Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Thăm ngục Đại lý tự
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc quan phục Huyện chúa được đưa tới phủ Quận chúa vào ngày thứ ba sau khi Vệ Trăn trở về. Sáng hôm sau, Vệ Như Sương dẫn Vệ Trăn vào cung tạ ơn.
Thấy Vệ Trăn vận quan phục Huyện chúa, Thánh thượng đầu tiên là cảm khái một phen, rồi nói: "Tốt, tốt lắm, con trở về là tốt rồi." Người lại nói: "Những năm qua con đã chịu khổ rồi."
Vệ Trăn cung kính đáp: "Thần nữ có thể về nhà, đã là vô cùng cảm ơn ông trời."
Thánh thượng cười, sau một hồi lâu khẽ thở dài một tiếng, nhưng rồi lại không nói gì thêm. Năm đó, việc đứa bé này mất tích, người cũng có một phần trách nhiệm. May mắn thay cuối cùng cũng tìm về được, bằng không, những tiếc nuối và áy náy người mang theo vào lăng mộ sẽ càng thêm chồng chất.
Sau đó, Thánh thượng hỏi han vài câu quan tâm, rồi hàn huyên chút chuyện gia đình với Quận chúa Thịnh An. Xong việc, hai mẫu nữ mới cáo lui.
Chuyến này Vệ Trăn vào cung tạ ơn, lại mang về một đống ban thưởng.
Trong lúc đó, Thánh thượng có ý muốn hỏi về hôn sự của Vệ Trăn, nhưng nghĩ nàng mới vừa trở về, không cần vội vàng, đành thôi. Vệ Trăn cũng rất muốn biết tình hình gần đây của Thái tử, nhưng Bệ hạ không nhắc tới, nàng cũng không tiện đột ngột mở lời, thế là đành bỏ qua.
-
Hôm nay Vệ Trăn không chỉ đến để tạ ơn. Sau khi xuất cung, nàng lại tới Đại lý tự. Vệ Như Sương không vào cùng, nhưng vì lo lắng nên bà chờ bên ngoài.
Đại lý tự đã sớm nhận được tin tức. Vệ Trăn vừa bước vào, Địch Minh đã tiến lên đón: "Tham kiến Huyện chúa."
Vệ Trăn nói: "Làm phiền đại nhân."
Địch Minh gật đầu: "Không dám." Rồi nói: "Mời Huyện chúa đi bên này."
Địch Minh dẫn Vệ Trăn vào ngục Đại lý tự.
Đây là lần thứ hai Vệ Trăn vào lao ngục. Lần đầu tiên, nàng là một phạm nhân, bước vào rồi không còn sống mà đi ra. Lần này, nàng là người đi thăm phạm nhân, thăm kẻ từng đẩy nàng vào ngục Phụng Kinh.
"Đại nhân, không biết ngũ... Ngụy ngũ công tử thế nào rồi?" Vệ Trăn đột nhiên hỏi.
"Ngụy ngũ công tử gặp đại xá, nằm trong danh sách được thả ra vào ngày mai." Địch Minh đáp.
Vệ Trăn đã biết chuyện này. Hôm qua, lúc dùng cơm, phụ thân nàng đã nói với nàng.
Vệ Trăn trầm ngâm, rồi dừng bước: "Ta muốn đi gặp hắn trước, có thể chứ?"
Ánh mắt Địch Minh lóe lên, sau đó ông ta nói: "Đương nhiên có thể."
Thế là, Địch Minh dẫn Vệ Trăn quay người đi về một hướng khác.
Đi khoảng non nửa khắc thì đến phòng giam của Ngụy Trình. Địch Minh bảo lính canh ngục mở cửa phòng giam, rồi lùi lại đứng đợi cách đó không xa. Ngụy Trình thấy Vệ Trăn bước vào, trong mắt lập tức lóe lên một tia sáng, hắn vô thức đứng dậy gọi: "Nhị tỷ..." Nhưng vừa thốt ra, hắn lập tức phản ứng lại. Người trước mắt vận quan phục Huyện chúa, quen thuộc mà lạ lẫm, đã không còn là nhị tỷ của hắn. Không, từ trước đến giờ nàng vốn không phải, ngay từ đầu đã không phải.
Vệ Trăn bước vào buồng giam, Ngụy Trình lùi lại một bước, quỳ xuống hành lễ: "Tham kiến Huyện chúa."
Vệ Trăn tiến lên đỡ hắn: "Miễn lễ."
Ngoài phòng giam, Địch Minh đứng từ xa quan sát cảnh này, vẫy tay gọi lính canh ngục tới, nhẹ giọng dặn dò vài câu. Lính canh ngục nhận lệnh rời đi.
Trong phòng giam của Ngụy Trình có đệm chăn ấm áp, một chiếc bàn đơn sơ, bên trên đặt một bình trà. Vệ Trăn đưa tay chạm vào, trà vẫn còn nóng. Nàng biết, câu hỏi hôm đó nàng đặt ra trước khi rời Ngụy gia đã có tác dụng.
"Ngày mai, ngươi có thể ra ngoài rồi." Vệ Trăn nói.
Ngụy Trình đã biết việc này, đáp: "Ừm, được thiên hạ đại xá." Nhắc đến chuyện này, cũng là nhờ phúc của nàng.
Vệ Trăn cười: "Cho dù không gặp nhau, ngươi cũng có thể an toàn."
Ngón tay đang đặt trên gối của Ngụy Trình khẽ giật giật, cuối cùng hắn chỉ nói: "Cảm ơn Huyện chúa." Giờ đây thân phận của bọn họ đã khác. Hắn không thể đối xử với nàng tự nhiên như ngày xưa, vả lại cho dù hắn được đại xá ra ngoài, cũng đã mất công danh. Quãng đời còn lại, e rằng bọn họ sẽ không có khả năng gặp lại.
Lúc này, Ngụy Trình lại trở về với dáng vẻ thuở ban đầu, khoác lên mình lớp vỏ bọc hờ hững, lạnh nhạt. Vệ Trăn chỉ coi như không thấy, nói: "Ngươi từng nói giấu ta một chuyện, là chuyện này sao?"
Ngụy Trình gật đầu: "Ừm."
"Ngụy Nguyên." Vệ Trăn thì thào gọi một tiếng. Ánh mắt Ngụy Trình khẽ lay động.
"Ngươi nghĩ rõ chưa, sau khi rời khỏi đây sẽ gọi là Ngụy Trình, hay là Ngụy Nguyên?" Vệ Trăn hỏi.
Ngụy Trình không chút do dự nói: "Ngụy Trình."
Vệ Trăn nhìn hắn. Sau một hồi lâu, hắn mới tiếp tục nói: "Y vì ta nên mới chết. Kể từ khi di nương nuôi dưỡng ta trong viện, ta đã là Ngụy Trình. Từ nay về sau, cũng chỉ có thể là Ngụy Trình." Hắn nói tiếp: "Bắt đầu từ khi đó, mạng của ta đã không còn là của ta nữa." Ngụy Nguyên và Ngụy Trình đều đã chết vào năm đó.
Vệ Trăn trầm mặc một hồi lâu, nói: "Ngươi có từng nghĩ tới, nếu y nơi chín suối có biết chuyện này, liệu có muốn ngươi sống cả đời dưới danh phận 'Ngụy Trình' hay không?" Ngụy Trình khẽ giật mình, đưa mắt nhìn nàng.
"Có lẽ, ngươi nên đi hỏi Ngô di nương." Vệ Trăn nói: "Một lát nữa, thư tống hoàn của Ngô di nương sẽ được đưa tới tay ngươi." Ngô di nương 'bệnh nặng' được đưa tới thôn trang, tránh thoát tai họa lần này của Ngụy gia. Có điều, khi tội danh của Ngụy gia được xác nhận, Ngô di nương cũng sẽ là người có tội. Trừ phi, trước khi Ngụy gia bị định tội, bà ấy lấy được thư tống hoàn. Thư tống hoàn, có tác dụng giống như hưu thư của chính thê. Dựa theo kế hoạch ban đầu của Ngụy Trình, là Ngô di nương giả chết để trốn tránh tai họa lần này, nhưng như thế quãng đời còn lại bà ấy đều phải mai danh ẩn tích mà sống. Nếu có thư tống hoàn thì tất nhiên là không còn gì tốt hơn.
"Nhưng Ngụy Văn Hồng bằng lòng cho sao?"
Vệ Trăn khẽ cong môi: "Điều đó không phải do ông ta quyết định." Nàng nói tiếp: "Khiến ông ta ấn dấu tay lên thư tống hoàn mà thôi, có gì khó đâu." Tựa như kiếp trước, bọn họ đã ấn tay nàng, ép nàng nhận tội.
Ngụy Trình nhìn Vệ Trăn, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ nói: "Cảm ơn Huyện chúa." Vệ Trăn có thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn lúc này. Ở thời điểm này, nàng cũng không bảo hắn cứ cư xử với nàng như trước kia, bởi vì có nói thì với tính tình cứng đầu của hắn, cũng sẽ không nghe lọt.
"Phụ thân đã tới gặp ngươi." Tuy là hỏi hắn, nhưng giọng điệu lại là khẳng định.
Ngụy Trình im lặng một lát, gật đầu: "Ừ."
Vệ Trăn thầm nhủ, quả nhiên là thế. Phụ thân đang hoài nghi nàng.
"Hỏi ngươi về vụ án của Ngụy Hằng?"
Ngụy Trình vẫn gật đầu.
"Ngươi nói thế nào?"
Ngụy Trình đáp: "Nói thật."
Vệ Trăn nhìn hắn.
"Ta và Ngụy gia có nợ máu, phái người theo dõi nhất cử nhất động của bọn họ. Sau khi có được chứng cứ Ngụy Hằng cấu kết với tội phạm buôn lậu muối, sợ báo cáo lên trên sẽ bị người đè xuống nên ta đã chọn ngay thời điểm chuyển giao triều chính, tố giác Ngụy Hằng ngay trước mặt văn võ bá quan." Ngụy Trình nói đến đây, nhìn Vệ Trăn: "Nhưng không ngờ, trời xui đất khiến, Đại lý tự lại lục soát ra được tã lót của Huyện chúa, giúp Huyện chúa nhận thân về phủ."
Vệ Trăn nhìn hắn, sau một hồi lâu, nhẹ nhàng nhếch môi. Không thể không nói, bỏ qua mọi thứ thì Ngụy Trình là một đồng minh rất tốt. Thông minh, cẩn thận, ăn ý, trung thành. Cho dù hắn đã biết hết thảy những chuyện này đều là nàng sắp xếp, nàng không nói, hắn cũng không hỏi. Thậm chí khi phụ thân nàng đến hỏi, hắn cũng chưa từng để lộ ra nàng.
"Nói như vậy, ngươi có công lớn trong việc giúp ta nhận thân." Vệ Trăn nói: "Ta sẽ cầu xin giúp ngươi." Ngụy Trình biết lời cầu xin mà nàng nói là chỉ cái gì. Vừa định nói gì, Vệ Trăn đã đứng dậy: "Ta đi gặp người Ngụy gia." Tầm mắt của nàng lơ đãng đảo qua một nơi nào đó ngoài phòng giam, rồi nàng cố tình cất cao giọng nói: "Từ ngày đó sau khi ta biết thân phận của mình, ta đã cảm thấy những vụ ám sát ở đình Hòe Sơn, núi Thu Vụ, và Hạnh Hòa viện hôm đó không bình thường. Ta cảm thấy Ngụy gia vẫn luôn biết rõ thân phận của ta, bọn họ muốn lợi dụng ta đạt thành một mục đích nào đó."
Nàng nói tiếp: "Kể từ đó, bọn họ đã biến từ ân nhân cứu ta thành kẻ thù. Vả lại những năm này ta chịu đủ lạnh nhạt, nuốt giận vào bụng, nhẫn nhục chịu đựng ở Ngụy gia, cho nên bất kể là ngươi, hay là ta, đều không thể hòa giải với bọn họ." Nàng nhìn hắn: "Chúng ta có cùng kẻ thù, cho nên, sau khi ngươi rời khỏi nơi đây, chúng ta không thể làm tỷ đệ, nhưng vẫn có thể làm bạn bè." Vệ Trăn nghiêng đầu nhìn Ngụy Trình: "Đúng không?"
Ngụy Trình biểu cảm phức tạp cúi đầu. Một lát sau, hắn chắp tay: "Đúng."
Sau khi Vệ Trăn rời khỏi đó, Địch Minh dẫn nàng đi về một hướng khác. Càng đi, không khí càng ẩm ướt, mùi máu tươi càng nồng nặc. Nhưng điều khiến Vệ Trăn cảm thấy ngoài ý muốn là, dường như nhà tù này vô cùng yên tĩnh. Không giống ngục Phụng Kinh nàng từng ở, nơi mà gần như mỗi ngày đều có thể nghe được tiếng kêu la thảm thiết và tiếng tra tấn. Đột nhiên, dường như nàng nghĩ tới điều gì đó, quay đầu hỏi: "Nơi này vẫn luôn yên tĩnh như vậy sao?"
Địch Minh trầm mặc trong chốc lát, rồi gật đầu: "Vâng."
Vệ Trăn lập tức hiểu rõ. Cũng không phải là vẫn luôn như vậy. Chỉ là hiện tại nàng đến, nơi này mới yên tĩnh. Nếu nàng đoán không lầm, hẳn là phụ thân đã căn dặn. Lại đi khoảng nửa khắc, Địch Minh đứng trước một phòng giam. Ông ta bảo người mở cửa phòng, đang định lùi ra phía sau, lại nghe Vệ Trăn nói: "Đại nhân không cần phải tránh đi đâu."
Địch Minh ngẩn người, sau đó đáp: "Vâng."
Cửa phòng giam mở ra. Người đang nằm rạp trên đống rơm rạ bên trong bị bừng tỉnh, phòng giam bên cạnh cũng có người nhúc nhích. Phòng giam này hoàn toàn khác biệt với phòng giam của Ngụy Trình. Nơi đây không có đệm chăn sạch sẽ, không có trà nóng, chỉ có một lớp rơm rạ rất mỏng và đệm giường bẩn thỉu đầy miếng vá. Người bên trong là Kiều thị và Ngụy Ngưng. Áo tù trên người hai người rất sạch sẽ, giống như không bị tra tấn, nhưng thân thể lại bủn rủn nằm sấp. Nghe được tiếng của Vệ Trăn, hai người mới lần lượt ngẩng đầu. Trên mặt họ rất sạch sẽ, tóc cũng chải gọn gàng, nhìn giống như ở trong này cũng không tệ lắm.
Kiều thị phản ứng đầu tiên, dường như bà ta đã dùng hết sức lực toàn thân muốn đứng lên, nhưng lại không thể thành công. Cuối cùng, bà ta chỉ có thể bò về phía Vệ Trăn, kêu lên vô cùng thê thảm: "Niên Niên, Niên Niên cuối cùng con cũng đến rồi." Vệ Trăn không nhúc nhích, mặc cho bà ta bò đến bên chân, níu lấy váy nàng.
"Niên Niên, mẫu thân không chịu nổi nữa, con mau cứu mẫu thân đi." Kiều thị sớm đã không còn dáng vẻ giữ thể diện như dĩ vãng, trong mắt cũng mất đi cảm giác cao cao tại thượng, xem thường người khác. Lúc này, bà ta chật vật, hèn mọn đến cùng cực.
"Nhị tỷ tỷ, nhị tỷ tỷ... Ngưng Nhi đau quá..." Ngụy Ngưng không hề nhúc nhích, vẫn nằm gục dưới đất, dùng giọng tủi thân đáng thương gọi nàng giống như trước kia, như thể đang chờ nàng chủ động tới gần. Từng có lúc, hễ nàng ta làm nũng với nàng, nàng sẽ chiều theo ý nàng ta. Nàng ta còn tưởng rằng, hiện tại cũng sẽ như vậy sao? Vậy thì tốt quá. Chứng tỏ nàng trình diễn rất thành công.
Giống như kiếp trước, lúc nàng vừa vào ngục Phụng Kinh, nàng chưa từng hoài nghi bất kỳ ai trong Ngụy gia. Nàng còn ngây thơ chờ đợi, chờ bọn họ đến thăm nàng, cứu nàng ra ngoài. Ngày ngày trôi qua, nàng không chờ được người Ngụy gia, chỉ chờ được vô số hình phạt. Loại cảm giác này, hiện tại đến lượt bọn họ nếm trải. Trong lòng nàng, Ngụy gia đã chẳng thể khơi dậy bao nhiêu sóng gió, đến cả hận thù cũng dần phai nhạt. Nhưng điều đó không có nghĩa là nàng sẽ tha thứ cho bọn họ. Những gì nàng từng phải chịu, bọn họ cũng phải nếm trải đủ đầy! Nàng thích loại phong thủy luân chuyển này, chuyển đến chết mới thôi!
Vệ Trăn thầm cười lạnh. Đang định mở miệng, nàng lại thấy Kiều thị lộ ra vết thương trên mắt cá chân. Nàng lập tức hiểu rõ, đây cũng là do phụ thân căn dặn. Trước khi nàng tới gặp bọn họ, người đã sai người thay y phục và rửa mặt cho họ. Đây là vì phụ thân sợ nàng bị lừa gạt, nhìn thấy người Ngụy gia bị tra tấn rồi cảm thấy không đành lòng, cũng sợ sẽ dọa nàng. Vả lại, đến nay họ vẫn không nói cho nàng biết rằng họ đang hoài nghi Ngụy gia.
Mặc dù phụ thân cũng đang hoài nghi phải chăng chuyện của Ngụy Hằng có liên quan tới nàng, nhưng trong lúc thăm dò, người vẫn nhớ bảo vệ nàng, giống như Tề gia bảo vệ Tề Vân Hàm. Đây là tình thương của phụ thân dành cho nàng, cũng là tình thương mà vốn dĩ nàng nên nhận được. Chỉ tiếc, đã quá muộn. Phụ thân sẽ vĩnh viễn không biết, những hình phạt máu tanh mà người không muốn để nàng nhìn thấy, nàng đều đã tự mình trải qua. Nàng cũng sẽ mãi mãi không trở thành Tề Vân Hàm. Nhưng trên đời này, yêu thương và bảo vệ không chỉ có một cách. Nàng sẽ tìm ra một con đường thích hợp hơn cho chính mình và cho bọn họ.