Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 14: Kẹo Trái Cây Cứng
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[A a a a các bạn ơi sao thế này, sao tự nhiên tôi lại rơi nước mắt rồi.]
[Không hiểu sao lại thấy bùi ngùi quá… tự nhiên nhớ đứa bạn cùng bàn hồi cấp ba của tôi ghê. Lâu quá không gặp, chẳng biết giờ nó sống thế nào.]
[Lại bị “ăn đường” một cách đầy vi diệu, chênh lệch chiều cao quá hoàn hảo, hai người đứng cạnh nhau đúng là… visual đỉnh chồng visual đỉnh!]
[Á nhưng mà tiếc ghê, không ngờ lại sai ở câu cuối, suýt chút nữa thì được nhất rồi.]
……
Trái ngược hoàn toàn với sự ngọt ngào rõ rệt của cặp đôi Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân, mối tương tác giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ lại mang một vẻ rất… kỳ lạ.
Bạn không thể nói rõ giữa họ từng có mối quan hệ như thế nào hồi còn đi học, cũng không biết mấy năm nay mỗi người sống ra sao, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng một điều…
Giữa họ là thứ tình cảm lưng chừng khó gọi tên, thân hơn bạn bè nhưng chẳng thể gọi là người xa lạ.
Dù chỉ là một cái ôm mang tình cảm bạn học cũ, nhưng Giang Liễm Chu ôm rất nhẹ, đến mức khi Thịnh Dĩ còn chưa kịp phản ứng thì anh đã buông tay.
Thịnh Dĩ âm thầm cảm thán, cho dù biết rõ đây là “theo kịch bản”, nhưng năng lực diễn xuất của đại minh tinh này thật sự quá xuất sắc.
Quả nhiên là idol lấn sân diễn xuất, đóng phim điện ảnh hay truyền hình đều có thể càn quét mọi giải thưởng, đúng là không thể đùa được.
Kịch bản ban đầu chương trình đưa cho cô cũng chẳng giới hạn gì nhiều, phần “Giang Liễm Chu thầm mến bạn học cũ” cũng không bắt buộc phải hé lộ ngay, thế nên Thịnh Dĩ hoàn toàn chẳng buồn diễn theo kịch bản.
Cô nhếch môi, liếc mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới: “Ừm, đúng là lâu rồi không gặp. Bạn cùng bàn của tôi, cậu vẫn luôn…”
Giang Liễm Chu hơi nhướn mày. Dòng bình luận lập tức bùng nổ với hàng loạt phỏng đoán:
[Đẹp trai]、[Cao ráo]、[Đẹp trai]、[Đỉnh của chóp]、[Đẹp trai]……
Thịnh Dĩ: “……Vẫn luôn rất đam mê chống đẩy nhỉ.”
Giang Liễm Chu: “……”
Khán giả: “……”
[Trời ơi tại sao tại sao! Thịnh Dĩ, nước mắt tôi rơi vì hai người, giờ cậu định trả lại thế nào đây hả!]
[Trời đất cái câu “rất thích chống đẩy” này rõ ràng đang đá đểu vụ anh trả lời sai câu cuối đúng không =))]
[Ơ khoan, mỗi mình tôi nhận ra chi tiết này à? Anh Chu thời cấp ba cũng thích chống đẩy lắm sao?! Trời ơi hình ảnh anh Giang chống đẩy hồi học sinh đang ám ảnh tôi nè hú hú hú]
……
Giang Liễm Chu hơi nghẹn lời, còn chưa kịp nói gì thì Thịnh Dĩ đã hỏi tiếp: “Thế lúc nãy cậu trả lời là món gì?”
Giang Liễm Chu hơi khựng lại, một tay đút túi quần, vẻ mặt vẫn hờ hững, giọng nhàn nhạt: “Hỏi làm gì?”
Thịnh Dĩ cười khẽ: “Xem cậu hiểu lầm bố… à không, hiểu lầm tôi tới mức nào thôi mà.”
“Vớ vẩn.” Anh làm vẻ không muốn đáp lại.
Thịnh Dĩ: “……”
Trong lòng cô thầm nhủ, giả sử người ta không biết kịch bản, thì nhìn cách Giang Liễm Chu cư xử thế này, ai mà tin nổi cậu ta đang… thầm mến mình cơ chứ?
Vì đã “gặp lại bạn cũ” rồi, tiếp theo dĩ nhiên là đến phần ăn sáng đàng hoàng, rồi thông báo nhiệm vụ kế tiếp.
Lúc này, một nhân viên hậu trường bước tới, ra hiệu bảo hai người đi theo anh ta về phía trước.
Thịnh Dĩ đã đói tới mức muốn… nuốt chửng cả ê-kíp sản xuất, chỉ còn chút khí chất “Bking” cuối cùng mới giúp cô giữ được vẻ điềm tĩnh bên ngoài. Lúc này, cô gần như không chờ nổi nữa, lập tức định theo đoàn người bước đi.
Hăng hái hơn cả lúc nãy trả lời câu hỏi luôn ấy chứ.
“Thịnh Dĩ.”
Khi đi ngang qua Giang Liễm Chu, giọng nam trầm thấp đột nhiên gọi khẽ khiến cô quay đầu lại, có hơi nghi hoặc.
Anh không nhìn cô, chỉ rút bàn tay đang đút trong túi ra, nhàn nhạt nói: “Đưa tay đây.”
Thịnh Dĩ phản xạ tự nhiên mà đưa tay ra, lòng bàn tay mở rộng. Giây tiếp theo, một thứ gì đó cứng cứng, được bọc trong lớp vỏ nilon được đặt vào lòng tay cô.
Cô thuận tay nắm lại thành nắm đấm. Giang Liễm Chu vẫn giữ nguyên vẻ thờ ơ như không có chuyện gì lớn, giống như chỉ tùy tiện đưa cô một món đồ, chẳng nói thêm lời nào, liền ung dung lướt qua cô rồi bước đi.
Thịnh Dĩ nhìn theo bóng lưng người đàn ông là đỉnh lưu kia, cúi đầu mở tay ra. Là một viên kẹo trái cây cứng, nhìn còn có vẻ… hơi rẻ tiền.
——
Bữa sáng mà ê-kíp chương trình chuẩn bị thật sự rất thịnh soạn.
Cái danh “mạnh vì gạo, bạo vì tiền” hoàn toàn không nói ngoa, đến khẩu vị của từng khách mời cũng được chăm chút chu đáo, đủ cả món ăn sáng kiểu Trung Quốc lẫn kiểu phương Tây.
Trên chiếc bàn dài được bày đầy các món ngon: Tiểu long bao, bánh bao chiên, quẩy, bánh chẻo chiên, cháo trắng, sữa đậu nành; sandwich, cơm nắm, ngũ cốc, sữa tươi…
Ống kính lia một vòng, livestream lập tức bùng nổ một làn sóng “xuýt xoa”.
[Tôi đói chết mất! Vốn dĩ đang nằm vui vẻ xem livestream, giờ bật dậy đặt đồ ăn ngay trong nước mắt.]
[Đây rốt cuộc là chương trình gì vậy trời! Bắt một đứa bụng đói cồn cào như tôi xem mukbang, các người có lương tâm không!!!]
[Chỉ mình tôi là còn bấn loạn chuyện vừa rồi anh Giang nói gì với Thịnh Dĩ thôi đúng không? Hu hu, sao có thể né mic được chứ, tôi sắp phát điên lên rồi á…]
……
Thịnh Dĩ cảm thấy đường huyết mình đã lên lại, không còn chóng mặt nữa, giờ nhìn một bàn đầy đồ ăn thế này, tâm trạng bỗng dưng tươi rói.
…Lần đầu tiên cảm thấy đi ghi hình chương trình hình như cũng không tệ lắm. Đây là lần đầu tiên cả tám người có mặt đông đủ, ngồi quây quần lại với nhau.
Phải công nhận, ê-kíp chương trình đúng là rất biết chọn người, bốn nghệ sĩ thì miễn bàn, còn bốn người “bình thường” kia cũng đều rất có sức hút.
Nhưng Thịnh Dĩ cũng chẳng quá ngạc nhiên, dù gì ngoài cô ra, mấy người kia cũng không hẳn là “người bình thường vô danh”.
Một rổ trai xinh gái đẹp ngồi cùng một bàn, nhìn đâu cũng thấy “nhan sắc cực phẩm”.
[Thế giới này có quá nhiều người đẹp, sao lại không thể tính cả tôi vào hả trời?]
[Đừng đùa nữa, bốn bạn cùng bàn “người bình thường”, toàn bộ đều có thể debut được rồi đấy!]
[Hahaha bạn phía trên đúng là quá ngây thơ rồi đấy! Thật sự nghĩ mọi người đến đây để ôn lại tình bạn học cũ sao? Rõ ràng là muốn nhân cơ hội này mà ra mắt còn gì!]
……
Nam một hàng, nữ một hàng, từng cặp bạn cùng bàn ngồi đối diện nhau.
Mọi người lần lượt giới thiệu bản thân, các bạn “bình thường” thì còn phải nói thêm về nghề nghiệp, sở thích…
Thịnh Dĩ trong đầu chỉ toàn là… bữa sáng, cho nên mãi đến cuối cùng mới tới lượt cô giới thiệu bản thân.
Đại tỷ “Bking” Thịnh Dĩ vẫn bình thản như mọi khi, không có chút nào căng thẳng khi ngồi giữa một đám nghệ sĩ. Cô cố gắng rời mắt khỏi viên há cảo trong veo lấp lánh trước mặt, bình thản mở lời: “Chào mọi người, mình là Thịnh Dĩ, là bạn cùng bàn của Giang Liễm Chu.”
Cô ngừng một nhịp, rồi theo đúng khuôn mẫu mọi người nãy giờ mà nói tiếp: “Học Đại học ở Minh Tuyền, ngành Khoa học Máy tính, hiện tại đã tốt nghiệp rồi. Nghề nghiệp hiện tại là…”
Thịnh Dĩ vô cùng thành thật: “Tự do.”
Ồ, tất cả mọi người lập tức hiểu ngay. Làm nghề tự do, nói trắng ra thì chẳng phải là… thất nghiệp sao?
Nhưng nhìn lại gương mặt này của Thịnh Dĩ, ai nấy lại thấy… cũng không có gì lạ cả.
Ngồi bên tay phải của cô là bạn cùng bàn của Tống Viêm, chính là Doãn Song, một hot girl chuyên sản xuất video trên các nền tảng mạng xã hội, sở hữu hàng triệu người theo dõi, lượt xem và lượt thích đều cực khủng.
Giờ phút này, Doãn Song nhiệt tình nắm lấy tay Thịnh Dĩ, vui vẻ nói: “Nghề tự do thích thật đó! Mình cũng ở Minh Tuyền nè, lần sau cho mình rủ bạn quay video chung được không?”
Thịnh Dĩ ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: “Thỉnh thoảng quay một cái cũng được.”
Nói xong, cô còn vô cùng công tâm mà nhận xét thêm: “Dù sao thì… gương mặt xinh đẹp thế này nên xuất hiện nhiều hơn, coi như tích đức cho thiên hạ.”
Doãn Song: “……”
Doãn Song: “???”
Cả bàn ngẩng đầu lên nhìn Thịnh Dĩ, lại liếc qua Giang Liễm Chu ngồi đối diện cô, rồi quay lại nhìn Thịnh Dĩ.
Khoan đã, chị đẹp này nãy giờ nhìn như kiểu yên tĩnh ít nói, sao mà vừa mở miệng đã bẻ lái gắt vậy trời?!
Giang Liễm Chu thì ngồi nghiêng về phía sau, tựa vào ghế như không có việc gì, cả người mang theo phong thái lười biếng chẳng giống ai.
Anh như thể chẳng nhận ra ánh mắt của mọi người, suy nghĩ hai giây rồi nhàn nhạt lên tiếng: “Cũng đúng.”
Mọi người: “?”
Giang Liễm Chu: “Tôi cũng nên đăng vài tấm selfie, cho xứng đáng với cái mặt này.”
Mọi người: “???”
Còn trong livestream, khi cả màn hình ngập tràn những dấu hỏi chấm to đùng thì chỉ có một nhóm người duy nhất hò hét điên cuồng.
Fan của Giang Liễm Chu:
[Ối zời ơi chị Thịnh ơi em yêu chị, chị đúng là Bồ Tát giáng trần đó màaaaa!!!]
[Selfie! Selfie! Huhu đúng rồi Giang ca, không đăng ảnh tự sướng chính là lãng phí tài nguyên quốc gia đấy anh biết không!!]
[Lúc trước còn đang ghen tị xanh mắt, bây giờ chỉ muốn cảm ơn Thịnh Dĩ!]
……
Không khí trong nhà ăn rơi vào một khoảng im lặng đầy khó xử, hiển nhiên là mọi người đều… không biết nên tiếp lời cặp bạn cùng bàn này thế nào.
Nhưng bỗng nhiên, ai nấy đều hiểu ra vì sao Thịnh Dĩ lại có thể làm bạn cùng bàn với Giang đại đỉnh lưu lâu đến thế…
Mãi đến khi tiếng loa vang lên, nhắc nhở mọi người có thể bắt đầu dùng bữa, Tống Viêm mới là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu bằng một nụ cười: “Phải đó phải đó, tôi sắp đói chết rồi. Mọi người ăn sáng thôi nào.”
Tuy tám người vẫn chưa thân quen gì mấy, nhưng nói chung, bữa sáng này vẫn diễn ra trong không khí khá thoải mái.
Mọi người trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng khen ngợi nhau vài câu, rồi kể lại chuyện cũ, cuối cùng không quên tấm tắc khen ngon các món ăn trên bàn. Cả nhà ăn toát lên vẻ hòa hợp, ấm cúng.
Chỉ là… dường như ai cũng có chút vô thức tránh nhắc tới Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ khi nói chuyện.
… Vì tim ai mà chẳng yếu ớt.
Thịnh Dĩ thì ngược lại, vô cùng ung dung tự tại. Lúc không bị ai gọi tên thì chỉ chăm chú ăn sáng, hoàn toàn tận hưởng cuộc sống.
Chỉ đến khi vô tình lại chạm khuỷu tay với Tiết Thanh Phù đang ngồi bên trái, cô mới ngừng một nhịp, rồi nhẹ giọng xin lỗi: “Ngại quá.”
Tiết Thanh Phù tính cách ôn hòa, chẳng để bụng gì, còn hỏi: “Cậu thuận tay trái à?”
Thịnh Dĩ gật đầu.
Cũng đúng là hơi phiền thật, ai cũng thuận tay phải, mà cô đã quá lâu không ăn chung bàn như vậy rồi, nên quên mất chuyện này.
Lúc trước thời còn đi học, thi thoảng cô với Giang Liễm Chu có đi ăn chung nhóm, mà lần nào anh cũng ngồi bên phải cô, lần nào cũng va tay vào nhau.
Cái người đó còn kiêu ngạo nói: “Đụng được tay tôi, coi như cậu có phúc đấy.”
Thịnh Dĩ khi đó: “? Vậy phúc đó có thể quy ra tiền mặt không?”
……
Khi mọi người vừa mới buông đũa, còn đang thảnh thơi cảm thán “cuộc sống đúng là tươi đẹp”, thì tiếng loa phát thanh lại vang lên: “Được rồi, hiện tại các vị khách mời đã ăn uống no nê. Bây giờ sẽ tuyên bố nhiệm vụ tiếp theo. Chủ đề của kỳ này là ‘Lễ hội âm nhạc đảo hè’, nhưng hiện tại… lễ hội vẫn đang thiếu khán giả. Các vị cần chia nhóm, cùng nhau đi bán vé để mời khán giả đến tham dự lễ hội.”
Mọi người: “……”
Thịnh Dĩ im lặng, sau đó liếc Giang Liễm Chu một cái. Lại liếc thêm cái nữa.
Giang Liễm Chu nhướng mày, giọng điệu lành lạnh như thể đang chế giễu: “Sao, thấy anh đẹp trai quá nên sợ gây chú ý à?”
“……”
Thịnh Dĩ chẳng buồn đáp lời cái tên tự luyến này, chỉ thản nhiên nói: “Tôi chỉ đang nghĩ… cái vụ bán vé này chắc cậu rành lắm ha.”
Dù sao thì… buôn bán vé chợ đen mà.
Giang Liễm Chu: “……”
Giang Liễm Chu: “???”
Anh bật cười khẽ một tiếng: “Còn phải xem có vị khách nào chịu chi tiền như Thịnh tiểu thư hay không đã.”
Trong phòng livestream.
[A a a rốt cuộc là đang nói cái gì vậy, sao tớ nghe kiểu như hiểu mà không hiểu thế!!!]
[Tiếng nhỏ quá rồi đó, cầu xin hai vị đừng xem bọn tôi như người ngoài nữa có được không?!]
[Cầu xin góc máy chính! Cầu xin góc máy chính cho hai người đó!]
……
Khi tất cả khách mời đều tụ họp, góc quay chính của livestream sẽ chỉ hiển thị toàn cảnh để tránh gây rối mắt.
Còn những góc máy cá nhân vẫn được quay tiếp, nhưng chỉ phát lại khi chương trình được biên tập và đưa lên mạng sau.
Mà lúc này, góc chính đang quay toàn cảnh nên Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ nói gì, livestream không nghe rõ được, khiến khán giả nhìn mà gãi đầu gãi tai, sốt ruột muốn chết mà cũng chẳng nghe được gì.
Ngay khi ấy, tiếng phát thanh lại vang lên: “Ở vòng thi vừa rồi, phần thi trả lời câu hỏi ăn ý, cặp Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân giành được hạng nhất, cặp Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ về hạng nhì, cặp Tiết Thanh Phù và Du Thâm đứng thứ ba, còn Tống Viêm và Doãn Song xếp cuối cùng.”
Mọi người đều ngơ người. Dù gì thì cũng ăn sáng xong xuôi rồi, ai nấy đều cho rằng phần thi đầu tiên đã kết thúc, giờ sao lại bất ngờ công bố thứ hạng?
“Chúng ta sẽ phải rời đảo để đi bán vé lễ hội âm nhạc, và phương tiện di chuyển lần này…sẽ dựa trên thứ hạng vừa rồi để quyết định. Nhóm đứng đầu sẽ được ngồi trực thăng, nhóm hạng nhì sẽ đi cano, còn nhóm hạng ba và bốn… thuyền đánh cá.”
“Giờ, mọi người có thể ra ngoài. Chúc cả ngày suôn sẻ!”
Tập thể khách mời: “……”
WTF. Tại sao cái điều quan trọng thế này lại không nói từ đầu?!
Giang Liễm Chu ánh mắt lóe lên vẻ suy tư, sau đó lười biếng giơ tay lên. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
Vị đại minh tinh ấy nhàn nhạt hỏi: “Cho hỏi… nếu tự lái thì có thưởng thêm gì không?”