4. Chương 4: Bóng ma trên gương

Tuyển Tập Kinh Dị Ngắn PLOT TWIST Đọc Trước Khi Ngủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

8.
Mọi chuyện chóng vánh kết thúc.
Cảnh sát không thể điều tra ra nguyên nhân cái chết của Tiểu Sơn Trà.
Nhà trường chỉ thông báo với bên ngoài rằng cô ấy bị tai nạn tự tử nhưng không thành, đã nghỉ học.
Các sinh viên khác chỉ tò mò qua loa, cảm thán rằng cuộc sống học đường ngày nay nhiều áp lực, người nghĩ không thông cũng nhiều, nhưng dần dần chuyện này cũng không còn được bàn tán nữa.
Cuối cùng, Linh Tử đã gục ngã vào ngày thứ ba sau khi trở lại ký túc xá.
Mỗi đêm, cô bé đều bị những cơn ác mộng hành hạ.
Nhiều lần cô ấy mơ thấy cảnh tượng cái đầu của Tiểu Sơn Trà rơi xuống đất, sau đó máu bắn tung tóe khắp người.
Em ấy khóc lóc gọi điện thoại cho cha mẹ mình ở nước ngoài, ngay hôm sau họ liền bay về nước làm thủ tục nghỉ học cho Linh Tử, đưa con gái đi trị liệu tâm lý.
Tiểu Lê không tận mắt chứng kiến ​​cảnh đó, khi cô quay lại, nhà trường đã bố trí cho chúng tôi phòng ký túc xá mới.
Vì thế, mỗi đêm cô ấy đều thương cảm Tiểu Sơn Trà vì sao lại chết đột ngột như vậy.
Tiểu Sơn Trà có cha mẹ nhưng tôi lại chẳng có ai để nương tựa.
May mắn thay, tâm lý của tôi dường như mạnh mẽ hơn hẳn mọi người.
Tôi tiếp tục đến lớp học tập bình thường, với sự đảm bảo có thể học lên nghiên cứu sinh của nhà trường, tôi không cần vất vả ôn tập như trước nữa.
Bỗng nhiên cảm thấy cả người trở nên nhẹ nhàng, thoải mái.
9.
Cuộc sống của tôi dường như đã trở lại đúng quỹ đạo.
Chỉ là… tất cả chỉ là bề ngoài mà thôi.
Tiểu Lê đột nhiên hỏi tôi:
“Chị Quyên, sao tối qua chị đứng ở ban công ngây người thế?”
Hôm qua tôi không có ở ký túc xá.
Thật kỳ lạ, khi Tiểu Lê nói điều này, tôi thực sự cảm thấy như thể mình vừa được giải thoát khỏi một gánh nặng vô hình.
Tôi vẫn không quên câu nói cuối cùng của Tiểu Sơn Trà:
[Đến lượt chị rồi, chị Quyên.]
Tôi ngẩng đầu lên, cười nhìn người trước mặt: “Hóng gió một chút thôi, bên ngoài mát mẻ.”
Cô nàng bắt đầu lải nhải: “Đêm hè cũng không thể mặc ít như vậy mà đứng ra ban công hóng gió, nếu bị cảm thì sao?”
Tôi mỉm cười nịnh nọt: “Chị biết rồi, lần sau em thấy chị đứng ngây ngốc ở ban công thì chụp cho chị một tấm ảnh nhé.”
Tiểu Lê cảm thấy khó hiểu trước yêu cầu của tôi nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
……11%.
10.
Dường như từ ngày đó trở đi, tôi phát hiện ra có điều gì đó khác lạ.
Nửa đêm tỉnh dậy đi vệ sinh, lúc rời giường gây ra tiếng động hơi lớn, Tiểu Lê liền trở người rầm rì mấy tiếng.
Tôi theo thói quen bước nhẹ nhàng lại, hôm ấy mặt trăng tròn trịa và sáng đến lạ kỳ, chiếu rọi cả căn phòng.
Sau khi đi vệ sinh xong, từ ban công bước vào, tôi thoáng thấy một bóng đen lơ lửng trên tấm gương treo sau cánh cửa.
Tôi chưa kịp phản ứng, lập tức bò lên giường, nằm quay mặt vào tường muốn ngủ. Trong lòng lại bắt đầu nhớ lại những gì vừa nhìn thấy trong nháy mắt kia.
Cái bóng đó… cái bóng đó.
Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cảm giác này thật khó chịu, có lẽ con người không thích dùng lưng để đối mặt với nguy hiểm nên tôi đã lật người lại.
Khoảnh khắc tôi vô tình mở mắt ra, tôi vừa vặn đối diện với một đôi mắt đang nhìn thẳng vào tôi từ trên cao.
Ah! !
Tôi từ trên giường ngồi bật dậy, bàn học chưa khép lại bị đụng ầm một tiếng, Tiểu Lê bị tiếng động này đánh thức, lầm bầm hỏi: "Chị Quyên, sao vậy?”
Tôi bàng hoàng, che đậy trái tim đang đập thình thịch của mình, dựa vào tường để bình tĩnh lại.
Đó là Tiểu Sơn Trà.
Đây là lần đầu tiên tôi mơ thấy em ấy kể từ ngày đó.
Tiểu Lê không nhận được câu trả lời của tôi, chỉ chốc lát sau hô hấp đã bình ổn trở lại.
Tôi nhìn tấm rèm giường được che kín mít, nở một nụ cười khổ,
Không biết câu nói kia của Tiểu Sơn Trà là có ý gì nhưng chắc chắn sẽ chẳng có gì tốt đẹp.
Tôi mở rèm nhìn ra ngoài, trong ký túc xá im ắng, cửa ban công mở rộng, Tiểu Lê luôn ngại trong phòng có mùi nên buổi tối phải mở cửa thông gió.
Phía dưới lầu hình như có tiếng người đang cười đùa nói chuyện nhưng chỉ một lúc sau đã hoàn toàn im lặng.
Tiếng nói cười thấp thoáng ấy đã làm dịu đi trái tim đang đập thình thịch của tôi.
Tôi buông rèm nằm xuống tiếp tục ngủ.
Nhắm mắt lại, tất cả đều là hình ảnh Tiểu Sơn Trà lúc chết, máu phun ra bắn tung tóe trên mặt tôi.
Tôi cảm giác trên mặt cũng lạnh âm u.
Không thể ngủ được.
Tôi lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, đã năm giờ rưỡi rồi.
Chỉ đành cố gắng vượt qua.
……19%.