Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 13: Vòng tay ấm áp.
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ban tổ chức chương trình quả thực rất biết cách tạo bất ngờ. Mặc dù có đưa cho các nghệ sĩ một bản “quy trình ghi hình”, nhưng cực kỳ sơ sài.
Ví dụ như phần trò chơi này, trên quy trình chỉ ghi vỏn vẹn bốn chữ: “Cố nhân tương phùng” (Bạn cũ gặp lại).
Nghe thì xúc động đấy. …Nhưng vấn đề là, nếu bạn chẳng nhớ gì về bạn cùng bàn năm xưa, thì còn đâu xúc động?
Tất nhiên, bạn có thể viện lý do “thời gian qua lâu rồi”, khán giả đặt mình vào tình huống đó cũng sẽ hiểu rằng việc không nhớ nổi vài sở thích thời đi học là chuyện… hoàn toàn có thể thông cảm.
Nhưng giữa hai người chắc chắn vẫn sẽ có chút lúng túng, phải không? Màn mở đầu đã căng thẳng như dây đàn, khán giả trên livestream ai nấy đều phấn khích tột độ:
[…Ban tổ chức chương trình này biết chơi đấy, tôi mê rồi, xứng đáng để tôi dậy sớm bật livestream.]
[Aaaaaa hóng cặp Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân quá trời, chuẩn bị ăn cẩu lương ngập ngụa luôn!]
[Không hiểu sao tôi bắt đầu lo cho Chu Chu của tôi rồi… anh ấy hiếu thắng vậy mà thua thì sao]
[Khoan đã, sao bạn kia lại chắc chắn anh Chu sẽ thua?]
[……Bạn thử nghĩ xem, anh ấy có phải kiểu người sẽ để ý sở thích của bạn cùng bàn không? = =]
[……]
Tóm lại, vào khoảnh khắc ấy, màn hình livestream của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đều bị “dội bom” bởi một tràng dấu “……”. Mọi người bỗng… thở phào nhẹ nhõm: Thôi thì, quan trọng là được tham gia.
“Xin mời các khách mời chú ý, câu hỏi đầu tiên: Khi còn học trung học, người bạn trong phòng bạn có thường xuyên được tỏ tình bởi người khác giới không?”
Câu hỏi này thì quá dễ rồi. Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cùng đồng thanh đáp: “Có.”
Phía bên kia, Uông Đồng Hân và Đoàn Minh Tể cũng đồng thời trả lời: “Có.”
Còn cặp Tống Viêm và người đồng hành là hot TikToker Doãn Song, thì lại trả lời không khớp:
Tống Viêm nói “Có”, Doãn Song nói “Không”.
Cặp cuối, Tiết Thanh Phù và bạn cùng bàn – top 100 YouTuber Du Thâm trên Bilibili, thì đều chọn “Không”.
Vậy là ở vòng đầu tiên, chỉ có Tống Viêm – Doãn Song trả lời sai.
Ngay khi giọng đọc kết thúc, ba căn phòng còn lại đồng loạt sáng lên một chút ánh sáng rất mờ nhạt.
Dù mờ đến mức gần như không nhìn thấy rõ, nhưng so với bóng tối tuyệt đối ban nãy thì… quả thực dễ chịu hơn gấp trăm lần.
Thịnh Dĩ thậm chí còn hơi không quen trong giây đầu tiên. Nhưng rồi, cô vẫn không kìm được mà cảm thấy yên tâm hơn một chút nhờ ánh sáng ấy.
Bởi vì ánh sáng ấy cũng đồng nghĩa với việc có người đang ở bên ngoài cánh cửa kia. Ban tổ chức chương trình không cố tình làm khó khách mời, nên các câu hỏi đưa ra đều không quá mức riêng tư.
Ví dụ như: “Người trong phòng có nhiều bạn thân cùng giới không hồi trung học?”
“Môn học người ấy ghét nhất là gì?”
“Hai người bắt đầu làm bạn cùng bàn từ năm nào?”
……
Tổng cộng có mười câu hỏi, đến khi câu thứ bảy vừa kết thúc, hai cặp Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ và Uông Đồng Hân – Đoàn Minh Tể đều trả lời chính xác tuyệt đối.
Việc Uông Đồng Hân và Đoàn Minh Tể trả lời đúng hết chẳng khiến ai bất ngờ. Dù sao thì từ trước khi ghi hình, độ “nóng” của cặp đôi này đã cao ngất trời, ý định “gán ghép thành cặp đôi màn ảnh” đã quá rõ ràng.
Hai người họ vốn đã có lượng fan couple không nhỏ, lại rất biết cách “tung thính” để thu hút sự chú ý.
Mặc dù thể thức của chương trình lần này khá mới lạ, nhưng phần “trả lời câu hỏi ăn ý” thì cũng đã quá quen thuộc rồi.
Thế nên cặp này có thể thật sự nhớ rõ, cũng có thể là đã tập dượt trước rồi.
Nhưng bất kể là thật hay không, livestream của họ đã bắt đầu ngập tràn “cẩu lương”, fan couple hò hét đến sắp ngất xỉu.
Điều khiến người ta bất ngờ hơn cả lại là Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.
[??? Chuyện gì vậy trời? Tôi đã chuẩn bị tâm lý để xem anh tôi thua sạch rồi, ai dè ảnh đột nhiên “hack não” giỏi thế này?!]
[Hu hu hu tôi đang mở cùng lúc hai phòng livestream của anh Chu và Thịnh Dĩ, nhìn căn phòng của Thịnh Dĩ từng chút một sáng lên, tôi thực sự không thể diễn tả nổi cảm giác xúc động này.]
[Chu Chu là thật sự nhớ, hay chỉ là đoán trúng nhỉ… tôi ghen tị quá, tôi là trái chanh đây này!]
……
Trong căn phòng tối, sau khi Thịnh Dĩ vừa trả lời xong câu thứ bảy, Giang Liễm Chu bên ngoài liếc nhìn đồng hồ đeo tay một cái.
Tính từ lúc bị đánh thức, đã hơn một tiếng trôi qua. Sắc mặt anh không thay đổi rõ rệt, nhưng khoảnh khắc anh cụp mắt xuống, trong đôi mắt đào hoa ấy lại ánh lên vẻ nôn nóng âm ỉ.
Giây tiếp theo, anh ngẩng đầu, nhân lúc câu hỏi tiếp theo chưa bắt đầu, bước đến cạnh một nhân viên chương trình và thì thầm điều gì đó.
Giọng nói rất nhỏ, lại còn cố tình tránh xa micro. Khán giả chẳng nghe rõ được gì cả.
[Aaaa anh Chu đang nói gì vậy! Có chuyện gì mà thành viên VIP như tôi lại không được biết?!]
[Tôi đã bật âm lượng tối đa rồi, mà vẫn không nghe ra, ai nghe rõ rồi thì làm ơn chia sẻ với chị em một câu thôi cũng được!]
[…Tôi hình như nghe loáng thoáng chữ “đường” gì đó, nhưng không chắc lắm.]
……
Nhân viên chương trình thoáng do dự, ánh mắt quan sát vẻ mặt của Giang Liễm Chu. Dường như anh không hề đùa giỡn.
Anh ta bèn cẩn thận bước đến chỗ người phụ trách để bàn bạc. Toàn bộ quá trình không kéo dài lâu, cũng không ảnh hưởng đến tiến độ trò chơi. Rất nhanh sau đó, nhân viên quay trở lại, đứng cạnh Giang Liễm Chu.
Trò chơi tiếp tục.
Câu thứ tám, thứ chín, Uông Đồng Hân và Đoàn Minh Tể tiếp tục duy trì phong độ.
Phía Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu cũng ổn định đến kỳ lạ, mỗi lần hai người hơi ngập ngừng một chút là cả màn hình bình luận bắt đầu căng như dây đàn, hồi hộp như chính mình đang tham gia.
Và rồi đến câu hỏi cuối cùng, màn đấu then chốt đã tới.
Hiện tại, cặp Đoàn – Uông và cặp Giang – Thịnh đều đang bất bại, nếu cả hai bên tiếp tục trả lời đúng, thì sẽ đồng hạng nhất.
Còn cặp Tiết Thanh Phù – Du Thâm thì đúng được 6 câu.
Tệ nhất là cặp Tống Viêm – Doãn Song, mới chỉ đúng được có… 3 câu.
Cục diện đã gần như an bài, giờ chỉ còn chờ xem rốt cuộc đội nào sẽ giành được vị trí thứ nhất. Tiếng của MC lại vang lên từ loa phát thanh.
“Câu hỏi cuối cùng: người ở trong phòng ghét ăn món gì nhất? Ba, hai, một, xin mời trả lời!”
Uông Đồng Hân và Đoàn Minh Tể vẫn như thường lệ, vô cùng ăn ý, đồng thanh nói ngay: “Cà rốt!”
Lời vừa dứt, đèn trong căn phòng nhỏ nơi Đoàn Minh Tể đang đứng sáng rực cả lên, khóa cửa “cạch” một tiếng bật mở.
Anh đẩy cửa bước ra. Ngoài cửa, Uông Đồng Hân đã đứng đợi sẵn, thấy anh vừa xuất hiện liền giơ tay bịt miệng lại, trong đôi mắt lấp lánh ánh nước.
Đoàn Minh Tể mỉm cười, đưa tay lên xoa nhẹ đỉnh đầu cô: “Chào em, sao không nói gì?”
Uông Đồng Hân chớp mắt lia lịa: “Tớ… tớ không biết nên nói gì nữa…”
[Aaaaaaa chết mê chết mệt luôn rồi! Sao có thể ngọt thế này chứ! Anh Đoàn, lên đi! A lên đi! Ôm lấy Đồng Hân mau!!!]
[Cho tôi ôm! Cho tôi hôn! Cho tôi xoay vòng vòng! Cho tôi cưới tại chỗ luôn đi!]
[Thấy Đồng Hân mắt rưng rưng, lòng mẹ đây cũng tan nát theo, thật sự là đã rất lâu rồi chưa gặp nhau sao…]
……
Phản ứng từ phía Uông Đồng Hân và Đoàn Minh Tể, dĩ nhiên là các khách mời khác không hề hay biết.
Câu hỏi cuối cùng này, nói dễ cũng dễ, nói khó cũng không sai.
Ít ra thì so với những câu hỏi khác, nó có thể đoán bừa được. Dù gì cũng chỉ là món ăn ghét, mà các món thường bị “ghét bỏ” thì cũng quanh đi quẩn lại vài món quen thuộc, nói trúng một cái đã có xác suất khá cao rồi.
Tiết Thanh Phù và Du Thâm đồng thanh đáp: “Rau mùi.”
Tống Viêm và Doãn Song cũng ăn ý nói: “Cần tây.”
——–
Bốn cặp, đã có ba cặp trả lời đúng.
Fan của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ ở phòng livestream đã bắt đầu ăn mừng trước, nghĩ bụng: “Ngay cả mấy câu siêu khó còn làm đúng được, câu này đơn giản thế, chắc chắn không gì cản nổi nữa!”
Thịnh Dĩ khẽ mím môi, tựa lưng vào tường, cả người toát ra vẻ lười biếng uể oải, rõ là chẳng buồn tốn thêm sức. Cô nửa mở mắt, giọng nói cũng mang theo vẻ ngái ngủ: “Rễ ngò.”
Cô không nghe thấy bên ngoài Giang Liễm Chu nói gì, chỉ thầm nghĩ trong bụng: Cuối cùng cũng kết thúc rồi, chết tiệt, chương trình này thật sự là không coi người ta ra gì!
Dậy sớm ghi hình đã đành, quay xong cái màn tra tấn này mới cho ăn sáng là kiểu gì vậy trời?!
Trong lúc đang thầm rủa, Thịnh Dĩ bỗng nghe thấy tiếng phát thanh vang lên: “Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ không đồng nhất câu trả lời. Xin chúc mừng đội Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đã trở thành người chiến thắng vòng này!”
Thịnh Dĩ ngẩn người, Giang Liễm Chu… trả lời sai? Không thể nào!
Nhưng nghĩ lại, cô cũng dần hiểu ra. Trước khi tham gia chương trình, bên Trang Nghiêu cũng đã có người đến trò chuyện với cô về sở thích và thói quen, hôm nay coi như đoán trúng được khoảng năm sáu câu.
Nhưng hình như… món ăn mà cô ghét nhất, lại chưa từng nhắc tới với ai thì phải…
Cái quái gì vậy trời! Chẳng phải là studio chuyên nghiệp sao? Một câu hỏi đơn giản thế này mà cũng không đoán được sao?!
Vì bên ngoài trả lời sai, nên người ở trong phòng, tức là Thịnh Dĩ, phải chờ đối phương chịu phạt xong mới được ra ngoài.
Dù sao thì người chịu phạt cũng là Giang “đại lưu lượng”, nên Thịnh Dĩ cũng có chút hứng thú, nghiêng tai nghe thử xem chương trình “trừng phạt” kiểu gì.
Vì chỉ sai một câu duy nhất, nên hình phạt của Giang Liễm Chu rất đơn giản: Chống đẩy mười cái.
Thịnh Dĩ: “…”
Đây gọi là hình phạt sao? Với cái người năng lượng dư thừa như cậu ta, bắt làm mười ngày mười đêm có khi còn chưa thấy mệt ấy chứ.
Cô ngáp dài một cái, ngáp đến nửa chừng thì… “Cạch”, cửa phòng bật mở.
Lúc này Thịnh Dĩ vẫn đang ngáp dở, đôi mắt hơi lim dim, đuôi mắt còn vương giọt lệ vì thiếu ngủ, cả người như vừa tỉnh từ giấc mơ, mơ hồ chưa hoàn hồn.
Còn Giang Liễm Chu thì đứng trước cửa. Áo sơ mi tay xắn nhẹ, cổ áo cũng cởi hai cúc, ánh mắt đào hoa khẽ nhướng, trên mặt mang theo vài phần thản nhiên thong dong.
Anh khẽ cúi đầu, nhìn về phía cô. Thịnh Dĩ còn chưa ngáp xong, nhưng chẳng hiểu sao bỗng khựng lại giữa chừng.
Không ai mở lời, hai người lặng lẽ đối mặt. Một lúc lâu sau, Giang Liễm Chu chìa tay về phía cô.
Lòng bàn tay mở ra, vững vàng, ánh mắt vẫn không rời cô lấy một giây. Thịnh Dĩ hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ chần chừ một thoáng, rồi vẫn đưa tay phải đặt vào lòng bàn tay anh.
Bàn tay của Giang Liễm Chu ấm hơn cô nhiều. Trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh nhạt bên ngoài. Suy nghĩ ấy chỉ thoáng lóe lên trong đầu Thịnh Dĩ.
Ngay sau đó, một lực kéo mạnh mẽ truyền tới. Cô không đề phòng, đành thuận theo lực kéo mà bước về phía trước.
Chỉ lảo đảo một chút, rồi rơi gọn vào vòng tay ấm áp trước mặt, nơi có một mùi hương rất quen thuộc.
Giống như thứ tình cảm bạn học cũ dành cho nhau, người đàn ông ấy khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô. Giọng nói xưa nay vẫn mang chút lạnh lùng ấy, lần này lại ẩn giấu một ít cảm xúc…
Nếu không để ý kỹ, có thể sẽ bỏ qua mất một chút hoài niệm, một chút ý cười thoáng qua. Thịnh Dĩ biết, Giang Liễm Chu đang nói theo kịch bản.
Nhưng… Anh nói: “Thịnh Dĩ, lâu rồi không gặp.”