Lời Giải Đáp Của Huyền Tú

Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử

Lời Giải Đáp Của Huyền Tú

Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ là việc này giờ đã không còn ai biết.
Ta đã tìm lại được Minh Châu công chúa.
Nàng rời cung không lâu nhưng so với trước đây đã khác xa, dáng vẻ trưởng thành hơn nhiều.
Nàng tìm ta xin một chức quan, muốn tạo ra một số thay đổi.
Có thể thấy, thế giới bên ngoài cung tường đã mang lại cho nàng một tác động lớn.
Nàng thật lòng muốn làm điều gì đó.
Thúy Vũ được ta giữ lại bên cạnh.
Thúy Vũ, nàng nô tỳ từng mang Liễu Vân Sơ đến cho ta vào đêm trước lễ Tế Thần, khiến ta nhớ tên nàng, nay đã trở thành nữ quan trong cung.
Chỉ trong vài ngày, nàng đã sắp xếp mọi việc trong cung một cách ngăn nắp.
Ta nhanh chóng ổn định tình thế.
Nửa tháng sau, ta chính thức lên ngôi.
Mệnh lệnh đầu tiên ta ban ra sau khi lên ngôi, là bãi bỏ chức quốc sư, giải tán Huyền môn.
Huyền Tú bị bắt giam vì tội dùng yêu ngôn mê hoặc dân chúng, chờ ngày xử trảm.
Trước khi chết, Huyền Tú kiên quyết đòi gặp ta một lần.
Ta đã đi, ta cũng có nhiều điều muốn hỏi Huyền Tú.
Huyền Tú dựa vào một góc trong ngục, nhẹ nhàng lật lật sợi dây hoa mai trong tay.
Hắn hỏi ta: “Ngươi bảo vệ Liễu Vân Sơ, cùng Tào Thừa Phùng diễn trò, cũng có chút thương xót Lạc Thế Thu, vậy tại sao chỉ riêng đối với ta, ngươi chưa từng tỏ ra nhẹ nhàng? Ta đối với ngươi không có giá trị sao?”
Ta hỏi ngược lại hắn: “Huyền Tú, ngươi nói cho ta biết, trận đại dịch mà ngươi tiên đoán bốn năm trước, là thiên tai sao?”
Huyền Tú ngập ngừng một chút: “Ta không chắc nhưng e rằng không phải.”
“Niệm Vi, ngươi có biết vì sao ta có thể tiên tri tương lai, vì sao ta từng khẳng định ngươi là công chúa không?”
“Xin được nghe tỏ tường.”
“Ngươi từng hỏi ta có tin trên đời có kẻ sinh ra đã biết mọi chuyện không, ta tin.”
“Vậy còn ngươi, ngươi có tin trên đời có kẻ sinh ra đã mang hai mạng sống không?”
Ta giật mình, Huyền Tú tiếp tục: “Những lời tiên tri của ta, đều là những trải nghiệm từ kiếp trước của ta. Ta từng tận mắt chứng kiến ngươi đăng cơ, thấy ngươi tàn sát Huyền môn, máu chảy thành sông, nên ta mới khăng khăng khẳng định ngươi là công chúa.”
“Đây là bí mật của ta, giờ ngươi có thể giải đáp cho ta không?”
“Đến tận bây giờ, ta vẫn cảm thấy, Niệm Vi và công chúa, không nên là cùng một người.”
Ta trầm mặc giây lát, nói: “Chẳng phải ngươi đã biết đáp án rồi sao?”
“Ta còn có một tỷ tỷ, nàng ấy mới là người cứu ngươi.”
Ta có một tỷ tỷ, nàng là người ta ngưỡng mộ nhất trong đời này.
Nàng sinh ra đã biết mọi chuyện, thấu hiểu thế sự, đặc biệt giỏi y thuật.
Nàng tạo ra vết bớt giả, xóa bỏ sự hiện diện của chính mình.
Nàng cùng ta dùng chung một thân phận, cùng chia sẻ cái tên Trần Niệm Vi.
Nàng có tên gọi thân mật là Niệm Niệm, ta có tên gọi thân mật là Vi Vi.
Nàng sớm đã sắp xếp mọi thứ, còn ta thì mãi sau mới nhận ra.
Chúng ta đã có ước định.
Nàng đã bày ra nửa đầu kế hoạch, ta tiếp tục đi nốt nửa sau con đường.
Nàng sinh non, lại mang bệnh tim, qua đời vào mùa xuân năm mười sáu tuổi.
Nàng là huyết mạch của thần y, là công chúa của hoàng đình.
Còn ta, từ đầu đến cuối, chỉ là một nữ nhi thủy tặc bình thường.