102. Chương 102

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Trăn chậm rãi ngồi xuống. Mấy ngày không gặp, Kiều thị tiều tụy đi trông thấy, vẻ già nua đã hiện rõ. Nàng bình tĩnh nhìn chằm chằm bà ta, nói: "Sao lại không chịu nổi? Ta thấy cũng không bị tra tấn gì mà."
Kiều thị cuống quýt níu lấy tay nàng, lắc đầu: "Không, không phải như vậy, ta..." Nói được một nửa, bà ta nhìn về phía Địch Minh đang đứng ngoài phòng giam, không dám nói tiếp nữa.
Nửa canh giờ trước, người này dẫn theo người đến thay áo cho họ, không cho phép họ nói đã bị tra tấn như thế nào trước mặt Huyện chúa, nếu không, sẽ có những hình phạt còn đáng sợ hơn chờ đợi họ.
Địch Minh ngẩng đầu nhìn thẳng Kiều thị, ánh mắt lạnh lẽo. Kiều thị hoảng sợ nhanh chóng cụp mắt, kéo tay Vệ Trăn, vừa khóc vừa nói: "Niên Niên, con mau cứu chúng ta ra ngoài đi được không? Nơi này không phải chỗ cho người sống đâu, Niên Niên, con mau cứu mẫu thân đi."
Vệ Trăn bình thản nhìn Kiều thị quỳ trước mặt nàng cầu xin.
Cái nơi mà bà ta bảo không phải chỗ cho người sống đó, nàng đã ở suốt một tháng.
Lúc này họ mới mấy ngày chứ, còn xa lắm.
Một tháng, thiếu một ngày cũng không được.
"Mẫu thân?" Vệ Trăn nói khẽ: "Mẫu thân của ta là Quận chúa Thịnh An, ngươi muốn thay thế Quận chúa Thịnh An à?"
Kiều thị sững sờ, ngừng khóc thút thít nhìn về phía Vệ Trăn, không biết có phải ảo giác của bà ta không, bà ta cảm thấy dường như người trước mặt có điều gì đó khác lạ.
"Không, không phải..."
Vệ Trăn nhẹ nhàng vỗ lên tay bà ta, nhẹ giọng nói: "Đừng nói những lời như vậy nữa, nếu không, sẽ bị chém đầu đấy."
Nhất thời Kiều thị không hiểu rõ thái độ của Vệ Trăn, ngơ ngác gật đầu.
Vệ Trăn giơ tay sờ chiếc áo tù trên người Kiều thị, cười như không cười nói: "Ta đi từ nãy tới giờ, y phục của phu nhân vẫn là sạch sẽ nhất, chắc là ở đây cũng không đến nỗi tệ lắm? Vậy thì ta yên tâm rồi."
Kiều thị hoảng loạn lắc đầu, vẻ mặt hoảng sợ: "Không, Niên Niên, mẫu... Ta không phải, bọn họ..."
"Khụ."
Địch Minh khẽ ho một tiếng, Kiều thị lập tức không dám nói tiếp.
Vệ Trăn khẽ nhếch môi, lại nói: "Phu nhân yên tâm, chỉ cần chưa từng làm, thì đừng nhận, cố gắng chịu đựng vài ngày rồi cũng có thể ra ngoài thôi."
Kiều thị mấp máy môi, dường như nghe hiểu ý của Vệ Trăn, nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng, vội vàng nói: "Niên Niên, con sẽ cứu chúng ta mà, đúng không?"
Vệ Trăn cười: "Yên tâm, sẽ ra ngoài."
Cấu kết với buôn lậu muối, bắt cóc Huyện chúa đương triều, giả mạo giặc cỏ để giết người, mỗi tội đều đáng chết, nhưng sao có thể để họ chết dễ dàng như vậy chứ?
Phải lăng trì mới đáng.
Vệ Trăn dứt lời, đứng lên, đi về phía Ngụy Ngưng đang nằm trong góc.
Ngụy Ngưng nằm nghiêng, nhìn nàng một cách đáng thương: "Nhị tỷ tỷ, Ngưng Nhi đau quá..."
Bọn họ không cho phép người Ngụy gia nhắc tới chuyện bị tra tấn trước mặt Ngụy Niên, điều đó chứng tỏ họ vẫn lo ngại Ngụy Niên còn vương vấn tình cảm với Ngụy gia. Nàng ta không dám nói ra, nhưng hy vọng Ngụy Niên có thể tự mình nhận ra.
Vệ Trăn cúi mắt nhìn nàng ta.
Đau à, đau là được rồi.
Đau mãi rồi cũng sẽ quen, tê liệt rồi sẽ không còn cảm nhận được cơn đau nữa.
Vệ Trăn nhìn nàng ta một lúc lâu, mới nói: "Nhịn thêm chút nữa, sẽ được ra nhanh thôi."
Ánh mắt Ngụy Ngưng sáng lên, nức nở hỏi: "Thật sao?"
Vệ Trăn gật đầu: "Thật. Chưa đến một tháng là có thể ra ngoài. Chỉ cần không nhận tội thì được."
Ngụy Ngưng chần chờ gật đầu: "Nhưng mà nhị tỷ tỷ..."
"Ta đã cầu xin phụ thân, nơi này sẽ không dùng hình phạt nặng lên người các ngươi, nhưng hình phạt thông thường thì không tránh khỏi được, các ngươi cứ cố gắng chịu đựng đi."
Ngụy Ngưng vô thức nhìn ra ngoài phòng giam, nàng ta không dám nói thẳng, nhưng trong lòng đã sốt ruột đến mức muốn hét lên.
Mắt Ngụy Niên bị mù sao?! Sao lại không nhìn ra tình cảnh hiện tại của họ chứ?
Vệ Trăn nhìn thấy hết sự tức giận trong mắt Ngụy Ngưng, thản nhiên quay người rời đi: "Ta đi thăm Ngụy đại nhân."
Vệ Trăn không để ý tới ánh mắt cầu xin, muốn nói nhưng lại thôi của Kiều thị, đi thẳng ra khỏi phòng giam.
Địch Minh thấy nàng đi ra, sai người mở cửa phòng giam bên cạnh ra.
"Niên Niên..."
Từ lúc Vệ Trăn tới Ngụy Văn Hồng đã biết, cũng nghe thấy lời nàng nói với mẹ con Kiều thị, trong lòng cũng phần nào yên tâm hơn chút.
Chỉ cần nàng bằng lòng ra tay cứu giúp họ, thì họ vẫn còn cơ hội sống sót.
Về phần Thẩm Lăng...
Bọn họ không dám mơ tưởng xa vời.
Vệ Trăn chậm rãi tới gần ông ta, nói: "Ta có phong hào, cũng không còn gọi là Ngụy Niên nữa. Phủ Quận chúa quy củ nghiêm ngặt, không thể so với Ngụy gia. Gọi thẳng tục danh là mang tội lớn, nếu Ngụy đại nhân không muốn tội chồng thêm tội, thì vẫn nên tuân thủ quy củ."
Ngụy Văn Hồng chợt giơ tay lên, trong mắt loé lên một cảm xúc kỳ lạ, nhưng rồi lại tan biến, ông ta gật đầu: "Ừ."
"Lời ta vừa nói chắc hẳn Ngụy đại nhân cũng đã nghe được, cũng biết phải làm thế nào mới có thể sống sót."
Ngụy Văn Hồng nhìn Địch Minh đang đứng ở bên ngoài, muốn nói nhưng rồi lại thôi, cuối cùng nhắm mắt lại, nói: "Ta biết rồi."
Vệ Trăn nhếch môi: "Vậy thì tốt rồi."
Đến nước này, trong lòng nhất định phải có hy vọng, thì mới có thể chống đỡ được.
Chết sớm, họ không xứng.
"À phải rồi, còn muốn làm phiền Ngụy đại nhân một chuyện nữa." Vệ Trăn lấy từ trong ngực ra bức thư tống hoàn đã viết sẵn, nói: "Nhờ Ngụy đại nhân ký vào thư tống hoàn.”
Vẻ mặt Ngụy Văn Hồng bỗng thay đổi, ánh mắt đục ngầu đầy vẻ ác độc tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào bức thư tống hoàn trên tay Vệ Trăn, khóe mắt như muốn rách toạc ra: "Không!"
Ả ta nuôi lớn cái nghiệt súc kia, lại còn muốn chỉ lo thân mình, tuyệt đối không thể!
Ngụy Văn Hồng kích động cúi rạp người xuống, muốn xé nát bức thư tống hoàn trên tay Vệ Trăn. Vệ Trăn đã đề phòng từ trước, bình tĩnh thu tay lại.
Nàng nhìn Ngụy Văn Hồng đang đứng bên bờ vực sụp đổ, giọng điệu thản nhiên nói: "Nhiều năm trước, mèo của ta chết trong hồ, là Ngô di nương an táng nó, nên ta nợ Ngô di nương một ơn tình, dù thế nào cũng phải trả."
Giọng Vệ Trăn cũng không nhỏ, vang rõ vào tai Ngụy Ngưng ở phòng bên cạnh, nàng ta giật mình, trong mắt thoáng qua một cảm xúc lạ.
Chẳng trách năm đó Ngụy Niên mãi vẫn không tìm thấy thi thể của con mèo kia, hóa ra là Ngô di nương đã mang nó đi chôn! Vậy thì chẳng phải Ngô di nương đã thấy nàng ta ra tay sao! Không, hẳn là không nhìn thấy, nếu không bà ta đã nói cho Ngụy Niên rồi!
Từ trước đến nay Ngụy Niên không nhắc tới chuyện này với nàng ta, rõ ràng là hoàn toàn không hay biết gì.
Ngụy Văn Hồng nhìn chằm chằm Vệ Trăn, cắn răng nói: "Chính cái nghiệt súc ả ta nuôi lớn đã hãm hại chúng ta rơi vào cảnh ngộ này! Ả là thiếp thất của Ngụy gia, ả ta cũng nên vào đây mà chịu tội!"
"Cả đứa vô ơn kia nữa, dám bôi nhọ Ngụy gia, cũng nên chết!"
Bôi nhọ?
Hai chữ này, ông ta còn có mặt mũi hô lên một cách hùng hồn như vậy.
Từng vụ án một, có vụ nào Ngụy Văn Hồng ông bị oan không?
Vệ Trăn thưởng thức trọn vẹn vẻ cuồng loạn của ông ta, mới quay đầu nhìn về phía Địch Minh, Địch Minh vẫy tay gọi lính canh ngục tới.
Ngụy Văn Hồng nhìn lính canh ngục tới gần, ác mộng mấy ngày qua khiến ông ta rụt người lại một cách bản năng, giọng run rẩy: "Các ngươi muốn làm gì?"
Vệ Trăn thản nhiên nói: "Ngụy đại nhân, ta nói, ta phải trả ơn tình này, xin đừng làm ta khó xử."
Ngụy Văn Hồng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Vệ Trăn, chạm phải ánh mắt lạnh lùng của đối phương, toàn thân ông ta lạnh lẽo. Ngay khoảnh khắc này, cuối cùng ông ta cũng muộn màng nhận ra điều gì đó.
"Ngươi..."
Vệ Trăn ngắt lời ông ta: "Ngụy đại nhân, Ngụy Trình phạm tội khi quân. Hiện tại Ngụy Uyển chỉ còn một người thân duy nhất là Ngô di nương ở bên ngoài. Con bé là con gái ruột của ông, dù sao ông cũng nên nghĩ cho con bé chứ."
Mặc dù trong lòng Ngụy Văn Hồng đã sinh lòng nghi ngờ, nhưng nghe Vệ Trăn nói vậy, vẫn vô thức nói: "Sớm biết sẽ có hôm nay, thì đã không gả nó đi rồi!"
Ngô di nương gieo nhân nào, thì cũng nên để con gái ả ta nếm thử ác quả!
Vệ Trăn nhíu mày. Hổ dữ còn không ăn thịt con mình, vậy mà ngay cả con gái của mình ông ta cũng không nỡ buông tha. À không, phải nói là trong lòng của ông ta, chỉ coi Ngụy Hằng và Ngụy Ngưng là con cái của mình.
Vệ Trăn lười nói nhiều với ông ta, nàng đưa bức thư tống hoàn cho lính canh ngục rồi quay người đi ra ngoài. Sau lưng, lính canh ngục bỏ qua sự phản kháng và tiếng la hét của Ngụy Văn Hồng, nắm lấy tay ông ta ấn lên bức thư tống hoàn. Không có chu sa, lính canh ngục bèn cắt ngón tay Ngụy Văn Hồng dùng máu làm mực ấn.
Chẳng bao lâu sau, lính canh ngục cung kính giao bức thư tống hoàn cho Vệ Trăn. Vệ Trăn đưa nó cho Địch Minh: "Làm phiền đại nhân giao nó cho Ngụy Trình giúp ta."
Địch Minh nhận lấy, đáp vâng.
Trên mặt ông ấy không lộ vẻ gì, lại âm thầm đánh giá Vệ Trăn.
Ông ấy không hiểu rõ vị Huyện chúa này lắm.
Nghe Huyện chúa nói chuyện với người Ngụy gia, dường như thật sự muốn cứu họ, nhưng nhìn thái độ và ánh mắt nàng dành cho họ, lại dường như không phải vậy.
Nhất thời Địch Minh cảm thấy có chút khó xử.
Chuyện Quận mã giao phó, ông ấy đã làm, nhưng lại dường như chưa làm xong.
"Ta đưa Huyện chúa ra ngoài." Địch Minh cất kỹ bức thư tống hoàn, nói.
Vệ Trăn gật đầu: "Làm phiền."
Lúc đi nàng không nhìn người Ngụy gia thêm một lần nào nữa. Nàng không có tâm trạng diễn kịch với họ, cũng không sợ họ sinh lòng nghi ngờ.
Nghi ngờ mới tốt. Một mặt nghi ngờ nàng, một mặt lại đặt hy vọng vào nàng, cảm giác ấy mới càng giày vò họ.
Vệ Trăn vừa đi ra ngoài, vừa hỏi Địch Minh: "Đại nhân, từ đầu đến cuối Ngụy gia đều không nhận tội nào sao?"
Địch Minh nói: "Không, không nhận tội nào cả."
Không nhận tội buôn muối lậu, không nhận tội bắt cóc Huyện chúa, càng không nhận tội giết Thang di nương và Ngụy Trình.
Vệ Trăn nhếch môi.
Không nhận thì tốt.
Không nhận thì mới có thể chịu thêm càng nhiều đau khổ.
"Bên phía Ngụy Hằng có tin tức truyền về không?"
Địch Minh nói: "Hôm xảy ra chuyện, Đại lý tự đã lập tức phái người đi Giang Nam, nhưng lộ trình xa xôi, lúc này chắc hẳn còn chưa tới Giang Nam."
Vệ Trăn ừ một tiếng.
Tình hình trước mắt, kẻ đứng sau Ngụy gia nhất định sẽ tìm cách mang Ngụy Hằng đi. Bất kể là vì tình đồng minh, hay là muốn uy hiếp đám người Ngụy Văn Hồng, hắn ta cũng sẽ không để Ngụy Hằng bị đưa đến Đại lý tự.
Chỉ cần Ngụy Hằng nằm trong tay kẻ kia, người Ngụy gia tuyệt đối sẽ không khai ra kẻ đứng sau lưng họ.
Trước kia nàng đã nghĩ đến điều này, cho nên sau khi Trọng Hủ phát tín hiệu, nàng đã sai Trọng Hủ lập tức đến Giang Nam. Bên đó Thái tử điện hạ đã sắp xếp từ trước, Trọng Hủ chỉ cần đến Giang Nam trước khi tin tức ở thành Phụng Kinh truyền tới, là có thể khống chế Ngụy Hằng trong tay, đi trước đối phương một bước.
Để đề phòng bất trắc, sau khi đến phủ Quận chúa, nàng lại bảo Thập Cửu đến đó hỗ trợ.