Vẫn Cứ Thích Em
Chụp Ảnh Tạo Hình
Vẫn Cứ Thích Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
…Những lúc không “đấu khẩu”, quả thật khiến người ta cảm thấy… không quen chút nào.
Tận đến khi ngồi trong studio trang điểm chuẩn bị tạo hình, Thịnh Dĩ vẫn còn đang âm thầm cảm thán. Cãi vã qua lại đã thành quen, giờ đột nhiên được vị đại minh tinh kia đối xử dịu dàng một chút, đến cả Thịnh Dĩ, nữ vương băng giá bất động như núi, cũng thoáng chút lúng túng, không biết phải phản ứng ra sao.
Buổi chụp ảnh tạo hình bắt đầu từ ảnh cá nhân từng người, sau đó mới chụp ảnh cặp. Trước đây Thịnh Dĩ đã biết Giang Liễm Chu nổi tiếng, fan đông, tác phẩm cũng hot, nhưng đây là lần đầu tiên cô tận mắt thấy chương trình ưu ái anh đến nhường nào.
Hai người vừa bước xuống xe, đã có nhân viên chạy ra đón, miệng không ngừng “Anh Giang”, cung kính chu đáo, trà nước đầy đủ, đưa thẳng vào phòng trang điểm riêng.
Tổ chương trình đúng là rất biết cách cư xử, dù cung kính với Giang Liễm Chu là thế, nhưng cũng không hề xem nhẹ Thịnh Dĩ, còn sắp xếp cho cô một chuyên viên trang điểm rất có tiếng trong ngành.
Đàn ông trang điểm nhanh hơn nhiều, bên Thịnh Dĩ còn đang thoa kem nền thì bên Giang Liễm Chu đã vào studio bắt đầu chụp hình.
Chuyên viên trang điểm vừa làm việc tỉ mỉ vừa vui vẻ trò chuyện: “Da cô đẹp thật đấy, có livestream ở đâu không? Cho tôi theo dõi với, tôi thích ngắm người đẹp cho thư thái tinh thần.”
“Không có.” Thịnh Dĩ, vốn đã quen được khen ngợi, bình thản đáp lời với chút khí chất cao ngạo: “Chỉ là người bình thường thôi.”
Chuyên viên trang điểm lần này thật sự kinh ngạc. Cô đã từng làm đẹp cho không ít nghệ sĩ nổi tiếng trong giới, có người tẩy trang xong cũng chỉ là người bình thường.
Nhưng nhìn kỹ Thịnh Dĩ, dù có khách quan đến mấy, cô cũng thấy nhan sắc này… không hề thua kém bất kỳ nữ minh tinh nào thường được truyền thông tung hô là “mỹ nhân”.
Cô không nhịn được bật cười: “Cô đùa tôi đấy à? Gương mặt, vóc dáng thế này mà không lấy ngoại hình ra kiếm cơm thì đúng là phụ lòng ơn trời ban tặng. Mà nghĩ cho kỹ, làm nghề này mới là dễ kiếm tiền nhất chứ gì.”
Thịnh Dĩ vẫn rất điềm đạm, giọng nói đầy khí thế của một người xem tiền bạc như cỏ rác: “Nhà tôi không thiếu tiền, không cần tôi phải ra ngoài kiếm.”
Chuyên viên trang điểm: “…”
Tự nhiên muốn… đấm cho ai đó một cái ghê gớm.
Cố giữ lại chút lý trí cuối cùng, cô vội vàng chuyển đề tài: “Cô và Giang Liễm Chu là bạn cùng bàn thời cấp ba à? Vậy chắc quê cô toàn người đẹp nhỉ, đúng gu tôi hết.”
Thịnh Dĩ vẫn lãnh đạm như cũ: “Không đâu, chỉ có mỗi bọn tôi là đẹp thôi.”
Chuyên viên trang điểm: “…”
Những nhân viên xung quanh cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy một người vốn nổi tiếng trong giới vì vừa giỏi tay nghề vừa nói chuyện không ngừng, bỗng nhiên im bặt như bị khóa miệng lại, tốc độ tay thì tăng vùn vụt.
Kết quả là bên Giang Liễm Chu còn chưa chụp xong, Thịnh Dĩ bên này đã trang điểm và tạo hình xong hết rồi…
Chụp tạo hình lần này có nhiều chủ đề khác nhau, mỗi cặp khách mời sẽ chụp hai bộ tạo hình.
Một bộ đồng phục học sinh là tạo hình chung bắt buộc.
Còn bộ còn lại thì mỗi nhóm một kiểu: Có cặp chụp áo dài cách tân – sườn xám, có cặp theo phong cách Hán phục cổ trang, có nhóm mặc đồng phục công sở…
Còn Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, lại là bộ đôi: vest đen và váy cưới trắng.
Lúc đầu khi nghe nói hôm nay sẽ chụp cho một người hoàn toàn không hoạt động trong giới giải trí, nhiếp ảnh gia quả thật có hơi đau đầu.
So với những nghệ sĩ đã quen với ống kính, người ngoài ngành thường có vẻ cứng nhắc, thiếu biểu cảm, lại không biết làm thế nào để thể hiện mình trước máy ảnh. Mỗi lần chụp cho “người thường”, anh ta luôn phải tốn gấp đôi công sức.
Nhưng Thịnh Dĩ lại khiến anh ta hoàn toàn bất ngờ. Vẻ đẹp của cô thì không cần phải bàn cãi nữa, dù bị bao người vây quanh, dù đang đứng trước ống kính, cô vẫn điềm nhiên, tự nhiên, bảo làm gì thì làm nấy, không rụt rè, không sợ hãi, từng động tác đều vừa đúng, lại mang một phong thái rất riêng.
Nhan sắc ấy lập tức khơi gợi cảm hứng sáng tạo của nhiếp ảnh gia. Anh ta liên tục hô hào: “Đúng rồi! Tay nhấc cao chút nữa! Rất tốt!” tiếng máy ảnh vang liên tục, hết tấm này đến tấm khác.
Thậm chí buổi chụp kết thúc sớm hơn thường lệ một chút. Chụp xong, nhiếp ảnh gia vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, lật đi lật lại cả loạt ảnh vừa chụp, tấm nào cũng thấy quá đẹp, chẳng nỡ bỏ tấm nào.
Chụp người đẹp là thiên chức trời ban cho nghề này, trong lúc hưng phấn, anh ta hào hứng hỏi Thịnh Dĩ: “Cô Thịnh, cô là người mẫu à? Cho tôi xin thông tin liên lạc được không?”
Thịnh Dĩ thản nhiên đáp, giọng điệu nhàn nhạt nhưng như đang cười cợt: “Chỗ các anh là trung tâm giới thiệu việc làm à? Mới có chút xíu mà đã đổi cho tôi hai ba nghề rồi.”
Nhiếp ảnh gia: “…”
Nhiếp ảnh gia: “?”
Buổi chụp ảnh cá nhân suôn sẻ hơn tưởng tượng. Tiếp theo là đến phần chụp ảnh cặp.
Thật ra lúc đầu, Thịnh Dĩ hoàn toàn không thấy có gì bất ổn với chiếc váy cưới trắng mình đang mặc, cũng không thấy có gì kỳ quặc với bộ vest đen của Giang Liễm Chu. Thế nhưng…
Khi cô cầm vạt váy, chậm rãi từ studio bên này bước sang tìm Giang Liễm Chu, thì lại cảm thấy… hình như có gì đó sai sai.
Bên kia, Giang Liễm Chu đang nói chuyện với trợ lý, bàn về lịch phát hành ca khúc mới. Nhưng nói được nửa chừng… Trợ lý bỗng dưng im bặt.
Anh nhíu mày, hỏi: “Sao thế?”
Trợ lý lắp bắp: “Đẹp… đẹp quá…”
Người kia mỗi bước một gần hơn, khiến trợ lý như mới thoát khỏi cơn mê. Nhưng rồi, anh ta lại thấy có gì càng lúc càng lạ, anh ta nhìn người kia một cái, lại quay sang nhìn Giang Liễm Chu. Rồi… lại quay đầu nhìn lại người kia.
Và thế là… Miệng mở to, rồi từ từ khép lại.
Giang Liễm Chu như cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt phượng khẽ nhướng lên, quay đầu nhìn về phía cô.
——
Người phụ nữ trong chiếc váy trắng dài chạm đất đang bước từng bước về phía anh. Chiếc váy ôm sát khoe ra đường cong mềm mại, vòng eo thon gọn như chỉ cần một vòng tay là ôm trọn.
Mái tóc xoăn lượn sóng buông lơi, phủ lên bờ vai trắng ngần, gương mặt được trang điểm tinh tế, nốt ruồi lệ đỏ nơi khóe mắt như nét chấm phá đầy mê hoặc.
Trên gương mặt xưa nay luôn bình tĩnh của cô, hiếm hoi xuất hiện một nụ cười dịu dàng, khiến dung nhan vốn đã nổi bật kia càng thêm phần thoát tục, đẹp đến phi thực.
Thịnh Dĩ nhìn anh. Ngay khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu dường như nghẹn lại một nhịp thở.
Anh không hiểu vì sao bản thân lại thấy hơi hồi hộp, bàn tay bất giác siết chặt, lòng bàn tay bắt đầu ẩm ướt, đến cả mu bàn tay cũng nổi rõ gân xanh.
… Cho đến khi, Thịnh Dĩ bước đến trước mặt anh, ngẩng đầu lên, khẽ nhìn anh.
Ngay khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu bỗng sinh ra một chút mong chờ… một cảm giác mà anh không nên có. Anh mím môi, hơi quay mặt đi, giọng nói có vẻ tùy tiện: “Trông… cũng đẹp đấy.”
Thịnh Dĩ vẫn nhìn chằm chằm anh. Một lúc sau, mới khẽ hỏi: “Váy đẹp à?”
“Ừ.” Giang Liễm Chu gật đầu nhàn nhạt, “Chụp ảnh đi.”
Thịnh Dĩ liếc nhìn ánh mắt mọi người xung quanh. Hình như ngoài vẻ ngạc nhiên, kinh ngạc… chẳng ai thấy có gì kỳ lạ?
Chẳng lẽ chỉ có mình cô cảm thấy… có gì đó sai sai?
Chiếc váy trắng này, cộng với bộ vest đen kia, hai người đứng cạnh nhau thế này… Rốt cuộc là đang chụp ảnh định hình nhân vật, hay là… chụp ảnh cưới thế?
Nhưng Thịnh Dĩ vốn không phải người thích dây dưa suy nghĩ nhiều. Nếu ai cũng thấy ổn, Giang Liễm Chu cũng không thấy vấn đề, thì cô… Thì cô vẫn cảm thấy có vấn đề.
Chẳng qua nghĩ lại, việc ê-kíp bên anh sắp xếp cho cô tạo hình như thế này cũng không phải chuyện gì lớn. Dù sao cũng là để tạo thành cặp đôi, kiểu nào chẳng giống nhau.
Cô bước lên trước, gật đầu với Giang Liễm Chu: “Tôi sẵn sàng rồi, bắt đầu thôi.”
Hai người vừa cùng lọt vào khung hình, nhiếp ảnh gia liền cảm thấy như xuân về hoa nở, đẹp đến nao lòng.
Anh phấn khích vẫy tay chỉ đạo: “Lại gần nhau chút nữa, đúng rồi. Hãy tưởng tượng hai người là bạn học cũ lâu ngày gặp lại. Rất thân thiết, giờ thì có chút xa cách… đúng rồi, thêm chút hoài niệm, nhìn nhau cười một cái nào…”
Nhiếp ảnh gia mê chụp người đẹp, huống hồ bây giờ là “gấp đôi người đẹp”. Anh càng chụp càng hăng say: “Thịnh Dĩ, ngẩng đầu nhìn vào mắt Giang Liễm Chu đi. Hai người từng có kỷ niệm vui vẻ nào không? Thử nghĩ lại xem… đúng rồi, như thể đang ôn chuyện cũ, vừa lúng túng vừa hoài niệm!”
Chuyện vui à? Thịnh Dĩ đang từ từ ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt thẳng tắp của Giang Liễm Chu, cô sững người một chút và thực sự nhớ lại một chuyện.
—–
Hồi ấy, mọi người rất thích dịp Giáng Sinh. Sáng hôm Giáng Sinh năm đó, Giang Liễm Chu lười biếng hỏi: “Muốn ăn táo không?”
Lúc ấy Thịnh Dĩ đang chăm chú vẽ tranh, nghe xong chẳng buồn ngẩng đầu: “Không cần đâu. Tôi nhận nhiều rồi.”
Giang Liễm Chu: “…”
Sự im lặng kéo dài, dài đến mức Thịnh Dĩ cũng thấy không ổn, cuối cùng ngẩng lên, đổi giọng: “Nhưng nếu cậu tặng… thì tôi sẽ nhận.”
… Cũng không dễ gì?
Giang Liễm Chu khẽ cười mũi, ngữ điệu kiêu căng như một thiếu gia ngạo nghễ: “Cậu nghĩ gì vậy? Tôi mà tặng cậu à?”
Cũng đúng. Nghĩ đến thiếu gia này từ nhỏ đã được người ta vây quanh, chắc chưa bao giờ chủ động tặng ai cái gì. Thịnh Dĩ cũng chẳng để bụng: “Thế thì hỏi cái quỷ gì.”
Thế nhưng tối hôm đó sau bữa tối, Giang Liễm Chu lại bày ra ý muốn chia táo.
Một quả táo đẹp đẽ bị cậu ta cắt thành mấy phần, đặt gọn trên bàn học. Giang Liễm Chu tựa vào ghế, hờ hững nói: “Làm sao bây giờ, không ăn thì táo bị thâm mất.”
Rồi quay sang nhìn cô: “Cậu ăn không?”
Thịnh Dĩ: “…”
Thật ra cô rất muốn hỏi “Giang Liễm Chu, tôi có nên ăn không?”
Nhưng Giang Liễm Chu đã chẳng để ý gì, nhét một nửa cho cô, còn mình thì nhanh gọn ăn xong phần còn lại rồi đứng dậy đi rửa tay.
Trước khi đi còn để lại một câu: “Không thích thì vứt đi.”
——-
Thịnh Dĩ bỗng cảm thấy buồn cười. Ánh mắt ánh lên ý cười, khóe mắt mang theo nốt ruồi lệ lại càng khiến gương mặt cô thêm vài phần quyến rũ.
Giang Liễm Chu hơi quay mặt đi, hỏi: “Cười gì?”
“Chỉ là đang nghĩ…” Cô như đột nhiên nổi hứng hoài niệm, “Giáng Sinh năm lớp 11, cậu chia cho tôi nửa quả táo, còn nhớ không?”
Giang Liễm Chu liếc mắt, giọng dửng dưng: “Rồi sao?”
“Tôi vốn không thích ăn táo. Đó là Giáng Sinh duy nhất tôi ăn táo.” Giọng Thịnh Dĩ bình thản như nước: “Khá dở.”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ vừa nói, vừa theo lời nhiếp ảnh gia tiến lên nửa bước nhưng không ngờ, gót giày cô đạp trúng vạt váy dài, cả người nghiêng về phía trước.
Giang Liễm Chu đang nhìn cô, lập tức phản ứng, vội vươn tay ra. Nhưng đúng lúc ấy, anh sững lại một giây, tay từ động tác muốn ôm đổi thành đỡ nhẹ.
Thịnh Dĩ dừng lại, cách vòng tay anh đúng mười phân. Một khoảng cách vừa vặn đến hoàn hảo. Mắt nhiếp ảnh gia sáng rực, “tách” một tiếng, bắt lấy khoảnh khắc ấy.
Nhiếp ảnh gia xem lại tấm hình, chỉ cảm thấy mọi chi tiết… đều hoàn mỹ. Giống như tại một bữa tiệc xa hoa, có đôi bạn học cũ từng thân thiết, giờ gặp lại sau nhiều năm, đứng cạnh nhau, khách sáo nhưng đầy hoài niệm.
Người con gái bất ngờ nghiêng ngả, chàng trai vội đỡ lấy nhưng lại không đủ gần, hoặc cũng vì những điều chưa nói, đành dừng lại ở đó.
Giống thân mật, lại như xa cách. Giống dõi theo, mà như dè chừng. Giống viên kẹo ngọt, lại phảng phất vị cam chua.
Là mập mờ khó nói, là tiếc nuối chưa kịp thành tên. Một khoảnh khắc lửng lơ, như dư vị của một đoạn tình cảm dang dở, ngọt ngào mà cũng xót xa.
Đó chính là sau bao năm xa cách, gặp lại người bạn cùng bàn năm ấy.
Đến cả nhiếp ảnh gia, khi nhìn vào bức ảnh hai gương mặt dung mạo tương xứng ấy, cũng không khỏi nảy sinh phỏng đoán. Nếu năm xưa, bên cạnh bạn từng có một người như thế… cùng sớm chiều bên nhau, cùng trò chuyện, cười đùa thì thực sự, chưa từng động lòng sao?
Giang Liễm Chu khẽ buông tay khỏi Thịnh Dĩ. Trong bầu không khí trầm lặng có chút lạ thường, Thịnh Dĩ cụp mắt xuống, cúi đầu chỉnh lại vạt váy.
Anh hơi trầm giọng, giọng nói rất nhẹ và bình thản. Anh vươn tay, gỡ đi sợi bông trắng vướng trên mái tóc cô. Không biết là đang hỏi cô, hay chỉ là tự lẩm bẩm: “Vẫn không đứng vững được à?”