Đối đầu Hoàng đế

Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu hắn còn sống, bức thư không có chứng cứ này có lẽ sẽ bị bỏ qua.
Nhưng hắn đã chết, lại trở thành bằng chứng mạnh mẽ nhất cho những gì trong thư.
Ta im lặng không nói, Hoàng đế càng thêm tức giận.
“Cửu Hà trại giương cao cờ hiệu Hiền Vương, là lũ nghịch tặc trẫm căm ghét nhất. Các ngươi dám nhục mạ trẫm như vậy sao?”
“Thần nguyện cầm quân thay Bệ hạ trừng trị lũ nghịch tặc.”
Lúc này ta mới phát hiện, trong đại điện còn có người thứ ba.
Đó là Lạc Thế Thu.
Lạc Thế Thu quỳ một chân trên đất, khi ta nhìn hắn, hắn cũng hơi nghiêng đầu mỉm cười với ta.
Ánh mắt hắn vẫn kiêu ngạo, hệt như năm xưa.
Ta hít sâu một hơi, nói: “Bệ hạ, đại tế sắp tới, lúc này lại nổ ra binh biến, e rằng bách tính sẽ không chịu nổi.”
Hoàng đế nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi quả nhiên hướng về lũ nghịch tặc.”
“Lạc Thế Thu, trẫm lệnh ngươi phải mang Cửu Hà trại về đây.”
Lạc Thế Thu nhận lệnh, đáp vâng.
Hoàng đế đã quyết tâm, ta đã không thể thuyết phục, cũng lười phải đối phó với Hoàng đế nữa.
“Bệ hạ muốn đánh thì cứ đánh đi, Cửu Hà trại gây dựng đã mấy năm, chưa chắc đã thua đâu.”
Hoàng đế nhất thời giận dữ không kìm được, đập bàn nói: “Lý Niệm Vi, trẫm là phụ hoàng của ngươi, ngươi sao dám nói chuyện với trẫm như vậy!”
Ta cười khẩy: “Một ngày chưa nuôi, tính gì là cha? Ta chưa từng gọi ngươi là cha, Bệ hạ đừng gọi nhầm, ta họ Trần, không họ Lý.”
Nói xong, ta liếc nhìn Lạc Thế Thu một cái, rồi quay người bỏ đi.
Ta là vật tế phụng thần, sẽ chết chìm dưới sông trên đài Tế Thần vào ngày mồng ba tháng bảy.
Trước đó, không ai có thể khiến ta phải trả giá.
Ta chẳng hề sợ hãi.
Bệ hạ nổi trận lôi đình thì cứ để Lạc Thế Thu gánh chịu đi.
Ta dám thẳng thừng bỏ đi, còn hắn thì e rằng không dám.
Ta vừa đi chưa được bao xa, Lạc Thế Thu đã theo đến ngay.
Giữa đôi lông mày của hắn vẫn còn vẻ u ám chưa tan, rõ ràng Bệ hạ đã khiến hắn vô cùng khó chịu.
“Đêm qua Tào gia đã tìm thấy thi thể của Tào Thừa trong một cái giếng khô.”
Lạc Thế Thu cảm thán: “Muội muội ra tay quả thật quyết đoán, chẳng chút nương tay. May mà Tào Thừa vốn cẩn thận, để lại bức thư mật này, nếu không ta đã rơi vào thế bị động rồi.”
“Muội muội yêu quý của ta, vừa ra tay đã chặt đứt cánh tay trái của ta, ngươi nói ta nên làm gì với ngươi đây?”
Ta đáp: “Đã gãy cánh tay trái, còn muốn tự chặt luôn cánh tay phải sao, ca ca? Cửu Hà trại đang vì ngươi mà làm việc đấy.”
“Bởi vì ta sợ.” Lạc Thế Thu thần sắc khinh bạc, đôi mắt hơi nheo lại. “Ta sợ muội muội vạch trần thân phận của ta, đẩy ta vào chỗ chết nên chỉ có thể dùng hạ sách này, khiến muội muội mất lòng tin nơi Bệ hạ.”
“Nhưng ta không có ý định làm kẻ thù của muội muội.”
“Muội muội, ngươi chữa khỏi bệnh tim cho ta, ta sẽ giúp ngươi bảo vệ bá phụ và đại ca trong trận chiến này, thế nào?”
Ta hứng thú đáp: “Được thôi.”
“Muội muội chẳng có chút thành ý nào, ta không dám tin ngươi.” Lạc Thế Thu lắc đầu, đi vòng quanh ta một vòng. “Muội muội thay đổi nhiều quá, chẳng còn nhìn ra bóng dáng ngày xưa nữa.”
Ta cười: “Ngươi thì vẫn như cũ, vẻ mặt của một con chó thua trận.”
Lạc Thế Thu khựng lại: “Muội muội quả nhiên lợi hại nhưng lần này, nhất định ta sẽ thắng.”
Bệ hạ hoàn toàn ghét bỏ ta.
Hắn nhốt ta trong điện, chẳng thèm đoái hoài nhưng người canh gác xung quanh lại ngày càng nhiều.
Triều đình xuất binh vây quét Cửu Hà trại, Bệ hạ với ác ý, mỗi ngày đều sai người báo cho ta biết kết quả chiến trận.
Từ khi hai bên giao chiến, Cửu Hà trại chỉ tổ chức được vài lần phản công hiệu quả, sau đó liên tục thất bại.
Phụ thân chỉ là một người bình thường, có chút nhiệt huyết, có chút khí phách nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Sau khi chúng ta lần lượt rời đi, phản ứng của trại nhanh chóng suy yếu.
Nếu là bình thường, ảnh hưởng có lẽ sẽ không quá lớn.