Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Thái tử khó đoán và kế hoạch của Ngụy Niên
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng ba năm nay, Thái tử Đông cung vừa hoàn thành lễ cập quan. Sau buổi lễ, Hoàng thượng mở tiệc chiêu đãi quần thần tại Lộ Hoa đài, đồng thời yêu cầu các quan lại dẫn theo gia quyến. Ý đồ của ngài đã quá rõ ràng: tuyển chọn Trữ phi cho Thái tử.
Thái tử nổi tiếng là người có tính tình khó lường, tàn bạo, khát máu. Điều này khiến nhiều tiểu thư khuê các phải e ngại lùi bước, nhưng cũng không ít người dù có phải tranh giành đến sứt đầu mẻ trán cũng muốn bước chân vào Đông cung.
Thứ nhất, mặc dù tính tình Thái tử khó ưa, nhưng gương mặt ấy thật sự quá đỗi tuấn mỹ, đủ sức khiến người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên đã say mê, thậm chí tạm thời quên đi tính cách đáng sợ của hắn. Thứ hai, vị chủ nhân Đông cung này rất được Thánh thượng sủng ái, tương lai chắc chắn sẽ đăng cơ hoàng vị. Địa vị mẫu nghi thiên hạ lại quá đỗi hấp dẫn, ai mà chẳng muốn đánh cược một phen?
Ngày hôm đó, muôn hoa đua nở rực rỡ tại Lộ Hoa đài, nhưng Thái tử lại chẳng hề lộ diện. Dù cho Thái tử không nể mặt Hoàng thượng đến thế, Hoàng thượng vẫn yêu thương hắn hết mực, chỉ coi đó như một buổi yến tiệc mừng sinh nhật của Thái tử. Ngay cả một Hoàng tử khác xin được ban hôn vào hôm đó cũng bị Hoàng thượng từ chối.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, đây là sự thiên vị rõ ràng của Thánh thượng dành cho Thái tử.
Ngày đó là yến hội cập quan của Thái tử Đông cung, nếu Thái tử không chọn phi, thì không ai được phép chọn.
Mà trước đó, chuyện như vậy cũng không phải là hiếm gặp.
Hoàng thượng đã nhiều lần yêu cầu Hoàng hậu tổ chức yến tiệc để chọn phi cho Đông cung, nhưng vì Thái tử vắng mặt mà tất cả đều tan thành mây khói. Cũng vì lý do này, Hoàng thượng còn từng đưa mỹ nhân vào Đông cung mấy lần, nhưng cuối cùng những mỹ nhân này đều biến mất không dấu vết. Dù vậy, điều đó cũng không thể khiến Hoàng thượng từ bỏ ý định chọn phi cho Đông cung.
Những năm qua, Hoàng thượng một lòng muốn chọn Trữ phi, còn Thái tử thì một lòng nổi loạn, thế nhưng phụ tử hai người lại duy trì được một sự cân bằng kỳ lạ, không ai làm ảnh hưởng đến ai.
Tóm lại, đến nay Đông cung vẫn chưa có một nữ chủ nhân, đủ để thấy rằng vị Thái tử Chử Yến này thực sự không ham nữ sắc.
Cho nên người Ngụy gia đều rất tò mò, Ngụy Niên đã dùng cách gì để lọt vào mắt xanh của Thái tử.
Ngụy Niên có dung mạo thanh nhã, tư thái yểu điệu, khí chất như lan, là kiểu tiểu thư khuê các tiêu biểu. Dù nhìn thế nào cũng không giống mẫu người Thái tử sẽ thích. Thế nhưng nàng lại có thể thoát ra khỏi biệt viện Hương Sơn một cách an toàn, còn được Thái tử ưu ái đặc biệt. Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây.
Kiều thị còn muốn hỏi tiếp, nhưng thấy Ngụy Ngưng khẽ lắc đầu, bà ta đành nuốt những lời đã đến bên môi trở lại.
"Hôm nay nhị tỷ tỷ hẳn đã kinh sợ nhiều rồi, vẫn nên về phòng nghỉ ngơi sớm thì tốt hơn." Ngụy Ngưng kéo tay Ngụy Niên, lo lắng nói.
Kiều thị cũng miễn cưỡng tỏ vẻ hiền từ, nhẹ giọng nói: "Con gặp phải tai ương này, đúng là nên nghỉ ngơi nhiều hơn."
"Còn về Xuân Lai, con cũng đừng quá đau buồn. Trong lúc nguy cấp mà ả ta không biết bảo vệ chủ nhân, lại cố tìm đường thoát thân một mình, chết cũng đáng đời."
Ngụy Niên lặng lẽ lắng nghe, đúng lúc bày ra vẻ mặt vừa buồn bã vừa sợ hãi.
"Nhưng Xuân Lai đã không còn nữa, bên cạnh con lại không có ai hầu hạ đắc lực. Đợi con nghỉ ngơi xong, ta sẽ chọn cho con một người rồi đưa sang." Kiều thị nhẹ nhàng nói.
Ngụy Niên thầm cười khẩy, lại chọn một kẻ đến giám sát nàng ư? Nàng có ngu mới đồng ý chứ.
Cổ họng Ngụy Niên hơi nghẹn lại, nàng nghẹn ngào nói: "Cảm ơn mẫu thân đã quan tâm, có điều Xuân Lai đã làm bạn bên con từ nhỏ, tình nghĩa sâu nặng. Bây giờ Xuân Lai mới đi, trong lòng con khó lòng yên ổn, hay là qua một thời gian nữa rồi hẵng chọn người mới."
Kiều thị nhíu mày, tuy có chút không vui nhưng đúng là bà ta không thể cố nhét người vào viện của Ngụy Niên trong tình huống này được, chỉ đành gật đầu: "Nếu con đã nói thế, vậy thì theo ý con đi."
Ngụy Niên khom người hành lễ cáo lui.
Bước ra khỏi Bách Thanh đường, nàng hơi dừng chân liếc nhìn vào sảnh chính. Nàng có thể tưởng tượng được, sau khi nàng rời đi, tình cảnh bên trong sẽ như thế nào.
Chắc chắn bọn họ đang bàn xem nên tiếp tục hãm hại nàng hay là yên lặng theo dõi tình hình, để xem thái độ của vị Đông cung kia ra sao.
Đáp án không khó đoán, nhất định bọn họ sẽ lựa chọn cách thứ hai.
Dẫu sao danh tiếng của chủ nhân Đông cung quả thực quá đáng sợ, bọn họ sẽ không muốn đắc tội với hắn, cho dù chỉ là một khả năng nhỏ nhất.
Cho nên trước mắt, biện pháp tốt nhất của bọn họ là án binh bất động, xác định rõ thái độ của Đông cung đối với nàng. Mà khoảng thời gian này chính là cơ hội để nàng lật ngược tình thế.
Ngụy Niên chậm rãi đi về viện Hạnh Hòa, trong mắt ánh lên vẻ lạnh lùng.
Với cảnh ngộ hiện giờ của nàng, cách trả thù Ngụy gia tốt nhất chính là gậy ông đập lưng ông.
Kiếp trước bọn họ nắm nàng trong lòng bàn tay, tùy ý giày vò. Bây giờ, nàng phải dùng cách giống hệt, khiến bọn họ tự gánh lấy hậu quả.
Trong Bách Thanh đường, quả nhiên đúng như Ngụy Niên đã đoán, cuối cùng người Ngụy gia quyết định tạm thời án binh bất động, sau khi tìm hiểu rõ thái độ của Đông cung đối với Ngụy Niên rồi mới bàn bạc tiếp.
------
Quay về viện Hạnh Hòa, Ngụy Niên nhìn quanh bốn phía rồi mới bước vào phòng ngủ.
Đối với người Ngụy gia mà nói, nàng chỉ là đi Hương Sơn một chuyến rồi trở về, nhưng đối với nàng thì thời gian đã trôi qua ba năm trời.
Dường như mỗi một cành cây ngọn cỏ ở nơi này đã xa cách nàng mấy đời người.
Cũng không phải là nàng lưu luyến nơi này, chỉ là như vậy mới có thể khiến bản thân nàng cảm nhận được, đây không phải là giấc mộng hoàng lương, nàng thật sự đã trở về.
Trong viện Hạnh Hòa không có quá nhiều hạ nhân. Nội viện chỉ có Xuân Lai và hai tiểu nha hoàn khác. Ngoại viện là ba nha hoàn thô sử và hai bà tử phụ trách quét dọn và làm những việc vặt vãnh.
Cả viện Hạnh Hòa cộng lại còn không nhiều người bằng số hạ nhân thô sử ở ngoại viện Tú Linh viện của Ngụy Ngưng.
Trước kia Ngụy Niên không bận tâm đến những điều này, bởi vì nàng vốn là một người thích yên tĩnh, trong viện có ít người nàng càng cảm thấy thoải mái.
Nhưng bây giờ nàng đột nhiên cảm thấy nơi này quá đỗi yên tĩnh.
Ngụy Niên ngồi bên mép giường rất lâu, trong phòng yên tĩnh quá mức khiến nàng có chút hoảng hốt. Không biết từ lúc nào, mùi máu tanh nơi ngục tối u ám, cùng với sự cô độc suốt ba năm dài đằng đẵng giữa vùng hoang vắng, tựa như cơn sóng dữ cuộn trào, vồ vập lấy nàng, muốn cắn nuốt nàng.
Tim nàng bỗng đập nhanh dữ dội, khiến Ngụy Niên khó thở. Nàng đứng bật dậy, vội vàng bước ra ngoài.
Nàng khao khát được nhìn thấy người, càng nhiều người càng tốt.
Như thể làm vậy là có thể chứng minh rằng nàng thật sự có cơ hội làm lại từ đầu, có thể khiến trái tim lạc lõng bất an của nàng bình tĩnh trở lại.
Thế nhưng, khi nàng bước ra khỏi phòng ngủ, đập vào mắt lại là một khoảng sân vắng vẻ không một bóng người. Bầu không khí quạnh quẽ quá mức như một chậu nước lạnh tạt thẳng vào người, lập tức dập tắt cơn cuồng loạn trong lòng nàng.
Nàng dừng chân trước cửa ra vào, đứng bất động rất lâu.
Nàng đã về rồi.
Thật sự trở về rồi.
Nhưng sau khi nàng trở về thì cũng chỉ còn lại sự cô độc một mình.
Bả vai Ngụy Niên dần trĩu nặng xuống, lộ ra vẻ suy sụp khó tả.
Tình tỷ muội mà nàng nâng niu hết mực, hóa ra là giả dối. Nha hoàn hầu cận mà nàng tin tưởng, chỉ là một quân cờ được đặt bên cạnh để giám sát nàng. Tình thương của phụ mẫu mà nàng cố gắng mong muốn có được, đều không thuộc về nàng.
Hiện tại, nàng đứng trong tiểu viện này, không có người có thể dựa vào, không một ai có thể tin cậy.
Một chùm tia nắng bỗng nhiên chiếu rọi xuống người Ngụy Niên, nàng hơi nghiêng đầu, nửa khuôn mặt được ánh nắng bao phủ, đẩy lùi cảm xúc suy sụp trong lòng nàng.
Ngụy Niên đột nhiên xách làn váy lên rồi vội vã đi ra ngoài, vẻ mặt vội vàng, bước chân hấp tấp.
Nàng còn có người thân, có người thân chân chính!
Từ lời kể của Vệ Ngưng, nàng biết được Quận chúa Thịnh An vì báo thù cho nàng mà bất chấp tất cả, quyết đấu đá với Tề gia đến mức lưỡng bại câu thương. Chỉ với điều này thôi cũng đủ để thấy rằng vẫn có người yêu thương, chờ mong nàng.
Nhưng mới đi được mấy bước, Ngụy Niên bỗng dừng lại.
Kiếp trước sau khi nàng chết nửa năm, Quận chúa Thịnh An mới tìm được nàng thông qua những manh mối mà Ngụy gia cố tình tiết lộ. Nhưng bây giờ thì khác, Ngụy gia sẽ không để lộ chứng cứ, nàng không thể nhận người thân được.
Cũng không thể cứ thế mà xông thẳng tới phủ quận chúa, nói mình là người con gái thất lạc nhiều năm của Quận chúa. Chưa nói đến việc phủ quận chúa có tin hay không, ngay cả việc tại sao nàng lại biết chuyện này cũng không thể giải thích rõ ràng.
Nói nàng sống lại một đời nên mới biết được ư? Chuyện này quá đỗi hoang đường.
Cho nên cách tốt nhất bây giờ là nàng dùng mưu kế mà Ngụy gia từng dùng ở kiếp trước, khiến Quận chúa Thịnh An nảy sinh nghi ngờ, để họ chủ động điều tra. Nhưng hiện tại người bên cạnh nàng toàn là tai mắt của Ngụy gia, chỉ sợ nàng vừa hành động thì Ngụy gia sẽ phát hiện ngay lập tức.
Bàn tay đang nắm chặt váy của Ngụy Niên chậm rãi buông lỏng, nàng dần bình tĩnh trở lại.
Nàng phải chờ tiếp, chờ đợi một cơ hội xuất hiện. Mà bây giờ chuyện quan trọng nhất là phải lôi kéo quan hệ với Thái tử để giữ mạng trước đã.
Báo thù, nhận người thân, tất cả đều phải còn mạng mới làm được.
Nhưng còn có một điểm, kiếp trước Ngụy gia có thể khiến Quận chúa Thịnh An xác nhận thân phận của nàng, chắc chắn trong tay họ có bằng chứng.
Nhưng thứ gì có thể khiến Quận chúa Thịnh An xác nhận thân phận của nàng là thật?
Nàng nhớ rõ, Quận chúa Thịnh An thất lạc con gái vào năm Định An thứ nhất, khi đó nàng hẳn là còn nằm trong tã lót... tã lót...
Ánh mắt Ngụy Niên trở nên kiên định.
Đúng, chính là tã lót!
Lúc Kiều thị bế nàng đi từ dưới Phật đường ở chùa Hương Sơn, chắc chắn cũng cầm theo tã lót! Hơn nữa, chắc chắn bà ta đã giấu nó đi.
Ngụy Niên nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Nàng phải bình tĩnh lại, lên kế hoạch xem tiếp theo nên hành động ra sao.
------
Tại biệt viện Hương Sơn.
Chử Yến nghe ám vệ bẩm báo, vẻ mặt khó đoán. Sau một lúc lâu, hắn mới cười đầy ẩn ý: "Ta bôi thuốc cho nàng ta, nàng ta còn khen Ta rất nhân từ?"
Ám vệ đáp: "Vâng."
Trường Phúc cúi đầu đứng nghiêm, không dám lên tiếng. Điện hạ nhân từ, đúng là lời khen kỳ lạ.
"Ta cứu nàng ta từ dưới vuốt sói, sao nàng ta không đi viết kịch bản đi?"
Trường Phúc đáp: "Ngụy nhị cô nương nói cũng không sai, hôm nay nếu không phải Điện hạ phá giải cục diện này thì đúng là Ngụy cô nương rất khó thoát khỏi cảnh khốn khó."
Chử Yến vuốt ve con dao găm trong tay: "Cho nên nàng ta đang mắng Ta là sói ư?"
Trường Phúc: "..."
Điện hạ nói gì vậy, câu này sao có thể tính là mắng được? Tính tình của sói còn tốt hơn ngài ấy chứ?
Chử Yến liếc hắn ta một cái sắc lẹm. Trường Phúc vội nói: "Có lẽ ý của Ngụy cô nương không phải như vậy."
"Là Ta làm nàng ta bị thương, nàng ta lại nói là bị sói cào, đây không phải là đang mắng Ta thì là gì?" Chử Yến lạnh lùng nói: "Không chỉ mắng Ta, còn dám bấu víu quan hệ với Ta, làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Ta. Nữ tử này thật to gan, hay là nàng ta coi thường lời cảnh cáo của Ta ư?"
Khóe môi Trường Phúc co giật liên hồi.
Ngài còn có danh tiếng gì mà nói?!
"Ngày mai đưa nàng ta tới đây cho Ta."
Ám vệ: "Vâng."
Trường Phúc giật giật môi, rồi lại ngậm miệng lại.
"Thôi."
Sau một lúc lâu, lại thấy Chử Yến tự lẩm bẩm.
Trường Phúc không khỏi thở phào nhẹ nhõm thay Ngụy Niên.
Nhưng hắn ta thả lỏng hơi sớm.
"Đưa ngay tối nay."
Trường Phúc: "..."
Hay lắm, Điện hạ lại muốn phát điên rồi. Ngụy nhị cô nương tự cầu phúc cho mình đi thôi.