảo ngươi mang lời gì đến à?”
Sở Lâm Lang hôm nay hoàn toàn là mượn danh Đại Lý Tự Thiếu khanh mới có thể bước chân vào vương phủ.
Tạ vương phi cười lạnh một tiếng: “Ban đầu là Tạ gia chúng ta có lỗi với ngươi vô vàn, sao dám phiền đến Sở quản sự của Thiếu khanh đại nhân đến tạ lỗi với ta?”
Tạ vương phi thấy rằng nữ tử này thật hai mặt, đã đi khắp nơi hủy hoại danh tiếng Tạ gia như vậy rồi, vừa nghe Sở Lâm Lang nói vậy, cơn tức giận thực sự trào dâng từ đáy lòng: “Sao? Có gì mà hiểu lầm? Nhà họ Tạ chúng ta giờ ở Kinh thành cũng không còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa, tất cả đã trở thành thể diện của Sở quản sự ngài đây rồi, may mà ngài còn thay nhà ta suy nghĩ, giờ thì cũng không cần phải phiền đến Sở đại quản sự thay chúng ta lo lắng nữa!”
Sở Lâm Lang giả vờ như không nghe thấy lời châm chọc lạnh lùng của vương phi, vẫn bình tĩnh nói: “Nếu là lỗi của nô tỳ thì nô tỳ nhất định sẽ nhận, nhưng không phải chuyện mà nô tỳ làm thì cũng không có lý do nào phải thay người khác gánh cái tiếng xấu này. Vương phi, ngài rõ tính cách của ta sẽ tuyệt đối không làm chuyện ngu ngốc rồi còn chạy đến cầu xin người khác tha thứ. Ngài thật sự cho rằng ta đã nhận lễ vật bồi thường của Tạ gia rồi lại không giữ được miệng mình, đi khắp nơi hủy hoại danh tiếng của Tạ nhị tiểu thư sao?”
Sở Lâm Lang nửa ngẩng đầu lên, khẳng định: “Chẳng lẽ vương phi thật sự không biết rằng chuyện này đúng là do người nhà Tạ gia truyền ra.”
Tạ vương phi vốn còn không tin nhưng không ngờ rằng Sở Lâm Lang lại có thể nói ra tên họ của thị thiếp nhà An gia, còn có thể kể rành mạch đầu đuôi, chắc chắn, không phải là bịa đặt nhất thời.
Tất nhiên là mấy chuyện này Lâm Lang cũng không đưa ra được bằng chứng gì, càng không dám nói chuyện cháu trai của An gia còn đang tạm giữ thuyền của Thái tử.
Chỉ là hôm nay nàng đã đặt vấn đề này ở đây, nếu Tạ tướng quân có để tâm, vẫn có thể tra ra.
Người đến không phải ai khác mà chính là Lục điện hạ gầy gò ốm yếu.
Từ khi hắn cãi nhau với thầy thì mọi việc đều không thuận lợi. Gần đây còn bị phụ hoàng quở trách nên có chút chán ăn mất ngủ, càng ngày càng gầy gò.
Tiếc là hắn ngồi ngay ngắn cả nửa ngày trong đại sảnh cũng không thấy người đâu, hỏi ra mới biết là quản sự của phủ Đại Lý Tự Thiếu khanh đi gặp vương phi của mình.
Tiệc rượu này Lục điện hạ Lưu Lăng uống đến mức say mèm, nghe thấy Thái tử nói mấy chuyện như thuyền bè, còn có chuyện của Tứ hoàng tử, hắn cũng chỉ biết ậm ừ cho qua.
Chỉ là ý trong lời Thái tử lại khiến hắn có chút sợ hãi.
Thái tử nói rằng huynh đệ đã trưởng thành của hắn không nhiều nhưng hắn rất hy vọng lục đệ mảnh mai như cọng giá của hắn có thể sống thọ trăm tuổi.
Khi ra khỏi Thái tử phủ, ngay cả lót giày của Lục điện hạ cũng ướt đẫm mồ hôi.
Đúng lúc vừa rồi khi nghe Sở Lâm Lang nói có một vị quan viên họ An quản lý đường thủy quen thói giương cờ hiệu của hắn để đòi tiền hối lộ các thuyền bè, Lục điện hạ bỗng như được đả thông kinh mạch, suy nghĩ thông suốt mọi chuyện.
Khó trách sao Thái tử lại nói có thuyền bị bắt giữ, còn nói rằng hy vọng lục đệ cẩn trọng trong lời nói và việc làm, người khôn biết giữ mình một chút.
Lục điện hạ dùng lời dịu dàng an ủi Sở thị rồi lại tự mình tiễn nàng ra cửa, một lúc lâu sau mới quay lại.
Vương phi nén nước mắt hỏi Lục điện hạ sao lại thân thiết như vậy với một nữ tử đã hủy hoại danh tiếng nhà ngoại nàng?
Lục điện hạ chỉ vào nàng rồi nhảy dựng lên như sấm, hỏi nhà nàng đều là loại thân thích chó má gì? Lại dám lấy danh nghĩa của hắn đi lừa bịp khắp nơi.
Lục vương phi nghe lời Lục điện hạ xong, trong lòng vô cùng kinh hoàng, đặc biệt là khi nàng nghe Lục điện hạ nói Thái tử đã từng tự mình nhắc nhở hắn, lòng lại càng thêm run sợ.
Dù sao cái nha đầu chết tiệt này giờ cũng có Chu gia gánh chịu, tệ nhất cũng chỉ là đứa con nàng sinh ra và nàng không ngóc đầu lên được thôi.
Lục điện hạ vừa mới bị bệ hạ quở trách, phải phạt quỳ trong thư phòng khiến cho ai cũng biết rằng chút ân sủng trước kia sắp tiêu tan không còn gì.
Nếu như người của An gia thật sự không biết sống chết, ở bên ngoài chỉ biết mang ô danh cho phụ thân và điện hạ, vậy thì có chết vạn lần cũng đáng!
Nhìn dáng vẻ Lục điện hạ nói chuyện ân cần và dịu dàng với Sở Lâm... Chẳng lẽ đại cô nương nhà họ nhẫn nhục chịu đựng, hy sinh điều gì, nên Lục điện hạ lại đối đãi như vậy?
Nhưng Lục điện hạ luôn miệng nói rằng chỉ là hiểu lầm, tối nay sẽ thả người ra, nàng cũng tạm tin là thật, cứ đến nha môn đợi một chút.
Một lúc sau, cuối cùng cũng thấy Hạ Thanh Vân dẫn theo đám huynh đệ bang muối với khuôn mặt sưng tím đi ra từ nha môn.
Hạ Thanh Vân ở bên trong đã bị đánh đến không còn mấy chỗ lành lặn, vừa bị muội muội đấm liền đau đến loạng choạng.
Nghe muội muội nói xong, hắn liền áy náy nhìn về phía Sở Lâm Lang vẫn đang đứng yên một bên.
Đại cô nương đứng dưới ánh đèn vẫn diễm lệ động lòng người như trong hồi ức, chỉ là đôi mắt kia nhìn hắn có chút u oán, khiến hắn có chút xấu hổ không dám ngẩng mặt lên.
Sở Lâm Lang không muốn nói nhiều trước nha môn, chỉ nói được rồi, có gì về rồi nói.
Mấy người bọn họ đều ở khách điếm nhưng giờ này trở về, chỉ sợ khách điếm cũng đã đóng cửa bếp, sẽ không có cơm ăn.
Hơn nữa họ còn mang thương tích, cũng phải bôi thuốc.
Sở Lâm Lang nhìn giờ, nàng biết đại nhân dạo gần đây đều đến giờ Hợi mới về, bây giờ vẫn còn sớm.
Thế là đám người này được Sở Lâm Lang dẫn về ngõ Tập Tuệ trước.
Bụng họ đã đói meo, chưa được ăn gì, may là trong nồi còn có sẵn thịt xào giòn, hai nha hoàn liền nấu cho họ những tô mì canh thịt xào giòn nóng hổi.
Hạ Thanh Vân vừa bôi thuốc xong liền nhận lấy tô mì từ tay Sở Lâm Lang, trong lòng có chút trăm mối ngổn ngang, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ thấp giọng nói: “Đại cô nương, ta... thật sự không cố ý gây phiền phức cho ngươi.”
Sở Lâm Lang gắp một miếng thịt xào giòn lớn từ nồi đất bỏ vào bát hắn, bình thản nói: “Đã không sao rồi, đừng nhắc lại nữa. Sau này ta với Chu gia cũng không còn liên quan gì, ngươi không cần nói gì với người nhà Chu gia nữa.”
Từ miệng muội muội mình, Hạ Thanh Vân đã biết chuyện đại cô nương giờ đến phủ Thiếu khanh làm quản sự.
Nhưng trong lòng hắn, đại cô nương là người nên được nâng niu trong lòng bàn tay, sao có thể làm tôi tớ như vậy?
Sở Lâm Lang thấy hắn như vậy liền nhịn không được mà bật cười, nàng lấy ra khăn tay đưa cho hắn rồi dịu dàng nói: “Về sớm làm gì? Ngươi ở bên ngoài cứ kinh doanh thuyền muối cho tốt, ta mới yên tâm...”
Hạ Thanh Vân ngây ngốc nhìn gương mặt tươi cười như hoa của đại cô nương, bàn tay to của hắn nhận lấy khăn tay có hơi mất khống chế, vừa khéo lại nắm lấy tay của Sở Lâm Lang.
Nào ngờ rằng, đúng lúc này, chủ nhân của phủ Thiếu khanh cùng tiểu thị đã lặng lẽ bước vào sân.
Tư Đồ Thịnh về đến nhà cũng không cần gõ cổng, chỉ đẩy cổng rồi nhẹ nhàng bước vào sân.
Vốn khi ngửi thấy mùi thơm thịt xào giòn liền đoán rằng Lâm Lang nấu mì canh cho hắn, Tư Đồ Thịnh còn mang theo một nụ cười nhẹ.
Cái cảm giác bị mạo phạm nặng nề này khiến nụ cười trên mặt Tư Đồ Thịnh dần tắt hẳn, ánh mắt sáng quắc như đuốc, cất giọng hỏi: “Sao... Ta trở về không đúng lúc ư?”