Chương 6: Yêu Miêu

Vai Ác Vạn Nhân Mê Hôm Nay Lại OOC Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lòng bàn tay Đường Tăng, chai sần vì lần tràng hạt Phật châu nhiều năm, vừa vặn chạm vào đôi môi mềm mại của Phó Trăn Hồng. Đầu ngón tay hắn cũng bị hàm răng thiếu niên khẽ cắn một cái.
Quả nho căng mọng mát lạnh tiếp xúc với khoang miệng ấm áp của thiếu niên khiến toàn thân Đường Tăng hơi cứng lại. Hắn đang định rụt tay về thì thiếu niên lại bất ngờ dùng răng cắn nhẹ vào phần da mềm giữa ngón tay hắn.
Phó Trăn Hồng giữ lấy cổ tay Đường Tăng, đầu lưỡi hồng mềm liếm lên máu đang rỉ ra, nuốt luôn cả quả nho.
Vành tai Đường Tăng nóng bừng. Khi thiếu niên vừa buông tay ra, hắn liền đưa tay chạm vào chuỗi Phật châu trước ngực; cảm nhận được sự mát lạnh quen thuộc, Đường Tăng mới dần bình ổn lại sự xao động trong lòng, miễn cưỡng lấy lại vẻ trấn tĩnh thường ngày.
Hắn biết rõ yêu quái đang cố tình trêu chọc mình — như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi thú vị.
Chỉ tiếc... đứa trẻ này chẳng hề đơn thuần.
“Ngươi cần gì phải trêu đùa bần tăng như vậy?”
“Đùa à?” – Phó Trăn Hồng cười khẽ – “Là bởi vì ta THÍCH thôi.”
Đường Tăng không đáp lại, trên mặt cũng không có bất kỳ biểu cảm nào.
“Không tin lời ta sao?”
“Ngươi thích... vốn là thân xác và máu thịt của bần tăng.” Đối phương toàn lời lẽ mê hoặc, Đường Tăng không thể phân biệt thật giả.
Thiếu niên vậy mà lại bật cười khẽ: “Phải, ta thích… thân thể của ngươi.”
Đường Tăng lập tức cau mày, bản năng định phản bác.
Nhưng Phó Trăn Hồng đã cướp lời: “Hòa thượng, người chẳng phải cũng do máu thịt mà thành sao? Đã là thân thể, vậy ta thích người… thì có gì sai chứ?”
Đường Tăng im lặng — biết mình không nói lại hắn, dứt khoát không mở miệng nữa.
Thiếu niên cảm thấy hơi nhàm chán, lấy mâm nho qua ăn, vừa ăn vừa nói bâng quơ: “Ngươi đoán xem ta là yêu gì?”
Đường Tăng không trả lời.
“Yêu quái tính tình thất thường, ngươi hiểu ý ta chứ? — Nếu đoán sai ta e là sẽ làm chuyện mình muốn đấy.”
Lời uy hiếp quá rõ ràng.
Đường Tăng vừa phẫn nộ vừa bất đắc dĩ. Thiếu niên nhét thêm quả nho vào miệng, nhướn cằm: “Đoán đúng… ta thưởng ngươi một quả nho. Ta không có kiên nhẫn đâu.”
Đường Tăng đành phải nhìn kỹ hắn, chẳng qua chỉ thấy khuôn mặt yêu dị vô song của hắn. Lát sau, hắn chậm rãi nói ra một chữ:
“…Miêu?”
Thiếu niên ngẩn ra.
【Ha ha ha Tiểu Hồng! Hòa thượng đoán ngươi là… mèo kìa! 】
【…câm miệng】
Đường Tăng thấy thiếu niên không phản ứng, biết là đoán sai.
“Ngươi thích mèo à?” Phó Trăn Hồng nheo mắt, hỏi một câu kỳ lạ.
Đường Tăng suy nghĩ rồi đáp: “Với bần tăng mà nói, vạn vật chúng sinh đều bình đẳng.”
Thiếu niên không quan tâm: “Vậy thích mèo màu gì?”
Đường Tăng muốn mặc kệ hắn, nhưng lại sợ hắn nổi giận, đành đáp thật: “…màu trắng.”
“Ồ, ra là thích Bạch miêu. Thế này phải không?”
Lời vừa dứt – ngay trước mắt Đường Tăng, thiếu niên đã biến thành một con mèo trắng, sau đó vèo một cái nhảy thẳng lên đùi hắn!
Đường Tăng sững sờ — trên ghế đá nơi thiếu niên vừa ngồi chỉ còn lại bộ y phục đỏ. Còn trên đùi hắn, con mèo tuyết trắng đang ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đen láy sáng ngời, linh động.
“Ngươi—”
Còn chưa nói hết chữ, Bạch miêu liền kêu một tiếng:
“Meo~”
Âm thanh non nớt, mềm mại, khiến Đường Tăng trong phút chốc không biết phải làm sao.
“Ngươi rõ ràng không phải mèo, giờ lại biến thành như vậy… là có ý gì?”
Bạch miêu không trả lời, chỉ đứng dậy bò lên người hắn, cuối cùng rúc mặt vào cổ áo Đường Tăng mà cọ cọ.
Đường Tăng giơ tay muốn đẩy đầu nó ra — vừa chạm vào trán mèo, Bạch miêu lập tức vươn móng, cào xoẹt một đường lên mu bàn tay Đường Tăng.
Ngay lập tức, vài vệt đỏ hằn sâu hiện lên.
Biết mình lỡ tay, Đường Tăng liền yên lặng hạ tay xuống, trong lòng khó tả — rõ ràng chỉ là một con mèo, nhưng hắn biết bản chất vẫn là con yêu quái kia.
Một lát sau, Bạch miêu cuộn mình trên vai hắn, vùi đầu vào cổ áo, nhắm mắt ngủ ngon lành như thật sự rất tin tưởng hắn.
Trên vai truyền đến hô hấp đều đều — Đường Tăng âm thầm thở dài, nhắm mắt tụng niệm Thanh Tâm Chân Kinh.
Đến khi Tôn Ngộ Không phá cấm mà vào, cảnh tượng đập vào mắt y là:
Trong bạch cốt động lạnh lẽo, đáng sợ, Đường Tăng an nhiên ngồi trên ghế đá đọc kinh, trên đùi là một con mèo trắng ngoan ngoãn ngủ say. Khung cảnh hài hòa, yên bình đến mức quỷ dị.
Tôn Ngộ Không sửng sốt: “Sư phụ?”
Trư Bát Giới phía sau xông vào giơ chín răng đinh ba hét lớn: “Yêu quái đâu?!”
Đúng lúc ấy — chú mèo trắng trên đùi Đường Tăng mở miệng… nhưng lại dùng giọng nói con người:
“Yêu quái? Đang nói ta sao?”
Nói rồi —
vèo một cái
— mèo biến thành thiếu niên tuyệt sắc, toàn thân trần trụi, ngồi trên đùi Đường Tăng, hai tay quấn sau gáy tăng nhân, thần sắc đầy vẻ mị hoặc.
Tác giả có lời muốn nói:
— Kích thích chưa?
— Đại Thánh: Ta là ai? Đây là đâu? Ta nên làm gì?
— Trư Bát Giới: Máu mũi sắp phun!
— Sa Tăng: Tới muộn rồi! Sư phụ bị… *** rồi!
— Đường Tăng: Bần tăng… vẫn chưa phá giới mà!!!