Tuyệt Ái Nô Phi
Chương 5: Dùng miệng xé vết thương
Tuyệt Ái Nô Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước mặt hắn là một cô gái, thân hình mảnh khảnh trong bộ sa y mỏng manh, mái tóc dài đen nhánh buông xuống làn da trắng nõn mịn màng như ngọc. Đôi mắt nàng long lanh nhưng ánh lên vẻ hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt, run rẩy nhìn hắn như nhìn quái vật.
“Không phải ngươi vừa nãy rất nhanh mồm nhanh miệng sao? Sao giờ lại câm như hến rồi?” Mặc Uyên lạnh lùng, không chút nể nang, tay nâng cằm nàng lên. Làn da mềm mại khiến hắn chạm vào rồi chẳng muốn rời. “Hay là… ngươi đã si mê ta thật rồi?”
Hơi thở hắn phả ra mang theo mùi hương lan thoang thoảng. Hắn cố ý hạ giọng, thanh âm trầm khàn, nghe sao mà ám muội đến tột cùng.
Lạc Cơ hoàn toàn choáng váng, sợ đến mức không dám nhúc nhích, cả người lạnh toát. Hơi thở của hắn khiến nàng kinh hãi tột độ. Vết roi trên da đã đau rát, nhưng nỗi đau khủng khiếp nhất lại là vết thương nơi vai – nơi mũi tên độc ác kia từng xuyên qua.
“Đừng… đừng chạm vào ta!” Lạc Cơ Nhi nghẹn ngào, dùng tay gạt phắt tay hắn ra, tay kia chống đỡ người đang run rẩy.
Nàng lùi bước loạng choạng, chưa đi được mấy bước thì lưng đập mạnh vào chiếc tủ bên cạnh. Vết thương vai như bị xé toạc, nàng hét lên đau đớn: “A…”
Tay Mặc Uyên bị gạt ra giữa không trung, sắc mặt hắn lập tức trở nên âm trầm.
Ánh mắt sắc lạnh chăm chú vào khuôn mặt đẫm mồ hôi lạnh của nàng.
Chậm rãi tiến lại gần, hắn nhìn xuống, thưởng thức vẻ mặt tái nhợt mà vẫn cực kỳ xinh đẹp của nàng.
“Ta thích chinh phục những con mồi không ngoan ngoãn…” Hắn đưa tay khẽ chạm vào gương mặt mềm như lụa. “Ngươi nghĩ ai cho ngươi sống sót đến tận giờ hả, tiểu công chúa của ta?”
Mỗi lần chạm vào, nàng lại run lên từng hồi. Lập tức nàng đẩy hắn ra, nhưng cổ tay đã bị hắn nắm chặt!
“Đừng…!” Cổ tay đau nhói, Lạc Cơ Nhi hít một hơi lạnh, vùng vẫy, trừng mắt nhìn hắn – lại thấy hắn áp sát, hơi thở ấm áp lởn vởn cách mặt nàng chỉ nửa tấc, không chịu dứt.
“Chính ngươi giết phụ hoàng, mẫu hậu ta! Chính ngươi hành hạ bá tánh dân chúng ta! Ngươi còn muốn ta cảm kích lòng tốt của ngươi sao?!” Lạc Cơ Nhi run rẩy, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. “Mặc Uyên, ngươi là ác quỷ!”
Những lời sắc bén như dao cứa khiến gương mặt tuấn tú của hắn nhíu lại.
Nhưng ngay sau đó, khóe môi tuyệt mỹ khẽ nhếch lên, khí chất tà mị lan tỏa khắp không gian...
“Con ngựa nhỏ hoang dã… quả thật rất thú vị.” Ánh mắt Mặc Uyên tối sầm, bỗng thay đổi thái độ. “Nếu ta không làm gì… chẳng phải là phụ mất danh xưng này sao.”
Lạc Cơ Nhi chưa kịp hiểu chuyện gì, cả người đã bị hắn ôm lấy, ngã mạnh xuống giường.
“A…” Chiếc giường tuy mềm, nhưng cú ngã mạnh khiến nàng đau điếng, kêu lên thất thanh, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Cơ thể suy nhược, nằm trên tấm chăn trắng như tuyết, môi run run mấp máy…
Trong tích tắc, ánh mắt Mặc Uyên lóe lên tia lạnh, cảm xúc cuộn trào chi phối hắn.
Thân hình Lạc Cơ Nhi được bao phủ bởi lớp sa y bóng mượt, mỏng manh, để lộ những vết thương đang rỉ máu đỏ tươi…
Cảnh tượng này đủ khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải sục sôi.
Ánh mắt Mặc Uyên trở nên mê loạn. Hắn cúi người, miệng kề sát vết thương, cắn mạnh vào băng gạc – xé toạc ra.
Lạc Cơ nhịn không được hét lên chói tai. Ngay lập tức, môi và lưỡi hắn liếm vào vết thương đang rỉ máu!
Mùi máu hòa quyện với hương thơm nhẹ nhàng từ cơ thể nàng, tràn vào khoang miệng hắn…
Lạc Cơ Nhi đau đến mức không kêu được nữa, mồ hôi túa ra ướt đẫm tóc, dính bết trên mặt. Dáng vẻ xinh đẹp đến rung động lòng người – dù trong lòng người viết thật sự chỉ cảm thấy kinh hãi chứ chẳng thấy mỹ lệ nơi nào.
Đau…
Rất đau…
Người con trai trước mặt này chẳng khác gì lang sói, xé rách vết thương của nàng, rồi liếm máu tươi trên da cô – lạnh lùng, tàn nhẫn, không chút thương xót!
Rất lâu sau…
Hắn ngừng liếm máu, tay bắt đầu di chuyển trên cơ thể nàng.
“Cuối cùng cũng ngoan ngoãn hơn một chút rồi, tiểu công chúa của ta…”
Ánh nến chiếu lên khuôn mặt tà ác mà mị hoặc của hắn, khiến lòng người phải rùng mình. Đôi môi mỏng dính đầy máu, càng thêm phần quỷ dị, mỹ lệ đến đáng sợ… (a a a – như Dracula bước ra từ bóng tối)