47. Chương 47: Tấm Lòng Người Thầy

Tuý Quỳnh Chi

Chương 47: Tấm Lòng Người Thầy

Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng hỏi Chu Tùy An làm sao vậy, hắn lại không chịu nói.
Còn phụ thân thì vẫn với vẻ mặt giận dữ nói với Tạ Du Nhiên, nàng đã gả vào Chu gia thì chính là người Chu gia, phu quân tự khắc sẽ dạy dỗ nàng.
Sau này nếu nhà không có thư từ thì không được cứ vậy mà chạy về nhà mẹ đẻ.
Tạ Du Nhiên chưa kịp nổi giận thì đã bị Chu Tùy An vội vàng dẫn về nhà.
Về đến nhà họ Chu, Tạ Du Nhiên chỉ oán trách phụ thân mấy câu, nói muốn đi tìm An di mẫu hỏi thăm tình hình, Chu Tùy An lại đột nhiên nổi giận, chỉ vào nàng mà nói rằng sau này không được gây phiền phức cho Sở thị nữa, càng không được qua lại với vị di mẫu gây họa cho nàng kia nữa!
Nàng hỏi Chu Tùy An, rốt cuộc là phụ thân đã nói gì nhưng Chu Tùy An lại không chịu nói rõ, lại bỏ lại nàng một mình về thư phòng ngủ qua đêm.
Tạ Du Nhiên vừa tức vừa vội như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, hơn nữa nàng cũng không gặp được mẫu thân nên chỉ có thể tìm cơ hội đi tìm di mẫu An gia hỏi cho ra nhẽ.
Nhưng tuyệt đối không ngờ đến, nha đầu khó khăn lắm mới ra ngoài đưa thư trở về với vẻ mặt hoảng hốt lén nói với nàng, An gia dầu sôi lửa bỏng rồi!
Trước còn coi như tốt đẹp, chỉ là sau khi Tạ lão tướng quân khởi binh hỏi tội liền nói tin xấu về Tạ gia đã lan truyền từ sân viện của An gia.
Thế là hai thị thiếp lén nghe ngóng và tiết lộ chuyện ra ngoài đã bị lôi ra, tất cả đều bị đánh đòn rồi bị An di mẫu bán đi.
Nhưng cháu trai ruột của An gia di phụ - An Phong quản lý đường thủy kia cũng không hiểu sao lại bị Tạ Thắng gọi đi hỏi chuyện, trên đường về lại rơi xuống nước.
Khi phát hiện thì thi thể đã sũng nước đến mức không còn nguyên vẹn hình hài, quan phủ điều tra một chút liền kết luận là trượt chân rơi xuống nước.
Nhưng phụ thân của An Phong, cũng chính là em trai ruột của An gia di phụ lại không tin, mấy lần chạy đến An gia gây rối, nói là do thím gây họa, Tạ gia hại người, muốn huynh trưởng đến Tạ gia đòi lại công bằng.
An di mẫu không phục, lạnh lùng mỉa mai vài câu lại không ngờ rằng người ta vừa mất con trai, sao có thể chịu nổi thêm dầu vào lửa?
Kết quả là bà ta bị người chú em kia dùng viên gạch đập vỡ đầu, máu tươi chảy ròng ròng.
Chú em kia nói, con trai mình đã chết nên ông ta cũng chẳng thiết sống nữa. Con trai trước kia cũng biết tuân thủ pháp luật, nếu không phải là nghe xúi giục của mụ độc phụ An Tô thị kia, gan càng lúc càng lớn thì cũng sẽ không tham ô, khắp nơi phô trương thanh thế, rước lấy tai họa chết người.
Tóm lại là ngày hôm đó, An gia suýt xảy ra án mạng, cuối cùng vẫn là phải nhờ tộc trưởng ra mặt mới khống chế được tình hình.
Ngay sau đó, An di mẫu đột nhiên mắc "bệnh hiểm nghèo", bị di phụ đưa về quê trong đêm, nghe nói phải mấy năm mới có thể trở về.
Tạ Du Nhiên nghe vậy liền kinh ngạc há hốc mồm hồi lâu.
Với đầu óc của nàng, dù thế nào cũng không nghĩ ra được mối liên hệ trong đó.
Thế là nàng đến thư phòng tìm Chu Tùy An, muốn hỏi cho ra nhẽ.
Nhưng vừa mở cửa thư phòng đã thấy Hồ tiểu nương bưng canh bổ dưỡng cho Chu Tùy An, Hồ tiểu nương đang mang thai, thân hình có vẻ đầy đặn, lại dán sát Chu Tùy An quá gần.
Ngay lập tức bình dấm chua lại lật, Tạ Du Nhiên xông lên tát vào mặt Hồ tiểu nương một cái.
Hồ tiểu nương sợ đến mức liên tục lùi lại. Nàng ta vào cửa đã lâu nhưng vẫn luôn được Triệu thị sủng ái. Trước kia chính thất Sở Lâm Lang cũng đối xử với nàng hòa nhã, chưa bao giờ đặt ra quy tắc cho nàng, thậm chí là có chút đồ ăn ngon, nàng ấy cũng đều ưu tiên cho thai phụ như nàng trước.
Vị phu nhân mới vào cửa này lại là tiểu thư con nhà quyền quý! Sao lại không có giáo dưỡng như vậy, sao lại có thể vừa vào cửa không nói không rằng đã tự mình động thủ đánh người?
Coi một thiếp thất đường đường chính chính như nàng là một a hoàn mua về bằng mấy lượng bạc lẻ tẻ sao?
Hồ thị không chịu nổi, ôm bụng che miệng khóc quỳ nức nở dưới chân Chu Tùy An, cầu xin hắn cho phép mình về nhà, tránh một người hai mạng, bị hành hạ đến chết trong thâm viện rộng lớn này.
Cuối cùng là ầm ĩ đến mức Triệu thị và cô em chồng cũng đến xem, cô em chồng đỡ Hồ thị dậy rồi trở về phòng mình.
Triệu thị từ ngày thành hôn đã có thành kiến với nàng dâu mới này, giờ cuối cùng cũng có cớ chính đáng để gây khó dễ, liền hỏi Tạ Du Nhiên, ngươi cũng mang thai, vốn nên có lòng từ bi, sao có thể đối xử với thiếp thất trong nhà ngang ngược vậy? Chu gia tuy không bằng Tạ gia nhưng nhi tử bà cũng là quan viên chính lục phẩm, gia phong của Chu gia sao có thể để nàng ta hủy hoại như vậy?
Còn Chu Tùy An thì nổi cơn lôi đình, mắng Tạ Du Nhiên ghen tuông, đối xử với thiếp thất đã vào cửa trước và đang mang thai như vậy, hoàn toàn không có phong thái của một chính thất!
Mẹ con cùng nhau công kích, Tạ Du Nhiên tức đến mức muốn ôm bụng muốn đâm đầu vào cột, cuối cùng vẫn là có nha hoàn bà tử ngăn lại, ai nấy đều khuyên giải. Cuối cùng vẫn là Hồ thị nhún nhường, nói lời tạ lỗi với Tạ phu nhân mới coi như mỗi người có một lối thoát.
Nhưng vì vậy mà đôi phu thê mới tân hôn lại lạnh nhạt thêm mấy ngày.
Giờ Chu Tùy An dứt khoát lấy thư phòng làm phòng ngủ, gần như không trở về căn phòng tân hôn.
Vốn theo quan phẩm của Chu Tùy An thì cũng không đủ tư cách để vào phủ Tứ vương dự tiệc rượu nhạt này.
Tạ Du Nhiên có ý khoe khoang mối quan hệ của mình với Chu Tùy An, chứng minh rằng mấy lời đồn đại chẳng làm tổn hại gì đến nàng, cố ý nhờ người xin thiếp mời.
Tứ vương phi nể mặt Chu đại nhân là em rể của Lục vương phi nên mới sai người gửi thiếp mời.
Chu Tùy An thấy nàng mang đến thiếp mời của hoàng tử đang được trọng dụng trở lại lòng mới có chút dịu đi, hai người cuối cùng cũng có thể diện mà cùng sóng vai xuất hiện trước mặt bao người.
Chỉ là chỗ ngồi của nữ quyến của Tạ Du Nhiên được sắp xếp ở một chỗ ngồi rất xa so với chỗ của chủ nhân. Tạ Du Nhiên vẫn muốn nhàn nhã nói chuyện với tỷ tỷ nhưng đều không có cơ hội.
Ai ngờ rằng tỷ tỷ vẫn luôn "bận rộn" không nói chuyện với nàng lại nắm tay kẻ bị trượng phu ruồng rẫy Sở Lâm Lang, vừa đi vừa nói cười thân thiết, hơn nữa còn cùng đi đến chỗ chủ nhân bữa tiệc.
Điều này khiến cho Tạ Du Nhiên kinh ngạc đến mức mắt suýt nữa thì rớt tròng mắt!
Tỷ tỷ điên rồi sao? Sao còn coi Sở Lâm Lang như chị em thân của mình?
Chẳng lẽ nàng đã quên chuyện xấu mà Sở thị đã làm rồi? Hơn nữa, Sở thị giờ chỉ là người hầu của phủ Thiếu khanh, có tài đức gì mà xứng ngồi ngang hàng với gia chủ phủ Tứ hoàng tử?
Nhìn tỷ tỷ thân thiết nắm tay chuyện trò với Sở thị, Tạ Du Nhiên thật sự là tức đến mức muốn lật bàn.
Lại nói đến Sở Lâm Lang, tuy được hai vị vương phi thân thiết quan tâm nhưng nàng biết phận mình. Nàng giờ không phải là phu nhân quan gia, không xứng ăn cùng mâm, ngồi cùng chiếu với vương phi.
Nàng không dám ngồi nên chỉ đứng bên bàn cầm chén rượu lên, cung kính mời hai vị rồi đứng hầu hạ bên cạnh hai vị vương phi, nói vài lời khách sáo, thay Tư Đồ đại nhân mang lời chúc phúc đến, rốt cuộc mới có thể thoát thân cáo lui.
Đúng lúc nàng dẫn theo nha hoàn vội vàng ra khỏi cổng lớn của vương phủ lại nghe sau lưng có người quát lớn: "Sở Lâm Lang!"
Sở Lâm Lang quay đầu lại nhìn, là Tạ Du Nhiên dẫn theo nha hoàn đuổi theo.
Nàng nhíu mày, hoàn toàn không muốn nói chuyện với người này, xoay người định lên xe ngựa.
Nhưng Tạ Du Nhiên đã đuổi đến sau lưng, với mười phần oán khí nói: "Làm gì mà đi nhanh vậy? Ngươi làm chuyện thất đức nên không dám gặp ta sao?"
Sở Lâm Lang đã lên xe ngựa, nàng lạnh lùng nói qua tấm rèm xe: "Ta cũng không phải là cướp trượng phu của ai, sao lại không dám gặp người?"
Tạ Du Nhiên không nhịn được mà mặt đỏ bừng: "Ngươi... ngươi lấy tiền nhà ta, lại đi khắp nơi hủy hoại thanh danh của ta, ngươi xuống xe cho ta! Hôm nay ta không xé nát miệng ngươi thì ta sẽ đổi họ!"
Nghe vậy, Sở Lâm Lang lại bật cười thành tiếng.
Chu phu nhân mới tân hôn mà sớm đã mang thai rồi! Nàng đứng gần, Chu phu nhân mà trượt chân thì cũng đổ lên đầu nàng, nàng tất nhiên là phải tránh ra xa một chút, chỉ có kẻ ngốc mới xuống xe!
Lâm Lang thoải mái ngồi trong xe ngựa, nhẹ nhàng nói: "Ngươi không nhảy nhót trước mắt ta, ta còn suýt quên ngươi là ai, còn truyền lời hủy hoại thanh danh ngươi ư? Tự dưng lại làm bẩn miệng ta! Chuyện tốt mà di mẫu An gia của ngươi làm, ta không dám tranh công lao của bà ta! Ta mà là ngươi thì sẽ mau về nhà nằm im, còn dám đứng trước cổng của phủ hoàng tử mà mắng người ư? Mau về đi, Chu đại nhân còn muốn giữ thể diện, ngươi mà không cẩn thận ở bên ngoài làm mất mặt hắn ta, coi chừng phu quân ngươi sẽ ngủ trong thư phòng mấy ngày không thèm ngó ngàng đến ngươi!"
Nói xong lời này, Sở Lâm Lang liền vỗ thùng xe, người đánh xe lái xe ngựa phóng đi vùn vụt.
Tạ Du Nhiên bị bỏ lại tại chỗ tức giận đến mức hai má đều có chút phát run.
Chuyện khác thì cũng thôi, cớ sao Sở Lâm Lang lại biết Chu Tùy An mấy hôm nay đều ngủ trong thư phòng?
Chẳng lẽ... chẳng lẽ là bọn họ vẫn còn ngầm liên lạc?
Nghĩ vậy, sắc mặt Tạ Du Nhiên đột nhiên thay đổi, nàng chỉ có thể âm thầm nghiến răng, về nhà sẽ tìm Chu Tùy An tính sổ!
Nhưng vừa quay người mới phát hiện Chu Tùy An đang đứng cách đó không xa, đôi mắt kia còn lưu luyến nhìn theo bóng chiếc xe ngựa đã đi xa.
Tạ Du Nhiên bước qua, nén giận nói: "Sao vậy? Luyến tiếc sao, hối hận rồi ư?"
Chu Tùy An không lên tiếng, hắn cũng không thể nói với thê tử mới tân hôn chưa đầy một tháng rằng mình sớm đã hối hận rồi chứ?
Hôm đó trả lễ sau tân hôn, Chu Tùy An cũng không được hưởng đãi ngộ đáng có của một rể mới.
Nhạc phụ đại nhân của hắn kéo hắn vào thư phòng. Hắn mới biết rằng người thân bên nhà An gia lại gây ra tội tày trời như vậy. Một tiểu lại như vậy mà lại dám dùng danh nghĩa của Lục điện hạ và Tạ gia để xen vào vòng xoáy tranh chấp giữa các hoàng tử!
Nhạc phụ chỉ gọi riêng hắn vào thư phòng chính là vì có mấy chuyện không nên để cho phụ nhân biết. Đặc biệt là Tạ Du Nhiên có một cái bụng không giữ nổi hai lạng bơ, càng không thể để cho nàng biết.
Dù sao thì nữ nhi cũng đã giao cho Chu Tùy An, Tạ Thắng cũng coi như trút đi được gánh nặng, sau này nếu Tạ Du Nhiên có gây họa nữa thì cũng là chuyện Chu gia.
Ông phân tích rõ lợi hại với tế tử, cũng coi như đã chính thức đẩy trách nhiệm cho hắn.
Nghĩ đến nhạc phụ trợn mắt, nắm vai hắn, từng lời dặn dò hắn sau này không được để Tạ Du Nhiên qua lại với di mẫu An gia nữa, Chu Tùy An liền toát mồ hôi lạnh sau lưng.
Giờ vừa mới cưới vợ mới, không biết vì sao Chu Tùy An lại đột nhiên có chút nhớ Sở thị.
Nếu có nàng ở đây, ít nhất thì phủ đệ sẽ yên tĩnh.
Khi hắn vào thư phòng, chỉ cần tùy tiện viện cớ rằng mình bận rộn học hành, Sở thị sẽ không để người khác làm ồn đến hắn, còn đúng giờ mà đưa chút trà bánh trái cây, thêm một nén hương vào lư hương, thừa lúc hắn ngừng bút nghỉ ngơi mà bước qua thay hắn bóp vai, dịu dàng hỏi hắn xem có món ăn nào muốn ăn không.
Lúc ấy, tuy hắn làm quan không cao nhưng cuộc sống lại vô cùng thoải mái, sảng khoái.
Lâm Lang chưa bao giờ để hắn lo lắng chuyện nội viện, mà nhạc phụ trước kia của hắn tuy là thương nhân thô lỗ, thỉnh thoảng lại đến để tống tiền nhưng được cái là yên bình, sẽ không gây ra những chuyện phiền phức như thiêu thân này cho hắn!
Mà giờ, hắn tưởng rằng đã cưới được con gái nhà quan lớn nhưng lại có cảm giác thất vọng, còn không bằng tiếp tục làm con rể của nhà thương nhân.
Mấy hôm nay, Tạ thị oán trách hắn không biết đưa nàng đi du ngoạn sơn thủy, hoàn toàn không thú vị và phong nhã như trước khi thành hôn.
Chu Tùy An kỳ thực cũng rất muốn nói, nhìn Tạ nhị tiểu thư giờ dáng người đã trở nên khác lạ, mặt đầy vẻ oán hận, cũng không giống khí chất khuê nữ như trước kia.
Tất nhiên, Chu đại nhân cũng không phải là ngốc hoàn toàn, những lời này hắn chỉ nghĩ đi nghĩ lại trong lòng, không dám nói ra chọc cho Tạ nhị kia nổi điên.
Thấy Tạ Du Nhiên lại muốn hỏi tội, hắn chỉ có thể giả ngu giả điếc nói mình chỉ ra ngoài hít thở không khí, vừa khéo gặp phải nàng và Sở thị mà thôi.
Tạ Du Nhiên không tin, lại muốn ầm ĩ với hắn.
Nhưng Chu Tùy An thật sự đã không thể chịu nổi nàng không phân biệt lúc nào nên nổi cáu. Hắn cũng có chút hối hận vì đã đến đây. Chỉ vì vừa rồi thê tử trước kia và thê tử hiện tại đồng thời xuất hiện, người xung quanh rõ ràng đều khơi gợi sự tò mò, bắt đầu lén lút chỉ trỏ hắn.
Tạ thị thật sự là thích gây sự chú ý mà! Nhất định phải kéo hắn đến, chẳng lẽ nàng không biết rằng nàng chưa vào cửa đã mang thai thì nên tránh mặt người khác một chút sao?
Nghĩ vậy, Chu Tùy An lạnh lùng nói: "Nếu nàng còn muốn ầm ĩ, chi bằng nàng hãy về đi, ầm ĩ trước mặt khách khứa, dù sao thì Chu gia ta chỉ còn chút thể diện này, nếu nàng làm mất hết một lần thì ta cũng sẽ được yên tĩnh hơn!"
Nói xong, hắn cũng không đợi Tạ Du Nhiên mà dẫn theo tiểu thiếp lên xe ngựa nhà mình rồi nghênh ngang rời đi.
Giờ nhạc phụ đã nói rằng ông không cho Tạ nhị tiểu thư về nhà. Chu Tùy An cũng không sợ nàng sẽ về nhà mẹ đẻ mách tội.
Nếu không lạnh nhạt với nàng thì nàng vẫn sẽ giữ thái độ tiểu thư con nhà tướng quân đối với mình.
Mẫu thân nói đúng, phải đặt ra quy tắc cho nàng dâu mới Tạ thị!
Tạ Du Nhiên không ngờ rằng Chu Tùy An lại bỏ nàng mà rời đi một mình. Nam nhân như vậy mà gọi là ôn nhu săn sóc nỗi gì? Chẳng lẽ trước kia hắn ta ở cùng với Sở Lâm Lang cũng là bộ dạng này sao?
Tạ Du Nhiên tức đến không chịu nổi, lập tức giậm chân khóc lóc trước cổng phủ Tứ hoàng tử.
Cuối cùng vẫn là Lục vương phi nghe thấy người hầu phủ Tứ vương bẩm báo mới biết là muội muội mình lại gây chuyện ở cổng nhà người khác.
Nàng cũng cực kỳ tức giận, cảm thấy Chu Tùy An thật quá đáng, sao có thể bỏ lại muội muội đang mang thai còn tức giận mà bỏ đi một mình?
Nàng chỉ thị cho bà tử của mình nhanh chóng dẫn theo hai nha hoàn, khuyên Tạ Du Nhiên kia lên xe ngựa của phủ Lục vương rồi đưa về Chu gia.
Lại nói đến Sở Lâm Lang, nàng hoàn toàn không ngờ rằng hôm nay mình ở phủ hoàng tử lại được đãi ngộ như vậy.
Khi nàng về đến ngõ Tập Tuệ, Hạ Hà nhịn không được mà lẩm bẩm: "Đại cô nương, sao Lục vương phi kia một chút cũng không ghi thù vậy?"
Sở Lâm Lang cũng không biết nguyên do, chỉ cảm thấy rằng vị Lục vương phi kia nhiệt tình đến mức khiến nàng có chút không tự nhiên.
Tối hôm đó, Tư Đồ Thịnh trở về hơi sớm, hơn nữa hắn còn vào cửa với vẻ mặt mệt mỏi, dường như đã xử lý rất nhiều việc công.
Quan Kỳ lén nói, Đại Lý Tự Khanh đã đổi người rồi, vị Thành đại nhân mới lên này dường như không hợp tính với đại nhân, là người của phe Thái tử.
Ông ta vừa nhậm chức đã gây khó khăn cho đại nhân, bảo Tư Đồ Thịnh trong ba ngày phải sắp xếp lại toàn bộ án tồn đọng mười năm nay rồi chép lại vào sổ.
Đây rõ ràng là việc của tiểu quan mà lại sai một Thiếu khanh ngũ phẩm, người sáng mắt vừa nhìn liền biết đây là giết gà dùng dao mổ trâu, không chừa chút thể diện nào cho Tư Đồ Thịnh.
Không ngờ rằng Tư Đồ Thịnh lại không nói một lời mà nhận lấy việc này.
Vậy nên tối nay, đại nhân lại phải thắp đèn thâu đêm làm việc rồi.
Sở Lâm Lang nghe xong, trong lòng liền có chút áy náy, nàng bước vào thấp giọng kể chuyện hôm nay ở phủ Tứ hoàng tử, hơn nữa nàng còn nghi ngờ mình đã đắc tội với tổng quản phủ Thái tử mới khiến cho đại nhân phải chịu khổ.
Nhưng Tư Đồ Thịnh lại lắc đầu cười nhẹ: "Nếu nàng có bản lĩnh gây ra họa này, ta nhất định sẽ cung phụng nàng, coi nàng như thần mà thờ cúng. Đừng suy nghĩ vẩn vơ, chuyện này không liên quan gì đến nàng."
Sở Lâm Lang nhìn gương mặt mệt mỏi của hắn, nàng hỏi hắn: "Đã khuya rồi, ngài có muốn ăn gì không, ta làm cho ngài."
Nhưng Tư Đồ Thịnh lại nói: "Không cần, nàng pha cho ta ấm trà gạo rang mà trước kia nàng từng làm cho ta là được, càng đắng càng tốt."
Sở Lâm Lang không ngờ rằng trà mà nàng vô tình rang cháy lần đó lại bị Tư Đồ Thịnh coi là thứ giúp tỉnh táo tinh thần.
Yêu cầu này thật hoang đường, nhưng nhìn dáng vẻ mệt mỏi của hắn, nàng cũng không nỡ từ chối, vì vậy nàng lại rang trà gạo cháy cho hắn.
Khi nàng bưng trà vào phòng, Tư Đồ Thịnh đang nằm ngửa trên ghế dài, nhíu mày dùng ngón tay ấn huyệt thái dương.
Sở Lâm Lang vốn định đặt trà gạo xuống rồi đi, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, dường như vì nghỉ ngơi không đủ nên lại phát bệnh đau đầu.
Hắn ngủ ít, mỗi khi ngủ lại hay gặp ác mộng, có khi cả đêm đều không ngủ. Giờ chỉ dựa vào thân thể trẻ tuổi nên còn tốt, còn có thể chống đỡ được, nhưng cứ thế này thì sau này sẽ mắc bệnh kinh niên.
Nàng nhịn không được mà hỏi: "Hay là... để ta giúp ngài ấn huyệt đầu nhé?"
Tư Đồ Thịnh ngẩng đầu nhìn nàng một cái rồi nhắm mắt nói: "Vậy... thì phiền Sở nương tử rồi."
Thế là Sở Lâm Lang kéo ghế, ngồi một bên ghế dài, đưa tay nhẹ nhàng ấn huyệt đầu cho Tư Đồ Thịnh.
Nàng từng làm nương tử, khi phu quân đọc sách mệt mỏi đều dựa vào phương pháp xoa bóp này của nàng để giảm bớt mệt mỏi, vậy nên nàng ấn cũng rất thành thạo.
Chỉ là, nàng trước kia ấn cho người khác thì càng ấn càng thấy thoải mái. Tư Đồ Thịnh này sao ấn được hai cái lại càng lúc càng căng cứng, rất tốn sức cổ tay.
Tư Đồ Thịnh nhắm mắt, cảm nhận đầu ngón tay mềm mại chạm vào trong lúc ấn bóp xoa nắn, dường như một dòng suối mát lành hội tụ vào huyệt đầu, cảm giác căng thẳng kỳ lạ lập tức liền giảm bớt không ít.
Mùi hương nhè nhẹ từ cổ tay mảnh mai kia tự nhiên lọt vào hơi thở, sự bực bội trong lòng cũng không hiểu sao lại tiêu tan đi.
Chỉ là đầu ngón tay mềm mại kia giống như đôi môi nàng vô tình dán vào hôm đó, khi chạm vào lại khiến người ta có cảm giác tê dại...
Tư Đồ Thịnh kỳ thực đã rất mệt mỏi nhưng vẫn có một dòng nhiệt chảy khắp cơ thể, cơ thể tự nhiên cũng căng cứng lên.
Mãi cho đến khi nghe Sở Lâm Lang phàn nàn bảo hắn hãy thả lỏng một chút, nàng có chút ấn không xuể, hắn mới cố gắng kìm nén cảm giác kỳ lạ bí ẩn không thể nói ra trong lòng, thử thả lỏng cơ bắp trên cơ thể.
Sở Lâm Lang cảm thấy không nói gì thì có chút ngượng ngùng vì sự yên tĩnh, thế nên nàng liền kể chuyện gần đây trên ruộng chức điền. Mấy hôm trước khi nàng đi thì vừa khéo gặp mấy quan viên vây đất, mua đất của nông phu gần đó để sáp nhập vào ruộng chức điền, nhưng hai nhà không thương lượng được giá vậy nên đã nảy sinh tranh chấp.
Nàng có chút tò mò, vì sao đất nông phu kia còn đắt hơn chỗ khác mà tên quan kia vẫn mua. Về sau mới hiểu ra rằng hóa ra là vì muốn sáp nhập đất vào trong ruộng chức điền thì mới có thể trốn thuế sau này.
Tư Đồ Thịnh yên lặng lắng nghe rồi đột nhiên lại chuyển đề tài: "Trong nhà giờ có nhiều người rồi, ở cũng không thuận tiện nữa, cấp trên trước kia của ta đi chuyển công tác, có ngôi nhà cũ muốn bán, mấy hôm trước ta đi xem, nhìn cũng không tệ, chỉ là giá có chút đắt, không biết tiền trong nhà có đủ để mua nhà mới không?"
Trạch viện trong Kinh thành, trừ những tòa mua bằng tiền của mình ra hoặc được bệ hạ ban thưởng thì phần lớn đều là đi thuê.
Dù sao thì nhà ở trong Kinh thành rất đắt đỏ, không phải thứ mà lương bổng của quan viên bình thường có thể mua nổi. Giống như Chu Tùy An, phủ trạch của Tư Đồ Thịnh tuy là được quan phủ cấp nhưng cũng phải nộp tiền thuê hàng tháng.
Nếu không hài lòng thì phải tự bỏ giá cao hơn đi thuê chỗ khác.
Thậm chí còn có mấy quan viên thanh liêm phẩm cấp không thấp, cũng có người không mua nổi nhà, lại chê trạch viện trong thành đắt đỏ mà chạy ra ngoại ô Kinh thành ở.
Sở Lâm Lang nghe giá trạch viện đó, trong lòng tính toán sơ qua, rất thành thật nói với đại nhân nhà mình, chỉ cần hắn chăm chỉ thật thà làm thêm hai mươi năm thì nhất định sẽ mua được.
Tư Đồ Thịnh nghe xong lời này cũng không nói thêm nữa, không biết rằng lòng tự tôn của nam nhi có bị tổn thương hay không.
Sở Lâm Lang đang vuốt lông mày rậm như kiếm của hắn, nhìn hàng lông mi cong vút dưới lòng bàn tay, suýt nữa không nhịn được mà muốn ban phát lòng tốt mở miệng cho hắn mượn chút tiền để góp vào.
May mà lời vừa đến bên miệng, lý trí liền ập đến, cuối cùng cũng nhịn xuống được.
Phật Vô Lượng Thiên Tôn! Người ta nói nữ tử mê hoặc lòng người, có thể lừa nam nhân đến phá gia bại sản.
Hóa ra sắc đẹp của nam nhân cũng mê hoặc lòng người, cũng có thể khiến cho nữ tử sinh lòng dũng cảm ném ra ngàn vàng.
Nhưng tuy hắn đẹp trai thì cũng không phải hạng quan nhỏ mà nàng có thể bao nuôi được.
Chủ tử định lập gia đình, gây dựng sự nghiệp mua nhà, người làm tôi tớ như nàng đi theo góp tiền làm gì?
Mấy đồng bạc kia của nàng, sau này còn phải tự mua nhà cửa, đất đai!
Nhưng nàng nói tiền lương của Tư Đồ Thịnh không đủ để mua trạch viện, Tư Đồ Thịnh liền không nói nữa, dường như là đã bị đả kích sâu sắc.
Sở Lâm Lang lại nghĩ, cũng coi như là bằng hữu chơi từ khi còn nhỏ, nói theo tình nghĩa giang hồ thì khi gặp khó khăn cũng phải giúp đỡ một tay.
Vậy nên nàng hắng giọng dò hỏi: "Nếu đại nhân thật sự muốn dọn, chi bằng để ta đi nói chuyện với chủ nhà, nếu chỉ là thuê thì cũng không cần nhiều tiền lắm, cho dù lương bổng của ngài có không đủ, ta... cũng có thể bỏ ra một chút tiền, cho đại nhân mượn một ít..."
Nhưng đến huynh đệ ruột còn phải tính toán sòng phẳng, cho dù hai người có là bằng hữu thanh mai trúc mã thì cũng phải tính lãi hai phần!
Nhưng nàng còn chưa kịp nói xong thì Tư Đồ Thịnh đã phát ra tiếng ngáy nhẹ, không biết từ lúc nào mà hắn lại ngủ say dưới sự xoa bóp của Lâm Lang.
Sở Lâm Lang thấy hắn không nghe được lời nàng định cho hắn mượn tiền liền lập tức thầm thở phào nhẹ nhõm.
Quan hệ chủ tớ vẫn nên trong sáng một chút thì tốt hơn, nói chuyện tiền bạc ra rốt cuộc vẫn có chút làm tổn thương tình cảm.
Nàng thấy đã ổn rồi liền vội vàng rón rén đứng dậy ra khỏi phòng.
Cứ như vậy sau một canh giờ, còn chưa kịp ăn tối liền nghe thấy có người gõ cửa.
Sở Lâm Lang tưởng lại có người đến cầu xin hay tặng lễ, nàng liền bảo người hầu trông cửa hô ra ngoài rằng đại nhân không có nhà.
Nhưng một lát sau lại có một tấm thiếp mời được nhét qua khe cửa, người gác cổng đưa cho Sở quản sự, nàng vừa nhìn, hóa ra là thiếp mời của Lục điện hạ.
Nàng không thể làm chủ nên chỉ có thể đưa cho Tư Đồ Thịnh xem.
Tư Đồ Thịnh vừa mới ngủ dậy, dường như tinh thần của hắn đã tốt hơn nhiều, hắn nhìn thiếp mời rồi bảo Sở Lâm Lang mời Lục điện hạ vào.
Tư Đồ Thịnh biết, Lục hoàng tử trước kia rất coi thường hắn, một vị thiếu sư có xuất thân thấp hèn.
Sư đồ hai người chỉ ở chung mấy tháng, một nửa dùng để trên đường trừ khử quan tham, mỗi người đều có toan tính riêng, sao có thể sinh ra tình nghĩa tốt đẹp gì được chứ.
Giống như người khác nói, Lục điện hạ chỉ là một bậc thang mà hắn dẫm chân lên mà thôi. Một kẻ ngu xuẩn, đã vạch mặt nhau rồi thì cũng không cần phải duy trì tình nghĩa giả dối gì nữa.
Nhưng Lục hoàng tử đã đến rồi, chung quy vẫn phải ứng phó một lát rồi mới đuổi người.
Tính ra thì bọn họ đúng là đã lâu rồi không gặp riêng. Lục điện hạ hôm nay cũng uống chút rượu ở phủ Tứ ca, nhờ men rượu hạ mình đến gặp ân sư.
Đợi đến lúc gặp mặt, Tư Đồ Thịnh đón tiếp hoàng tử điện hạ nhưng Lục hoàng tử lại đột nhiên quỳ xuống trước mặt Tư Đồ Thịnh, nghẹn ngào nói: "Thiếu sư, người thật sự không nhận con làm học trò nữa sao?"
Tư Đồ Thịnh thấy Sở Lâm Lang chu đáo đuổi hết nha hoàn ở cửa đi, đặc biệt dặn họ đi thật xa rồi lại đóng kỹ cửa thư phòng, mới đưa tay đỡ người học trò yêu quý ngày xưa của mình dậy.
"Lục điện hạ là cháu vàng con ngọc của hoàng tộc, không cần phải làm đại lễ với hạ quan!"
Nhưng Lục điện hạ vẫn quỳ mãi không chịu dậy, chỉ là hắn quá gầy nên bị Tư Đồ Thịnh dùng một tay nhấc bổng lên rồi đặt lên ghế.
Lưu Lăng nghẹn ngào nói: "Thiếu sư, người phải hiểu ta, hôm đó nếu không phải là ta say rượu mà thất thố, sao có thể thốt ra lời xúc phạm đến ân sư? Giờ mỗi lần nghĩ lại, ta đều hối hận đến mức khó ngủ. Thiếu sư không thèm quan tâm đến ta, chẳng lẽ là trong lòng vẫn còn giận?"
Tư Đồ Thịnh đưa tay ra đẩy ấm trà: "Đây là trà gạo mà quản sự phủ ta pha, uống vào tâm tình sẽ tốt hơn..."
Lục điện hạ liền vội đứng dậy, nhiệt tình rót cho thiếu sư một chén trà, mình cũng rót một chén rồi uống một ngụm lớn.
Trời đất - sao lại đắng như thế!
Thân phận Hoàng gia được giáo dưỡng khiến Lục điện hạ không thể thất lễ trước mặt người khác, chỉ có thể nuốt ực xuống.
Ân sư nói không sai, trà đắng đến mức quả thực là khiến người ta không thể rơi lệ, đầu lưỡi tê dại, nói chuyện cũng có chút khó khăn.
Bên tai Tư Đồ Thịnh cuối cùng cũng được yên tĩnh, hắn chuẩn bị dùng vài lời tiễn người học trò ngu ngốc này đi.
Nhưng lời đến đầu lưỡi lại xoay chuyển, hắn đột nhiên nhớ đến lời Sở Lâm Lang từng nói với hắn.
Nàng nói, người ta nếu muốn sống tốt thì phải làm cho mình có nhiều lựa chọn hơn.
Lục điện hạ này vừa rồi nói với hắn chuyện bí mật xử lý tên quan đường thủy nhà họ An, xem ra cũng không phải là đã hết cách chữa trị...
Trong lúc suy nghĩ, Tư Đồ Thịnh vốn định đuổi khách đi liền đổi ý: "Điện hạ, ngài cho rằng ta vì giận ngài nên mới không muốn qua lại với ngài trước mặt người khác sao?"
Lưu Lăng chớp mắt, nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ... người còn giận ta vì chuyện khác?"
Tư Đồ Thịnh nhấp một ngụm trà đắng rồi bình thản nói: "Ta tưởng điện hạ nên biết rằng, ngài và ta tránh hiềm nghi một chút, với điện hạ mới là thỏa đáng và thích hợp nhất."
Thấy hắn vẫn như hiểu như không, Tư Đồ Thịnh dứt khoát nói rõ hơn chút: "Hoàng gia lập chí muốn trừ khử quan tham ô lại ở biên quan phương Bắc, điện hạ làm lưỡi dao không tệ, đã khoét mủ sinh thịt, trị khỏi u nhọt. Chỉ là từ sau khi hồi Kinh, hoàng gia cũng không thiếu những thanh đao kiếm khác, nếu không biết thu đao giấu kiếm thì chỉ sợ sẽ làm tổn thương đến tuệ căn, đến tài năng của điện hạ!"
Nghe đến đây, Lưu Lăng cuối cùng cũng chợt hiểu: Trước kia mình sử dụng thủ đoạn lôi đình để tuần tra lôi ra phe Thái vương nhưng đồng thời cũng đẩy Tĩnh Phi trong cung vào chỗ khó, đây chẳng phải là quá lộ liễu hay sao?
Nếu lúc đó, Tư Đồ Thịnh vẫn qua lại thân thiết với mình, chẳng phải là sẽ khiến cho Thái tử và Tứ ca ghen tức?
Hóa ra lúc đó Tư Đồ Thịnh không nể mặt mình, kỳ thực là muốn làm cho người khác thấy, càng muốn để các hoàng tử khác yên tâm rằng Lão Lục này tuyệt đối không có ý tranh đoạt vị trí Thái tử!
Ân sư tưởng như vô tình nhưng lại hoàn toàn là tình cảm sâu nặng đối với hắn!
Phụ mẫu yêu con thì vì con mà tính toán lâu dài, mà hắn lại ở sau lưng oán hận thiếu sư, chưa từng thấu hiểu sự khổ tâm, tấm lòng từ ái của người thầy như một người cha hiền từ này. Giờ khắc này, tâm tình hối hận trong hắn thật sự ập đến như sóng thần!