Tuyệt Ái Nô Phi
Chương 40: Nỗi đau lòng
Tuyệt Ái Nô Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Buông ra... Đừng đụng vào tôi!" Nàng dùng sức yếu ớt của mình
chống cự lại, sợ hãi sự chạm vào của người khác, "Đừng đụng vào
tôi..."
"Không sao đâu! Nô tỳ!" Mặc Uyên kéo cả thân hình nhỏ bé yếu ớt
của nàng vào lòng, hơi thở nóng rực dán lên khuôn mặt nàng, cố nắm
giữ lấy cánh tay nhỏ đang giãy dụa lung tung, dịu dàng thì thầm, "Không có
việc gì đâu, đừng hoảng loạn, ngoan..."
Bị sức mạnh mạnh mẽ nhưng nhẹ nhàng kia chế ngự, nỗi sợ trong lòng nàng rốt
cục cũng tan dần, nàng vô lực chôn mình trong vòng ngực hắn, ổn định lại nhịp thở.
Bàn tay chạm vào một vùng da trắng mịn, Mặc Uyên nhíu mày, nhờ ánh sáng
nhạt hắt vào từ cửa sổ mái, hắn thấy đầu ngón tay tái nhợt của nàng dính
máu xung quanh, máu từ từ chảy ra nhiều hơn từ đầu ngón tay, lan ra cả cánh tay nhỏ
bé không xương của nàng...
Tại sao... Tại sao lại có nhiều máu như vậy?!
Trong lòng chấn động, Mặc Uyên nắm chặt đầu ngón tay nàng,
nhìn với ánh mắt vô cùng thương hại, trong lòng run rẩy, bởi vì hình ảnh
cái ngón tay nàng đâm vào tim hắn, đau đến mức lên tiếng thở dài... Quỷ chết,
hắn bọn người đó đến tột cùng đã làm gì nàng?!
Cặp mắt lạnh lùng mang theo khí thế uy hiếp nhìn về phía những nữ tử
đang quỳ đầy dưới đất, các nàng run rẩy, lùi lại thành một đám.
"Người đâu, đem chúng đi!" Giọng nói lạnh như băng như tiếng gọi của cái
chết, quanh quẩn bên tai mấy nữ tử quỳ trên mặt đất!
"Vương gia! Vương gia xin hãy tha mạng!!"
"Vương gia, nô tỳ bị bọn họ sai khiến, nô tỳ không phải tự nguyện a! Vương gia!"
"Cầu xin Vương gia mở rộng lòng trắc ẩn, Vương gia mở rộng lòng trắc ẩn..."
Tiếng cầu xin tha thứ chói tai, tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng thị vệ gầm lên,
tiếng xích sắt kêu rầm... rầm... loạn lên...
Lạc Cơ Nhi yếu ớt mở mắt ra, ý thức tỉnh táo trong nháy mắt!
—— Trước mắt là cảnh tượng quen thuộc, thị vệ mặt lạnh như băng kéo những nữ tử
trên mặt đất một cách thô bạo, như kéo xác chết vậy. Nàng nhìn thấy các nàng hoảng sợ,
nàng nhìn thấy các nàng tuyệt vọng giãy dụa... Nàng nhớ đến cái chết của Nhiêu Nhi!
Một tia kinh hoàng dần dần nảy sinh trong lòng, nàng luyến tiếc sự ấm áp trong lòng
nam tử kia, nhưng không quên được gương mặt tà mị tươi cười của hắn, thanh kiếm
tay hắn xuyên qua thân thể phụ hoàng và mẫu hậu như thế nào, hắn dùng
lời nói tàn nhẫn như thế nào để dân chúng Đằng An chịu nhục nhã bằng chữ Nô.
Cả việc ép người vào lồng rắn như thế nữa, rắn bò khắp người nàng,
nó cắn xé, hút máu nuốt chửng nàng.
—— Không!!!
Đau đớn nhói lên não, Lạc Cơ Nhi như gặp phải mãnh thú hay
thủy lũ, giãy dụa muốn thoát khỏi vòng ôm của hắn!
Vì lảo đảo mà ngã xuống đất, hai tay Lạc Cơ Nhi chạm xuống mặt đất lạnh
lùng ẩm ướt, trong nháy cảm thấy đau không chịu nổi...
"Nô tỳ..." Mặc Uyên hơi nhíu mày, lại thấy gương mặt nhỏ tái nhợt của
nàng tuy sợ hãi nhưng lại hết sức chống cự...
"Đừng đụng vào tôi, tôi vẫn ổn, chưa chết đâu..." Dạ dày trống khiến
nàng nói chuyện dần yếu đi, trong đôi mắt còn đọng lệ, nàng cố gắng cắn răng chịu đựng, "Vương gia định xử trí các nàng đó như thế nào? Làm như... Làm như Nhiêu Nhi sao?"
Sự dịu dàng trong mắt dần tan biến, đôi mắt Mặc Uyên phủ một lớp hàn
quang lạnh lẽo, tiến tới, ôm lấy thân hình nhỏ bé mà yếu đuối của nàng.
"Chưa bị chơi đủ, phải không?" Đáy mắt hắn lóe lên sự đau thương
dến tột cùng hơn là uất hận, nắm chặt người nàng, "Ngươi muốn chết trong tay
bọn chúng sao?!" Ánh mắt hắn phun lửa, nhưng không dám dùng sức,
hắn sợ làm đau nàng, sợ nàng yếu ớt đến không chịu nổi...
Hồi ức như thủy triều, từng dần dâng lên trong lòng, mỗi lần đau đớn cùng
nhục nhã, mỗi lần tra tấn cùng xâm phạm... Nước mắt nóng bỏng nặng
nề rơi xuống, rơi từng giọt lên tay hắn, nàng nghẹn ngào, nhưng từng chữ đều
rõ ràng: "Chết trong tay bọn họ, còn hơn ở bên cạnh ngươi chịu giày vò."
Từng chữ, giống như dao nhọn, hung hăng đâm vào tim hắn