Giữa đêm khuya thanh vắng, Hoàng đế bỗng choàng tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát. Một giấc mộng kỳ lạ ám ảnh ngài: hình ảnh một nữ nhi lưu lạc chốn dân gian. Lập tức, chiếu chỉ ban ra: trọng thưởng hậu hĩnh cho bất cứ ai tìm thấy tung tích công chúa thất lạc.
Cả thiên hạ ca tụng Bệ hạ là người cha thâm tình. Nhưng ta – kẻ chứng kiến những bí mật thâm cung – lại biết rõ, đằng sau tấm lòng cao cả ấy là một sự thật kinh hoàng.
Kinh thành chìm trong hạn hán triền miên suốt một năm trời, Quốc sư Huyền Tú tâu lên một lời tiên tri rợn người: chỉ có cách dìm một công chúa xuống sông Tế Thần mới mong giải hạn cứu dân.
Hoàng đế chỉ có duy nhất một nữ nhi, Minh Châu công chúa, giọt máu quý giá nhất của Hoàng hậu, được ngài nâng niu như bảo bối.
Và rồi, một ký ức bị chôn vùi mười sáu năm bỗng sống dậy: khi còn là một thường dân, ngài cũng từng có một đứa con gái khác.
Lệnh tìm kiếm ban ra, không phải để đoàn tụ, mà là để đưa nàng vào cung... gánh thay cái chết cho Minh Châu, thế thân cho một nghi lễ tàn độc.
Truyện Đề Cử






