Tuyển Tập Kinh Dị Ngắn PLOT TWIST Đọc Trước Khi Ngủ
Chương 6: Dấu hiệu từ bóng đêm
Tuyển Tập Kinh Dị Ngắn PLOT TWIST Đọc Trước Khi Ngủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
14.
Tôi không biết có nên nói chuyện này với Tiểu Lê hay không.
Cả ngày trôi qua, nỗi nghẹn ngào trong lòng tôi vẫn chưa tan. Đến tận đêm khuya, tôi không thể kìm nén được sự bồn chồn, bỗng tỉnh giấc. Vô thức quay đầu nhìn sang bên cạnh, tôi bắt gặp hình bóng Tiểu Lê đang đứng nơi đầu giường, vén rèm nhìn tôi. Trên mặt cô ấy là nét biểu lộ giống y như Tiểu Sơn Trà.
"Chị Quyên, đến lượt chị rồi!"
Tôi siết chặt bàn tay, móng tay cào vào da thịt.
Cơn đau khiến tôi tỉnh táo hẳn, tôi trừng mắt nhìn quanh, nhưng chẳng thấy ai cả.
Tôi ngồi dậy, mở điện thoại chiếu sáng, nhìn xuống bàn tay mình. Trong lòng bàn tay vẫn còn chiếc mặt dây chuyền ngọc mà Tiểu Lê tặng hôm đó.
Giờ đây, nó đã nứt thành hai mảnh.
Vết nứt lạ thường cứa vào lòng bàn tay, từng giọt máu từ từ rỉ ra.
Nhìn ngọc, tôi chợt nghĩ đến ngôi chùa đã thỉnh bùa hộ mệnh. Chắc chắn nơi đây sẽ có cách giúp chúng tôi.
Vả lại còn có Tiểu Lê…
Thứ đó đang cố gắng làm tổn thương cô ấy.
Nó không chỉ nhắm vào tôi.
Bây giờ là ba giờ sáng, còn hơn ba tiếng nữa mới đến bình minh.
Tôi không thể ngủ được.
Tiểu Lê cũng không thể ngủ.
Tôi đến gọi cô ấy dậy.
Em ấy vẫn ngái ngủ, mở mắt lờ đờ nhìn tôi, rồi vén rèm giường lên.
Tôi kể lại tất cả cho Tiểu Lê.
Nghe tôi nói đến nửa chừng, cô ấy mới sực tỉnh, vội vàng bật đèn pin lên lục tung gối, sắc mặt trắng bệch, ngẩng đầu nhìn tôi.
"Chị Quyên, chúng ta phải làm sao bây giờ?" Cô gái nhỏ run rẩy hỏi, "Tiểu Sơn Trà… cậu ấy…"
"Tiểu Lê." Tôi bình tĩnh nhìn em ấy, "Chúng ta đi đến ngôi chùa mà mẹ em đã thỉnh bùa hộ mệnh này đi."
"Bây giờ luôn à?"
"Chờ trời sáng hãy đi."
……49%。
15.
May mà mùa hè trời sáng nhanh.
Vừa nghe tiếng người dưới lầu, chúng tôi liền rời giường ngay lập tức, tận dụng ánh sáng còn mờ mờ đi rửa mặt.
Tiểu Lê gọi điện cho mẹ.
Trong nhà em ấy còn mấy mẫu ruộng, mùa hè cha mẹ cô ấy dậy sớm, tranh thủ lúc trời còn mát để làm việc. Tôi đã từng nghe em ấy kể qua.
Em ấy gọi điện, còn tôi thì đi mua vé.
Hai người chúng tôi vội vàng lên chuyến xe đầu tiên đến huyện của họ.
Đến nơi phải đổi xe lần nữa.
Ngôi chùa nằm trên núi.
Khi chúng tôi đến nơi thì đã là mười hai giờ trưa.
Từ xa tôi đã thấy cha mẹ Tiểu Lê lo lắng đứng trước cổng chùa.
Vừa thấy họ, Tiểu Lê liền chạy tới ôm mẹ khóc nức nở, cha cô ấy đứng ngẩn ngơ bên cạnh.
Tôi đứng gần đó, lặng lẽ quan sát.
Đợi Tiểu Lê ngừng khóc, lau nước mắt, em ấy nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe: "Chị Quyên, thật ngại quá."
"Có gì đâu?" Nếu có người để nương tựa, tôi cũng muốn khóc một trận.
Vì thế tôi mỉm cười với em ấy, nói: "Chúng ta vào trước đi."
16.
"Quý khách lo lắng quá rồi, lão nạp thấy ngài không hề nhiễm phải thứ gì."
Vị sư thầy nhìn tôi, nhắc lại lần nữa rằng tôi không gặp vấn đề gì.
Tôi ngây người, không thể tin nổi. Làm sao có thể như vậy chứ?
Tiểu Lê cũng không tin, đến mức mặt cô ấy đỏ bừng, lấy từ túi ra một nắm tro đen, đưa ngay trước mặt đại sư: "Thầy xem này, đây là bùa hộ mệnh thỉnh từ chùa của mọi người, nó đều biến thành như vậy rồi!"
Em ấy lại túm lấy tôi, đẩy về phía trước: "Chị Quyên, nói với thầy ấy đi! Ngày nào chị cũng mơ thấy Tiểu Sơn Trà!"
Vị sư thầy nhìn Tiểu Lê đầy bất đắc dĩ.
Tiểu Lê lo lắng gần như bật khóc.
Ngược lại, cha mẹ em ấy thở phào nhẹ nhõm, môi nở nụ cười nhẹ.
Tôi đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn Tiểu Lê rồi quay sang vị đại sư.
Không ai có thể giúp tôi ư?
Giờ đây tôi cảm nhận rõ ràng từng chút sự tuyệt vọng vây lấy mình.
……60%。
17.
Vị đại sư không thể nhìn thấy những gì đã xảy ra với tôi.
Nhưng tôi vẫn xin phép thầy cho nghỉ học vài ngày, dự định ở lại chùa.
Nơi đây thường có khách hành hương ở lại nên sư thầy cũng thuận tiện đồng ý.
Tiểu Lê cũng không có ý định về nhà, cô ấy nhất quyết muốn ở lại bên tôi.
Tôi chỉ có thể mỉm cười cảm kích, vốn dĩ tôi cũng định thuyết phục em ấy ở lại vài ngày.
Cuộc sống nơi chùa thật dễ chịu và yên bình.
Thứ đó hình như sợ nơi này.
Sáng sớm, khi tôi theo các sư trong chùa nghe giảng đạo buổi sáng, từ xa tôi đã nhìn thấy dưới chân núi có một bóng đen.
Bóng đen ấy đứng thẳng giữa rừng cây mờ mờ, tôi đứng trên đỉnh núi, khoảng cách rõ ràng đến một ngàn tám trăm mét, đôi mắt cận thị của tôi vẫn có thể nhìn rõ bóng đen ấy, hơn nữa vô cùng chắc chắn đó chính là nó.
Tôi cảm thấy lâng lâng lạ thường.
Mày hăm dọa tao lâu như vậy, giờ đây chẳng dám bén mảng đến gần tao sao?
……56%。