Minh Châu, muội hãy chạy đi

Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Châu là người trong Lý gia mà ta từng gặp có chứng bệnh tim nhẹ nhất.
Thái tử rơi vào hôn mê nhưng Minh Châu, kẻ bị dùng làm mồi nhử, lại bình an vô sự. Cứ như một phép màu.
Ta trầm ngâm giây lát rồi nói: “Vậy thì muội hãy chạy đi.”
“Minh Châu, muội và ta đều là những con thú trong đấu trường. Dù chúng ta có cắn xé, giết chóc đến sống chết, thì cũng chẳng qua chỉ là thêm chút thú vị cho những kẻ đứng trên cao xem cuộc đấu này mà thôi, chẳng thay đổi được gì. Ngay từ đầu, ta đã không phải là đối thủ của muội.”
Minh Châu sững sờ, ngẩng đầu nhìn ta, cứ như vừa nghe một câu chuyện đùa.
“Ngoài việc giết chóc, chúng ta còn có thể làm gì? Chạy, chạy thế nào?” Minh Châu chỉ về bốn góc hoàng cung, giọng đầy tuyệt vọng: “Tỷ hãy nhìn bức tường cao kia, nó cao đến thế, giam cầm tất cả mọi người, nào có ai có thể chạy thoát được?”
Ta nắm lấy cổ tay Minh Châu, khiến muội ấy bình tĩnh lại: “Hãy đi tìm Nguỵ mỹ nhân, nàng ấy sẽ đưa muội rời khỏi hoàng cung.”
Minh Châu tròn mắt, “Ý tỷ là Nguỵ nương nương...”
Ta tiếp lời muội ấy: “Là người của ta.”
Nguỵ mỹ nhân là một trong những người ta đã mượn tay Liễu gia đưa vào cung đình. Nếu ta thất bại, nàng ấy sẽ là đường lui của ta.
Nhưng ta lại không cần con đường lui này.
Kể từ khi ta khởi động ván cờ này, chỉ có hai kết cục: hoặc thắng, hoặc chết.
Ta tuyệt đối không chấp nhận thất bại và bỏ chạy.
“Muội phải quyết định sớm, Minh Châu. Nếu muội không chạy thoát, ta sẽ buộc phải giết muội. Ta phải đảm bảo rằng vào ngày mồng ba tháng bảy, người bước lên đài Tế Thần chỉ có thể là ta.”
Minh Châu quên cả khóc, vô thức hỏi: “Rốt cuộc tỷ muốn làm gì?”
“Một cơn sóng gió liên quan đến thiên hạ, chỉ có hai tỷ muội chúng ta bị cuốn vào, muội không cảm thấy điều này thật bất công sao?”
“Hãy chạy đi, Minh Châu, hãy nhìn ngắm thế giới bên ngoài. Đến ngày Tế Thần, muội tự nhiên sẽ biết ta rốt cuộc muốn làm gì.”
“Ta luôn tin rằng, bức tường dù cao đến đâu cũng không thể giam cầm được người có tâm.”
Đêm đó, thái tử hôn mê, Hoàng hậu tự sát, Nguỵ mỹ nhân và Minh Châu công chúa biến mất không dấu vết.
Triều đình chấn động.
Nghi ngờ của Liễu gia một phần đổ dồn vào ta, người có mặt tại hiện trường. Phần còn lại đổ dồn vào Tào Thừa.
Xét cho cùng, từ kết quả nhìn lại, trong hậu cung chỉ còn lại Tào quý phi, Tào gia mới là kẻ thắng lớn nhất trong chuyện này.
Trong cung, một mặt chuẩn bị hậu sự cho Hoàng hậu, một mặt tìm kiếm công chúa và mỹ nhân mất tích.
Trong cung chỉ còn lại ta là công chúa duy nhất. Hoàng đế sợ ta cũng bỏ trốn, liền hạ chỉ lệnh cấm túc ta.
Liễu Vân Sơ lập tức tìm đến ta, cố gắng moi móc thông tin từ miệng ta.
Ta đã khéo léo đối phó hắn.
Liễu Vân Sơ đến trong trạng thái mơ hồ, rồi cũng rời đi trong mơ hồ.
Huyền Tú cũng đến, hắn chỉ nói một câu:
“Ta sẽ tìm được chứng cứ, chứng minh ngươi không phải là công chúa. Ta tuyệt đối không để ngươi lên đài tế thần.”
Rồi hắn vội vã rời đi.
Khi Hoàng đế đến gặp ta, bước chân hối hả, tâm tình cực kỳ vui vẻ.
Những ngày này, Hoàng đế thu nạp thêm vài cung nữ, làm đầy hậu cung, cứ như một con chim sổ lồng cuối cùng cũng thoát khỏi xiềng xích.
“Niệm Vi, thuốc của nàng rất hiệu quả, trẫm đã lâu không cảm thấy thoải mái như vậy.”
Ta lại bắt mạch cho Hoàng đế.
Hoàng đế vẫn đang dùng loại Đàm Hoa mà ta dâng lên.
Hiện tại, mạch của Hoàng đế mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.
“Bệ hạ thân thể khỏe mạnh, ắt sẽ trường thọ trăm tuổi.”
Hoàng đế vui mừng khôn xiết, chủ động hỏi:
“Thuốc nàng cho trẫm không còn nhiều, có thể còn loại mới không?”
Ta lắc đầu:
“Bệ hạ, thuốc có ba phần độc. Những thứ này đã đủ, dùng nhiều không có lợi.”
Hoàng đế lạnh mặt, ngài không hài lòng với câu trả lời của ta.
Dù rõ ràng ta nói là vì lợi ích của ngài nhưng ngài vẫn tức giận vì sự phản bác của ta.