Chương 8: Gặp lại trên phố

Tuý Quỳnh Chi

Chương 8: Gặp lại trên phố

Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Triệu thị nghe xong hừ lạnh: "Chỉ có con mới tin lời dối trá của nó thôi! Chu gia chúng ta đã có đứa tức phụ không biết phép tắc rồi, nó sẽ cưới người tốt cho con sao? Nó sẽ chỉ chọn mấy đứa nha đầu thô lỗ, ngu xuẩn không dám tranh giành vị thế với nó thôi! Lưu thị và ta thân thiết, bà ấy vẫn canh cánh trong lòng vì ngày trước không giúp được nhà ta. Đúng lý mà nói, Doãn Tuyết Phương dù có thủ tiết, với gia sản nhà họ, lại thêm dung mạo phẩm hạnh như vậy, có làm chính thất tục huyền cho người ta cũng được. Thế nhưng nàng ấy một lòng ngưỡng mộ con, cam nguyện vào Chu gia làm thiếp, con không thấy nở mày nở mặt sao?"
Chu Tùy An nghe mẫu thân nói vậy, cơn bực bội cũng nguôi ngoai phần nào, nhất là khi nghe sau khi Doãn Tuyết Phương gặp lại hắn, quyết tâm không lấy ai khác ngoài chàng, trong lòng lại cảm thấy có chút đắc ý.
Tuy nhiên, vì đã lỡ lời cứng rắn, hắn không tiện thay đổi thái độ: "Lúc đầu con tưởng mẫu thân sẽ nói rõ với Lâm Lang nên mới mời người Doãn gia đến, nào ngờ mẫu thân lại giấu giếm nàng ấy... Nàng ấy đã nói không chấp nhận Doãn thị làm thiếp... Con thấy thôi bỏ đi vậy!"
Triệu thị hừ lạnh một tiếng, bà không hề nói với Chu Tùy An rằng mình cố tình giữ kín chuyện này với Sở Lâm Lang.
Con trai bà bị người phụ nữ xuất thân buôn muối kia nắm thóp, nhưng bà lại nhìn rõ – Sở thị kia lòng đầy mưu kế! Nếu sớm biết bà có ý nạp một thiếp thất có học thức hơn nàng ta, chẳng biết nàng ta sẽ âm thầm giở trò gì! Bà vốn định đợi người Doãn gia đến, qua mặt các trưởng bối trong nhà, rồi ghi tên Doãn thị vào gia phả, sau đó mới cho Sở Lâm Lang hay tin.
Đến lúc đó ván đã đóng thuyền, dù Sở Lâm Lang có bày mưu tính kế đến đâu cũng chẳng làm gì được!
Nào ngờ con gái bà lỡ lời ở bàn ăn, khiến cho Sở Lâm Lang sớm biết, chỉ sau một đêm đã khiến con trai bà thay đổi ý định.
Điều này khiến Triệu thị vốn luôn ngầm ganh đua với Sở Lâm Lang bị lép vế, lòng càng thêm tức tối.
Trước kia Sở thị hay ghen tuông, bà nể tình gia cảnh nhà Chu dần trở nên khá giả nên cố nhẫn nhịn. Nhưng con trai bà giờ làm đến Thông phán, đâu còn là công tử nghèo khó như ngày trước, Sở Lâm Lang không hiểu biết chữ nghĩa, lại tỏ ra thô tục, làm sao xứng đôi với con trai bà?
Thấy Sở Lâm Lang làm khó, Triệu thị lại càng quyết tâm, nhất định phải là Doãn Tuyết Phương!
Bà chỉ mong có một thiếp thất có học vấn, giúp Chu gia phát triển thịnh vượng, dạy dỗ con cái nên người có học thức, có thể sánh ngang với Sở thị, tránh cho con trai bà bị người phụ nữ xuất thân buôn muối này mê hoặc, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Chu Tùy An nghe Doãn Tuyết Phương vốn có thể làm chính thất tục huyền cho người khác, lại đối với chàng một lòng chung tình, cam nguyện làm thiếp, thái độ cũng có phần dịu đi.
Thấy mẫu thân khăng khăng như vậy, hắn không nói thêm gì, vội vã ra khỏi cửa như chạy trốn.
Chu đại nhân vốn thấy công việc công vụ phiền phức nên luôn muốn sớm rời nha môn về nhà cho yên tĩnh, nhưng giờ lại phát hiện, so với mấy chuyện vặt vãnh trong hậu viện, công việc dễ chịu hơn nhiều.
Hắn thậm chí quyết định mấy ngày nay cứ ở lại nha môn. Còn việc nhà, cứ để mẫu thân và Sở thị đấu đá nhau. Đến lúc mọi chuyện lắng xuống, dù kết quả thế nào, hắn cũng sẽ chấp nhận.
Triệu thị tiễn nhi tử đi rồi bực tức một lúc, quyết định gọi Sở Lâm Lang đến dạy bảo: Nàng không thể sinh nở, lấy đâu ra cái gan mà ngăn cản phu quân nạp thiếp?
Nhưng sai bà tử đi truyền lời mới biết, Sở Lâm Lang sáng sớm đã cùng Doãn Tuyết Phương đi dạo phố uống trà rồi.
Nghe vậy, Triệu thị trong lòng sững sờ, thầm kêu lên "Chết rồi", Sở Lâm Lang này lại định giở trò gì đây?
Thật ra, Sở Lâm Lang bị oan uổng, sáng nay nàng dậy sớm, định ra ngoài đưa cho tri phủ phu nhân mấy mẫu vải đang thịnh hành ở kinh thành, tiện thể thăm dò về tiệm rượu mà nàng muốn mua.
Chỉ là khi vừa đi đến cổng, tình cờ gặp Doãn Tuyết Phương đợi từ lâu, Doãn cô nương chủ động xin đi cùng, nàng không tiện từ chối nên đành đồng ý.
Cùng đi với các nàng còn có nhi nữ Diên Nhi được nuôi dưới gối Sở Lâm Lang.
Tiểu cô nương giờ được Sở Lâm Lang nuôi đến trắng trẻo, mũm mĩm, không còn là bộ dạng gầy trơ xương như lúc mới được mang về. Đôi mắt to tròn linh động ấy càng thêm giống Sở Lâm Lang.
Vì người Chu gia đều tuyên bố ra bên ngoài hài tử này là do Sở thị sinh ra nên Doãn Tuyết Phương cũng tưởng đây là con ruột của Sở Lâm Lang.
Trên xe ngựa, nàng đưa cho Diên Nhi một quả quýt. Diên Nhi cúi đầu bóc vỏ, lại bẻ một nửa lớn đưa đến bên miệng Sở Lâm Lang trước.
Doãn Tuyết Phương không nhịn được mà khen: "Tỷ tỷ nuôi nhi nữ thật ngoan ngoãn, có lòng hiếu thuận như vậy thật khiến người ta thích."
Sở Lâm Lang vừa nuốt múi quýt, vừa vuốt ve mái tóc mềm mại của Diên Nhi.
Đứa nhỏ này trước khi được ôm về không biết đã sống cuộc sống ra sao, người đầy bụi bẩn, đầu đầy chấy rận, nhìn ai cũng đề phòng, có người lạ đến gần là cắn trả.
Mãi đến sau này, Sở Lâm Lang tự tay chăm sóc nàng, tắm rửa, bện tóc cho nàng, còn tặng nàng một con mèo con trắng muốt. Nàng mới dần thả lỏng.
Sở Lâm Lang từng ra ngoài mấy ngày, khi về nhà lại phát hiện trong ngăn kéo đầu giường mình một cái bát lớn, trong bát là một cái móng giò đã mốc xanh – đó là phần mà tiểu cô nương tiết kiệm từ sau khi cúng tổ tiên, cố ý để dành cho Sở Lâm Lang.
Đến giờ Sở Lâm Lang vẫn nhớ ánh mắt mong chờ của tiểu cô nương khi nàng mở ngăn kéo, nhưng khi thấy chiếc móng giò mốc xanh thì thất vọng, đau lòng mà khóc òa lên.
Nàng hiểu tâm tình của Diên Nhi. Thời thơ ấu của nàng cũng từng như Diên Nhi, mong có người mạnh mẽ, ấm áp che chở, nhưng mẫu thân thì yếu đuối, không có năng lực, phụ thân thì thô tục, máu lạnh, con cái của chính thất cũng khinh miệt, bắt nạt nàng.
Lúc đó nàng luôn nghĩ, nếu có ai chịu đối tốt với nàng, nàng sẽ khắc sâu trong lòng, báo đáp hết mình.
Sự thiếu thốn này mãi cho đến khi gả cho Chu Tùy An mới được bù đắp phần nào.
Diên Nhi không phải con ruột của nàng, nhưng Sở Lâm Lang lại quan tâm hài tử này hơn cả Chu Tùy An.
Nghe lời của Doãn Tuyết Phương, nàng cũng mỉm cười, không tiết lộ thân thế của Diên Nhi.
Lúc đi dạo phố, Doãn Tuyết Phương thấy trang phục và trang sức của Diên Nhi có hơi đơn giản, định mua cho nàng ít quần áo trâm cài hoa lại bị Sở Lâm Lang từ chối.
Diên Nhi sáu tuổi đã vào học nữ học rồi, tiên sinh dặn dò không được ăn mặc quá lòe loẹt nên nàng cũng chỉ cho nữ nhi ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề là được, không ăn diện quá cầu kỳ.
Doãn tiểu thư thầm giật mình. Phải biết rằng nữ nhi khác nam nhi, nếu không phải là tiểu thư khuê các, rất ít người gửi nữ nhi còn tuổi nhỏ đến nữ học.
Nữ học vật dĩ hi vi quý (*), đắt hơn trường tư cho nam đồng ở mọi nơi rất nhiều! Gia cảnh Doãn Tuyết Phương cũng khá giả nhưng cũng không đủ tiền theo học.
("Vật dĩ hi vi quý" (物以稀为贵) là một thành ngữ có nghĩa là vật gì càng hiếm thì càng quý.)
Lúc trước nàng được nhờ biểu tỷ có cữu cữu làm quan lớn ở Kinh thành mà theo học được hai năm nên mới thông thạo chút thơ phú.
Chu gia lại chịu chi tiền cho nhi nữ, Doãn Tuyết Phương trong lòng càng thêm cực kỳ có thiện cảm với Chu gia.
Doãn Tuyết Phương lần này đi cùng Sở Lâm Lang ra ngoài cũng có lý do.
Nàng vốn cho rằng chuyện mình vào Chu gia là chuyện đã định, nào ngờ bữa cơm hôm qua có sóng ngầm, khiến Doãn Tuyết Phương phát hiện hóa ra người Chu Tùy An coi trọng căn bản không phải là Chu mẫu, mà là vị Sở đại nương tử tưởng như không được bà bà yêu mến này.
Nếu nàng còn để tâm, không chấp nhận nàng, sợ là cửa hôn sự này sẽ còn gặp trắc trở.
Nàng trước kia cưới nhầm kẻ chẳng ra gì, đã chịu đủ sự thô lỗ, độc ác, khó chịu từ nhà chồng. Mà Chu Tùy An tài hoa, nho nhã, tuấn tú, lịch sự, là người ca ca mà nàng thích từ nhỏ. Lần tái ngộ này cảm thán số phận trêu đùa, càng khiến nàng thêm thầm gửi gắm tình cảm.
Doãn Tuyết Phương đến Liên Châu, nhìn cảnh gia cảnh Chu gia ngăn nắp, trật tự đâu vào đấy, càng thêm kiên định với ý định muốn bước vào cửa Chu gia.
Tuy danh phận là thiếp, nhưng nàng dù sao cũng là thiếp quý. Chu Tùy An tiền đồ rộng mở, lại có mối giao hảo giữa hai nhà Chu Doãn, xuất thân của chính thất thấp hèn lại không có đích trưởng tử, chỉ cần sau này nàng sinh được nhi tử sẽ là hậu duệ duy nhất của Chu gia, so với việc đến một nhà không rõ gốc gác làm vợ lẽ cho lão già, đối mặt với đám con riêng của tiền thê thì còn tốt hơn nhiều!
Chỉ là nàng còn phải để Sở đại nương tử yên tâm, mình không phải loại người phụ nữ quen dùng thủ đoạn, sau này cũng nhất định sẽ tôn kính tỷ tỷ, chỉ mong Chu gia trên dưới hòa thuận, mà nàng sẽ hết lòng vì Chu gia mà khai chi tán diệp.
Vốn tưởng Sở thị sẽ lạnh nhạt với nàng, nàng cũng sẽ thừa cơ hội giải thích rõ ràng.
Nào ngờ Sở Lâm Lang chỉ nói với giọng điệu bình thản trò chuyện vài chuyện gia đình với nàng, tiện thể hỏi han thân thích thường lui tới nhà nàng, khiến Doãn Tuyết Phương đã chuẩn bị sẵn lời lẽ mà không biết phải mở lời ra sao.
Sở Lâm Lang sáng sớm trước khi ra cửa đã nghe lỏm được chút ít từ tiểu cô, giờ lại thăm dò được đại khái tình hình nhà họ Doãn, liền nói muốn đến tri phủ đưa đồ, mời Doãn tiểu thư cùng đi.
Lúc uống trà với tri phủ phu nhân, Sở thị còn nói với tri phủ phu nhân về cữu cữu làm quan nơi Kinh thành của Doãn tiểu thư, kể về tình hình nhân sự hiện tại tại Binh Tư nơi cữu cữu nàng ta đang nhậm chức.
Mấy chuyện quan trường đó Doãn Tuyết Phương nghe không hiểu lắm, chỉ có thể được hỏi gì thì đáp nấy, kiên nhẫn đối đáp.
May là ngồi không lâu Sở Lâm Lang đã đứng dậy xin phép cáo từ, rồi lại dẫn Doãn tiểu thư đi thử món ở quán rượu mà nàng định mua.
Doãn Tuyết Phương trước đó vì lời mẫu thân và Triệu thị mà có chút khinh thường vị đại nương tử xuất thân là thứ nữ của một thương nhân buôn muối này, nàng cảm thấy Chu ca ca lúc trẻ bị sắc đẹp mê hoặc, cưới phải người thứ nữ có địa vị thấp kém, không xứng với chàng.
Nhưng nàng đi theo Sở Lâm Lang một đường, trước là thấy nàng thân thiết như tỷ muội với tri phủ phu nhân, sau lại thấy cách ứng xử hào phóng, tự nhiên, cùng tài ăn nói hoạt bát của Sở Lâm Lang.
Sự khéo léo này khiến Doãn tiểu thư vốn ít khi ra khỏi cửa cảm thấy thua kém.
Sau đó nàng ta nghe lời tán gẫu của Sở Lâm Lang với nha hoàn, tiểu thị, biết được dưới danh nghĩa Sở Lâm Lang đang kinh doanh hai cửa hàng, hơn nữa đều không phải là của hồi môn, mà là tự nàng kinh doanh gây dựng sau khi lấy chồng, càng thêm kinh ngạc.
Doãn phụ làm tiểu lại, cuộc sống tuy tốt hơn nhà bình thường một chút, nhưng không phải là giàu sang phú quý, nàng là tiểu thư chính thất dường như còn không giàu bằng một thứ nữ của một nhà buôn muối.
Vốn tưởng Sở thị là nhờ gả vào Chu gia mà chim sẻ hóa phượng hoàng. Nhưng giờ Doãn Tuyết Phương mới nhận ra, Sở Lâm Lang giao thiệp thân mật như tỷ muội với nữ quyến của các vị quan trên phu quân, lại giỏi kinh doanh kiếm tiền, gánh vác chi tiêu cho Chu gia.
Một người vợ hiền thục như vậy, chẳng phải là mơ ước của bao nam nhân sao? So với những lợi ích này, xuất thân thấp hèn của nàng dường như có thể không đáng kể...
Doãn tiểu thư vốn cho rằng mình hơn Sở Lâm Lang rất nhiều, chỉ cần nàng không ngăn cản, chuyện gả vào Chu gia có thể thuận lý thành chương.
Nhưng không biết sao, sau khi tiếp xúc với Sở Lâm Lang một thời gian, trong lòng nàng lại ngày càng hoang mang, luôn cảm thấy chuyện này có lẽ sẽ không thuận lợi như mẫu thân và Triệu phu nhân nghĩ.
Ở trên lầu hai của quán rượu, gọi món xong, Doãn tiểu thư không nhịn được nữa mà thấp giọng giải thích nguyên do việc nàng và Chu Tùy An từng du ngoạn hồ, ngâm thơ trước đây, hy vọng đại nương tử đừng vì hiểu lầm mà sinh lòng oán hận.
Sở Lâm Lang nghe Doãn tiểu thư rụt rè, e dè nói ra những lời khiêm tốn, hiểu rõ lý do nàng nói vậy, chẳng qua là hy vọng nàng, với tư cách chính thất, sẽ có tấm lòng rộng lượng, càng đừng vì thế mà trách móc quyết định của các trưởng bối hai nhà.
Sở Lâm Lang không trông mong Chu Tùy An sẽ giải quyết mớ hỗn độn này. Nếu đoán không sai, công vụ của Chu lang gần đây sẽ "đột nhiên" bận rộn, ước chừng mấy ngày tới sẽ không về nhà lộ diện.
Nghĩ vậy, nàng nâng mắt đánh giá dáng vẻ yếu ớt, run rẩy của Doãn tiểu thư, không muốn vòng vo với Doãn Tuyết Phương, nàng vừa gắp thức ăn vừa vào thẳng vấn đề: "Doãn tiểu thư hẳn biết, ta là thứ nữ, từ nhỏ đã thấy thân nương phải cầu cạnh người khác để sống qua ngày. Ta thực sự không hiểu, sao cô nương lại không làm chính thất mà cứ phải mong mỏi đến làm thiếp?"
Doãn Tuyết Phương trước đó thấy Sở Lâm Lang khéo léo ân cần với tri phủ phu nhân, dáng vẻ dịu dàng đáng yêu.
Không ngờ khi Sở thị ở riêng với mình lại lười cả giả vờ hiền thục, châm chọc nàng một cách thẳng thừng như vậy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Doãn tiểu thư lập tức tái nhợt đi ba phần, khóe mắt rưng rưng lệ nhìn Sở Lâm Lang, giọng run rẩy: "Muội thực sự một lòng ngưỡng mộ nhân phẩm của ca ca và tỷ tỷ, nguyện tận tâm kính phụng hai vị, sao tỷ tỷ không chịu dung nạp muội?"
Sở Lâm Lang không có ý mỉa mai, nàng cũng thực sự không hiểu ý nghĩ của Doãn tiểu thư nên mới nói ra cảm nghĩ mà thôi.
Nhưng một câu này lại khiến Doãn tiểu thư nước mắt lưng tròng, không hiểu sao cứ như nàng có lỗi, cản trở con đường tiến thân của người khác.
Nhưng lúc này nàng đã không còn tâm trạng đối phó với thanh mai trúc mã của phu quân.
Bởi vì ngay khi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lầu dưới, nàng chợt thoáng thấy một bóng người cao lớn xuất hiện ở góc phố đối diện.
Người nọ có dung mạo thật đẹp, dáng người lại cao lớn, khiến người qua đường xung quanh đều phải ngoái nhìn.
Đây chẳng phải thiếu sư của Lục điện hạ - Tư Đồ Thịnh sao!
______
Edited by Koko | Wattpad: @biggestkoko