Chương 5: Ba và đứa con bất hiếu

Vẫn Cứ Thích Em

Chương 5: Ba và đứa con bất hiếu

Vẫn Cứ Thích Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi đi, Trang Nghiêu còn đặc biệt kết bạn qua WeChat với Thịnh Dĩ.
Có thể nhận ra, vị quản lý này của Giang Liễm Chu đúng là kiểu người ôn hòa và chu đáo, vòng bạn bè cũng hoàn toàn khác biệt với cái tên đang nổi tiếng tự luyến kia.
Trên đường từ nhà Giang Liễm Chu bước ra, Thịnh Dĩ còn nhận được một tin nhắn từ Trang Nghiêu: [Thịnh tiểu thư và Liễm Chu ở chung vui vẻ chứ? Nếu cậu ấy có gì thất lễ, tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi cô. Tính khí cậu ấy thỉnh thoảng hơi… kỳ quặc.]
Thấy chưa, thấy chưa. Nghĩ cũng biết, vị quản lý này theo cái tên tính tình như chó kia, đã phải thu dọn bao nhiêu “bãi chiến trường” rồi.
Mà Thịnh Dĩ thì xưa nay phân rõ rạch ròi, chuyện ai người ấy chịu, không bao giờ giận cá chém thớt, nên với Trang Nghiêu vẫn giữ thái độ lịch sự, dễ chịu hơn nhiều.
Chỉ là…
Không bao lâu sau đó, người đàn ông vẫn ngồi trên sofa, nhìn hộp bánh quy đang ngẩn người kia, lại nhận được một tin nhắn từ chính quản lý của mình.
Và lần này, giọng điệu của người quản lý tài ba đó… dường như có chút… suy sụp.
[Trang Nghiêu]: “Cậu rốt cuộc đã nói gì với Thịnh Dĩ vậy hả?”
[Ivan]: “?”
Trang Nghiêu không nhắn thêm gì, mà lập tức chuyển khoản 200 tệ qua.
Giang Liễm Chu nhìn lướt qua màn hình điện thoại, không thèm nhận tiền, chậm rãi xé lớp băng dính quanh hộp bánh quy, mở ra, lấy một cái, cắn dở một miếng.
Đang nhai, thì lại thấy một tin nhắn mới của Trang Nghiêu. Anh cầm điện thoại xem.
Trải qua gió to sóng lớn, quản lý Trang đã lấy lại phong độ, giọng điệu bình thản trở lại:
[Trang Nghiêu]: “Thịnh tiểu thư nói, cậu cứ nhận 200 tệ này.”
[Trang Nghiêu]: “Sau đó, gửi cho cô ấy… một tấm ảnh khỏa thân.”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh bỗng cảm thấy… hơi bực mình. Không phân biệt được là đang tức giận hay buồn cười. Cuối cùng, Giang Liễm Chu vẫn không nhận tiền.
Trang Nghiêu còn tưởng Giang Liễm Chu rốt cuộc đã hiểu ra, vừa kịp thở phào thì…
Tin nhắn từ Giang Liễm Chu lại đến:
[Ivan]: “Anh nói với cô ấy, nếu muốn xem… thì từng này chưa đủ.”
[Ivan]: “Phải trả thêm đã.”
Trang Nghiêu: “……”
Quản lý Trang đẩy gọng kính, liếc nhìn Hứa Quy Cố đang họp trực tuyến trên màn hình, rồi cười khẩy.
Hứa Quy Cố – đối tác của studio, nhướn mày hỏi: “Làm sao thế?”
Trang Nghiêu mỉm cười nhã nhặn: “Hay là mấy người tự tìm người khác đi nhé. Tôi thật sự không muốn làm trung gian cho nghệ sĩ studio Cố Chu đi… bao dưỡng nữa đâu. Đến cả tiền hoa hồng tôi còn chẳng được một xu.”
Hứa Quy Cố: “?”
———
Có lẽ vì chương trình sắp ghi hình, lịch trình lại dày đặc nên tổ chương trình càng lúc càng sốt ruột muốn chốt dàn khách mời.
Tin nhắn của Trần Hồng Tài nhắc Thịnh Dĩ suy nghĩ thêm, từ mỗi sáng một lần, nay thành sáng tối đều nhắn.
Nhưng trái ngược hoàn toàn, dù đã trực tiếp kết bạn WeChat với cô, cả Giang Liễm Chu lẫn Trang Nghiêu đều im hơi lặng tiếng, hoàn toàn không có ý thúc giục cô nhận lời tham gia ghi hình.
Thịnh Dĩ thật sự hơi không hiểu. Nói theo lẽ thường, từ nhỏ đến lớn Giang Liễm Chu đã có cả đống bạn cùng bàn, cùng lắm thì kéo một người bạn đại học lên cho đủ đội hình cũng được, cần gì cứ nhất quyết phải là cô?
Dù Thịnh Dĩ tự thấy nhan sắc của mình không tệ, nhưng dẫu sao vai chính là Giang Liễm Chu, người còn lại chỉ cần phối hợp, không cần phải chiếm lấy spotlight làm gì.
Cô vừa nghe điện thoại với Bối Lôi, vừa lơ đễnh suy nghĩ.
“A Dĩ, A Dĩ?!”
Thịnh Dĩ mới tỉnh táo lại, “Ừ” một tiếng.
“Gọi không trả lời, cậu đang nghĩ gì thế?”
Thịnh Dĩ thản nhiên đáp: “Chuyện nuôi trai.”
“……”
Bối Lôi như muốn phát điên: “A Dĩ, bảo bối của tôi ơi, cậu có thể soi gương ngắm kỹ lại gương mặt đẹp đến mê hồn kia không? Được cậu để mắt tới đã là phúc tám đời nhà người ta, ai dám mơ tới chuyện được cậu bao nuôi hả?!”
Thịnh Dĩ nghiêm túc soi gương thật, khách quan nhận xét: “Nói cũng đúng.”
“……”
Bối Lôi từ bỏ, chuyển chủ đề: “Ớ, nhìn tớ vừa tìm thấy gì trên diễn đàn này nè, có người lập chủ đề bôi nhọ Giang Liễm Chu mắc bệnh ngôi sao!”
Thịnh Dĩ hơi sững người: “Hả?”
“Nói là có người trong nội bộ tiết lộ, bên chương trình đang liên hệ với anh ấy, mà mãi không chốt được bạn diễn vì Giang Liễm Chu cứ chê: người này không hợp phong thái, người kia không có lai lịch, người khác thì thiếu sức hút, nói chung là anh ấy cứ phủ nhận mãi nên chưa chọn được ai.”
Bối Lôi lướt vài trang rồi mất hứng, “Quá đáng quá, ngay cả fan của anh ấy còn lười phản bác nữa là.”
Thịnh Dĩ: “……”
Không hiểu sao, cảm thấy… có chút quen thuộc. Bối Lôi vẫn thao thao bất tuyệt: “Thật ra tớ không phải fan đâu, nhưng phải nói Giang Liễm Chu đúng là có tài. Tính tình cũng thú vị, không phải kiểu ngôi sao rập khuôn, anh ta có cá tính. Nói anh ta mắc bệnh ngôi sao là không đúng, ai chả biết anh ta nổi tiếng là nghiêm túc với công việc.”
Thịnh Dĩ thật không ngờ Bối Lôi lại có đánh giá tích cực như vậy về Giang Liễm Chu. Cô mấp máy môi, rồi chẳng nói gì.
Nhưng trong lòng lại nảy sinh một cảm xúc rất kỳ lạ, vừa kín đáo, lại khó gọi tên. Có thể là… một chút tự hào?
Cuối cùng cô chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
“Hơn nữa anh ta cũng mấy năm rồi không tham gia show nào, bảo đang bàn để anh ta lên show nghe là đã thấy khó tin rồi.”
“Thời buổi này, ai mà mời được Giang Liễm Chu tham gia show, thì chương trình đó không nổi cũng phải nổi!”
Thịnh Dĩ cụp mắt, trong đáy mắt khẽ hiện lên nét cười.
“A, đúng như dự đoán, bài bị xóa rồi.”
Bối Lôi tấm tắc khen, “Xóa là đúng, đừng để mấy chuyện vớ vẩn làm vẩn đục mắt người ta.”
Đúng lúc cả hai đang nói chuyện, Thịnh Dĩ lại nhận được một tin nhắn WeChat mới, từ Giang Liễm Chu, cô khẽ ngạc nhiên.
Kể từ vụ “ảnh khỏa thân 200 tệ không thành” hôm nọ, hai người gần như không nói chuyện gì thêm.
Vốn dĩ Thịnh Dĩ cũng rất ít ra khỏi nhà, gần đây còn nhận vài bản thảo gấp, thành ra cơ hội chạm mặt “người hàng xóm mới” cũng không có.
[Ivan]: “Vé thảm đỏ khu vực nội bộ đã lấy được rồi, hôm nay qua mà lấy.”
Cô hơi ngừng lại, nhắn lại: [Hôm nay bận rồi, để mai nhé.]
Đúng là cái đồ ngang ngược, Giang Liễm Chu nhắn lại ngay: [Hôm nay không lấy thì tôi trả lại.]
Thịnh Dĩ: “……”
Rốt cuộc ai mới là người bỏ tiền đây trời!
Cô nhìn Bối Lôi vẫn đang cười nói hớn hở trong điện thoại, thở dài một hơi đầy ưu tư.
Bối Lôi: “???”
Thịnh Dĩ lắc đầu, trầm giọng nói: “Bối Lôi à, cả đời này con sẽ không bao giờ biết ba con đã hy sinh những gì vì con.”
“……”
Thịnh Dĩ lại thở dài lần nữa: “Nhưng dù con biết hay không biết, con vẫn phải nhớ kỹ lời này.”
Biết rõ Thịnh Dĩ không thể thốt ra lời nào đàng hoàng, nhưng Bối Lôi vẫn không nhịn được tò mò, vừa hồi hộp vừa sợ hãi hỏi: “Lời gì?”
Thịnh Dĩ lạnh lùng: “Cả đời này con nên hiếu thảo với “ba con.”
“……”
Bối Lôi: “……”
Bối Lôi: “???”
Bối Lôi cố gắng gặng hỏi lại một câu: “Cái tay bán vé chợ đen của cậu giỏi ghê ha, vé thảm đỏ cũng kiếm được, nhớ nhường tớ một suất đó!”
Thịnh Dĩ im lặng vài giây, lảng sang chuyện khác đáp lời: “Kiếp sau con vẫn phải hiếu thảo với ba con đó.”
“……”
“……???”
Sau khi cúp máy, Thịnh Dĩ lại liếc nhìn tin nhắn của Giang Liễm Chu, rồi bước tới trước gương ngắm một cái. Cô chỉnh lại tóc vài lần, nhìn gương mặt mộc mạc nhưng vẫn rạng rỡ của mình, gật đầu đầy vẻ hài lòng.
Nhưng soi được một lúc, cô lại thấy có gì đó không ổn lắm. Chỉ là qua lấy vé thôi, cô để tâm đến vẻ bề ngoài làm gì chứ? Thịnh Dĩ xỏ dép lê bước ra ngoài, bấm chuông cửa nhà Giang Liễm Chu.
Ngoài dự đoán, Giang Liễm Chu mở cửa khá nhanh.
Có lẽ thấy được sự ngạc nhiên trên mặt cô, anh lười biếng tựa vào khung cửa, đưa vé ra: “Tưởng cậu định đợi tôi mang qua chứ.”
Trên mặt rõ ràng viết to hai chữ: “mơ đi.”
Thịnh Dĩ nhìn dáng vẻ và biểu cảm của anh, khẽ ngẩn người. Thật ra cô không phải kiểu người hay hoài niệm. Với cô, việc ai đó đến hay đi khỏi cuộc đời mình là chuyện rất đỗi bình thường, điều đáng làm chỉ là trân trọng hiện tại.
Nhưng không hiểu vì sao, sau ngần ấy năm xa rời thời cấp ba, khi tái ngộ với người bạn cùng bàn cũ này, trong đầu Thịnh Dĩ lại không ngừng tua lại những ký ức xưa, có thể là bởi vì cảnh tượng vừa rồi, thực sự quá quen thuộc.
Cô nhớ có lần hồi năm lớp 11, trước tiết thể dục, cô bất ngờ đến kỳ kinh nguyệt. Chỉ cảm thấy có dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống, lập tức chạy vào nhà vệ sinh. Giấy thì mang đầy đủ, nhưng băng vệ sinh thì không có.
Đúng lúc đó, chuông vào tiết vang lên, nhà vệ sinh cũng chẳng còn ai. Tiết thể dục lại không cho mang điện thoại, giờ trên sân tất cả đều đang chạy bộ, không có ai để nhờ vả.
Mà đại tỷ lẫy lừng tiếng tăm của Nhất Trung Cảnh Thành như cô, hiện giờ chỉ còn một chiếc quần đồng phục bị dính bẩn…
Bị kẹt lại trong nhà vệ sinh, đại tỷ chán nản tột độ. Cô đang rầu rĩ thì bỗng nghe tiếng bước chân đến gần.
Chưa kịp mừng rỡ mở miệng, thì nghe tiếng một cô gái vang lên trước: “A Dĩ? Cậu ở trong đó hả?”
“Ừ, trong này.”
Dù trong tình huống nào, đại tỷ cũng giữ được khí chất đại tỷ: giọng điệu bình thản, bình tĩnh, dửng dưng. Cô cũng nhận ra giọng nói đó là của Khổng Hoài Mộng, bạn ngồi bàn trước.
Khổng Hoài Mộng ngạc nhiên: “Cậu thật sự ở đây à? Mình còn tưởng Giang Liễm Chu lừa mình cơ.”
“Giang Liễm Chu?”
Thịnh Dĩ hơi sững người.
“Phải đó,” Khổng Hoài Mộng vừa nói vừa đưa vào một túi ni lông. Trong đó là một chiếc quần mới và một gói băng vệ sinh.
“Vừa bắt đầu tiết thể dục, Giang Liễm Chu đột nhiên biến mất, chúng mình chạy xong rồi cậu ấy mới quay lại, đưa cho mình cái túi này, bảo mình mang đến nhà vệ sinh nữ vì cậu đang ở trong đó. Mình còn tưởng cậu ấy đùa giỡn.”
Thịnh Dĩ không đáp.
Khổng Hoài Mộng cười khúc khích: “Giang Liễm Chu giờ chắc đang bị thầy thể dục bắt chạy vòng vòng. A Dĩ à, cậu bạn cùng bàn của cậu tốt với cậu thật đấy.”
Đại tỷ chỉ cười nhẹ. Sau khi giải quyết xong và quay về lớp, Thịnh Dĩ thấy Giang Liễm Chu vừa chạy phạt xong, tóc ướt đẫm mồ hôi, đi bên cạnh một nam sinh khác, từ ngoài hành lang bước vào.
Vừa về đến chỗ ngồi, cậu ta thả người nằm gục xuống bàn, một tay đặt lên mặt bàn, tay còn lại như không còn xương, buông thõng xuống, chán chẳng buồn cử động.
Thịnh Dĩ chìa ngón trỏ, chọc chọc vào cánh tay cậu ta.
“Gì nữa.” Giang Liễm Chu không ngẩng đầu, giọng nghe có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nhưng nếu để ý kỹ thì lại ẩn chứa ý cười.
Thịnh Dĩ lại đưa tay chọc Giang Liễm Chu một cái.
Ở Nhất Trung Cảnh Thành, ngoài đại tỷ Thịnh, thật sự chẳng ai dám liên tục chọc ghẹo Giang Liễm Chu như thế này.
“Nghe nói cậu bị phạt chạy mấy vòng à?”
Giang Liễm Chu ngồi dậy, tựa lưng vào ghế, lười nhác đáp:
“Tôi mà bị phạt chạy vòng à? Vận động cho khỏe thôi.”
Ánh mắt anh dừng lại trên người Thịnh Dĩ, giọng điệu nhàn nhạt: “Ngược lại là cậu đó, không có tôi giúp đỡ, ai mang đồ cho cậu?”
—–
Rõ ràng chuyện đã xảy ra từ mấy năm trước rồi, vậy mà Thịnh Dĩ không ngờ mình vẫn nhớ rõ ràng nét mặt lúc đó của Giang Liễm Chu, cái vẻ lạnh lùng lẫn kiêu ngạo đặc trưng, rõ ràng là rất kênh kiệu nhưng lại khiến người ta không ghét nổi.
Có lẽ là vì bất chợt hồi tưởng lại chuyện cũ, nên khi nhìn người nổi tiếng đang đứng trước mặt, lúc nào cũng trông chọc tức như bây giờ, Thịnh Dĩ hiếm hoi mà nhìn cậu ta với ánh mắt đầy bao dung.
Cô khẽ lắc đầu: “Không có gì đâu, ba thì không thể trông mong vào đứa con bất hiếu mang đồ đến được.”