Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 8: Lưng còn đau không?
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu nói lúc nãy, khi cậu nhân viên rời đi thì nhiệt độ không khí ở đó vẫn đang ở mức -10℃, còn lúc Thịnh Dĩ cố gắng làm hòa thì mới hơi nhích lên tới 0℃, sắp chạm ngưỡng tan băng, thì…
Với một câu nói kia của Bối Lôi, nhiệt độ tụt thẳng xuống… -100℃.
Thịnh Dĩ lạnh run cả người, suýt nữa hắt hơi ngay tại chỗ. Giang Liễm Chu liếc cô một cái, ánh mắt nửa cười nửa không, nhếch mép hỏi: “Thì ra cô nghĩ về tôi kiểu đó à?”
Thịnh Dĩ cạn lời, một lúc lâu mới cố tỏ vẻ chuyện đó chẳng đáng gì, nhẹ nhàng nói: “Người say thì nói năng linh tinh, anh để bụng làm gì?”
Cô suy nghĩ kỹ hơn, không đợi Giang Liễm Chu phản ứng đã nhanh chóng đội ngay cho anh cái mũ khen ngợi: “Giang đại minh tinh mà, rộng lượng thế cơ mà, chắc chắn sẽ không chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt này đúng không?”
Thực tế chứng minh rằng: Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, có những người, bản tính đã ăn sâu vào máu đúng là chẳng hề thay đổi.
Hồi cấp ba cũng vậy, Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu đôi lúc có xích mích. Nhưng không sao cả.
Chỉ cần cô ra tay trước, chiếm thượng phong, dùng lời lẽ thuyết phục đối phương, sau đó khen Giang Liễm Chu vài câu là xong.
Cuối cùng thì sao ư? Giang Liễm Chu luôn nghe theo cô răm rắp! Công thức thành công đã được kiểm chứng nhiều lần.
Ví dụ như:
“Đồng bàn thân yêu nhất định sẽ không làm thế đâu đúng không?”
“Anh Chu tốt tính thế cơ mà, sao lại…?”
“Mọi người đều nói anh Chu khó ở, tôi thấy đâu phải, toàn là người ta vu khống thôi!”
…Chiêu này không bao giờ thất bại.
Quả nhiên.
Giang Liễm Chu nhìn cô mấy giây, rồi mới thờ ơ thu lại ánh mắt, một tay gác lên vô lăng.
“Lên xe đi.”
Thịnh Dĩ vừa thở phào một hơi, vừa cười thầm trong lòng. Bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cực kỳ ra dáng đại tiểu thư lạnh lùng, nhẹ nhàng bước lên xe như thể mình mới là người được mời.
Xe khởi động lại. Có lẽ vì lần này không cần gấp gáp đi đón người, Giang Liễm Chu lái chậm hẳn lại.
Con phố bar bên ngoài ánh đèn mờ ảo, rực rỡ sắc màu, đầy ắp những nam thanh nữ tú ra đường vui chơi đón năm mới.
Còn hai người họ, chỉ lặng lẽ ngồi trong xe, chầm chậm di chuyển, không khí tĩnh mịch đến lạ thường. So với cảnh náo nhiệt ngoài kia, quả thật đối lập đến buồn cười.
Thịnh Dĩ nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, lặng lẽ thầm than thở về đêm giao thừa của mình. Người ta thì đang vui vẻ đón năm mới bên người yêu, còn cô thì sao?
Trước tiên là vội vã làm việc đến nửa đêm để hoàn thành đơn hàng, sau đó đêm đông giá rét lại phải nhờ vả tên bạn học cũ hễ mở miệng là cãi nhau để đến quán bar, rồi còn bị cô bạn thân đâm một nhát chí mạng…
Giờ đây lại đang phải ngồi chịu trận trong bầu không khí còn lạnh hơn tủ đông.
A… Cô đã làm nên tội tình gì chứ?
Ngoài dự đoán, giữa bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ, Giang Liễm Chu lại là người mở lời trước. Giọng anh rất bình thản, như thể chỉ đang tiện miệng hỏi chuyện.
“Vì sao cô từ chối ghi hình show truyền hình vậy?”
Thịnh Dĩ ngớ người ra, cô hoàn toàn không ngờ Giang Liễm Chu lại nhắc đến chuyện này ngay lúc này.
Từ khi nhận được lời mời đến giờ, Giang Liễm Chu và cả Trang Nghiêu đều có vô số cơ hội để nhắn tin hay nói thẳng với cô về chuyện đó. Thậm chí cô và Giang Liễm Chu còn có vài lần ở riêng với nhau. Nhưng anh chưa từng nhắc đến dù chỉ một lần, cứ như thể người đề nghị cô đi quay show cặp đôi vốn chẳng phải là anh vậy.
Thịnh Dĩ im lặng một chút, rồi vẫn quyết định nói thật: “Tôi đâu phải là người bạn cùng bàn duy nhất của anh. Mà nếu ghi hình xong, cuộc sống bình yên của tôi cũng sẽ tiêu tan luôn đấy!”
“Chỉ vậy thôi à?” Giang Liễm Chu nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái.
“Cũng không hẳn.” Hiếm khi đã mở lời được về chủ đề này, Thịnh Dĩ cũng muốn thẳng thắn với anh: “Mấy năm nay chúng ta đâu còn gặp nhau. Giang Liễm Chu, anh thử đặt mình vào vị trí của tôi xem, nếu một ngày nào đó tôi đột nhiên nhắn cho anh, bảo… đi ghép cặp đôi trên truyền hình với tôi, anh sẽ đồng ý à?”
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy vô lý rồi. Nói thật ra thì, nếu ngay từ đầu Giang Liễm Chu là người liên hệ thì chưa chắc cô đã từ chối.
Dù sao hồi còn học chung, quan hệ của họ cũng khá thân thiết. Nhưng chuyện xảy ra quá đột ngột, đến mức cô lúc đó còn tưởng Trần Hồng Tài đang… trêu chọc mình.
Giang Liễm Chu đáp, giọng uể oải như thể chẳng để tâm: “Chắc là sẽ đồng ý.”
Thịnh Dĩ: “?”
Anh lừa ai thế?
Giang đại minh tinh bắt đầu tự khen mình mà chẳng hề ngại ngùng: “Fan tôi khen tôi vừa đẹp vừa tốt, không phải không có lý do.”
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu nhún vai: “A, lại tự mình cảm động vì mình rồi.”
Nhưng không hiểu sao, Thịnh Dĩ cứ có cảm giác, lời Giang Liễm Chu nói cứ như ẩn chứa đủ loại ý so sánh ngầm, như thể đang trách cô không có chút tình nghĩa bạn bè nào, đến chuyện nhỏ như vậy cũng không chịu giúp một tay.
Ngay lúc ấy, từ ghế sau, Bối Lôi lại đột nhiên cười khanh khách, không biết là đang mơ thấy gì, chỉ biết là bắt đầu lầm bầm: “Á à, cặp đôi! Cặp đôi của tôi mau đến với nhau đi! Mau cùng nhau lên show truyền hình đi!”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô bắt đầu nhìn trái nhìn phải, nghiêm túc suy nghĩ xem có thể kiếm đâu ra cuộn băng dính để dán miệng Bối Lôi lại. Rõ ràng Bối Lôi đang nhắc đến Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân kia mà.
Nhưng trong tình huống khó xử thế này, Thịnh Dĩ chẳng hiểu sao chỉ cảm thấy có chút… sụp đổ.
Giang Liễm Chu chợt bật cười khe khẽ một tiếng.
Trong ánh mắt hơi mông lung của Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu khẽ gật đầu vẻ “à, thì ra là vậy”, giọng điệu như thể đang thông cảm: “Thì ra cô lo cái này à?”
Chưa kịp để Thịnh Dĩ phản ứng, Giang Liễm Chu đã ra vẻ an ủi, như thể đang cố dỗ dành cô yên tâm vậy: “Đừng bận tâm quá, quay xong chương trình là tách cặp đôi, cũng chẳng làm phiền đến cuộc sống của cô đâu.”
Thịnh Dĩ: “…”
Nếu như lời của Giang Liễm Chu còn miễn cưỡng gọi là “tử tế”, thì cái vẻ mặt kia… thật sự khiến Thịnh Dĩ chỉ muốn đấm anh một cú cho hả giận.
Nếu đây là game online, giờ này Thịnh lão đại chắc đã lặng lẽ bật chế độ PK, chuẩn bị truy sát rồi.
Trên mặt Giang Liễm Chu như viết rõ ràng mấy chữ: “Tôi chỉ muốn lợi dụng cô để tạo cặp đôi thôi, ai ngờ cô còn mơ tưởng chiếm được chút lợi lộc gì từ tôi à?”
Thịnh Dĩ thỉnh thoảng cũng hay hồi tưởng về Giang Liễm Chu thời trung học, rồi lại nhìn về “phiên bản hiện tại” trước mắt.
Và lần nào cũng chỉ có thể thở dài cảm thán: Sự thật chứng minh, con người quả nhiên không thể được khen ngợi mỗi ngày, khen nhiều quá, một kẻ vốn đã tự luyến, sẽ biến thành… thế này đây.
Cô khẽ giật khóe môi, cố gắng lướt qua cái đề tài “cặp đôi”, chuyển sang chuyện thực tế hơn: “Muốn tạo cặp đôi cũng phải tìm người chuyên nghiệp chứ? Tôi chưa từng học diễn xuất, anh bảo tôi tạo kiểu gì? Có kịch bản không?”
“Cái đó cô khỏi lo.” Giang Liễm Chu mặt mày lười nhác, không nhìn rõ biểu cảm, “Kịch bản có rồi, phần của cô siêu dễ, thậm chí không cần diễn xuất.”
Thịnh Dĩ hơi bất ngờ: “Vậy à? Là kiểu kịch bản gì?”
Giang Liễm Chu nói ngắn gọn dứt khoát: “Tôi thầm mến cô nhiều năm, luôn nhớ mãi không quên. Sau nhiều năm xa cách, gặp lại nhau và… mối tình đơn phương ấy cuối cùng cũng thành sự thật.”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô không biết tại sao, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, cô nghe thấy tiếng “răng rắc” rõ ràng trong lòng mình, tiếng thế giới quan sụp đổ.
Giang Liễm Chu vẫn uể oải bổ sung thêm: “Cô không cần diễn gì cả, vì trong kịch bản này, cô hoàn toàn không biết chuyện, là do khán giả dần dần phát hiện ra tình cảm của tôi dành cho cô.”
Thịnh Dĩ thật sự là… Cạn lời.
Cô ngẫm nghĩ vài giây, rồi dè dặt lên tiếng: “Biên kịch bên anh… sao không lên Tấn Giang viết tiểu thuyết mạng nhỉ?”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ tiếp lời, giọng nghiêm túc như đang thương cảm: “Viết được kịch bản kiểu này, là vì cuộc sống ngoài đời hơi bấp bênh đúng không?”
Giang Liễm Chu khẽ cười khẩy một tiếng, hỏi ngược lại: “Cô thấy giả tạo lắm à?”
“Cũng không quá đâu,” Thịnh Dĩ bình tĩnh đánh giá, “Chỉ là giả tới mức… bay ra ngoài vũ trụ luôn rồi.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh liếc nhìn Thịnh Dĩ, mặt không cảm xúc: “Không muốn quay thì cứ nói thẳng, không cần vòng vo.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô vòng vo chỗ nào chứ? Nhưng nghĩ kỹ lại, dù không nói đến chuyện hai người từng là bạn học thân thiết hồi cấp ba, thì đêm nay… cô cũng thực sự nợ anh một ân tình.
Trong khoảnh khắc đặc biệt này, Giang Liễm Chu chẳng nói chẳng rằng đã chịu lái xe cùng cô đi đón bạn, dù sao cũng là nể tình cũ.
Hơn nữa, lần trước cô cũng thấy rồi, vì chưa thể quyết định được khách mời, đã có vài tin đồn mơ hồ, không rõ ràng về Giang Liễm Chu xuất hiện trên mạng.
Tạm thời chưa ảnh hưởng lớn, nhưng nếu cứ để lâu thì… khó nói. Chẳng phải chỉ là ghi hình một show thôi sao.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Thịnh Dĩ vẫn giữ vẻ bình thản, giả vờ tùy tiện: “Ai nói tôi không đồng ý?”
Cô khẽ nhún vai, dùng lời Giang Liễm Chu nói lúc nãy để trả ngược lại cho anh: “Dù sao tôi cũng xinh đẹp, lại có tâm.”
Chưa kịp đợi Giang Liễm Chu phản ứng, từ hàng ghế sau, Bối Lôi lại trở mình, lầm bầm không rõ, như đang lặp lại một lời tuyên ngôn đầy xúc động: “Gặp lại sau bao năm là mô-típ tớ mê nhất… mau ở bên nhau đi…”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ: “…”
Ai đó làm ơn ngăn cản cô ấy ngay đi.
Giờ phút này đây, Thịnh Dĩ chỉ muốn đặt ngay vé máy bay, tiễn Bối Lôi trở về Hải Thành, mặc kệ sống chết, từ nay mà mình còn quan tâm cô ấy nữa thì mình theo họ Giang!
——-
Cũng chính nhờ câu nói mơ mơ màng màng ấy, không khí trong xe suốt quãng đường về khu Hồ Duyệt Sơn Sắc đều quái lạ một cách khó tả.
Thịnh Dĩ thậm chí còn cảm thấy ánh mắt Giang Liễm Chu nhìn mình… hình như có chút đề phòng?
Tất nhiên, anh đang đề phòng điều gì, cô không biết. Mà cũng chẳng muốn biết.
Chỉ đến khi xe dừng hẳn, Giang Liễm Chu mới hơi buông lỏng vẻ đề phòng, quay sang cô nói: “Mấy hôm tới tôi sẽ bảo người soạn hợp đồng, cô có yêu cầu gì thì cứ nói.”
Anh dừng một chút, giọng lười biếng như thường lệ: “Mặc dù tôi không chắc sẽ đồng ý.”
Thịnh Dĩ: “…”
Đấy, bảo anh ta là đồ “chó” cũng chẳng oan chút nào, đúng không?
“Không cần đâu.”
Dù sao nhận lời cũng chỉ vì giúp bạn cũ và trả nợ ân tình, Thịnh Dĩ vốn chẳng định tính toán thiệt hơn, dứt khoát mở cửa xe, vòng ra sau đỡ Bối Lôi xuống.
Người say thật sự giống như một cục bùn nhão, chẳng còn chút sức lực nào. Mà ngay lúc đó, Giang Liễm Chu lại bỗng nhiên tỏ vẻ lương tâm trỗi dậy, đưa tay ra giúp một tay.
Dù nói gì thì nói, lúc Thịnh Dĩ đỡ được Bối Lôi vào phòng, cả người cô cũng đã đẫm mồ hôi.
Vẽ tranh cả tối, ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ, lúc này vừa đứng thẳng dậy là lập tức phải đấm lưng liên hồi: “Ôi trời ơi, cái eo của tôi sắp gãy rời ra rồi.”
Giang Liễm Chu nghiêng đầu, liếc một cái về phía vòng eo mảnh khảnh, vừa nhìn đã biết không đầy một vòng tay ôm.
Sau đó lập tức dời mắt đi: “Tôi ra phòng khách đợi.”
Thịnh Dĩ gật gật đầu, chẳng để tâm, vừa giúp Bối Lôi cởi áo khoác vừa kéo chăn đắp cho, tiện chân… khẽ đá bạn một cái.
Đúng lúc đang bận rộn, cô chợt nghe thấy điện thoại, cái vừa nãy cô tùy tiện ném ở phòng khách, reo lên.
Thịnh Dĩ liền cất giọng gọi vọng ra: “Anh Chu, giúp tôi nghe điện thoại với.”
Cách sai khiến người khác đúng là ngày càng thành thạo.
Giang Liễm Chu khẽ “chậc” một tiếng, mặt rõ ràng tỏ vẻ không vui, nhưng tay chân lại nhanh nhẹn.
Anh nhấc máy, giọng khàn khàn uể oải: “Alo?”
“Chào cô Vọng Cửu, xin lỗi đã làm phiền…”
Đầu dây bên kia hình như nhận ra có gì đó không ổn, im lặng vài giây rồi cẩn thận hỏi dò: “…Cô Vọng Cửu?”
“Cô ấy đang dọn chăn màn, có gì thì cứ nói với tôi.” Giang Liễm Chu tiện tay uống một ngụm nước, giọng nói khàn khàn như thể chưa tỉnh ngủ.
…Đang dọn chăn màn vào giờ này á?
Người bên kia càng lúc càng cảm thấy có điều bất thường, cười gượng hai tiếng: “À… thật ngại quá, muộn thế này còn gọi, là có chút việc gấp… không biết cô Vọng Cửu có thể nghe máy một lát được không?”
Trong khi vẫn đang giằng co giữa việc có nên cúp máy hay không, Tiểu Vương còn đang thầm mắng chính mình. Muộn thế này còn làm phiền người ta, đúng là chẳng phải người.
Người ta thì làm việc đâu ra đấy, yêu đương chắc cũng đâu ra đấy. Nhìn lại mình, công việc thì làm không xong, đàn ông cũng chẳng có… thật bi thương làm sao.
Nhưng ngay lúc đó, cô đột nhiên nghe thấy một giọng nữ quen thuộc vang lên bên tai, chính là giọng của Vọng Cửu: “Giang Liễm Chu? Ai gọi thế?”
Tiểu Vương: “…”
Cô lập tức rời điện thoại khỏi tai, từ từ… nhìn lại màn hình một lượt. Mình… mình không bấm nhầm số đấy chứ? Hay là thức khuya quá hóa mụ mị rồi?
Chẳng phải mình gọi cho họa sĩ Vọng Cửu sao? Sao nghe như gọi trúng… sếp mình vậy?
Chuyện đáng sợ hơn là giờ nghe kỹ lại giọng nam khàn khàn bên kia, đúng thật là giống ông chủ mình đến phát hoảng…
Còn hỏi câu…
“Dọn xong chưa? Lưng còn đau không?”
Tiểu Vương… lặng lẽ gác máy, không nói thêm một lời nào.