Thân Phận Lộ Rõ

Vai Ác Vạn Nhân Mê Hôm Nay Lại OOC Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Tăng khẽ nhắm mắt, đôi ngươi đen láy chăm chú nhìn Phó Trăn Hồng vài giây rồi cất tiếng:
“Phía trước chính là thôn Bạch Hổ. Nếu ngươi muốn, hãy cùng chúng ta tới thôn nghỉ chân một đêm.”
“Vậy sau khi đến thôn thì sao?” Phó Trăn Hồng khẽ mấp máy môi, nhỏ giọng hỏi: “Sau khi đến thôn, trưởng lão có phải sẽ lại nói ‘không thể mang theo’ để từ chối ta không?”
“Ngươi nên bình tâm. Có lẽ ở thôn Bạch Hổ sẽ có cuộc sống mà người phàm như ngươi mong muốn. Khi ấy, ngươi sẽ hiểu được cảm xúc lúc này chỉ là nhất thời xúc động.”
Phó Trăn Hồng cười khổ: “Trang Tử không phải cá, làm sao biết được cá có vui hay không?”
Hắn cụp mắt xuống, hàng mi dày run rẩy, vẻ mỏng manh động lòng người.
Trư Bát Giới đứng một bên nhìn, lòng dâng đầy thương xót, bèn khuyên nhủ:
“Tiểu công tử, nghe sư phụ ta đi. Lát nữa tới thôn rồi tính tiếp.”
Lời còn chưa dứt, Sa Tăng đã mừng rỡ hô lớn:
“Đại sư huynh trở về rồi!”
Phó Trăn Hồng muốn đứng dậy cùng Đường Tăng, nhưng vì ngồi dưới trời nắng lâu nên vừa đứng lên đã lập tức ngã chúi về phía trước.
Đường Tăng theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy.
Đúng lúc Phó Trăn Hồng sắp đổ vào lòng Đường Tăng, một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ đẩy hắn ra!
Phó Trăn Hồng ngã xuống đất, chân đau nhói: “Đau quá…” Hắn ôm chân, cố chịu đựng.
Trư Bát Giới vội vàng đỡ hắn dậy:
“Tiểu công tử không sao chứ?” Rồi quay sang trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không: “Đại sư huynh, huynh làm cái gì vậy?!”
Tôn Ngộ Không không đáp, chỉ cúi đầu nhìn Phó Trăn Hồng. Trong khoảnh khắc, đôi ngươi hắn từ đen nhánh chuyển thành kim trừng rực rỡ như ánh nắng.
Phó Trăn Hồng vẫn ung dung để hắn nhìn, còn tiện thể đánh giá “Tề Thiên Đại Thánh” ngoài đời một phen — dung mạo anh tuấn, tăng bào đỏ đen, mái tóc rối dựng ngạo nghễ, khí chất kiêu ngạo không thể thuần phục.
Chẳng bao lâu sau, ánh mắt Tôn Ngộ Không trở lại màu đen. Hắn cau mày — hỏa nhãn kim tinh vậy mà không thể nhìn ra người này rốt cuộc là người hay yêu.
Sa Tăng nhận ra Tôn Ngộ Không không phát hiện được gì nên thở phào nhẹ nhõm, nói với Trư Bát Giới:
“Đại sư huynh chỉ là cẩn thận mà thôi.”
Trư Bát Giới vẫn không phục, nói:
“Đại sư huynh, chỉ thấy người ta đẹp thôi đã vội nghi là yêu quái rồi!”
Tôn Ngộ Không cười lạnh một tiếng:
“Ngươi thì biết cái gì. Ta bảo ngươi trông chừng sư phụ, vậy mà ngươi cứ kéo mấy thứ kỳ quặc tới trước mặt người.”
“Ngộ Không, không được vô lễ.” Đường Tăng nhẹ nhàng trách mắng.
Sa Tăng kéo Tôn Ngộ Không sang một bên, nhỏ giọng kể lại chuyện vừa xảy ra. Tôn Ngộ Không nghe xong, bước tới trước mặt Phó Trăn Hồng hỏi:
“Vậy là ngươi muốn theo chúng ta vào thôn Bạch Hổ?”
Phó Trăn Hồng dường như sợ hãi, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lảng tránh, rồi dịch người đến gần Đường Tăng hơn — trông cứ như thể sợ Tôn Ngộ Không.
Đường Tăng căn dặn:
“Ngộ Không, đi dò đường trước, xem có nhà trọ nào nghỉ được không.”
“Phía trước có khách điếm. Nếu xuất phát ngay bây giờ thì đến tối sẽ tới nơi.” Tôn Ngộ Không nói.
Đường Tăng gật đầu: “Vậy đi thôi.”
“Trưởng lão…” Phó Trăn Hồng khẽ kéo vạt áo Đường Tăng, cẩn thận nói:
“Vừa rồi ngã, chân ta bị trẹo một chút.”
“Ngươi cưỡi ngựa được không?” Đường Tăng hỏi.
“Ta… ta không biết cưỡi.” Thiếu niên đỏ mặt, mang theo vẻ ngượng ngùng và bất lực khiến người ta mềm lòng.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Sa Tăng nhíu mày.
Trư Bát Giới trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không, rồi lập tức nói:
“Tiểu công tử đến đây, để lão Trư ta cõng cho.”
Hắn vừa định ngồi xổm xuống thì Tôn Ngộ Không đã nhéo tai hắn kéo ra, lạnh lùng ra lệnh:
“Ngươi dắt ngựa. Ta cõng.”
Trư Bát Giới ôm tai kêu đau, bất mãn nói:
“Đại sư huynh, chuyện tốt gì huynh cũng giành hết vậy!”
Tôn Ngộ Không không trả lời, đợi Đường Tăng lên ngựa xong bèn cúi người, quay đầu nói với Phó Trăn Hồng:
“Lên đi.”
Phó Trăn Hồng trèo lên lưng y, tay nhẹ nhàng vòng qua cổ Tôn Ngộ Không.
Đi được một đoạn, Tôn Ngộ Không trầm giọng nói, chỉ đủ hai người nghe thấy:
“Nói đi — rốt cuộc ngươi là loại yêu quái nào?”
“Yêu quái?” Phó Trăn Hồng ra vẻ khó hiểu, còn ôm cổ Tôn Ngộ Không chặt hơn, ghé sát vào tai hắn nhẹ giọng:
“Ta không phải yêu quái.”
“Ngươi tưởng ta không thấy sao? Người thường làm gì có thân thể lạnh như băng thế này.” Tôn Ngộ Không lạnh mặt nói.
Phó Trăn Hồng khẽ lẩm bẩm: “Không có độ ấm sao…” Trong chớp mắt, vẻ nhu nhược trên mặt hắn biến mất hoàn toàn.
Hắn ghé sát bên tai Tôn Ngộ Không, giọng trầm thấp mị hoặc vang lên:
“Tiểu khỉ, làm sao ngươi cảm nhận được nhiệt độ của ta? Chẳng lẽ muốn dùng thân thể mình để kiểm chứng?”
Thanh âm câu dẫn người, thân thể hắn còn quấn chặt lấy eo Tôn Ngộ Không:
“Ví dụ như… thế này?”
Tôn Ngộ Không thân thể cứng ngắc, lạnh giọng nói:
“Yêu quái, định câu dẫn Lão Tôn?”
“Không phải.” Phó Trăn Hồng khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng khàn khàn:
“Ta càng hứng thú với sư phụ của ngươi hơn.”
Tôn Ngộ Không vừa nghe xong, lập tức khó chịu:
“Ngươi con yêu quái này định ăn thịt sư phụ ta?”
“Ăn hắn một lần, ta liền có thể trường sinh bất lão.” Phó Trăn Hồng đáp, giọng nói như bông tuyết lạnh tan giữa trời đông:
“Chẳng lẽ trên đời còn thứ gì quý hơn trường sinh?”
“Si tâm vọng tưởng!” Tôn Ngộ Không quát lạnh.
Phó Trăn Hồng thở dài một tiếng:
“Vậy xem như ta đã thất bại trong việc thương lượng rồi.”
Hắn lại ghé vào tai Tôn Ngộ Không, âm thanh dần trở nên u lạnh đáng sợ:
“Nếu thế… vậy ngươi hãy bảo vệ sư phụ ngươi thật tốt. Nếu bị ta bắt được, ta sẽ lóc từng miếng thịt, nấu trong lửa lớn, ăn sạch đến mức một miếng xương cũng không chừa lại.”
Mỗi khi hắn nói một câu, sát khí trên người Tôn Ngộ Không càng trở nên đậm đặc. Hắn chuẩn bị gọi Kim Cô Bổng, nhưng…
Vòng tay đang ôm cổ hắn bắt đầu biến dạng —
Da thịt non mềm như ngọc băng dần tan biến, thay vào đó là những khúc xương trắng lạnh buốt, khớp xương khô cứng từng cái từng cái hiện ra dưới ánh mặt trời, phản chiếu hàn quang đáng sợ.
Sa Ngộ Tịnh phía sau hoảng hốt kêu lớn:
“Đại sư huynh!”
Khói trắng nhạt nhòa tan đi, Tôn Ngộ Không cúi đầu nhìn xuống —
Thứ đang quấn quanh eo mình không phải đôi chân mềm mại… mà là một cặp chân xương khô trắng toát, còn đôi tay trên cổ cũng đã hóa thành bạch cốt lạnh băng!
Ngay lúc đó, hắn ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ thoang thoảng, bên tai vang lên giọng nói như gió lạnh rít qua những phiến đá nhọn:
“Tiểu khỉ quậy phá… chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.”