Vạn Kim Nương Tử
Chương 42: Ăn chực
Vạn Kim Nương Tử thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Uyển lại an ủi Triệu Hằng một lúc, rồi mới từ từ tới.
Thấy mặt cha Ôn đen như đít nồi, Ôn Uyển biết rõ đạo lý xử sự công bằng, bèn khen cha Ôn: “Cha, giờ cha khỏe mạnh thế này, xem ra bệnh đã đỡ nhiều rồi. Ngày mai, con gái sẽ mời thầy thuốc nghiêm chỉnh đến tận cửa để bắt mạch lại cho cha.”
Cha Ôn “ừ” một tiếng, lại liếc nàng một cái, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.
Ai.
Hai di nương đều bị Ôn Uyển đuổi đi, Ôn Duy Minh nằm trên giường lạnh lẽo. Lại thêm việc chứng kiến Ôn Uyển và Triệu Hằng ân ái, rồi nghĩ đến những năm tháng ân ái cùng vợ cả, Ôn Duy Minh càng cảm thấy cô đơn.
Nhưng tâm tình này thoáng qua rồi mất.
Nào còn thời gian mà buồn rầu như những người trẻ tuổi đa sầu đa cảm?
Qua những gì Ôn Uyển vừa làm, Ôn Duy Minh mới mơ hồ cảm thấy dường như có một tấm lưới đang giăng ra nhắm vào Ôn gia trong bóng tối.
Xe ngựa từ từ lăn bánh.
Trong xe ngựa, hai cha con tiến thoái lưỡng nan đến nỗi cả hai cùng im lặng.
Cha Ôn suy đi nghĩ lại mà không nghĩ ra cách nào, cuối cùng vẫn thốt ra câu nói quen thuộc.
“Ta đối xử với hắn đâu có tệ!”
Câu nói này của cha Ôn, ông đã nói với Cô mẫu, nói với Thạch Kim suối, và cũng nói với Chưởng quỹ Chu.
Gió chiều mùa hè khẽ thổi, làm bay sợi tóc mai trên trán tiểu nương tử.
Trên đường, những chiếc lồng đèn treo cao chiếu sáng, làm nổi bật khuôn mặt nàng, phảng phất có một tầng ánh sáng vàng nhạt.
Tiểu nương tử bình tĩnh mở miệng: “Cha à, cây to đón gió, tài nhiều chuốc họa.”
Ôn Duy Minh lẽ nào lại không biết đạo lý này? Nhưng những người bên cạnh liên tiếp phản bội, khiến lão nhân ngũ tuần này mệt mỏi không chịu nổi.
“Hơn nữa, kẻ đứng sau màn không nhất định là Chưởng quỹ Chu.”
Nhìn đôi mắt sáng rõ của con gái, trái tim vốn đang bực bội nóng nảy của Ôn Duy Minh không hiểu sao dần dần trở nên bình tĩnh. Hắn hơi nghiêng người về phía trước, “Nói xem?”
“Con gái không có chứng cứ. Chỉ là có một loại trực giác.” Ôn Uyển cười, “Chưởng quỹ Chu đúng là có hiềm nghi, nhưng nếu hắn thật sự có bản lĩnh và tâm kế này, thì lương trang của hắn đã sớm mở khắp cả nước rồi.”
Ôn Duy Minh sắc mặt biến đổi, một lúc lâu không nói lời nào, mắt trầm tư.
Hắn thật sự tức đến ngẩn người.
Hắn cùng cái tên lợn chết băm thây kia đã giao thiệp vài chục năm, trong bụng hắn có bao nhiêu mánh khóe, người khác không rõ, lẽ nào hắn lại không rõ?
Chưởng quỹ Chu có thể lay động được Thạch Kim suối, rồi lại làm nội ứng ngoại hợp để đối phó Ôn gia hắn ư?
Ha! Nếu lão Chu thật có bản lĩnh này, hắn sẽ ăn sạch đế giày cho mà xem!
Lúc này Ôn Duy Minh như được khai sáng, “Ý con là lão Chu có kẻ cầm dao đứng sau lưng?”
“Khó nói.” Ôn Uyển lắc đầu, “Chỉ có thể cứ đi rồi xem xét tiếp.”
Cha Ôn nhìn vẻ mặt không sợ hãi của con gái, trong lòng rất đỗi vui mừng, nhìn bộ dáng trấn tĩnh không đổi sắc khi trời sập của nàng, quả thực có hai phần phong thái của hắn năm đó.
Cha Ôn vén rèm xe lên, “Vậy bây giờ chúng ta đi tìm ai đây?”
Ôn Uyển nhìn về phía hắn, “Cha cũng không biết Chưởng quỹ Chu ngày thường thích ăn cơm ở tửu lâu nào sao?”
Trong xe ngựa, hai cha con nhìn nhau.
Thôi rồi, cả hai đều không biết địa điểm mà đã vội vàng xông ra ngoài.
“Không sao, tửu lâu ở Bình huyện chỉ có mấy nhà như vậy, ta sẽ tìm từng nhà một.”
Tìm người cũng chẳng tốn công.
Là một nhân vật tai to mặt lớn ở Bình huyện, Chưởng quỹ Chu đi đến đâu cũng khiến người khác chú ý.
Trong Gặp Tiên Lâu, người người nhốn nháo.
Khi hai cha con từ chỗ tiểu nhị biết được Chưởng quỹ Chu đang mở tiệc chiêu đãi quý khách trên lầu hai, cả hai đều trợn tròn mắt.
Ngay cả khi tưởng tượng cảnh tượng bắt gặp bạn trai cũ ngoại tình, nàng cũng chưa từng vội vã đến thế.
Hai cha con không mời mà đến, xông thẳng vào phòng riêng.
Cha Ôn vừa vào nhà liền chắp tay với Chưởng quỹ Chu, cười đến mặt mày hớn hở, chẳng hề nhìn ra nửa khắc trước đó, cha Ôn trong xe ngựa còn nhiệt tình thăm hỏi tổ tông tám đời của Chưởng quỹ Chu.
Việc hỏi thăm cả nhà là kỹ năng thiết yếu mà mỗi kẻ ngu dốt đều tự thông hiểu.
“Ôi chao, thật là khéo, sao lại gặp được Chưởng quỹ Chu ở đây?” Ôn Duy Minh vô thức quét mắt một vòng quanh phòng, lại thấy trên bàn có hai bộ bát đũa, mà vị khách quý thì lại chẳng thấy đâu, “Nha, chúng ta đến không đúng lúc rồi, Chưởng quỹ Chu đang chiêu đãi khách sao?”
Chưởng quỹ Chu vội vàng nhiệt tình kéo cha Ôn ngồi xuống, rồi chào hỏi Ôn Uyển ngồi theo, “Khách khứa gì đâu? Chỉ là một người họ hàng ở quê, muốn tìm ta mua lương thực giá thấp. Cái này không, chưa đàm phán xong! Hắn ta còn chưa ăn cơm đã đi rồi.”
Ôn Uyển vội vàng mặt dày đáp lời: “Xem ra con và cha đến đúng lúc. Vừa hay hôm nay nhờ phúc Chưởng quỹ Chu, cũng được nếm thử món ăn mới của Gặp Tiên Lâu.”
Ăn chực mà. Có gì mà khó coi.
Dứt lời, Ôn Uyển sai tiểu nhị thêm hai bộ bát đũa, hai cha con một trái một phải kẹp Chưởng quỹ Chu vào giữa mà ngồi xuống.
Chưởng quỹ Chu cũng nghiêm chỉnh, lại thêm hai ba món ăn, cha Ôn cùng Chưởng quỹ Chu kề vai sát cánh, ra vẻ huynh đệ hòa thuận: “Chu lão huynh à, trong tay huynh thật sự không còn nhiều lương thực sao? Hai nhà ta làm ăn nhiều năm như vậy, ta Ôn Duy Minh là người thế nào, huynh rõ ràng mà. Lẽ nào huynh sợ ta, Ôn lão nhị, sẽ nợ tiền sao?”
“Ôi, Ôn lão đệ nói đâu thế. Huynh biết đấy, năm nay Tịnh Châu mất mùa, chết đói mấy vạn người, kéo theo cả vùng Thiên Thủy phủ này giá lương thực lên nhanh chóng. Lương thực thu về từng bao từng bao, chẳng lo không có nơi tiêu thụ! Huống hồ năm nay lương trang của ta vốn là để lại phần lợi nhuận cho ca ca, chỉ là lão ca ca của huynh luôn bệnh nặng, vậy mà năm nay giá lương thực thị trường lại tốt… cái này… tất cả mọi người là người làm ăn, cho dù là huynh đệ ruột thịt, huynh cũng không thể cản ta phát tài chứ?”
Lời nói của tên lợn chết băm thây này nghe không có kẽ hở nào.
Dù cho cha Ôn cũng không cảm thấy có sơ hở.
Hầu như theo bản năng, Ôn Duy Minh nhìn về phía con gái mình.
“Chẳng lẽ trời muốn diệt Ôn gia chúng con sao?” Ôn Uyển trên mặt hiện ra vẻ đau khổ, “Không giấu gì chú Chu, ban đầu lần này con và cha đã chuẩn bị để khắc phục khó khăn. Không có tiền thì đi vay đi mượn, dù sao cũng phải có lương thực đúng chỗ, thì nửa cuối năm tửu phường mới có thể kinh doanh được chứ.”
Ôn Uyển lấy khăn lụa ra, bắt đầu lau nước mắt, “Nhưng hôm nay như vậy… tửu phường sợ là không còn hy vọng gì. Dứt khoát bán cả trạch viện, tửu phường để về quê tính kế. Ở nông thôn còn có mấy chục mẫu ruộng, tính ra cũng đủ để con nuôi cha dưỡng lão.”
Chưởng quỹ Chu nghe xong, đột nhiên hai mắt sáng lên, “Cháu gái, chuyện lương thực thì chú Chu ta không giúp được gì, nhưng nếu cháu thật sự muốn bán tửu phường, ta có lẽ có thể giới thiệu cho cháu một mối.”
Ôn Uyển ngừng đũa, ném ánh mắt tới.
Tay Ôn Duy Minh nắm chặt chén trà cũng siết chặt.
Chưởng quỹ Chu hoàn toàn không nhận ra, nói đến mặt mày hớn hở: “Ta ư, có một người họ hàng xa, trong nhà làm kinh doanh mực tàu, nửa năm nay hắn vẫn luôn tìm kiếm hợp tác phường phù hợp. Ôn lão đệ nếu huynh thật tâm muốn về quê dưỡng lão, không bằng ta giới thiệu người này cho huynh. Bà con ta làm người phúc đức, ta lại nói giúp hắn vài lời, bằng giao tình của huynh đệ ta, lẽ nào còn sợ tửu phường không bán được giá tốt sao?”
Sắc mặt cha Ôn trắng bệch, vừa nghĩ tới Thạch Kim suối có lẽ đã câu kết với cái tên họ hàng xa xôi của Chưởng quỹ Chu này, trong lòng chỉ hận không thể chém tên trước mắt này thành muôn mảnh.
Ôn Uyển vội vàng ngăn lại ánh mắt của Chưởng quỹ Chu, “Chú Chu, đều nói chọn ngày không bằng đụng ngày, vì đã nhắc đến vị họ hàng xa của chú, dứt khoát bây giờ gọi hắn đến một lần đi.”
Chưởng quỹ Chu trên mặt hiện ra vẻ do dự, “Nhưng không khéo, hắn không phải người địa phương. Ngày mai ta viết thư cho hắn mời hắn đến đây nói chuyện được không? Chỉ là, tửu phường đó nhưng là tâm huyết của Ôn lão đệ huynh, huynh thật sự nỡ sao?”