Vạn Vật Phong Hoa Lục - Phi Thiên Dạ Tường
Chương 45: Cờ Kinh (Cờ Cầu Nguyện)
Vạn Vật Phong Hoa Lục - Phi Thiên Dạ Tường thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Được rồi, hôm nay đi Lhasa, xuất phát!" Trời vừa hửng sáng, Giang Hồng đã bật dậy, tràn đầy hào hứng, khởi động xe. Con đường hôm nay là một thử thách lớn đối với cậu, đặc biệt là phải vượt qua đèo Niệm Thanh Đường Cổ – nơi có độ cao lên tới 5190 mét so với mực nước biển.
Càng tiến gần Lhasa, Giang Hồng cảm nhận rõ sự thay đổi trong tâm trạng của Lục Tu. Anh trở nên trầm lặng hơn, như thể đang bước vào một thế giới thuộc về riêng mình.
"Em chẳng có chút phản ứng cao nguyên nào cả." Giang Hồng tự hào khoe: "Xem ra cơ thể thích nghi tốt lắm, vẫn ổn như thường."
(*
Phản ứng cao nguyên, hay còn gọi là sốc độ cao, là hiện tượng phổ biến khi đến những khu vực có độ cao lớn.)
"Ừm." Lục Tu nhẹ giọng: "Lái xe từ từ lên thì khó bị ảnh hưởng lắm."
Giang Hồng cười: "Phản ứng thì không có, nhưng vì hay bay trên trời nên quen rồi."
Lục Tu không có kính râm, ánh sáng gay gắt chiếu thẳng vào mắt anh. Anh lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng như thể đang hồi tưởng điều gì.
Chẳng bao lâu, họ đã đến đèo Niệm Thanh Đường Cổ. Hai người xuống xe, mỗi người nhặt một viên đá nhỏ, nhẹ nhàng đặt lên đống đá nguyện ước. Nơi đây tấp nập du khách qua lại, những lá cờ cầu nguyện rợp trời bay phần phật trong gió. Dù thế giới bên ngoài có đổi thay thế nào, thời gian dường như ngưng đọng tại đây.
"Anh từng đến đây chưa?" Giang Hồng vừa chụp ảnh vừa hỏi.
"Anh đã đến rồi." Lục Tu trả lời: "Anh còn từng treo cờ cầu nguyện ở đây nữa."
Giang Hồng tò mò: "Cờ của anh là cái nào vậy?"
Lục Tu dẫn cậu đi. Khi chỉ còn cách vài bước, Giang Hồng ngạc nhiên: "Lâu vậy rồi mà vẫn còn ư?"
"Đã nhiều năm rồi." Lục Tu trầm ngâm: "Cửa núi Cổ Lạp của Niệm Thanh Đường chưa bao giờ thay đổi."
Đó là một mảnh vải trắng, trải qua hơn một thế kỷ, giờ đã ngả sang màu vàng sậm, những dòng kinh văn mờ nhạt, chỉ còn lại dấu vết của mưa gió và bụi cát.
Giang Hồng khẽ hỏi: "Cờ cầu nguyện là để ước nguyện à? Em không hiểu lắm, hỏi vậy có bất kính không nhỉ...?"
Lục Tu nhẹ nhàng giải thích: "Không đâu. Cờ cầu nguyện còn gọi là cờ kinh, thường treo trên núi, ven hồ, nơi có gió. Mỗi lần gió thổi lay động lá cờ, coi như là một lần niệm kinh. Nó dùng để ước nguyện, nhưng cũng không nhất thiết phải là ước nguyện."
Giang Hồng ngước lên cùng Lục Tu, lặng im nhìn lá cờ đã tồn tại 160 năm.
"Anh đã ước điều gì vậy?" Giang Hồng lại hỏi, rồi vội thêm: "Em hỏi vậy có được không?"
Giọng Lục Tu bình thản, như thể trong không gian tĩnh lặng nơi đỉnh núi này, lòng anh cũng dịu lại: "Anh còn có thể ước gì nữa? Từ trước đến nay, nguyện vọng duy nhất của anh chỉ là tìm thấy cậu."
Giang Hồng không lên tiếng, cũng không sửa lại rằng "phải là tìm thấy Viên Sĩ Vũ mới đúng." Cả hai đứng cạnh nhau, lặng lẽ nhìn lá cờ, tiếng gió gào thét bên tai như tiếng thì thầm của thời gian.
Cuối cùng, Lục Tu nói: "160 năm tìm kiếm… đã kết thúc. Lá cờ này cũng có thể gỡ xuống rồi."
"Anh muốn lấy nó xuống à?" Giang Hồng hỏi.
Lục Tu đưa tay, như định nhảy lên.
Giang Hồng vội nói: "Để em giúp, em bế anh…"
"Anh bế cậu, cậu gỡ." Lục Tu đặt Giang Hồng lên vai. Cẩn thận, Giang Hồng gỡ lá cờ cầu nguyện đã hơn trăm năm tuổi. Thời gian dài khiến phần lỗ đục dính chặt với sợi dây.
"Sao anh buộc cao thế này, lại còn buộc chắc vậy…" Giang Hồng vật lộn mãi mới tháo xong.
Lục Tu nhận lấy, trầm ngâm ngắm nhìn, rồi cất kỹ vào túi.
Rời khỏi cửa núi Cổ Lạp, họ tiếp tục hành trình đến Lhasa – chặng đường cuối cùng.
"Chúng ta…" Giang Hồng ngập ngừng.
Lục Tu nhẹ hỏi: "?")
Giang Hồng lắc đầu: "Không, không có gì."
Lục Tu lại nói: "Nói đi, có gì mà không thể nói?"
Ánh mắt anh lúc này mang theo một tia mong đợi.
Giang Hồng nhìn Lục Tu, rồi rụt rè hỏi: "Chúng ta có đi hồ Yamdrok Tso không ạ?"
Lục Tu không trả lời. Giang Hồng vội giải thích: "Em chỉ đề xuất vậy thôi, không phải…"
"Cậu muốn đi thì cứ đi." Lục Tu nói.
Giang Hồng: "Em cũng không quá muốn đâu."
Lục Tu nhìn cậu: "Mục đích cậu đến Tây Tạng… thật ra có phải là chỉ muốn đến hồ Yamdrok Tso không?"
Xe nhà di động khẽ rung. Giang Hồng vội phủ nhận: "Đâu có, chỉ là đã đến đây rồi…"
"Đi thôi." Lục Tu thản nhiên: "Anh cũng muốn đi."
Nhưng nửa ngày cuối cùng lại chẳng hề dễ dàng. Từ khi Lục Tu gỡ lá cờ cầu nguyện, Giang Hồng bắt đầu nghi ngờ liệu họ có bị một định mệnh nào đó trêu đùa, hay chính nguyện vọng của Lục Tu đã được lắng nghe, và thế lực kia quyết không để anh đặt chân đến Lhasa trong kiếp này.
Trước tiên là hệ thống điện xe bị hỏng, cầu dao phụ ngắt mạch. Lục Tu thử khởi động lại, kết quả là cháy toàn bộ hệ thống.
Sau đó, xe bị nổ lốp khi xuống dốc. May là Giang Hồng kịp kiểm soát. Hai người dừng bên đường, thay lốp dự phòng. Xe vừa chạy được chưa đầy mười cây số thì lại nổ thêm một lần.
Lần này Giang Hồng chịu thua. "Lão Tôn," cậu gọi điện: "Giúp tôi gọi xe cứu hộ với."
Đầu dây bên kia thông báo: tất cả xe cứu hộ đã được điều đi xử lý một vụ tai nạn giao thông liên hoàn trên quốc lộ, chưa biết khi nào mới quay lại.
Giang Hồng: "..."
Lục Tu đề nghị: "Để anh giữ xe, bay qua đó nhé?"
Giang Hồng vội ngăn: "Thôi, không cần đâu."
"Anh sẽ cố giữ vững nhất có thể."
"Không, không." Giang Hồng lắc đầu: "Vẫn nên chờ cứu hộ."
Một con rồng khổng lồ bay giữa ban ngày, dễ bị chụp ảnh quá. Hơn nữa, Lục Tu khôi phục nguyên hình có thời hạn, không thể bay chậm. Dù có cố giữ xe, bay vài trăm cây số, đồ đạc bên trong cũng sẽ đổ vỡ tan tành – từ lò vi sóng, máy pha cà phê đến giường, máy nước nóng, tủ đồ. Chưa kể, công ty cho thuê có thể bắt họ mua đứt xe.
"Cứ chờ đi." Giang Hồng nói: "Nếu may, có lẽ không phải ngủ lại giữa đường."
Hai người ban đầu ngồi trong xe, nhưng điều hòa không hoạt động, bên trong oi bức. Họ đành xuống ngồi bên vệ đường. Dần dần, trời tối, nhiệt độ hạ thấp.
Giang Hồng có thể nhờ xe qua đường chở họ đi trước, nhưng anh không nỡ bỏ lại chiếc xe đã đồng hành bao ngày. Cũng chẳng định cưỡi Lục Tu đến Lhasa – dù sao cũng đã đi đến tận đây rồi.
Đến 9 giờ tối, Giang Hồng gọi lại, nhưng đường dây bận.
"Lạnh quá anh ơi." Giang Hồng rụt rè.
"Đắp chăn vào, dựa vào anh này." Lục Tu bảo.
Giang Hồng cuộn mình trong lòng Lục Tu, nửa người được đắp chăn. Tay cậu cầm ly sô cô la nóng một bác tài tốt bụng cho. Cậu thỉnh thoảng để ý những xe đi qua – nếu có xe nhà di động, có thể mượn lốp; xe tư nhân thì không phù hợp.
Nhưng hy vọng càng lúc càng mờ nhạt theo màn đêm.
Giang Hồng khẽ nói: "Em không nên ước cái đó…"
Lục Tu: "???"
Mắt Giang Hồng cứ díp lại.
"Cậu ước gì cơ?" Lục Tu hỏi.
Giang Hồng đã ngủ thiếp đi, không trả lời. Trong mơ màng, cậu ngủ được một lúc thì Lục Tu bất ngờ xoa đầu: "Dậy đi, có phải xe cứu hộ đến không?"
Giang Hồng giật mình, thấy ánh đèn pin loang loáng. Đội cứu hộ đã đến.
"Cảm ơn mọi người nhiều lắm ạ -!" Giang Hồng muốn khóc.
"Không sao, không sao." Các thành viên nhanh tay thay lốp, thành thạo như cơm bữa. Một người hỏi: "Cậu muốn đi cùng xe chúng tôi hay tự lái về?"
Giang Hồng: "Em tự lái về ạ. Dù sao cũng đã đến đây rồi."
"Được thôi." Nhân viên cứu hộ nói: "Theo chúng tôi, đây là lon bò húc, nhớ lái cẩn thận."
11 giờ 30 đêm, Giang Hồng theo sau xe cứu hộ trong màn đêm yên tĩnh, chậm rãi tiến về Lhasa. Khi trời vừa sáng, họ cũng vừa đặt chân vào thành phố.
"Hú hồn." Giang Hồng thở phào: "Chiến thắng!"
"Chúc mừng cậu." Lục Tu nói: "Hoàn thành thử thách."
Giang Hồng cười, nghiêng người ôm Lục Tu. Khi đi ngang Cung điện Potala, cậu có cảm giác như đang mơ. Lần đầu tiên trong đời, cậu hoàn thành chặng 318 – tuy gian nan nhưng kết thúc viên mãn.
Cậu dừng xe trước Cung điện, cùng Lục Tu ngắm nhìn qua cửa sổ.
"Con người thật đáng kinh ngạc." Lục Tu thì thầm.
"Hả?" Giang Hồng ngượng ngùng: "Thật ra em chỉ là tay mơ thôi…"
Lục Tu ngồi lại ghế phụ, nói: "Không. Đây là lần đầu tiên anh đi bộ một đoạn đường dài như vậy trên mặt đất. Hạng Thành nói đúng – đời người không dài, nhưng lại rất kiên cường. Dường như con người có thể làm được mọi thứ, thậm chí đối đầu với cả ý trời."
Những dãy núi hùng vĩ bị con người mở đường xuyên qua, vô số bóng người nhỏ bé băng qua thiên nhiên mênh mông. Là linh hồn của vạn vật, họ vừa bé nhỏ, vừa vĩ đại – dù chỉ sống chưa tới trăm năm, nhưng lại thể hiện sức chịu đựng phi thường.
Hai người trả xe, thu dọn hai chiếc vali. Giang Hồng ngáp liên tục, không chịu nổi nữa. Cùng Lục Tu vào khách sạn, họ ngủ một giấc đến tận trưa. Nhưng sức trẻ thật kỳ diệu, tỉnh dậy như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sáng hôm sau, đầu Giang Hồng hơi đau. Cậu sờ trán, hình như đang sốt.
"Em có bị phản ứng cao nguyên không anh?" cậu hỏi.
Lục Tu sờ trán cậu: "Không nặng đâu. Nghỉ ngơi vài ngày, đừng lái xe là được."
Giang Hồng: "Hôm nay chúng ta định đi hồ Yamdrok Tso mà."
"Để lần sau đi."
Giang Hồng nhất quyết: "Không, chúng ta đã hứa rồi, em không muốn trì hoãn."
Lục Tu thấy cậu không quá nghiêm trọng, lại biết phản ứng cao nguyên thường giảm vào ban ngày, nên không ngăn nữa. Giang Hồng gọi taxi, cùng Lục Tu đến hồ Yamdrok Tso.
Suốt chặng đường, Lục Tu gần như im lặng.
"Quay về nơi sinh ra," Giang Hồng hỏi: "Anh có cảm xúc gì không?"
Lục Tu không trả lời, bỗng hỏi lại: "Tháp trắng của cậu đâu?"
Giang Hồng ngượng ngùng: "Em quên mất rồi."
Lục Tu hiếm khi cười, nhưng lần này khẽ nhếch mép – như thể đang trêu cậu: "Thấy chưa, em đâu phải đến để xem tháp trắng."
Tài xế hỏi: "Tiểu ca là người ở đây à?"
"Coi như vậy." Lục Tu nói: "Lâu rồi không trở lại."
Giang Hồng và Lục Tu ngồi ghế sau. Dù đầu vẫn đau, cậu vẫn hào hứng. Cậu áp mặt vào cửa sổ: "Nơi này còn giống ngày xưa không?"
"Thay đổi nhiều quá," Lục Tu đáp. "Gần như không nhận ra nữa."
"Đến rồi." tài xế nói.
"Tự chúng tôi đi xe về nhé." Giang Hồng trả tiền, cười cảm ơn.
Ban đầu cậu định thuê xe hai chiều, nhưng cảnh vật nơi đây khác xa tưởng tượng – thậm chí còn không giống trong mơ.
Trong mơ, mặt hồ phẳng lặng như viên ngọc. Còn hồ Yamdrok Tso thực tế lại nằm giữa những ngọn đồi nhấp nhô, như một lòng chảo. Chỗ xuống xe là một mép hồ hẹp và dài. Mùa đông lạnh, bờ hồ phủ lớp băng mỏng, phần lớn vẫn còn nước.
Bầu trời cao nguyên gần đến mức tưởng như với tay là chạm. Nửa trời là mây đen, ánh mặt trời xuyên qua kẽ mây, chiếu xuống hồ như những luồng thánh quang. Mặt nước gợn sóng, ánh sáng loang lổ như phù văn dát vàng.
Ngay khi xuống xe, Lục Tu lao thẳng về phía hồ. Giang Hồng không dám đuổi theo, chỉ bước chậm theo sau. Dọc bờ có bảng "Cấm lại gần" và dây rào cảnh báo. Mùa vắng khách, khu vực bị hạn chế. Nhưng Lục Tu phớt lờ, vượt qua dây, tiến thẳng vào hồ.
Có người ở trạm gác gọi to tên Lục Tu. Anh quay lại, trả lời bằng tiếng Tạng.
Người đó liền bỏ mặc, vẫy tay cho anh đi.
"Anh ấy nói gì vậy?" Giang Hồng e dè khi bước qua khu vực cấm: "Hay là đừng lại gần quá, dù sao cũng là hồ thiêng."
"Anh ấy nói hiện tại không được vào. Anh đáp rằng hồ Yamdrok Tso là nơi anh sinh ra, nên anh ấy không ngăn nữa. Không sao đâu, đi thôi, theo anh."
Lục Tu đi xuống sườn đồi, cùng Giang Hồng dọc theo con đường ven hồ.
"Anh nhìn mặt hồ đi." Giang Hồng nói.
Lục Tu dừng lại: "Ngày xưa anh đã độ thiên kiếp ở đây."
Dọc bờ hồ, vài người Tạng tay cầm kinh luân, cúi người lạy dọc theo bờ.
Ánh mặt trời chiếu xuống, Giang Hồng như thấy một phù văn sáng lên – nhưng rất nhanh, nó tan biến.
"Em chụp cho anh một tấm ảnh nhé?" Giang Hồng mở máy ảnh: "Bức này, anh phải giữ mãi… mãi… đến khi em không còn nữa…"
"Chụp chung đi." Lục Tu nói: "Anh muốn có một tấm ảnh với em ở đây."
"Dạ được." Giang Hồng nhờ hai người đàn ông Tạng giúp chụp ảnh chung.
Thật ra, người nên cùng Lục Tu về nhà là Viên Sĩ Vũ… Giang Hồng nhìn ảnh, thầm nghĩ. Nhưng cậu không nói gì. Trong ảnh, Lục Tu tuấn tú, cậu cũng không tệ, phía sau là ánh sáng mặt trời rực rỡ, khiến hồ như biển vàng lấp lánh.
"Đi thôi." Lục Tu nói.
"Chỉ vậy thôi ạ?" Giang Hồng nhìn đồng hồ, mới chưa đầy một tiếng.
"Không có gì để lưu luyến." Lục Tu nói: "Chỉ cần nhìn một cái là đủ rồi. Hãy giữ nó trong tim."
Gió càng lúc càng mạnh, trên đường đi, tuyết bắt đầu rơi. Xe gần bãi đỗ đã đi hết. Giang Hồng đến trạm gác hỏi, nhưng không có người.
Ba giờ rưỡi chiều, trời tối sầm. Mùa đông ở Tây Tạng tối rất sớm, tuyết dày dần. Giang Hồng phải đi bộ một cây số đến nhà ga để đón xe về Lhasa.
"Sao tuyết rơi lớn thế này?" cậu thốt lên.
"Bão tuyết sắp đến rồi." Lục Tu nói: "Để anh đưa em bay về?"
Giang Hồng xua tay: "Lhasa đông người, cứ đi xe về thôi."
Ngay lập tức, bão tuyết tràn đến, che kín trời đất, không nhìn thấy đường. Giang Hồng suýt ngã vì gió, đành núp sau Lục Tu.
"Chỗ này có một ngôi làng!" Lục Tu hét lớn: "Hay là vào đó?"
"Cái gì?" Giang Hồng mơ hồ: "Thật à?"
Lông mày cậu đã phủ đầy băng tuyết. Lục Tu không nói thêm, ôm eo cậu, bay lên. Dưới kết giới thông khí, Giang Hồng dễ chịu hơn. Cậu ôm chặt sừng rồng đen, nhìn xuống đại địa trắng xóa. Họ bay xuyên qua màn sương dày đặc, chẳng thấy gì.
Chỉ chưa đầy một phút, rồng đen đã hạ cánh.
Đó là cổng một ngôi làng Tạng. Lục Tu dùng cánh che mặt Giang Hồng, dẫn cậu vào một căn nhà.
"Ngôi làng này vẫn còn." Lục Tu nói.
"Đây là đâu vậy?" Giang Hồng hỏi.
Lục Tu gõ cửa. Một người đàn ông trung niên ra, hào sảng mời vào trú tuyết. Lục Tu nói vài câu tiếng Tạng, giải thích tình cảnh. Người đàn ông chuyển sang tiếng Hán: "Hoan nghênh! Hoan nghênh! Đến là bạn bè! Vào, vào, uống trà!"
Lục Tu cũng nói tiếng Hán: "Cảm ơn, tôi cũng nghe nói ở đây có làng."
Đây là nhà trưởng thôn. Nhìn ngoài nhỏ, bên trong lại rộng và ấm áp. Trưởng thôn mời họ sưởi ấm: "Hôm nay bão tuyết, nếu xem tin tức, các cậu đã không ra ngoài."
Lục Tu nói: "Em trai tôi nhất quyết muốn đi, vài ngày nữa là đi rồi, sợ không kịp."
"Không sao, không sao!" Người đàn ông nói: "Đều là duyên phận. Uống trà ngọt, làm ấm người!"
Trong phòng, giữa sảnh là bàn nướng điện, xung quanh là ghế gỗ dài, giống giường sưởi. Vài thanh niên đang xem TV, ăn hạt dẻ. Thấy khách đến, họ nhường chỗ.
"Cảm ơn ạ." Giang Hồng hồi sức, uống trà sữa ngọt, thấy dễ chịu hơn.
Trưởng thôn châm trà, Giang Hồng hỏi: "Đây là đâu ạ?"
"Làng đã hơn ba trăm năm rồi." Trưởng thôn nói: "Chắc các cậu đi xa lắm mới tìm được đây!"
Giang Hồng gật đầu, cảm ơn lần nữa. Một vài thanh niên nhìn hai người đầy tò mò, thỉnh thoảng nói tiếng Tạng với nhau – người Tạng thường vậy, nhìn người lạ mà chẳng ngại.
"Họ nói gì vậy?" Giang Hồng hỏi.
Lục Tu nói chuyện với họ bằng tiếng Tạng. Một thanh niên biết tiếng Hán chỉ vào người kia: "Cậu ta nói cậu đẹp trai, giống vợ cậu ta bỏ trốn năm ngoái."
Ba người cười ầm, người bị nói xấu đỏ mặt, vội giải thích. Lục Tu dịch: "Cậu ta thấy em thân thiết, không có ý gì khác."
"Mắt duyên." Người kia nói, xin lỗi liên tục, rồi châm trà, mời trái cây khô cho Giang Hồng.
Giang Hồng phải nhờ Lục Tu dịch, nhưng thấy vẻ mặt anh dường như không muốn nói tiếp. Cậu quay sang xem TV. Dù mới hơn 5 giờ, bên ngoài đã tối đen, bão tuyết gầm thét, cửa sổ kêu lạch cạch như thiên tai.
Trưởng thôn bắt đầu nấu cơm, thanh niên lần lượt ra về. Họ làm động tác bái Phật, chắp tay chào Lục Tu. Hai người cũng đáp lễ.
Người thanh niên bị trêu suy nghĩ, rồi đến gần, chào đơn giản, nói gì đó rồi cười.
Giang Hồng: "?"
Lục Tu: "Cậu ta tên Nu · Sở Thần Ba Tang, hỏi tên chúng ta, mời đến nhà cậu ta ở qua đêm."
Giang Hồng: "Được không ạ? Nhiệt tình quá vậy?"
Lục Tu: "Em có muốn đi không? Muốn thì cứ đồng ý."
Trưởng thôn nói: "Nhà Sở Thần ấm hơn, hai vị khách quý có thể qua đó nghỉ, nhà họ rất quý khách."
Giang Hồng hiểu người Tạng thẳng thắn, không khách sáo. Mời ở qua đêm là chân thành thật lòng, nên cậu nói: "Tốt quá ạ, nhưng ngại quá, làm phiền lắm."
Hai bên tự giới thiệu. Biết họ là sinh viên, Sở Thần giơ ngón cái. Cậu vén rèm, dẫn họ ra ngoài, dùng thân che gió tuyết.
"Cậu tên Giang Hồng!" Sở Thần gọi: "Giang Hồng! Giang Hồng và Lục Tu!"
"Vâng!" Giang Hồng nói nhỏ, tránh gió tuyết: "Cảm ơn ạ!"
Trong làng, từng nhà sáng đèn vàng, giữa màn tuyết đen, như những bến cảng ấm áp. Sở Thần dẫn họ đi đường khuất gió. Khoảng mười phút sau, đến nhà. Cậu vừa vào đã gọi lớn, có lẽ bảo người nhà chuẩn bị đồ ăn, trong lời nói lặp lại: "Lục Tu, Giang Hồng!"
"Hù." Giang Hồng như choáng, đứng ở tiền sảnh hồi lâu mới tỉnh. Sở Thần vội dẫn vào sưởi, bảo cởi giày.
Lục Tu không khách sáo, ngồi xuống bên lò. Sở Thần ra hiệu: "Mời ngồi! Giang Hồng! Mời ngồi!" rồi bảo Giang Hồng ngồi phía đối diện. Phòng sáng, giữa sảnh treo ảnh lãnh đạo, tủ năm tầng bày khung ảnh và sách.
Sở Thần rót trà bơ, nói chuyện liên tục. Lục Tu dịch: "Hắn có em trai học ở Thành Đô, chưa về, nên thấy chúng ta thân thiết."
"Học trường nào?" Giang Hồng hỏi: "Đại học Dân tộc?"
Cuộc trò chuyện giữa họ dựa vào Lục Tu dịch. Biết anh không thích nói nhiều, Giang Hồng cố gắng cười, gật đầu. Một lát sau, Lục Tu nói thêm: "Gia tộc họ có dòng họ 'Nỗ', là hậu duệ quý tộc xưa."
Giang Hồng "Ừm" một tiếng. Sở Thần gọi mẹ và bà nội ra, giới thiệu. Giang Hồng vội đứng. Bà nội 90 tuổi, mẹ hơn 60, dặn họ ngồi nghỉ, rồi vội nấu cơm đãi khách – khiến Giang Hồng ái ngại.
Lục Tu nói: "Họ nhớ con út, nên thấy khách từ Trung Nguyên thấy thân."
Giang Hồng gật đầu. Sở Thần hỏi Lục Tu về đời sống sinh viên, anh trả lời ngắn gọn. Tín hiệu điện thoại Giang Hồng lúc có lúc mất. Sau khi báo bình an cho cha mẹ, điện thoại mất sóng hoàn toàn.
TV cũng mất sóng, mọi người ngồi trò chuyện. Qua Lục Tu dịch, Giang Hồng biết bố Sở Thần qua đời, trong nhà chỉ còn mẹ và bà nội. Năm ngoái hắn có bạn gái người Di, định cưới nhưng chia tay.
Sở Thần biết ít tiếng Hán, chỉ dùng từ đơn giản như "vào", "uống rượu", "mời ngồi". Đến 7 giờ, mẹ bưng bữa tối: thịt dê nướng, Tsampa (1), thịt bò Tây Tạng, rượu thanh khoa độ thấp.
Lục Tu uống rượu cùng Sở Thần, vừa uống vừa nói chuyện. Tửu lượng anh tốt, còn uống giúp Giang Hồng. Giang Hồng vẫn còn chút phản ứng cao nguyên, đầu óc choáng váng.
Bà nội Sở Thần cười hiền, xoa trán Giang Hồng. Giang Hồng chỉ biết nói: "Cảm ơn, zhaxi dele."
Ăn được một lúc, mẹ và bà nội ngồi may vá. Bà nội nói liên tục.
Sở Thần cười ha hả, nói gì đó.
Lục Tu đang uống rượu, không nghe rõ, nghi hoặc quay lại.
Rồi bà nội đến bên Giang Hồng, nắm tay cậu, đổi trà bơ sang trà ngọt, hỏi han thân mật.
"À?" Giang Hồng bừng tỉnh, cảm thấy bàn tay khô ráo của bà cụ rất ấm áp.
Lục Tu nghe lời bà, đột nhiên sững người.
Sở Thần vẫn cười nói. Giang Hồng bối rối, nhìn Lục Tu.
"Họ nói gì vậy?" cậu hỏi: "Học trưởng? Anh sao thế?"
Chiếc bát rượu trong tay Lục Tu tràn gần nửa, anh không hay. Sở Thần "Ai" một tiếng, ý bảo đừng trốn rượu, rồi châm đầy lại.
"Bà ấy hỏi em," Lục Tu nói, giọng bình tĩnh nhưng run run: "Từ đâu tới, sinh ra ở đâu, là người nơi nào."
"Em người Trùng Khánh." Giang Hồng giải thích.
Bà cụ lại nói, ra hiệu, rồi xoa trán Giang Hồng lần nữa. Giang Hồng cúi đầu, biết đây là lời chúc phúc. Giọng Lục Tu tiếp tục, run rẩy hơn:
"Bà ấy nói... em... Giang Hồng... bà ấy nói em lớn lên giống ông nội bà ấy hồi trẻ."
"Ồ." Giang Hồng cười: "Nên Sở Thần thấy em thân thiết à? Ừm..."
Bỗng dưng, cậu lặng đi. Hai người đối diện nhau, thế giới như ngưng lại, chỉ còn tiếng tuyết rơi ào ào ngoài cửa.
-------------------------
(1)
Tsampa
là một loại thực phẩm chủ yếu của người Tây Tạng, được làm từ bột lúa mạch nướng. Nó có thể được ăn riêng hoặc trộn với trà bơ Tây Tạng.
Tsampa
được xem như một phần quan trọng trong văn hóa và ẩm thực của Tây Tạng.