Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Đêm Kinh Hoàng, Ám Vệ Ngốc Nghếch Và Thái Tử
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã lâu lắm rồi Ngụy Niên chưa có được một giấc ngủ trọn vẹn. Dù là trong ngục Phụng Kinh hay trên nấm mồ hiu quạnh, nàng đều không có lấy một chiếc giường êm ấm để nghỉ ngơi. Giờ đây, được nằm trên giường, nàng không chỉ cảm thấy như người xa xứ lâu ngày trở về, mà còn thấy vô cùng xa lạ.
Đôi mắt nàng từng có mấy ngày không nhìn rõ, lại thêm nỗi tuyệt vọng đến nghẹt thở khi nghe tin mình phải chịu hình phạt lăng trì, tất cả đã khiến sâu thẳm trong lòng nàng sợ hãi bóng tối, và cũng bài xích giấc ngủ. Nàng trằn trọc trên giường, làm cách nào cũng không thể chợp mắt.
Đã qua giờ Tuất, phòng ngủ vẫn còn sáng.
Ngụy Niên nằm nghiêng, nhìn chằm chằm vào ánh nến, đếm từng lần lửa nến chập chờn, rồi chẳng biết từ khi nào đã chậm rãi nhắm mắt lại.
Sau đó, nàng chìm vào ác mộng.
Trong mơ, tất cả những chuyện xảy ra hôm nay đều chỉ là giả dối, nàng lại quay về căn phòng giam lạnh lẽo kia, một lần nữa chịu đựng tra tấn, rồi lang thang cô độc trên nấm mồ hoang ba năm ròng.
Ngụy Niên đột nhiên bừng tỉnh.
Nàng nhanh chóng ngồi dậy, quét mắt nhìn quanh phòng. Căn phòng ngủ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, ánh nến đã sắp tàn.
Nàng nhắm chặt mắt hít sâu một hơi.
Cũng may, là mơ.
Nàng dần bình tĩnh lại, đúng lúc định lấy ngọn nến mới ra thắp thì bên cửa sổ bỗng truyền đến tiếng động.
Tim Ngụy Niên lập tức vọt tới tận cổ họng.
Nàng nắm chặt lấy cái chăn mỏng, nhìn chằm chằm song cửa sổ.
Chẳng lẽ là Ngụy gia lại có mưu kế gì mới?
Song cửa sổ nhanh chóng bị bật mở, một bóng người nhảy vào phòng rồi tiến thẳng đến bên giường. Sau đó, người kia đứng cạnh giường, tròn mắt nhìn thẳng vào Ngụy Niên.
Ngụy Niên từng gặp người này.
Ngay hôm nay, tại biệt viện Hương Sơn, nàng đã gặp người này. Chính là ám vệ được phái đến đình Hòe Sơn.
Biết người đến không phải là người của Ngụy gia mà là ám vệ của Đông cung, Ngụy Niên vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Có điều nàng còn chưa kịp mở miệng thì người kia đã bất ngờ nói: "Đắc tội."
Ngụy Niên chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào đã bị điểm huyệt, rồi bị quấn chặt vào chăn, vác ra khỏi phòng ngủ.
Tất cả những chuyện xảy ra sau đó, cả đời này Ngụy Niên đều không muốn trải qua lần nữa.
Nàng trơ mắt nhìn mặt đất ngày càng xa, mới muộn màng nhận ra mình đang bị vác đi băng qua nóc nhà, vượt tường. Chuyện này còn chưa tính, quãng đường sau đó có thể dùng từ 'cưỡi mây đạp gió' để hình dung. Nàng nhắm chặt mắt, bị dọa đến ba hồn bảy vía như muốn bay mất. Khi nàng cảm thấy mình sắp bị lắc đến chết, cuối cùng bọn họ mới dừng lại.
Biệt viện Hương Sơn.
Tiếng sói hú xen lẫn tiếng binh khí va chạm, phá vỡ sự im lặng của màn đêm.
Trường Phúc đứng trong sảnh dỏng tai lắng nghe, tính toán thấy thời gian đã gần đủ, mới đẩy cửa ra, tiến về phía có tiếng giao tranh.
Hắn ta vừa ra khỏi cửa, mùi máu tanh đã xộc thẳng vào mặt. Nhưng Trường Phúc đi theo Thái tử từ nhỏ, đã sớm quen thuộc với mùi này. Hắn ta bình tĩnh nhìn về phía rừng trúc, chỉ thấy vài con sói đang cắn xé một xác chết.
Chử Yến cầm thanh kiếm vẫn đang nhỏ máu trong tay, mang theo hơi lạnh và sát khí trở về.
Trường Phúc vừa tiến đến đón vừa thở dài: "Lần thứ năm rồi."
Đây đã là nhóm thích khách thứ năm trong năm nay, kể từ khi họ đến biệt viện Hương Sơn.
Tối nay đám người này đến thật đúng lúc, điện hạ đã trút bớt cơn giận rồi, chờ lát nữa gặp Ngụy nhị cô nương có lẽ sẽ ôn hòa hơn một chút.
"Sao điện hạ lại tự ra tay, mười chín ám vệ của chúng ta lại không có cơ hội thể hiện bản lĩnh." Trường Phúc tiến lên nhận lấy thanh kiếm trong tay Chử Yến, nhanh chóng quan sát hắn. Sau khi thấy hắn không bị thương, hàng lông mày đang nhíu chặt của Trường Phúc mới giãn ra.
Chử Yến hờ hững ừ một tiếng.
"Sao?"
Đương nhiên Trường Phúc hiểu hắn muốn hỏi gì, bèn đáp: "Qua kiểm chứng, tình cảnh của Ngụy nhị cô nương trong phủ thực sự không tốt. Gia chủ và chủ mẫu càng yêu thương Ngụy tam cô nương, tất cả chi phí sinh hoạt trong phủ của Ngụy nhị cô nương đều thấp hơn Ngụy tam cô nương. Hơn nữa, hễ là những yến tiệc có phần long trọng trong kinh, đều chỉ có Ngụy tam cô nương đi, Ngụy nhị cô nương rất hiếm khi ra khỏi phủ. Dựa theo những điều này thì tỷ muội bất hòa cũng hoàn toàn hợp lý."
Chử Yến nhíu mày: "Cho nên hôm nay thật sự chỉ là chuyện của Ngụy gia."
Trường Phúc nghiêm mặt nói: "Không giống như là tới vì điện hạ."
Chử Yến khẽ xùy một tiếng.
Nữ tử kia và muội muội của nàng ta, e rằng không chỉ đơn giản là bất hòa thôi đâu.
"Người về chưa?"
Trường Phúc: "Vẫn chưa."
Trường Phúc vừa nói xong, một người mặc đồ đen lập tức xuất hiện trước mặt Chử Yến, quỳ một gối xuống đất: "Điện hạ, đã mang Ngụy nhị cô nương tới."
Chử Yến lập tức đi về phía sảnh.
Nhưng đi vào đại sảnh, Chử Yến quét mắt nhìn quanh đại sảnh một lượt, nhíu mày: "Người đâu?"
Trường Phúc cũng nhìn về phía ám vệ kia, nghi ngờ nói: "Tiểu Thập Cửu, người đâu?"
Ám vệ được gọi là Tiểu Thập Cửu, hôm nay có tên là Lang Thập Cửu.
Vì sao lại là hôm nay? Bởi vì Chử Yến rất có hứng thú với việc đặt tên, nhưng phong cách đặt tên của hắn lại hoàn toàn dựa vào sở thích cá nhân.
Hắn thích gì, mười chín ám vệ sẽ gọi như vậy.
Trước hôm nay hắn thích kiếm, mười chín ám vệ lần lượt theo thứ tự, gọi là Kiếm Nhất, Kiếm Nhị, ..., Kiếm Thập Cửu.
Mấy canh giờ trước, hắn thích sói, thế nên mười chín ám vệ có tên là Lang Nhất, Lang Nhị,..., Lang Thập Cửu.
Bởi vì sở thích của Chử Yến thay đổi quá nhanh, có khi một ngày phải đổi đến hai cái tên, Trường Phúc thực sự không thể nhớ nổi, đành gọi họ là Tiểu Nhất, Tiểu Nhị, ..., Tiểu Thập Cửu.
Lang Thập Cửu chớp đôi mắt to đen nhánh, trong vẻ ngơ ngác lại lóe lên một tia sáng: "Trong phòng ngủ của điện hạ."
Chử Yến: "..."
Trường Phúc: "..."
Chử Yến chậm rãi xoay người: "?!"
Trường Phúc bỗng nhiên hít một hơi lạnh, nhìn Lang Thập Cửu với vẻ mặt kinh hãi.
Tiểu Thập Cửu, ngươi tiêu rồi!
Dưới ánh nhìn đáng sợ của Chử Yến, Trường Phúc nhẹ nhàng nhích về phía Lang Thập Cửu, dùng cùi chỏ huých hắn một cái, với thái độ hận sắt không thành thép thì thầm: "Ai cho ngươi cái gan đưa người vào phòng ngủ của điện hạ! Ngươi điên rồi à?!"
Lang Thập Cửu càng hoang mang.
Hắn ngước khuôn mặt ngây thơ, trong sáng lên, nói: "Đêm khuya đi bắt cóc cô nương, chẳng phải là để làm... loại chuyện đó sao?"
Trường Phúc nghẹn họng: "..."
Hắn ta cuống quýt đảo mắt nhìn về phía Chử Yến, quả nhiên, toàn thân điện hạ của bọn họ đã tỏa ra sát ý ngùn ngụt.
Chử Yến giơ tay toan chộp lấy thanh kiếm trong tay Trường Phúc. Trường Phúc vội vã giấu kiếm ra sau lưng, nhanh nhẹn lùi về sau một bước, trong miệng còn không ngừng khuyên nhủ: "Điện hạ bớt giận, bớt giận. Năm đó bỏ ra bao nhiêu bạc mới mua được Tiểu Thập Cửu về, bồi dưỡng đến nay lại tốn thêm một khoản lớn, không thể giết, không thể giết."
Khóe mắt Chử Yến như muốn nứt ra: "Cô tưởng Cô thiếu bạc chắc?"
Trường Phúc dùng tình cảm khuyên can, lấy lý lẽ thuyết phục: "Đương nhiên là điện hạ không thiếu bạc, nhưng bồi dưỡng một ám vệ phải mất vài chục năm, rất khó. Hơn nữa điện hạ còn yêu cầu người bên cạnh phải đẹp, Tiểu Thập Cửu là đứa đẹp nhất rồi. Giết chết sẽ uổng phí tâm huyết bao năm, điều đó không nói làm gì, nhưng ngài bảo nô tài biết đi đâu tìm được người đẹp như vậy?"
Cũng không phải là Trường Phúc dám chống lại Chử Yến, mà là cứ cách vài ngày, chuyện như vậy lại tái diễn một lần.
Lang Thập Cửu là người đẹp nhất trong số mười chín ám vệ, số tiền dùng để mua hắn cũng nhiều nhất, nhưng tên ám vệ này cũng là đứa ngốc nhất!
Hắn sẽ thường xuyên làm ra những chuyện khiến người ta dở khóc dở cười, khiến Chử Yến nổi trận lôi đình. Mỗi khi đến lúc này, Trường Phúc đều phải đứng ra khuyên giải một lần như bây giờ.
Còn về việc ngốc tới mức nào, cứ nói ngay chuyện hôm nay đi. Ban đêm hắn xông vào phủ Thị Lang bắt cô nương nhà người ta, ngay cả cái khăn che mặt cũng không thèm đeo, như thể sợ người ta không nhận ra mình. Hơn nữa, rõ ràng là Chử Yến nổi giận đùng đùng sai hắn đưa người tới biệt viện Hương Sơn, hắn lại cho rằng Chử Yến có ý đồ với cô nương nhà người ta, rồi đưa thẳng người đến phòng ngủ của Thái tử.
Trường Phúc nói hết lời mới miễn cưỡng khuyên nhủ được Thái tử, sau đó vội vàng nói: "Nô tài đi mời Ngụy nhị cô nương ra ngay đây."
Chử Yến hừ một tiếng nặng nề, phất tay áo nhanh chân rời đi.
Trường Phúc khẽ thở phào nhẹ nhõm, tức giận lườm kẻ gây họa đang quỳ trên mặt đất là Lang Thập Cửu: "Ngươi mau thông minh lên cho ta nhờ!"
Trường Phúc vừa dứt lời, lại thấy Chử Yến hùng hổ quay lại, giận dữ đạp một phát lên đùi Lang Thập Cửu: "Cô là Thái tử, sao có thể làm ra loại chuyện ức hiếp nữ tử như vậy?"
"Đúng, sao ngươi có thể nghĩ về điện hạ như vậy! Điện hạ há lại là người như thế!" Trường Phúc tiến tới trước mặt Chử Yến, nói năng hùng hồn, chính trực: "Nên phạt, phạt nặng!"
Điện hạ cũng chỉ có chút phong thái quân tử ở điểm này thôi.
Chử Yến lạnh lùng nhìn về phía Trường Phúc. Trường Phúc vô cùng nghiêm túc nói: "Điện hạ ngài nói, nên phạt hắn thế nào?"
Chử Yến lườm hắn ta một cái, hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời đi.
Trường Phúc nhét thanh kiếm vào tay Lang Thập Cửu, nháy mắt ra hiệu cho hắn: "Mau đi lau sạch kiếm cho điện hạ, không lau khô thì tối nay không được ngủ."
Vào lúc này, Lang Thập Cửu vẫn còn chút tỉnh táo, đứng lên yên lặng nhận lấy kiếm rồi lập tức chạy đi.
Trường Phúc phủi ống tay áo, coi như không có chuyện gì, chạy bước nhỏ đuổi theo Chử Yến.
Mặc dù cung nữ hầu hạ trong tẩm điện không hiểu vì sao Ngụy Niên lại ở đây, nhưng thấy là do ám vệ bên cạnh điện hạ đưa tới nên phục vụ rất cung kính.
Lúc Chử Yến đến thì Ngụy Niên vừa nôn mửa một trận xong.
Cung nữ nhìn thấy Chử Yến, cung kính hành lễ sau đó bưng chậu nước đã dùng rồi nối đuôi nhau đi ra.
Ngay lập tức, trong phòng ngủ chỉ còn lại Chử Yến và Ngụy Niên.
Ngụy Niên không đoán ra được đêm hôm khuya khoắt Chử Yến đưa nàng tới đây làm gì. Vừa lúc trên người nàng chỉ khoác một cái áo mỏng không tiện đứng dậy hành lễ, chỉ có thể nắm chặt góc chăn che kín thân mình, nhẹ nhàng lên tiếng: "Điện hạ."
Chử Yến ôm theo lửa giận ngập trời bước vào, nhưng khi hắn ngước mắt nhìn qua thì thấy khuôn mặt mộc của cô nương kia, mái tóc đen của nàng xõa tung, trên người quấn một chiếc chăn màu đỏ nhạt không thuộc về hắn, dáng vẻ thanh tú, động lòng người khi ngồi trên giường hắn. Có lẽ là bị hoảng sợ, hai gò má nàng trắng nhợt, trong mắt lấp lánh ánh nước, giống như có thể dập tắt lửa giận trong lòng người khác, xoa dịu những cảm xúc nóng nảy trong lòng họ.
Ánh mắt Chử Yến chậm rãi rơi xuống cái chăn màu đỏ nhạt kia.
Đột nhiên hắn lại muốn quay về đạp Lang Thập Cửu một phát nữa.
Vậy mà tên đó lại cứ thế mà bắt người ta tới đây!
Không chỉ y phục không chỉnh tề, còn mang cả chăn của người ta đến!
Chử Yến quay đầu, xoa xoa ấn đường, sao hắn có thể có tên ám vệ ngốc đến thế chứ?
Nhưng...
Động tác của Chử Yến sững lại, lần nữa quay sang nhìn Ngụy Niên.
Ban ngày nàng trang điểm, mặc dù cũng được coi là đoan trang xinh đẹp, nhưng lại không có gì quá nổi bật. Nhưng sau khi rửa sạch lớp trang điểm, ngũ quan của nàng lại trở nên thanh tú hơn, giống như hoa sen mới nở, khiến người nhìn phải sáng mắt lên.
Hiển nhiên, lớp trang điểm nàng dùng ban ngày không hợp với nàng.
Không phải chính nàng muốn che giấu dung mạo, thì là do người bên cạnh không muốn nàng quá nổi bật.
Nhưng đây không phải trọng điểm.
Chử Yến chậm rãi tới gần Ngụy Niên.
Sau khi nàng rửa sạch lớp trang điểm, sao hắn lại nhìn ra một chút cảm giác quen thuộc trên khuôn mặt nàng nhỉ? Mặc dù rất nhạt, nhạt đến mức người bình thường căn bản sẽ không thể phát hiện, nhưng hắn có thị lực phi thường, chắc chắn sẽ không nhìn nhầm.
Nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Chử Yến lại không thể nghĩ ra được cảm giác này tới từ đâu.
Hắn rất ít tham gia yến hội trong cung, cho dù có mặt cũng chỉ là những yến hội cực kỳ long trọng mà không thể không đến. Mà nàng lại hiếm khi ra khỏi phủ, hễ là yến hội có phần long trọng cũng sẽ không tham gia, càng không có khả năng tham gia cung yến, cho nên không thể nào là hắn từng gặp nàng trong yến hội được.
Thế là, Thái tử xoay người tới gần Ngụy Niên, hỏi: "Có phải Cô từng gặp ngươi rồi không?"