Tuyệt Ái Nô Phi
Chương 100: Đừng nghi ngờ quyết định của ta
Tuyệt Ái Nô Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng cần nghi ngờ quyết định của ta
“Báo cáo có chút muộn, nhưng nửa tháng trước, thủ lĩnh Hồ Duệ cùng Uất Trì Diệp Hoành và một vài thương nhân miền nam đã lui tới thăm viếng. Đáng nói hơn, dáng vẻ của bọn họ vô cùng khả nghi. Nếu không đoán nhầm, hẳn là thuộc hạ của hoàng thất Lạc Anh quốc.”Trong phòng, ngọn nến vài lần lập lòe, giọng nói băng lạnh của Phong Dực thoáng chút ấm áp.
“Vương gia…” Hắn khẽ kêu lên, đôi lông mày chau lại, đầy lo lắng.
Cuộn giấy kia dần dần bị nội lực phá hủy, đôi mắt thâm thuý của Mặc Uyên nheo lại, đôi môi nhợt nhạt khẽ nở một nụ cười băng giá tận cùng. Có lẽ hắn đã sớm đoán ra sau sự kiện hòa thân lần này hẳn còn ẩn chứa âm mưu khác, nhưng hắn không muốn tin điều đó…
Trong ngực, một cảm xúc mãnh liệt cuồn cuộn trào dâng, hắn chỉ có thể gắt gao siết chặt nắm tay, đến khi các khớp xương trắng bệch mới có thể hung hăng dồn nén mối hận khắc cốt ghi tâm này. Ngọn nến bùng lên rồi tắt, đôi môi mỏng của hắn càng thêm nhợt nhạt!
“Vương gia, tại sao lại phải chấp nhận hòa thân?” Đây cũng là khúc mắc trong lòng Phong Dực bấy lâu nay không dám nói ra. Lúc này, hắn quyết định can đảm hỏi, trong đầu hiện lên hình ảnh của nàng yếu đuối, đáng thương, nhỏ nhắn xinh xắn, xen lẫn chút gian nan dò hỏi, “Nếu biết hòa thân không đơn giản như vậy, sao vẫn phải chấp nhận chứ? Huống chi, chính Vương gia cũng không cam lòng tình nguyện, phải không?” Giọng nói của hắn ngưng lại một chút, ép xuống rất thấp, “Lần này, phải chăng lại muốn làm tổn thương đến chính người mình yêu thương? Lại không chịu thả cho nàng tự do…”
Lòng Mặc Uyên chấn động mạnh mẽ!
Yêu…
Lòng vì một chữ tình mà trở nên chua xót, cứ như vậy bất ngờ tấn công trái tim hắn. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh nàng đau lòng đến tận xương tủy mà chống cự, nước mắt nàng rơi lã chã cầu xin… Hắn phải hung hăng dập tắt những lo lắng cùng hối hận trong lòng, mới có thể khiến lý trí quay trở lại, không thay đổi quyết định của chính mình.
“Âm mưu cuối cùng sẽ phải trả giá đắt…” Mặc Uyên chậm rãi bước đến bên bàn, ánh mắt buông xuống che giấu nỗi đau vừa lướt qua, miệng lạnh như băng mà thản nhiên, “Nếu như Uất Trì Diệp Hoành cam tâm tình nguyện lấy chính muội muội của mình để hoàn thành âm mưu này, như vậy… ta cũng không cần phải… khách sáo.” Lúc này, hắn dường như quay trở lại là nam tử bách chiến bách thắng trên sa trường, khí thế vừa uy hiếp vừa khát máu, khiến người khác không thể chống cự, “Nàng tình nguyện biến thành một quân cờ đến Uyên vương phủ của ta, cũng đừng vọng tưởng sẽ toàn thây mà trở ra. Có một số việc nếu không có biện pháp trốn tránh, vậy cứ đón nhận đi…”
Trong đầu hiện lên nụ cười bí hiểm của Mặc Húc, ngón tay thon dài của Mặc Uyên chậm rãi nâng chén rượu tinh xảo trên bàn lên, hương rượu nồng nàn. Hắn chỉ lạnh lùng liếc mắt một hơi liền uống cạn! Trong ngực cuồn cuộn dâng lên thứ tâm tình phức tạp, rốt cuộc bị vị cay xè nơi yết hầu dần dần áp chế xuống…
“Vương gia!” Phong Dực nhíu mày, lòng nóng như lửa đốt, nghĩ hắn vừa trúng một đòn sâu như vậy lại uống rượu, định đưa tay ngăn lại, nhưng không tới gần được bên người hắn. Nam tử ưu tú kia liền nhanh như cắt đứng dậy, một động tác hoàn mỹ lướt sát bên người hắn! Chớp mắt sau, Phong Dực chỉ cảm thấy túi bên hông không còn, một thanh kiếm màu lam đã nằm trong tay Mặc Uyên, đưa ngang vào giữa ngực hắn!!
Phong Dực hít nhanh một ngụm khí lạnh ——
Cảm nhận sâu sắc ánh mắt băng lạnh của nam tử kia tới gần, bỗng nhiên yết hầu của chính bản thân bị nghèn nghẹt đến vô cùng, không nói được nên lời.
“Đừng nghi ngờ quyết định của ta——” Vị cay xé trong cổ họng chưa rút đi, cặp mắt thâm thuý của Mặc Uyên nâng lên, nhìn gần sắc mặt bỗng chốc đã trở nên nhợt nhạt của Phong Dực, “Nếu là vì Lạc nhi, càng không cần…”
Lưỡi kiếm trên lồng ngực tỏa ra một loại hơi lạnh bức người, đầu óc Phong Dực chấn động, há miệng muốn giải thích…
“Nữ nhân của ta… Không cần người khác tới nói cho ta biết phải làm thế nào…” Mặc Uyên nói từng chữ từng chữ một, vết thương trong ngực dường như bị thiêu đốt, chính hớp rượu kia, đang bắt đầu lan tỏa.