Tuyệt Ái Nô Phi
Chương 63: Bạo loạn
Tuyệt Ái Nô Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không thể kiểm soát được nữa rồi...
Anh cứ bị những hình ảnh ám ảnh trước mắt khiến không thể nào kiềm chế nổi...
Bên tai, xuyên qua cửa sổ mỏng manh, vang lên tiếng than thở đầy sức ép.
Anh vẫn nhớ rõ cảm giác của nàng hồi đó, mềm mại mà ngây thơ, khiến người ta chạm vào rồi lại tiếc nuối thả ra. Anh có chút hận... hận vì đã dễ dàng bỏ lỡ nàng như vậy! Anh dần tin rằng, có những người phụ nữ là độc, chỉ một cái nhìn thôi cũng đủ khiến người ta chìm đắm, không thể thoát ra được...
"Hoàng Thượng... Đêm khuya lạnh lắm, đừng để thân thể nhiễm lạnh..." Giọng nói của tiểu công công phía sau run rẩy đầy sợ hãi, nhưng vẫn tiến lên, đem chiếc áo choàng trong tay khoác lên người hoàng đế, run rẩy chỉnh sửa vạt áo...
"Truyền lệnh," Giọng nói nghèn nghẹn như thể nghiền nát qua kẽ răng, ánh mắt Mặc Húc lẫn lộn phẫn nộ cùng máu dục. Anh quen bị những tình huống như thế này rồi, ngồi trên ngai vàng cao ngất không thể với tới, anh có thói quen kiềm chế bản thân. Nhưng càng kiềm chế, càng khiến thần tử dưới trướng vô cùng hung hãn...
"Trước giờ dần, tất cả quan viên nội các phải tới Tham chính điện, thượng nghị quốc sự!"
Giờ dần?! (3 - 5 giờ sáng)
Tiểu công công sợ mình nghe lầm, giật mình há to miệng nhìn hoàng đế đang nổi trận lôi đình, nhưng phát hiện ánh mắt của anh vừa tràn đầy máu dục vừa uy nghiêm lạnh lẽo đến tột độ!!
"Dạ... Dạ! nô tài lập tức đi truyền chỉ!"
Thâm cung, trăng sáng.
Đêm đó, bốn phương trong hoàng cung náo loạn, quan viên nội các, các phủ quý tộc trong thành đều bị thánh chỉ trong đêm khuya làm cho tỉnh táo và kinh hãi!
Giờ dần.
Tham chính điện.
Thượng nghị quốc sự!
Mệt mỏi vô cùng.
Nàng chìm sâu trong giấc mộng, không cách nào tỉnh lại, giống như chỉ cần tỉnh dậy, cảm giác cay đắng khổ sở sẽ ùa đến, khiến toàn thân nàng bất động.
Mệt mỏi quá...
Phía dưới eo, là nỗi đau không thể tả...
"..." Nàng khẽ rên, vặn mình, vùi đầu vào chăn, chóp mũi chạm được thứ gì đó ấm nóng và vững chãi.
Nơi đó, ấm áp tận tâm can.
Nàng theo bản năng muốn dựa vào, nhưng toàn thân mệt mỏi, lúc này bị nắm chặt bên hông, thoải mái mà đưa nàng vào trong vòng tay ấm áp.
Ấm thật... Nàng thỏa mãn khẽ than, muốn tiếp tục ngủ thật say, nhưng bàn tay trên lưng không buông tha, giống như mang theo ngọn lửa nóng rực, mơn trớn từng tấc da thịt, đưa đầu nàng khéo léo ấn vào trong lòng, có nụ hôn sâu nặng hô hấp in lại vành tai nàng: "Vật nhỏ không ngoan... Đừng dụ dỗ ta nữa, nếu không người cầu xin tha thứ sẽ chính là ngươi..."
Giọng nói mang theo ma lực xâm nhập trong óc nàng, nàng cũng không thể bình yên ngủ say nữa.
Bỗng nhớ kỹ lại, suốt đêm qua, chính là giọng nói này luôn bên tai nàng nhẹ giọng lẩm bẩm, thật dịu dàng mà cuồng loạn.
Từng đợt sóng dâng lên, thân thể nhỏ nhắn run rẩy không thể chịu đựng thêm niềm vui sướng, anh khẽ than, không hề miễn cưỡng, chỉ đặt thứ mình sở hữu vào chỗ sâu nhất của nàng, buộc nàng hoàn toàn giãn mở thân thể tiếp nhận toàn bộ anh...
Né tránh trong kinh hãi cùng khoái lạc nóng bỏng, nàng đột nhiên mở đôi mắt mệt mỏi!
Hơi thở bất ổn, nàng theo bản năng giật giật bàn tay nhỏ bé, lúc này mới phát hiện chỗ mình vừa dựa vào là ngực của anh, nàng kinh hãi không ngừng, đôi mắt trong suốt mang theo mệt mỏi vì đêm qua bị chiếm đoạt, nhìn nam tử tà mị bên gối vây quanh mình...
Như bị điện giật, Lạc Cơ Nhi theo bản năng giãy dụa ra khỏi lòng anh, nhỏm dậy, nhưng đau đớn bên hông lập tức lan tràn, khiến toàn thân nàng mềm nhũn...
"A..." Nàng nhíu mày, môi cánh hoa tràn ra tiếng than nhẹ khó nén.
Hai chân vẫn còn vương chút lửa cháy, là trải nghiệm khoái cảm cực đoan ở hạ thân quá lâu không thể xóa đi nỗi đau...
"Cẩn thận..." Thân thể nóng rực dán chặt phía sau buông một câu, Mặc Uyên miễn cưỡng ngồi dậy, cười yếu ớt nắm thắt lưng mảnh khảnh của nàng, cho phép nàng toàn thân xụi lơ nằm trong ngực anh... "Ta đã rất thông cảm, biết ngươi không chịu nổi nhiều như vậy, cho nên..."
"Đừng nói nữa!" Bên trong hai tròng mắt Lạc Cơ Nhi tràn đầy hối hận đau đớn đến tột độ, muốn giữ khoảng cách với anh, nhưng thân thể bủn rủn vô lực... Nàng cư nhiên, cư nhiên chỉ vì một viên thuốc giải... Có chút thống khổ nhắm mắt, nàng vẫn nhớ rõ tối hôm qua không thể nén tiếng than, nàng không thể tưởng tượng chính mình sẽ bị nam tử dịu dàng này xâm chiếm cùng đánh bại, nàng hận bản thân, hận đến hàm răng đều run lên...
"Sao thế? Đau lắm à?" Môi anh dán sát vào lỗ tai nàng, hơi thở bất ổn vô cùng thân thiết không gì sánh được.
Có chút chật vật mà kéo tấm chăn tuyết nhung bao lấy thân thể của chính mình, nàng lắc đầu, cặp mắt mang theo kháng cự nhục nhã, tận lực kéo giãn khoảng cách trực tiếp giữa hai người.
Vốn muốn hôn lên vành tai của nàng, nàng lại xoay người, nên chỉ hôn được tóc đen mềm nhẵn của nàng, hương thơm, mang theo hương vị sau khi ân ái.
Mặc Uyên nâng mắt, sự ưu thương lạnh lẽo hiện lên nơi đáy mắt.
Anh chỉ biết, không thể để cho nàng tỉnh dậy.
Nàng tỉnh dậy, có lý trí kinh người, nàng sẽ không đối với nội tâm chính mình mà khuất phục, càng đừng nói chi là thân thể.
Mang theo ý tứ hơi chút trừng phạt ôm lấy eo nàng, Mặc Uyên khẽ cắn lỗ tai khéo léo, giọng khàn khàn mang theo áp lực đau đớn cùng không cam lòng: "Ngươi không biết bóng lưng ngươi thực sự làm tổn thương người sao, nô nhi... Quay lại đây, để ta nhìn ngươi..."
Giọng nói của anh làm lưng nàng cứng đờ, sự thống khổ trỗi dậy trong lòng, không có chỗ phát tiết, chỉ có thể hóa thành nước mắt vừa nhục vừa phẫn nộ, tràn đầy hốc mắt. "Ta không có bản lĩnh làm bị thương đến bất luận kẻ nào, Uyên Vương gia, không cần xem trọng ta..."
Tiếng nói mang theo dày đặc châm chọc truyền đến bên tai, Mặc Uyên nhíu mi, lòng đau đớn kịch liệt...
"Oành!" Một tiếng!
Cửa phòng mạnh mẽ bị đẩy ra, một đội thái giám cung nữ cúi đầu nối đuôi nhau mà vào, bước chân dồn dập, phân thành hai hàng bước vào phòng!
Ngay sau đó là vài thị vệ mang kiếm, vẻ mặt lạnh lùng, hùng hổ xông vào!
Chết tiệt...!
Cảm giác được thân thể mềm mại trong lòng bị hoảng sợ, Mặc Uyên nheo mắt đánh giá xông tới, một cánh tay đem thân hình trong lòng gắt gao ôm vào trong ngực, không muốn người bên ngoài nhìn đến nửa phần.
"Yêu nữ lớn mật! Dám làm loạn hậu cung, Tạp Gia phụng mệnh Hoàng Thượng đến thẩm vấn ngươi, ngươi ——" Một công công vênh mặt hất hàm sai khiến kiêu ngạo mà vung gậy chống bước vào cửa, dáng vẻ bệ vệ tận trời nhìn đến nam tử mệt mỏi trộn lẫn vài phần hàn khí trên giường kia thì nháy mắt run sợ.
Yêu nữ lớn mật. Làm loạn hậu cung.
Mặc Uyên nhấm nuốt hai câu, bên môi hiện lên một chút cười yếu ớt làm hồn xiêu phách lạc, ánh mắt tà mị nhìn đám người ngây ra như phỗng trong phòng:
"Làm loạn hậu cung... Trong cung này bị tội danh thật đúng là phiền phức... Chính là không biết công công, nói chính là vị nào a?"
"Uyên... Uyên Vương điện hạ!" Công công truyền lời vẻ mặt sợ hãi, vẻ kiêu ngạo vừa mới nãy biến mất không còn chút tung tích, phù phù một tiếng quỳ ở trên mặt đất!
"Nô tài... Nô tài đáng chết! Làm phiền Uyên Vương điện hạ, nô tài tội không thể tha! Nhưng mà..." Quỳ rạp trên mặt đất, cả người công công run rẩy, thỉnh thoảng lấy ánh mắt nhát gan nhìn anh, lòng nóng như lửa đốt lại không có biện pháp.
Xé ngoại bào chính mình mà đem thân hình nhỏ nhắn trong lòng bao lại, da thịt trắng nõn của nàng nháy mắt bị vải dệt hoa văn rồng màu đen ấm áp cẩn thận bao trùm.
Một cánh tay đem nàng nhanh giấu trong lòng chính mình, Mặc Uyên không nhanh không chậm hôn lên trán nàng, giọng mệt mỏi mà uy nghiêm trên không vang lên trong phòng: "Công công không tính cho bổn vương một lời giải thích sao? Ngươi phụng mệnh lệnh hoàng huynh... Tới nơi này làm cái gì?"
Công công quỳ lạy một cái, "Thưa Uyên Vương điện hạ, Hoàng Thượng cũng là vừa mới nhận được tin tức, vốn là trắng đêm tại Tham chính điện nghị sự, nghe xong tin tức lập tức đi tới Tích Uyển cung! Hoàng Thượng còn gọi nô tài... Bảo nô tài đem Cơ Nhi cô nương đi qua đó!"
Tích Uyển cung...
Vỗ về mái tóc thơm tho mềm mại của nàng, động tác ngón tay anh bị kiềm hãm, cặp mắt thâm thúy hiện lên một tia khác thường. "Tin tức gì?"
Giọng nói công công dẫn theo chút giả vờ khóc nức nở, tựa đầu thật sâu ở trên mặt đất, khóc hô: "Điện hạ, Uyển phi nương nương nàng... nàng sẩy thai"
Giọng nói lảnh lót của thái giám vang vọng khắp phòng, làm hai người trong phòng cả kinh không biết làm gì.