Ngai vàng trong tầm tay

Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt ta và hắn giao nhau, ta khẽ mỉm cười vẫy tay với hắn.
Lạc Thế Thu lập tức kéo hoàng đế sang một bên, tránh thoát mũi tên.
Mũi tên lướt qua người hoàng đế, ghim thẳng vào pho tượng thần phía sau lưng.
Pho tượng chấn động mạnh.
Nhưng ngay sau đó, một tảng đá lớn khác bay tới, giáng mạnh vào pho tượng.
Pho tượng tức khắc vỡ vụn, các mảnh vỡ rơi xuống dòng sông.
Chỉ trong chốc lát, toàn bộ buổi tế lễ đã rơi vào cảnh hỗn loạn.
Bách tính hai bên bờ im lặng như tờ, ngơ ngác nhìn theo, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách không ngừng.
Hoàng đế hoảng loạn, liên tục đưa mắt nhìn quanh, chẳng mấy chốc đã ôm chặt lấy ngực.
Căn bệnh tim của hắn lại tái phát.
Đàm Hoa đã vắt kiệt toàn bộ tiềm lực của hoàng đế, lần tái phát bệnh này sẽ là ngày tàn của hắn.
Cơn đau tim lần này của hoàng đế cực kỳ dữ dội, chỉ trong vài hơi thở, hắn đã gục ngã trước mặt mọi người.
Một tay ôm lấy ngực, tay kia vẫn nắm chặt lấy Lạc Thế Thu.
Thẩm Thời bước lên trước, lớn tiếng hô: "Lạc Thế Thu mưu sát hoàng đế, chư vị hãy cùng ta trừ khử nghịch tặc!"
Ngay sau đó, tất cả thuyền bè và binh mã đều đồng loạt hành động.
Ta vẫn mặc lễ phục tế lễ, ngồi ở mũi thuyền, lướt qua trước mắt bách tính.
Đúng lúc này, một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên dữ dội.
Tiếp theo đó, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi xuống từ bầu trời, rồi càng lúc càng nặng hạt, tạo thành một màn mưa dày đặc.
Bách tính ngẩng mặt lên trời, đưa tay hứng lấy những giọt mưa đang rơi.
Trong mắt họ tràn ngập sự hoang mang và khó hiểu.
Thế gia mưu phản, tượng thần vỡ tan, thiên tử băng hà.
Vật tế thần vẫn còn nguyên vẹn.
Một buổi tế lễ thất bại thảm hại, một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng.
Vậy tại sao trời vẫn đổ mưa?
Là vì trên đời này có thần? Hay vì trên đời này không có thần?
Lạc Thế Thu bị buộc tội mưu phản, hai họ Tào và Liễu cũng bị coi là đồng phạm, nhanh chóng bị đại ca bắt giữ.
Ta theo thuyền trở về cung, thay một bộ y phục sạch sẽ, rồi ngồi lên chiếc long ỷ tượng trưng cho quyền uy tối thượng.
Từ rất lâu trước đây, ta đã từng có một nguyện vọng.
Ta muốn cướp lấy thiên hạ, rồi trả lại thiên hạ cho bách tính.
Ban đầu, ta cứ nghĩ nguyện vọng này chỉ khó ở nửa đầu.
Là vì hoàng đế ngồi trên cao, coi bách tính như nô lệ, tùy ý ức hiếp, mới tạo nên cục diện hỗn loạn như vậy.
Chỉ cần đoạt được ngôi vị, mọi chuyện sẽ dễ dàng giải quyết.
Về sau ta mới hiểu ra, nửa đầu chỉ là khó, còn nửa sau mới thực sự khó như lên trời.
Thế gia chiếm giữ triều đình, chặn đứng con đường thăng tiến của bách tính.
Huyền môn thờ phụng thần linh, trói buộc chúng sinh bằng những xiềng xích vô hình.
Hoàng quyền, thế gia, huyền môn tạo thành một thế cân bằng kỳ diệu, chia tất cả thành hai tầng lớp rõ rệt.
Kẻ quý càng thêm quý, kẻ hèn càng thêm hèn.
Cho nên, muốn được như ý nguyện.
Ta không chỉ phải đoạt lấy ngôi vị, còn phải nhổ bỏ ba đại thế gia, đồng thời phải giết thêm một vị thần.
Ta chưa từng chối từ việc trở thành vật tế, vì ta biết đây chính là cơ hội tốt nhất.
Có thể mượn dịp đại tế này, một mũi tên trúng ba đích.
Kể từ đây, tương lai thiên hạ hoàn toàn nằm trong tay ta.
Long ỷ là vật ai cũng thèm khát, nhưng cảm giác ngồi lên đó cũng chẳng khác gì bình thường.
Người đầu tiên đến tìm ta là Liễu Vân Sơ.
Hắn giận dữ vô cùng, mang theo hung khí xông thẳng vào, lập tức bị người của ta ấn xuống đất.
Nằm dưới đất, hắn trừng mắt nhìn ta, gằn giọng: “Ta tin lời ngươi, vậy mà ngươi lại lừa ta.”
Vì mũi tên của Liễu Vân Sơ, Liễu gia cũng bị quy vào tội mưu phản, bị bắt cùng một lượt.
Ta đáp: “Sao lại gọi là lừa được? Ngươi hãy xem, tương lai của Liễu gia chẳng phải đang nằm trong tay ngươi sao?”