Tuý Quỳnh Chi
Chương 62: Không soi gương
Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhiều thương nhân Hạ Thanh Vân quen biết, vì một lòng muốn đến phương Bắc mà liên lụy vào vụ án buôn lậu lưu hoàng, khiến việc kinh doanh bị đình trệ.
Có người khó khăn lắm mới đến được phương Bắc, nhưng nhiều lộ bài làm chui, không đúng quy định bị kiểm tra và hủy bỏ, chỉ đành dẫn thuyền hàng quay về nơi xuất phát.
Nhiều kẻ muốn đầu cơ trục lợi vì thế mà tan cửa nát nhà.
Hạ Thanh Vân cảm thấy may mắn vì mình đã nghe lời đại cô nương nên mới tránh được tai ương tan cửa nát nhà này, vậy nên hắn liền viết thư hỏi ý Lâm Lang về bước đi tiếp theo.
Lâm Lang đáp lại rằng mùa mưa sắp đến rồi, việc buôn bán ở Tây Bắc cũng đã kiếm đủ vốn rồi, nên về Kinh tu sửa thuyền bè, cứ đi những tuyến đường gần là được.
Hạ Thanh Vân liền sửa sang lại đội thuyền rồi mang theo vài đặc sản Tây Bắc theo lời dặn của Lâm Lang sau đó vội vàng quay về.
Sở Lâm Lang kiểm tra sổ sách, hai cửa hàng ở quê nàng đã có người hỏi mua rồi, chỉ là giá cả vẫn chưa đạt yêu cầu. Nàng có thể cứ từ từ rồi bán, đợi bán xong là có thể góp đủ tiền mua cửa hàng ở Kinh thành.
So với những chuyện nhân duyên không có kết quả kia, cửa hàng có thể thịnh vượng ba đời đáng tin cậy hơn nam nhân nhiều!
Nghe nàng muốn về quê bàn giao việc kinh doanh cửa hàng, Tư Đồ Thịnh lại không đồng ý. Hắn chỉ nói rằng đường thủy hiện giờ không được yên ổn lắm, nếu nàng muốn bán cửa hàng thì hắn có thể nhờ quan viên Hộ bộ, viết thư cho Huyện lệnh địa phương Giang Khẩu, để ông ta đứng ra đảm bảo việc bán giúp.
Sở Lâm Lang nghe xong liền không đáp ứng. Bởi vì chuyện bán cửa hàng không phải chuyện nhỏ, nàng là người bẩm sinh thích tự mình lo liệu, nếu không tự mình đến tận nơi thì luôn cảm thấy không yên tâm.
Về Giang Khẩu, nàng thật sự cũng không muốn về lắm, nhưng nàng lại biết, mình nhất định phải về một chuyến.
Trong thư mẫu thân gửi cho nàng tuy vẫn báo tin bình an nhưng nàng luôn có thể cảm nhận được nỗi uất ức của mẫu thân ẩn chứa giữa những dòng chữ.
Nàng vốn nghĩ đợi kiếm đủ tiền, nàng sẽ mua trạch viện, đón mẫu thân đến Kinh thành, nhưng trước đó, nàng vẫn phải tận mắt thấy mẫu thân mới có thể yên tâm.
Tính toán thời gian thì nữ học đường có kỳ nghỉ hè, nàng định nhân dịp nghỉ hè về quê thăm người thân, tiện thể bán luôn cửa hàng.
Nếu thuận lợi, nàng còn muốn đón mẫu thân ra ngoài.
Phụ thân nàng có nhiều thiếp thất, không thiếu một người như mẫu thân, nếu có cơ hội, biết đâu có thể thuyết phục phụ thân thả mẫu thân tự do.
Có ý nghĩ như vậy, nàng làm việc cũng có mục tiêu hơn. Việc buôn bán đều đã sắp xếp xong rồi, còn lại là việc học của chính mình.
Hôm nay ở nữ học đường, ngoài âm nhạc ra còn có một tiết học lịch sử, phu tử vẫn là vị Liễu phu tử kia.
Tuy hắn đã hơn ba mươi tuổi nhưng trong số các phu tử cũng tính là trẻ, chỉ là hắn là người không mấy chú trọng vẻ bề ngoài, búi tóc thì rối bù, râu thì cái dài cái ngắn, cái thì dựng ngược lên.
Sở Lâm Lang ngoài thỉnh thoảng trốn học cũng tiện thể quan sát những phản ứng thú vị của mỗi người trong học đường, những giờ học nhàm chán sẽ thú vị hơn nhiều.
Ví dụ như mỗi lần nhìn thấy Liễu phu tử luộm thuộm, người khác thì còn ổn, chỉ có Đào Nhã Xu dường như cả người cứng đờ, thân thể hơi ngả ra sau, hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn, dường như sợ hít thở quá sâu sẽ ngửi phải mùi của vị phu tử luộm thuộm kia.
Mỗi lần thấy Đào Nhã Xu trên lớp ép mình chăm chú nghe giảng, nhưng cơ thể lại cứ cứng đờ, Sở Lâm Lang sẽ cảm thấy Đào tiểu thư cũng khá đáng thương.
Nàng thậm chí còn tưởng tượng, việc Đào Nhã Xu muốn làm nhất trong đầu chỉ sợ là đá vị phu tử này vào thùng nước nóng, rồi sai mấy tiểu tỳ cạo sạch râu hắn ta mới thôi?
Liễu phu tử không chỉ có thể khiến người ta phải trợn mắt ngạc nhiên, nội dung hắn giảng hôm nay cũng thử thách giới hạn nhận thức của các nữ sinh đến cực hạn.
Hôm nay hắn giảng về Độc Cô Hoàng hậu triều đại trước. Giảng đến chỗ nhiều sử sách khẳng định rằng bà phế truất thái tử Dương Dũng để lập Dương Quảng, gây nên việc triều đại tồn tại ngắn ngủi rồi sụp đổ, là "Tâm phi quân nhất, thiện dủng dời đích" (*), Liễu phu tử lại không đồng ý. Ngược lại còn khen ngợi hành vi độc chiếm hậu cung của bà, hắn chỉ cảm thấy trong số nhiều hoàng hậu trong lịch sử, chỉ mình bà làm hoàng hậu mà vẫn giữ được bản chất thật của mình.
(*"Tâm phi quân nhất, thiện sủng dời đích" (心非均一, 擅宠移嫡): Tâm không đồng đều, vì sủng thứ gì đó khác mà dời vị trí đích. Nôm na là chỉ sự thiên vị trong tình cảm hoặc quyền lực, dẫn đến việc thay đổi thứ tự thừa kế hoặc ưu ái không công bằng.)
Sự kiên trì giữ vững bản chất này thật sự còn hiếm có hơn cả hiền đức.
Lời này vừa nói ra, các nữ học sinh liền không nhịn được mà nhìn nhau.
Bởi vì khi họ đọc đoạn sử này, các sử quan tuy khẳng định hiền đức của Độc Cô Hoàng hậu nhưng cũng chỉ trích gay gắt sai lầm chết người của bà là ghen tuông, không dung nạp được nữ tử hậu cung, khiến cho đế vương băng hà mà không có người kế vị xứng đáng.
Đến mức cuối cùng, trong số con cái ít ỏi của Tùy đế lại không có một người nào có tài năng đế vương, thêm vào việc bà tham gia chuyện phế bỏ con trưởng lập con út, can thiệp triều chính, càng là điều lễ pháp không cho phép.
Tính tình ghen tuông không cho trượng phu nạp phi này, nếu đặt trong sử sách do nam nhân biên soạn, nào có sử quan nào có thể chấp nhận được?
Các phu tử trước đây đều lấy bà làm một tấm gương phản diện. Kỳ thực không cần các phu tử nói, ngay cả trong mắt nhiều tiểu thư danh gia vọng tộc, ghen tuông không cho trượng phu mình nạp thiếp cũng là chuyện lễ pháp không cho phép. Nếu phu quân là thương nhân nhỏ lẻ thì còn được, nhưng với tư cách đường đường là một quốc quân lại bị phụ nhân khống chế như vậy, thật sự nói như vậy không hề quá đáng.
Nhưng Liễu phu tử lại làm ngược lại, hắn khen ngợi Độc Cô Hoàng hậu là người đầu tiên không giả dối trong số các hiền hậu.
Lời lẽ tiên phong như vậy khiến các nữ học sinh nghe cảm thấy mới mẻ, hơn nữa phu tử còn ăn nói hài hước, thỉnh thoảng lại có người cười khúc khích.
Chỉ có một người lại nhíu chặt mày, đó chính là tiểu thư Đào Nhã Xu.
Có mấy lần, khi Liễu phu tử dùng giọng điệu trêu ghẹo kể về các thần tử trung thành một cách mù quáng, cùng các hoàng hậu giả vờ hiền đức, thân thể Đào tiểu thư liền có chút lắc lư mấy cái, như muốn nói nhưng rồi lại thôi.
Cuối cùng nàng vẫn nhịn không được mà nhân lúc phu tử nghỉ ngơi nói chuyện: "Liễu phu tử, nhưng trong chính sử không ghi chép như vậy."
Liễu phu tử mỉm cười rồi ôn hòa nói: "Ta giảng cũng không phải là dã sử, chỉ là dựa theo ghi chép của các sử liệu khác nhau, tổng hợp lại rồi giảng cho các vị nghe, còn về đúng sai bên trong thì để các vị tiểu thư tự phân biệt. Lấy đồng làm gương có thể chỉnh trang y phục, lấy sử làm gương có thể biết hưng vong, chỉ cần mọi người có được điều bổ ích là được rồi."
Sở Lâm Lang cảm thấy nếu không phải do sự giáo dưỡng tốt đẹp kiềm chế, vị Đào tiểu thư này dường như sẽ nhịn không được mà muốn phản bác Liễu phu tử ngay tại giảng đường rồi.
Lúc trước bài thi nhập học về nữ tắc của Đào Nhã Xu đã được phu tử giảng giải văn nghĩa, đọc cho các nữ sinh nghe như một bài văn mẫu.
Mấy vị hiền hậu vừa bị Liễu phu tử châm chọc, trong bài thi của Đào Nhã Xu đều được khen ngợi hết lời.
Mà bây giờ, Liễu phu tử quả thực như thể đang gián tiếp phê bình bài thi nhập học của Đào Nhã Xu là không ra gì.
Nhưng tiếc là Liễu phu tử không nhìn thấy bài thi của Đào tiểu thư, càng không biết rằng mình đã vô tình đắc tội với một nữ tử có thể là chủ nhân hậu cung trong tương lai.
Hắn vẫn đắm chìm trong lời lẽ tuôn như suối của mình, khi hứng chí còn nhấc ấm trà bằng gốm tử sa lên rồi uống một ngụm lớn, nước trà màu nâu và mấy lá trà liền dính trên bộ râu rậm.
Sở Lâm Lang thấy râu hắn bóng loáng, ướt sũng một mảng thầm kêu một tiếng "không ổn".
Quay đầu lại nhìn Đào tiểu thư, nàng chỉ thấy mắt nàng ấy cũng đang nhìn chằm chằm bộ râu của phu tử, hai cánh tay mảnh mai kia đều như đang hơi run, dường như đã nhịn đến cực hạn...
Sau khi giảng xong bài giảng, Liễu phu tử liền bắt đầu giao bài tập về nhà, phân phát danh sách sách sử và các chương cần đọc xong liền có thể tan học.
Nhưng Sở Lâm Lang vì có kiến thức nền tảng còn yếu nên được tiên sinh cố ý giữ lại để quan tâm đặc biệt hơn, để lại cho mấy quyển sách vỡ lòng.
Sở Lâm Lang nhận danh sách này xong, vừa xoay người liền phát hiện còn có một người mãi chưa đi, đó chính là vị Đào tiểu thư kia.
Lúc này ánh mắt Đào tiểu thư lạnh lẽo như sương, thậm chí không đợi Sở Lâm Lang rời đi, liền hành lễ với Liễu phu tử: "Liễu phu tử, tiểu nữ có vài điều thắc mắc, mong phu tử giải đáp."
Liễu phu tử nghe lời lẽ có chút sắc bén của Đào tiểu thư, trên mặt vẫn giữ nụ cười khoan dung của một người thầy khai sáng rồi nói với Sở Lâm Lang: "Lại đây, ngươi đến đây mà ghi chép, ghi lại những điểm tranh luận của ta và Đào tiểu thư, để lần sau lên lớp vừa hay có thể cùng các nữ sinh khác thảo luận."
Sở Lâm Lang nhìn dáng vẻ như kiếm đã tuốt khỏi vỏ của Đào tiểu thư, nàng có chút không chắc những gì sắp diễn ra có nên ghi chép lại bằng bút mực hay không.
Nhưng phu tử đã mở miệng rồi, nàng cũng không đi được, chỉ có thể giả vờ lấy giấy bút ra.
Tốc độ ghi chép của Lâm Lang sao theo kịp tốc độ tranh luận của hai người, nàng chỉ có thể viết lung tung lên giấy "Đào đồng học nói ba câu, phu tử lại nói bốn câu, hai vị nói những chuyện trời ơi đất hỡi gì, học sinh ngu dốt, thật sự là nghe không hiểu..."
Ngay cả trong cuộc tranh luận gay gắt, mắt Đào Nhã Xu vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bộ râu của Liễu phu tử, nàng nhịn đi nhịn lại, cuối cùng vẫn phải ngượng ngùng nhắc nhở: "Phu tử, trên râu ngài dính mấy lá trà..."
Sở Lâm Lang liền tỉnh táo hẳn, câu này nàng hiểu, nàng vội ghi lại: "Đào tiểu thư nhắc nhở phu tử chỉnh trang dung mạo."
Liễu phu tử lúc này đã hoàn toàn đắm chìm trong cuộc tranh luận với vị nữ sinh tài nữ này, hắn nghe xong cũng chẳng để ý, gò má ẩn sau bộ râu cũng ửng đỏ lên, có lẽ là vì ngượng ngùng.
Hai vai Đào Nhã Xu đều run nhẹ lên chút.
Thấy phu tử hoàn toàn không để ý đến lời mình, nàng dường như cũng đã nhịn đến cực hạn rồi, nàng đột ngột xoay người, lấy ra một chiếc lược chải đầu từ hộp sách rồi xông đến trước mặt phu tử, nắm chặt bộ râu, vừa chải mạnh vừa nghiến răng nghiến lợi nói: "Phu tử dạy người học sử, phải hiểu rõ, tuy lấy sử làm gương nhưng cũng phải biết phân biệt phải trái. Vậy mà phu tử ngài bình thường ngay cả gương cũng không biết soi sao? Không chỉnh đốn y phục, thì lấy gì để chỉnh đốn người khác!"
Lời nói này ngập tràn oán giận và phẫn nộ, chứa đầy sự phẫn nộ như thể "Ta nhịn ngài lâu lắm rồi đấy"!
Chỉ tiếc là bộ râu của vị phu tử này đã rối bời cả rồi, nàng dùng sức mạnh chải như thế, trong học đường chỉ còn tràn ngập tiếng "ối ối" của phu tử và tiếng "tách tách" của râu đứt.
Sở Lâm Lang cảm thấy đau thay phu tử đến mức phải che lại cằm mình.
Nàng rất hối hận hôm nay sao mình lại không xem ngày tốt, lên lớp không bói quẻ trước, nếu không sao nàng phải ở lại chốn tu la thảm khốc này?
Đường đường là Hoàng hậu Đại Tấn tương lai lại ở học đường giật râu thầy giáo, chỉ nghĩ thôi, nàng đã cảm thấy mình nên bị giết người diệt khẩu rồi.
Trong tình thế cấp bách, nàng vội vàng vứt bút giấy trong tay, chạy qua giật chiếc lược từ tay Đào Nhã Xu rồi nhanh nhẹn tiếp tục giúp phu tử chỉnh râu, rồi lại cười như không cười nói: "Phu tử, Đào tiểu thư nói không sai, thỉnh thoảng ngài cũng nên soi gương, nếu không ta tặng ngài một cái nhé, bảo đảm sáng bóng chiếu người, khiến ngài dung mạo chỉnh tề, đường hoàng!"
Liễu Tĩnh Hiên đã hoàn toàn bị hai cô nương này làm cho ngơ ngác, chiếc cằm vừa được chải chuốt chỉnh tề cũng phải run rẩy vì tức giận, chỉ biết trừng mắt nhìn Đào Nhã Xu và Sở Lâm Lang.
Còn Đào Nhã Xu dường như cũng bị sự thất thố của bản thân làm cho giật mình, nhưng lúc này nếu xoay người rời đi, e là sẽ mất đi khí thế tranh luận, vậy nên nàng vẫn bình tĩnh đứng yên, chuẩn bị để tranh luận phải trái với phu tử.
Sở Lâm Lang cảm thấy mình đã rất có ý tứ, coi như cho cả hai người một bậc thang để xuống, còn hai vị có xuống hay không thì xin tùy ý, nàng đã hết lòng hết sức rồi, còn giờ thì nhanh chân chuồn lẹ thôi.
Thế là nàng đặt lược xuống, một tay ôm bụng, giả vờ như mình đau bụng rồi kéo hộp sách của mình nhanh chóng đi về phía cửa.
Còn phía sau nàng, Liễu phu tử cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, nhưng lời lẽ thì rõ ràng đã thêm chút mùi thuốc súng.
Sở Lâm Lang đi ra khỏi cửa phòng vẫn có thể nghe thấy qua cửa sổ cuộc "thảo luận" gay gắt của Đào tiểu thư và Liễu phu tử.
Đây là cuộc tranh luận của tài tử và tài nữ, Sở Lâm nghe không hiểu, nàng liền vội vàng rời đi, tránh cho hai bên có ai tranh luận thua cuộc, không thể xuống đài được.
Nhưng khi Sở Lâm Lang rẽ qua góc tường lại thấy Nghi Tú quận chúa vẫn còn chưa đi, nàng ta đang dẫn theo nha hoàn ngồi xổm dưới cửa sổ nghe lén một cách đầy thích thú.
Mãi cho đến khi Sở Lâm Lang đi qua, Nghi Tú quận chúa mới giả vờ nhặt khăn tay trên đất rồi đứng thẳng lưng với vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn rồi đi theo Sở Lâm Lang bắt đầu đi ra ngoài.
Đường đường là một quận chúa bình thường vẫn luôn khinh thường những người có thân phận như Sở Lâm Lang, nhưng hôm nay lại nổi hứng, bên cạnh cũng không có ai khác để trò chuyện, nàng ta nói với Sở Lâm Lang: "Thấy chưa? Bây giờ rõ ràng là đã tự coi mình là hoàng hậu rồi, ngay cả nói xấu hiền hậu cũng không cho phép! Sau này chúng ta gặp nàng ta không biết có cần quỳ lạy không nữa?"
Nói xong, Nghi Tú liền bật cười, nhưng nàng ta càng muốn biết, vừa rồi ở trong phòng phu tử cứ oai oái kêu đau là vì sao.
Nàng ta vừa rồi vì sợ người ta phát hiện nên ngồi xổm nghe lén, không kịp nhìn qua khe cửa sổ, ít nhiều cũng phải dò hỏi chút tin tức nóng hổi từ miệng Sở Lâm Lang.
Nhưng tiếc là Sở Lâm Lang không làm theo ý nàng ta, nàng chỉ giả vờ như mình không nghe thấy rồi nhanh chân bỏ Nghi Tú lại phía sau rồi đi ra ngoài.
Nghi Tú quận chúa không ngờ mình lại có thể đụng phải "cái đinh mềm" ở chỗ vị đồng học hèn mọn này, nhất thời nàng ta tức giận nhíu mày: "Nàng ta còn làm bộ làm tịch làm gì? Tự cho mình là chính thất vương hầu hay gì? Thật đúng là đã cho mặt mũi mà còn không biết điều!"
Tiểu nha hoàn bên cạnh nàng ta liền thấp giọng nói: "Người nghe nói chưa? Trước đây dường như chính vì nàng ta mà Tư Đồ đại nhân và Phó Chỉ huy sứ Mã doanh đều cãi nhau, hình như còn gây ra án mạng!"
Nghi Tú quận chúa nghe xong liền không chịu nổi mà trợn mắt: "Tuy nàng ta có chút sắc đẹp, nhưng đâu phải Dương Quý Phi hay Triệu Phi Yến chuyển thế, Tư Đồ đại nhân cũng không phải người ngốc, sao lại dây dưa với loại nữ tử xuất thân thấp kém như vậy?"
Nói xong những lời này, trong giọng Nghi Tú còn ẩn ẩn toát ra vẻ ghen tuông.
Mấy hôm nay nàng ta vì chuẩn bị hôn sự mà mẫu thân đã hỏi nàng ta xem có người nào vừa ý, người đầu tiên nàng ta nghĩ đến chính là Tư Đồ Thịnh.
Không có cách nào khác, trong số quan viên Kinh thành, hắn chính là người tuấn tú và tài giỏi nhất, lần trước Nghi Tú quận chúa gặp hắn ở thư viện đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng tiếc là mẫu thân vừa nghe xong lại liên tục lắc đầu, nói rằng loại quan viên nghèo rớt mồng tơi, không có căn cơ như này chỉ có vẻ ngoài hào nhoáng, chứ nền tảng thì rỗng tuếch. Còn không bằng con cháu mấy gia tộc thế tập có nền tảng vững chắc.
Huống hồ giờ hắn làm cái gì mà cải cách ruộng đất và chức quan, cả triều đều gà bay chó sủa, sao có thể là chồng tốt của nữ nhi được?
Nghi Tú quận chúa bị mẫu thân mắng một trận liền biết mẫu thân mình không đồng ý, nàng ta không buồn cũng chẳng vui.
Nhưng vạn lần không ngờ đến là, sau khi phụ thân đi uống rượu với Tứ hoàng tử một lần, thái độ của mẫu thân cũng có chút thay đổi, nghe ý tứ đó thì hình như Tứ hoàng tử rất tán thành việc cậu của Vân gia kết giao với Tư Đồ Thịnh.
Nếu có thể thu phục được Tư Đồ Thịnh, đối với Tứ hoàng tử mà nói là như hổ thêm cánh. Cho dù nhà hắn nghèo một chút, sau này được Tứ hoàng tử đề bạt cũng là tiền đồ rộng mở.
Chỉ là Tư Đồ Thịnh này vẫn luôn tuyên bố ra ngoài là thủ hiếu cho mẫu thân nên không bàn đến chuyện hôn sự, vậy nên phụ thân định trước hết là sẽ đính hôn với Tư Đồ Thịnh rồi đợi hai năm nữa mới thành thân.
Hiện giờ tuy bà mối vẫn chưa đến cửa nhưng Nghi Tú lại cho rằng hôn sự này đã chắc đến chín phần mười.
Thái tử từ sau lần trước bị bệ hạ bắt phạt quỳ vẫn luôn đóng cửa tự kiểm điểm, nhiều đại sự triều chính đều do Tứ hoàng tử thay mặt xử lý.
Phủ đệ của Tứ hoàng tử lại bắt đầu trở nên náo nhiệt.
Dù sao thì Tư Đồ Thịnh cũng không ngốc, hẳn biết cưới nữ nhi Vân gia chính là có chỗ đứng vững chắc bên cạnh Tĩnh phi nương nương và Tứ hoàng tử.
Nghi Tú quận chúa rất chắc chắn điểm này, vừa rồi nàng ta chủ động nói chuyện với Sở nương tử cũng là để trước tiên thân thiết với người có thân phận thấp kém như Sở nương tử để dò hỏi tin tức.
Ai ngờ Sở nương tử này không nể mặt nàng ta, dám không thèm đáp lời nàng!
Tiểu nha hoàn bên cạnh bĩu môi nói: "Chẳng lẽ cảm thấy mình đã vin vào cành cao rồi, thật sự tự coi mình là chủ tử sao?"
Nói xong câu này nàng ta cũng tự thấy mình đã lỡ lời, bởi vì quận chúa liền trừng mắt nhìn nàng ta.
Nghi Tú quận chúa lại tự nói với mình rằng mình không phải là kẻ nhỏ nhen, những chuyện hoang đường của nam nhân trước khi thành thân thì cứ nhắm một mắt cho qua là được rồi.
Nếu vì một nữ nhân hèn hạ ngay cả thiếp thất cũng không phải mà ghen tị thì quá nhỏ nhen rồi.
Đợi nàng gả qua rồi lại trị mấy con hồ ly ở trong viện này...
Nghi Tú tuy suy nghĩ thông suốt nhưng khi đến cửa viện lại vừa hay thấy một chiếc xe ngựa đã đỗ sẵn trước cửa học viện.
Sở Lâm Lang đang ôm một chồng sách đứng dưới xe ngựa cười nói với người, mà nam nhân trên xe cũng thò đầu ra, một tay nhận lấy đống sách từ Sở Lâm Lang, tay kia lại đưa ra một gói hạt dẻ nóng hổi cho nàng.
Nếu không biết, còn tưởng là hắn là huynh trưởng hiền lành nhà nào đến đón muội muội tan học.
Nụ cười nhạt thoáng hiện trên gương mặt tuấn mỹ của nam nhân kia, hoàn toàn có thể làm say chết người. Nghi Tú vừa nhìn lại cảm thấy trong lòng đã chua loét. Nhìn đến mức nàng cảm thấy có chút ê răng!
Nàng cố ý ho khan mấy tiếng nhưng lại không thấy Tư Đồ Thịnh nhìn về phía nàng, nàng tự cảm thấy kỳ lạ và mất mặt, tức giận dậm chân bỏ chạy, trong lòng lại cáu kỉnh nghĩ: Không biết khi nào phụ thân mới đi nói chuyện cầu hôn với Tư Đồ Thịnh? Dù sao cũng phải để chàng sau này kiêng dè một chút, sao có thể tốt tới mức ở cửa thư viện mà lại thân thiết với người có thân phận thấp kém như vậy!
Lại nói đến Tư Đồ Thịnh hôm nay vừa xong việc công, vốn hắn định về phủ. Nhưng khi hắn đi ngang chợ, nghe có người rao bán hạt dẻ đường, đột nhiên hắn nhớ ra hôm qua lúc ở trong thư phòng cùng Sở nương tử, nàng lẩm bẩm nói thèm hạt dẻ.
Hắn dừng lại mua một gói rồi lại cảm thấy ăn lúc còn nóng mới ngon.
Nhìn lại thời gian chút rồi hắn ôm gói hạt dẻ nóng hổi trong lòng đợi ở trước cửa thư viện.
Chỉ là hôm nay khi giai nhân tan học lại giống như vừa thoát khỏi hang cọp vậy, suốt dọc đường vừa xách váy vừa chạy, thở hổn hển.
Tư Đồ Thịnh hỏi nàng sao vậy, Sở Lâm Lang chỉ có thể bất đắc dĩ vẫy tay, với vẻ mặt như muốn nói "chàng đừng hỏi nhiều".
Đợi đến khi Sở Lâm Lang nhận lấy túi giấy mới phát hiện hắn đã bóc sẵn gần nửa túi hạt dẻ, Sở Lâm Lang vội nhét mấy hạt vào miệng rồi trấn tĩnh lại, thật đúng là ngọt mềm vô cùng.
"Đại nhân, chàng có ăn không?"
Nói xong, nàng lấy một hạt ra định đút vào miệng hắn, nhưng tay vừa đưa ra được một nửa mới nghĩ ra mình đang ở đâu, sao có thể làm động tác phóng túng như thế? Tay vừa đưa ra lại vội vàng rụt về.
Tư Đồ Thịnh vốn đã há miệng định ăn, không ngờ cuối cùng lại chỉ có khoảng không.
Đợi đến khi Sở Lâm Lang lên xe, hạ rèm xuống rồi lại cho hắn ăn, Tư Đồ Thịnh lại mím môi không chịu há miệng.
Sở Lâm Lang rất bực cái vẻ bướng bỉnh này của hắn, nàng liền tựa vào lòng hắn, nheo đôi mắt tinh nghịch, đưa tay sờ lên miệng hắn: "Ôi chao, để ta xem miệng đại nhân bị sao vậy? Bị dán keo sao? Sao lại không há ra?"
Tư Đồ Thịnh quay đầu hất tay nàng, hắn giả vờ lạnh nhạt: "Ta là người không thể xuất đầu lộ diện mà, để ý đến ta làm gì?"
Sở Lâm Lang dùng một tay bóp cằm hắn, ít nhiều gì cũng phải kiên nhẫn dỗ dành: "Ở cửa thư viện người qua kẻ lại, ta với chàng thân mật quá có được không? Biết đâu phu nhân tương lai của đại nhân đang học ở thư viện! Nếu bị nhìn thấy thì sau này đại nhân chẳng phải sẽ nhiều thêm một vụ án tình ái sao?"
Lời này có chút đạo lý, phu nhân tương lai của hắn quả thật phải là người từ thư viện này ra.
Nhưng... nữ quản sự nói ra lời này không giống như đang ghen tuông, ngược lại còn như đang dỗ con nít.
Tư Đồ Thịnh không thích lắm giọng điệu trêu chọc này của nàng, nhưng cái miệng đang ngậm chặt cuối cùng cũng hơi nới lỏng, bị nữ quản gia ân cần nhét vào một hạt dẻ ngọt.
Đúng lúc hai người đang quấn quýt bên nhau trong xe, xe ngựa đang sắp đi thì đột nhiên có người ở cửa thư viện cất giọng gọi: "Tư Đồ Thịnh, đợi ta với!"
Sở Lâm Lang nghe giọng này có chút quen quen, vừa thò đầu nhìn lại, hóa ra là Liễu phu tử!
Hắn đi rất vội, cũng không quan tâm rằng Tư Đồ Thịnh có đáp ứng hay không, với vẻ mặt đầy giận dữ, hắn ngồi phịch lên xe ngựa, sau đó nói với Tư Đồ Thịnh đang thò đầu ra khỏi xe rằng: "Lên xe của ngươi trốn một chút, nhanh, bảo phu xe mau đi!"
Tư Đồ Thịnh liếc nhìn Đào tiểu thư đuổi theo phía sau, có chút cười như đã hiểu ý, hắn mở miệng hỏi: "Ngươi cũng có lúc cần phải trốn người sao?"
Liễu phu tử vừa xoa cái cằm vẫn còn đang đau, vừa bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Hôm nay chọc phải tổ hiền hậu, cái nha đầu đầu óc cổ hủ kia muốn dìm chết ta bằng lời nói, dù nói thế nào cũng dựa vào quốc pháp và luân thường đạo lý, nghe đến mức tai ta ù đi, nên ta tìm một cái cớ có hẹn bỏ đi, vừa khéo thấy xe ngựa của ngươi..."
Liễu phu tử vừa nói được một nửa liền ngậm miệng lại. Bởi vì hắn giờ mới thấy, hóa ra một học trò khác của mình, Sở Lâm Lang cũng đang ở trong xe.
Sở Lâm Lang ngượng ngùng cười với phu tử. Xem ra uy lực của Đào tiểu thư thật ghê gớm, ngang ngửa với Đường Tăng niệm chú để hàng yêu, niệm đến mức Liễu phu tử phải nói dối trốn chạy...
Liễu phu tử chợt bừng tỉnh, hắn mới nghĩ ra vì sao xe ngựa Tư Đồ Thịnh lại đến cửa thư viện, hóa ra là tự mình đến đón giai nhân tan học.
Hắn vội khéo léo nhảy xuống xe, vẫy tay, ra hiệu rằng hắn không muốn quấy rầy chuyện Tư Đồ đại nhân tự mình đến đón giai nhân.
Chỉ là vừa xoay người liền vừa hay đụng phải Đào tiểu thư bước đi ngay ngắn, với dáng vẻ trang nhã thanh thoát đi ra.
Nàng mắt cũng không thèm liếc nhìn, ngay cả nhìn cũng khinh thường không thèm nhìn Liễu phu tử mặt đầy ngượng ngùng kia, chỉ cung kính cúi người chào từ biệt rồi đoan trang, uyển chuyển lên xe ngựa của Đào gia đi trước.
Liễu phu tử bất đắc dĩ lắc đầu, hắn xoay người nói với Tư Đồ Thịnh: "Mấy tiểu thư khuê các này, thật sự là không thể trêu vào!"
Vừa rồi Đào tiểu thư này còn cãi nhau kịch liệt với hắn, nhìn dáng vẻ đó dường như muốn đến chỗ Tề công để mách tội.
Người ta đều đồn vị Đào tiểu thư này sẽ kế thừa vị trí của Bát cô cô đã mất để trở thành tân Hoàng hậu, vậy thì mấy thứ hắn giảng trên lớp, phần lớn là không thể lọt tai vị quý tiểu thư được nuôi dưỡng thành hoàng hậu này.
Tư Đồ Thịnh nhìn râu Liễu Tĩnh Hiên hiếm khi trở nên mềm mại chỉnh tề, hắn khẽ cười nói: "Nếu không thể làm tốt công việc này thì về Công bộ báo danh đi. Mấy viên gạch tường thành chắc chắn sẽ không đuổi theo sau lưng ngươi đâu."
Nói xong, hắn cũng mặc kệ người bạn tốt đó ra sao mà dẫn Sở Lâm Lang đi trước.
Còn Sở Lâm Lang thì có chút tiếc nuối thay Liễu Tĩnh Hiên. Nếu Đào tiểu thư không vừa mắt Liễu phu tử, phần lớn sẽ mách tội. Dù sao thì dạy dỗ sai lệch cho nữ quan sắp vào cung cũng là tội không hề nhỏ.
Còn Nghi Tú quận chúa kia thì khắp nơi đồn đại rằng Đào Nhã Xu mắng Liễu phu tử, các nữ học sinh khác khi bàn tán riêng đều cho rằng Đào tiểu thư sẽ không dễ dàng tha cho Liễu phu tử.
Một phu tử thú vị như Liễu phu tử thật sự là hiếm có khó tìm. Quan Kim Hòa và mấy người bạn nhỏ khác đều muốn nói tốt cho phu tử nhưng cũng không có cách nào khác.
Thế là Sở Lâm Lang liền nhân cơ hội phát son phấn dùng thử cho các bạn học để dò hỏi riêng Đào tiểu thư, muốn xem thái độ của nàng để tiện thể cầu xin cho Liễu phu tử.