Tuyết Biển Ngập Ngàn – Nghiêm Tuyết Giới
Chương 40: Ôm
Tuyết Biển Ngập Ngàn – Nghiêm Tuyết Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xe đi vào đường Hòa Bình, trong thành phố náo nhiệt hơn hẳn so với vùng ngoại ô, người và xe cộ chen chúc. Giữa không khí lạnh lẽo, từng làn hơi trắng phả ra từ miệng mỗi người khi trò chuyện.
Trước cửa câu lạc bộ vẫn còn đặt cây thông Noel từ mấy hôm trước, dây đèn màu xen lẫn giữa muôn ánh đèn neon, sáng rực như thể vẫn cố níu giữ những ngày Giáng Sinh vừa qua. Ngu Cốc Thu vất vả lắm mới tìm được một chỗ đậu xe, cô bảo Thang Tuấn Niên đợi một lát trong xe, rồi đẩy xe lăn của Lâm Thục Tú vào bên trong câu lạc bộ.
Hai người đi ngang qua cây thông, âm nhạc từ bên trong câu lạc bộ ập đến tai họ. Lâm Thục Tú bất ngờ cất tiếng: “Tiểu Cốc, hai đứa có chuyện gì sao?”
Tim Ngu Cốc Thu thắt lại, cô cố cười xòa: “Có thể có chuyện gì chứ ạ.”
“Còn giả vờ với dì.” Bà cuối cùng cũng nói rõ: “Trong thư, em gái dì từng nhắc thằng con trai mình có thích một cô gái, tên là ‘mùa thu’ trong ‘thu lúa chín vàng’, chẳng phải là tên của cháu sao? Hai đứa là bạn học ba đúng không? Sao giờ ngay cả tên cũng phải lừa thằng bé?”
Ngu Cốc Thu nghe mà muôn vàn cảm xúc trào dâng, cô chỉ có thể thở dài.
“Tất cả đều tại cháu quá nhanh trí.”
Cô đem chuyện trước khi đi giao đồ đã đến tìm Thang Tuấn Niên, và cả chuyện anh ấy phớt lờ tin nhắn của cô, kể lại hết cho bà nghe.
“Cho nên lúc đó để tìm cơ hội bắt chuyện với anh ấy, cháu mới dùng hạ sách như thế… Dù sao tối nay cháu cũng định nói thẳng với anh ấy rồi. Chẳng qua vì dì đột nhiên đến, cháu vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp.”
“Dì còn tưởng cháu coi thằng bé như kẻ si tình thầm yêu cháu, nên mới vội vàng đổi tên để khỏi bị nó bám theo chứ, thế thì mất mặt dì quá!” Lâm Thục Tú phá lên cười. “Nói vậy chẳng phải là thằng bé không biết cháu là Ngu Cốc Thu mà lại thích cháu thêm lần nữa sao? Tiểu Cốc đúng là Tiểu Cốc của dì!”
Tim Ngu Cốc Thu thoáng loạn nhịp, cô luống cuống phản bác: “Ai nói anh ấy thích cháu chứ?!”
“Không thích thì cháu nghĩ sao mà bây giờ thằng bé lại theo đến đây, ngay cả lúc dì cũng đang ở đây?”
“Bởi vì anh ấy đã đọc những lá thư đó.” Ngu Cốc Thu nói, “Anh ấy biết dì là người như thế nào. Nếu chỉ có mình dì, anh ấy chắc chắn sẽ không ở lại. Nhưng có cháu ở đây, cháu đã cho anh ấy một cái cớ để ở lại. Bản chất anh ấy vẫn là muốn dành chút thời gian với dì, bằng không tối nay anh ấy đã chẳng thèm đến viện dưỡng lão.”
Lâm Thục Tú bĩu môi: “Không phải đâu, thằng bé chẳng bao giờ chịu ở với dì, người lạ thì ở chung cái gì mà ở chứ.”
“Dì đúng là nhỏ mọn, anh ấy nói ‘người xa lạ’ mà dì ghi hận mãi. Nhìn vẻ mặt thản nhiên của dì, cháu còn tưởng dì không để bụng cơ.”
Hai người trêu chọc nhau thoải mái, chẳng ai mang sự nặng nề vào cuộc trò chuyện của họ. Tối nay là ngày cuối cùng của năm, đáng lẽ phải chào đón năm mới đến, những tổn thương cũ không cần nhắc tới nữa.
Đẩy xe lăn của Lâm Thục Tú vào câu lạc bộ xong, Ngu Cốc Thu lại vội vã quay ra tìm Thang Tuấn Niên.
Trên đường quay lại, cô cứ có cảm giác bất an, như thể anh có thể biến mất bất cứ lúc nào. Dù ở nơi xa lạ này anh hoàn toàn không thể đi đâu được, cô vẫn có dự cảm anh có thể sẽ bỏ đi bất chấp tất cả. Có lẽ vì cô chưa bao giờ đoán được rốt cuộc tối nay Thang Tuấn Niên mang tâm trạng gì khi ngồi đây với cô và dì Lâm.
May mà khi cô chạy nhanh trở về, Thang Tuấn Niên vẫn ngồi yên tĩnh ở ghế phụ. Qua kính chắn gió phía trước, đôi mắt vô thần và gương mặt tuấn tú của anh giống như một ma nơ canh đứng sau tủ kính.
Cô thở hổn hển kéo cửa xe phía anh.
“Chúng ta vào thôi!”
Và ma nơ canh ấy giống hệt như trong những tưởng tượng thuở nhỏ của cô bỗng sống dậy, gật đầu nói với cô, đưa tay về phía cô, bàn tay ấy chỉ thuộc về mình cô.
Tối nay câu lạc bộ náo nhiệt hơn lần trước Ngu Cốc Thu đến rất nhiều. Sàn nhảy chật kín người, những bàn nhỏ bên ngoài cũng đầy ắp chỗ, thế là trên bậc thang dẫn lên tầng hai, người ta ngồi thoải mái, cầm bia cụng ly trò chuyện.
Như lần trước, tất cả mọi người đều làm như thể không thấy xe lăn của Lâm Thục Tú, thì lần này cũng thế, họ cũng chẳng để ý tới Thang Tuấn Niên đi sau lưng Ngu Cốc Thu bước vào.
Đó cũng là lý do khiến Ngu Cốc Thu lại nghĩ đến nơi này trong đêm nay. Cô thích sự tự do ở đây, trong đầu mọi người chỉ có một chuyện: thả lỏng và nhảy múa. Những rắc rối khác đều hóa thành những nốt lặng giữa âm nhạc dồn dập.
Ngu Cốc Thu dẫn Thang Tuấn Niên đi tìm Lâm Thục Tú, nhưng vừa chớp mắt thôi, chỗ bà ngồi ban nãy đã không còn thấy đâu.
“Dì Lâm?”
Cô cất tiếng thật lớn gọi giữa đám đông, Thang Tuấn Niên cau mày: “Dì ấy làm sao thế?”
“Em mới bảo dì ấy chờ em một chút, mà giờ người lại biến mất rồi.”
“Dì ấy lúc nào cũng tự tiện như thế sao?” Anh lạnh giọng hỏi.
Ngu Cốc Thu cũng hơi nhíu mày: “Nếu mà nói là tự tiện thì hơi quá đấy… em nghĩ chỉ là có việc gấp thôi ạ.”
Thang Tuấn Niên không lên tiếng tỏ ý đồng tình.
Ngu Cốc Thu lại gọi mấy lần tên Lâm Thục Tú, cuối cùng mơ hồ nghe được tiếng đáp lại, còn hét: “Ở đây, ở đây!”
Cô cố gắng nhìn xuyên qua đám đông, lúc này mới phát hiện Lâm Thục Tú đang ở tận góc xa nhất, vịn chặt cạnh một chiếc bàn tròn, khó khăn vẫy tay về phía họ.
Ngu Cốc Thu đắc ý quay sang giải thích với Thang Tuấn Niên: “Anh thấy chưa, em bảo rồi mà, dì ấy đâu có chạy lung tung, dì ấy đi giữ chỗ cho tụi mình đó!”
Thang Tuấn Niên cứng giọng khẽ “ừ” một tiếng, cũng không nói gì thêm, chỉ chậm rãi đặt tay lên vai Ngu Cốc Thu để đi về phía bàn. Trong sảnh người quá đông, để không gây phiền phức cho người khác, anh đã cất gậy dẫn đường vào.
Hai người tìm đến chỗ Lâm Thục Tú, lập tức nghe bà khoe khoang mình tinh mắt thế nào, làm sao bà đoán được ai sắp đứng dậy trong đám đông, rồi bằng chiếc xe lăn đã “một mình phá vòng vây” để chiếm được chiếc bàn, cuối cùng còn kết luận đầy đắc ý: “Quan trọng nhất vẫn là mắt dì tốt. Nghe rõ chưa, Thang Tuấn Niên, mắt dì tốt lắm.”
Thang Tuấn Niên chẳng buồn nhướng mày, làm như thể không nghe thấy gì.
Ngu Cốc Thu chen vào hỏi: “Em đi mua đồ uống nhé, hai người muốn uống gì?”
Thang Tuấn Niên đáp: “Nước soda, cảm ơn em.”
Lâm Thục Tú thì nói: “Dì muốn rượu.”
Khóe môi Ngu Cốc Thu giật giật: “Không được.”
“Dì muốn rượu.”
“Không được.”
“Thế thì dì tự đi mua.”
“…“
Thang Tuấn Niên nghiêng nửa cái đầu sang phía cô, hạ giọng nói: “Thấy chưa, tự tiện.”
Ngu Cốc Thu đau đầu: “Được rồi được rồi, cháu sẽ mua, được chưa ạ.”
Một phút sau, cô bất lực bưng khay đồ uống quay lại, mang theo một chai rượu, một chai soda và ba cái ly, dự tính chỉ rót một chút xíu rượu cho Lâm Thục Tú nếm miệng, sau đó sẽ đổi sang soda.
Tính toán ổn thỏa, lòng cô đã dễ chịu hẳn. Thế nhưng vừa đặt khay xuống, Lâm Thục Tú đã nhanh như chớp giật lấy chai rượu và một cái ly, rót hơn nửa ly chỉ trong một hơi.
Ngu Cốc Thu không kịp trở tay, chỉ có thể trợn mắt nhìn dì vẫn không dừng lại, còn cầm thêm cái ly khác rót ly thứ hai, rồi đẩy ly đó đến bên cạnh Thang Tuấn Niên.
Ly rượu ấy được rót rất khéo, lượng rượu chỉ ở nửa ly nên mùi không bốc lên nồng, nếu không đưa mũi vào gần thì không ngửi được, rõ ràng là cố ý muốn chơi khăm Thang Tuấn Niên một vố.
Lâm Thục Tú mặt không đổi sắc, lại rót cho Ngu Cốc Thu một ly soda, khi đưa cho cô còn mấp máy môi ra hiệu:
Đừng nói với thằng bé.
Ngu Cốc Thu lúng túng nhận lấy ly, trong lòng đang giằng co dữ dội không biết phải phản bội ai, thì bỗng có người xuất hiện cứu cô ra.
Có người đi ngang bàn, dừng lại nhìn chiếc xe lăn của Lâm Thục Tú, rồi nhìn sang Ngu Cốc Thu, chớp mắt như thể nhận ra điều gì đó, bất ngờ chào cô:
“Này, còn nhớ tôi không?”
Ngu Cốc Thu mờ mịt cố lục lọi trí nhớ, cuối cùng cũng nhận ra gương mặt trước mắt, chính là anh chàng mặc hoodie trông non nớt lần trước ở câu lạc bộ, người từng mời cô nhảy.
Hôm nay anh ta vẫn mặc hoodie, nhờ vậy Ngu Cốc Thu mới nhớ ra anh ta.
“Nhớ, nhớ chứ.” Cô lễ phép gật đầu. “Trùng hợp quá, anh cũng ở đây.”
“Vì tôi thường xuyên đến mà! Chỉ là không thấy mấy người quay lại nữa thôi. Lần này còn dẫn bạn mới đến sao?” Anh ta nhìn sang Thang Tuấn Niên, rồi chìa tay vỗ nhẹ vai anh. “Chào nhé.”
Thang Tuấn Niên như chim sợ cung, vô thức nghiêng người nép về phía Ngu Cốc Thu, hỏi nhỏ: “Bạn em à?”
“Không hẳn đâu, mới gặp một lần thôi. Lần trước anh ấy rủ em đi nhảy, mà hai tụi em đều là gà mờ…”
Anh chàng hoodie ngượng ngùng cười: “Giờ tôi hết gà mờ rồi đấy, có muốn nhảy với tôi một bài nữa không?”
Ngu Cốc Thu lắc đầu như cái trống bỏi: “Nhưng em vẫn là gà mờ mà.”
“Không sao, tối nay đâu ai để ý mấy chuyện đó, nhiều người chưa từng nhảy tango Argentina cũng đến đây đón năm mới. Không thấy mọi người dưới sàn nhảy loạn hết sao? Vui là chính. Tôi còn có thể dạy em mấy bước cơ bản nhất.”
Ngu Cốc Thu vẫn từ chối: “Em đi cùng bạn bè.”
Nhưng Lâm Thục Tú lại cất giọng phản bác: “Không sao, là bạn thì chúng dì ủng hộ cháu đi nhảy chứ.”
Bà nhìn sang Thang Tuấn Niên: “Cháu nói đúng không, cháu có ủng hộ nó đi nhảy không?”
Thân thể Ngu Cốc Thu khẽ đong đưa, mong chờ câu trả lời của anh.
Chỉ cần anh nói một câu kiểu “tùy em”, chỉ một câu mơ hồ như thế thôi cũng đủ để cô tự hiểu theo hướng anh không muốn cô đi, như thế là cô đã vui rồi.
Nhưng ngón tay Thang Tuấn Niên chỉ khẽ vuốt quanh miệng ly, một vòng, rồi mới nói: “Đương nhiên.”
Ngu Cốc Thu cụp mắt xuống.
Đến chút đường sống ấy, anh cũng không để lại cho cô.
Lâm Thục Tú phẩy tay giục: “Thôi nào, cháu xem dì với thằng bé đều đồng ý rồi, đi nhảy đi, mau.”
Ngu Cốc Thu vốn dĩ đã quyết không nhảy, nhất là với người lạ. Nhưng nhìn dáng vẻ đầy ám hiệu của Lâm Thục Tú, cô không khỏi đoán rằng có lẽ dì muốn nói gì đó với Thang Tuấn Niên mà không tiện trước mặt cô. Vậy thì nếu cứ ở đây mãi, đúng là không hợp lý.
Cô chần chừ một chút, rồi nhượng bộ: “Được rồi, vậy em đi.”
Cô nhìn sang anh chàng hoodie: “Nhờ anh nhé!”
Đối phương cười nói: “Lát nữa mời tôi một ly rượu là được.”
Hai người cùng nhau rời đi, chiếc bàn tròn lập tức trở nên yên tĩnh như thể vách đá bị cắt ngang.
Lâm Thục Tú thong thả nhấp một ngụm rượu, bắt đầu tường thuật trực tiếp cho Thang Tuấn Niên nghe cảnh Ngu Cốc Thu đang nhảy cùng người khác.
“Bọn họ giờ đã vào sàn nhảy rồi.”
“Ôi chao, tay cậu ta đặt lên vai, tay kia lại đặt lên eo rồi kìa!”
“Bắt đầu nhảy rồi… Quả nhiên cô ấy giẫm lên chân cậu ta, ha ha.”
Thang Tuấn Niên bất ngờ lên tiếng cắt ngang: “Dì có thể yên lặng một chút không?”
Lâm Thục Tú điềm nhiên: “Thế à? Dì tưởng cháu muốn biết động tĩnh của họ nên mới nói cho cháu nghe.”
“Tôi không muốn biết.”
“Miệng thì cứng. Rõ ràng là thích người ta, đúng không?”
Khóe môi Thang Tuấn Niên hiện lên nụ cười lạnh: “Đừng giả vờ như thể dì rất hiểu cháu.”
Lâm Thục Tú ung dung: “Là do cháu quá dễ đoán thôi, giống hệt Hân Vân. Lần đầu nó thích một người cũng cứng miệng như thế, ngoài cái miệng ra, toàn bộ cơ thể đều đang nói rằng ‘con thích người bên cạnh con’.”
Thang Tuấn Niên không đáp lời, mặc kệ Lâm Thục Tú tự nói một mình, anh nắm lấy ly rượu, ngửa đầu uống một hơi.
“Khụ, khụ… khụ!”
Anh bị rượu trong ly sặc đến ho sù sụ, gương mặt hiện rõ vẻ vừa ngạc nhiên vừa mơ hồ. Cuối cùng trò chọc ghẹo đã thành công, Lâm Thục Tú nhìn thấy liền cười đập tay xuống đùi.
“Thế nào, rượu ngon chứ?”
“……………… Là dì giở trò?”
“Dì biết cháu không dị ứng với cồn, cứ thoải mái uống đi!”
Lâm Thục Tú dứt khoát lại rót thêm một chút vào ly của anh.
Thang Tuấn Niên nghiến răng: “Tôi không dị ứng, nhưng không có nghĩa là tôi uống được rượu.”
“Thế thì càng phải uống chứ.” Lâm Thục Tú thản nhiên hỏi, “Mười năm nay cháu đã từng để mình say một lần nào chưa?”
Thang Tuấn Niên im lặng, rồi ngược lại hỏi Lâm Thục Tú: “Thế còn dì, ngày nào cũng uống đến say mèm để cơ thể thành ra thế này sao?”
“Xin lỗi nhé, dì bị ung thư ruột chứ đâu phải ung thư gan!”
Thang Tuấn Niên lộ rõ vẻ mặt “dì thật vô phương cứu chữa, cháu chẳng còn gì để nói với dì”, nhưng tay lại rất tự nhiên nâng ly uống thêm một ngụm, rồi như thể chợt nhận ra trong ly là rượu.
Sau đó, ngụm này nối tiếp ngụm khác, rượu nhanh chóng cạn đáy.
Giữa tiếng nhạc ồn ào, Lâm Thục Tú mơ hồ nghe thấy giọng Thang Tuấn Niên nhờ men rượu mà trở nên lơi lỏng, anh hỏi dì, lại giống như đang lẩm bẩm: “Người đầu tiên mẹ thích là người thế nào?”
Lâm Thục Tú hơi nheo mắt, hồi tưởng: “Là một người rất buồn cười.”
“Buồn cười?”
“Lúc đó Hân Vân mê một nam chính trong phim truyền hình dài tập, nhưng cách nó mê mẩn lại là đi cắt kiểu tóc giống hệt nam chính đó, một cái đầu ngắn ngắn, dựng đứng. Khi ấy chúng dì sống trong khu tập thể, người lớn cười, trẻ con cũng cười, nói nó muốn đi tu làm cô nhóc ni cô. Nó chạy về phòng đóng cửa khóc một trận, cuối cùng còn định đi trộm tóc giả của dì cả nó, bị bố phát hiện rồi đánh cho một trận.”
Lâm Thục Tú vừa kể, trên mặt lại hiện lên vẻ hả hê năm xưa. Thang Tuấn Niên nghe giọng điệu ấy liền nghĩ, đây đúng là một người chị chẳng ra gì. Nhưng cuối cùng có phải chính người chị chẳng ra gì này đã thay mẹ chịu trận đòn đó không? Anh nghĩ người này sẽ chẳng bao giờ nói thật với anh, mà trong thư của mẹ cũng không hề nhắc đến đoạn quá khứ này chút nào.
“Hồi đó, cuối mỗi tháng trong khu tập thể đều chiếu phim ngoài trời ở quảng trường, đó là việc Hân Vân mong chờ nhất. Nhưng dạo ấy vì mái tóc mà nó không muốn đi, sợ mọi người từ xem phim lại thành xem nó. Nhưng dì thì mặc kệ, cứ kéo nó đi. Kết quả đến nơi lại thấy một cậu bé đầu trọc đang bị mọi người vây quanh, tóc cậu ta cũng vừa mới cắt. Cậu bé chạy thẳng đến trước mặt dì và Hân Vân, nói: ‘Bé ni cô ơi, lần này có nhóc hòa thượng đến bầu bạn với em rồi!’”
Thang Tuấn Niên nghe thấy ba chữ “nhóc hòa thượng”, thần sắc dần trở nên kỳ lạ, lẩm bẩm nhắc lại cách gọi ấy.
Lâm Thục Tú liền hỏi: “Sao vậy, mẹ cháu từng nhắc đến người này với cháu sao?”
Thang Tuấn Niên lắc đầu, rồi lại hỏi: “Họ từng ở bên nhau sao?”
“Đương nhiên là không. Cho nên dì mới nói cháu giống đó, nó một mực đẩy người ta ra, khiến người ta tưởng rằng nó rất ghét mình. Kết quả là về nhà lại viết cả một đêm thư tình, cuối cùng chỉ viết được một dòng chữ. Nhưng cho dù chỉ một dòng, nó cũng không gửi đi. Nó nói muốn đợi tóc mọc dài, bản thân trở nên xinh đẹp rồi mới đưa thư đi. Nhưng duyên phận đâu có chờ tóc dài, vừa mọc được chút thì nhóc hòa thượng kia đã chuyển đi rồi.”
Thang Tuấn Niên ngẩn ngơ, hơi vội vàng hỏi: “Bức thư đó, trên đó có phải viết ‘Gửi nhóc hòa thượng’ không?”
“Hình như là vậy, cháu từng thấy bức thư đó sao?”
“Khi nhờ người sắp xếp di vật của mẹ thì cháu biết được.”
Đối diện với kẻ đầu sỏ này, cuối cùng anh cũng nhắc đến cái chết của mẹ, giọng điệu bình thản, như thể Lâm Thục Tú chỉ là một người từng đi ngang qua, hoặc chỉ từng quen biết mẹ anh. Hai người vì chút giao điểm ấy mà trò chuyện, ngoài ra chẳng còn gì khác, chỉ có như vậy anh mới giữ được bình tĩnh.
Lâm Thục Tú ngậm ngùi gật đầu: “Thì ra là vậy, nó vẫn luôn giữ lại sao?”
Thang Tuấn Niên truy hỏi: “Tên thật của nhóc hòa thượng đó là gì?”
“Sao vậy, chẳng lẽ cháu muốn đi tìm cậu ta? Đưa bức thư cho cậu ta?”
Thang Tuấn Niên không nói gì.
Lâm Thục Tú khoát tay: “Chuyện cũ rồi, người ta giờ chắc cũng có con cái cả rồi. Cháu bất ngờ đưa một bức tình thư xưa cũ sao? Dì khá khâm phục sự đường đột này của cháu, nhưng mà, so với việc lo lắng cho mẹ cháu về chuyện đã vĩnh viễn bỏ lỡ, chi bằng cháu lo cho người mà bản thân còn chưa bỏ lỡ thì hơn, thế nào?”
Thang Tuấn Niên nói: “Xin dì yên lặng.”
Lâm Thục Tú quả thật yên lặng, nhưng chỉ hai giây sau, dì lại càng khoa trương kêu lên: “Ngu Cốc Thu lại ngã xuống người cậu ta rồi! Người đàn ông đó trực tiếp ôm trọn cả người cô ấy luôn!”
“……” Thang Tuấn Niên lạnh giọng: “Đủ rồi.”
Lâm Thục Tú cũng hừ lạnh đáp trả: “Đủ cái gì mà đủ! Năm đó dì tận mắt nhìn mẹ cháu vì chút tóc mà bỏ lỡ người mình thích, giờ lại phải nhìn cháu vì đôi mắt mà lặp lại sai lầm sao?”
Anh bật cười, cảm thấy nực cười: “Tóc và mắt sao có thể giống nhau?”
“Bởi vì mắt cháu cũng sẽ như tóc, có thể mọc lại.” Lâm Thục Tú lại thẳng thắn vạch trần, “Chỉ cần cháu chịu chấp nhận dì.”
“…Không thể nào…”
“Cháu không cần có gánh nặng, đừng nghĩ rằng chấp nhận tức là tha thứ cho dì.” Lâm Thục Tú nói, “Tha thứ và buông bỏ bản thân là hai chuyện khác nhau, cháu là đang buông bỏ chính mình.”
Thang Tuấn Niên bị câu nói ấy đánh trúng, môi khẽ run rẩy, nhưng lại vô cùng cố chấp, thô bạo lắc đầu.
“Tính cách của hai người thật sự quá giống nhau…” Lâm Thục Tú cuối cùng thở dài, “Vậy thì cứ để cháu mù như thế đi, tùy cháu, nhưng cháu không thể vì thế mà bỏ lỡ người cháu thật sự yêu trong lòng.”
Sắc mặt Thang Tuấn Niên lại trở về bình tĩnh, lý trí nói: “Cháu không thể nhảy, chẳng lẽ cháu phải khiến em cũng không được nhảy sao? Em ở trên sàn nhảy, cháu ở đây, đó mới là khoảng cách tốt nhất của chúng ta.”
Nghe xong, Lâm Thục Tú bật cười khúc khích, vai run run, lẩm bẩm: “Hai đứa ngốc, cháu tưởng con bé thật sự đi nhảy sao? Tất cả đều là dì lừa cháu thôi.”
“Con bé rời đi rồi liền từ chối người đàn ông kia, một mình ngồi ở quầy bar, cẩn thận lén nhìn chúng ta vài lần, sợ chúng ta đánh nhau. Con bé đã ngồi một mình rất lâu rồi.”
“Cho dù cháu không thể nhảy, cháu cũng nên đi đến ôm con bé một cái, được không?”