Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Tiệc Nhận Thân: Sóng Ngầm
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đến cổng, Vệ Trăn chợt dừng bước, hỏi Địch Minh: "Đại nhân có cách nào khiến bọn họ nhanh chóng nhận tội không?"
Địch Minh sững sờ. Nghĩ đến những lời vừa nghe được trong ngục giam của Ngụy gia, tâm trạng ông ấy có chút phức tạp, nhất thời không thể đáp lời.
"Ta luôn cảm thấy Ngụy gia không phải ân nhân cứu mạng của ta, họ nuôi ta cứ như thể đã có mưu đồ từ trước." Vệ Trăn nhìn Địch Minh, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Ta lo rằng trong chuyện này còn ẩn giấu điều gì đó kinh thiên động địa, chi bằng nên sớm điều tra rõ ràng thì hơn."
Ánh mắt Địch Minh hơi trầm xuống, im lặng một lát, rồi thử nói: "Trong Đại lý tự có cách thẩm vấn riêng, chỉ là hơi..."
Ông ấy không nói hết lời, nhưng ông ấy tin Huyện chúa sẽ hiểu.
Vệ Trăn quay đầu lại, sườn mặt bình tĩnh và lạnh nhạt: "Phạm nhân thì nên thẩm vấn thế nào thì thẩm vấn thế ấy, không phải sao?"
Địch Minh khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
Lúc này, tâm trạng ông ấy khá phức tạp. Huyện chúa nói Ngụy gia không nhận tội, nhưng lại bảo ông ấy thẩm vấn nghiêm khắc. Rốt cuộc trong đó ẩn chứa thâm ý gì mà ông ấy vẫn chưa thể hiểu thấu?
Chẳng qua có một điều ông ấy đã đại khái nhìn ra, đó là Huyện chúa cũng không hề muốn cứu Ngụy gia.
Địch Minh nhìn về phía bóng lưng Vệ Trăn, thầm nghĩ, e rằng sự lo lắng và bảo vệ của Quận mã đã quá muộn.
Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, lại trải qua mấy lần sinh tử, chắc chắn Huyện chúa không phải là một đóa hoa cần được chăm sóc tỉ mỉ. Cho dù có phải đi chăng nữa, đó cũng là một đóa hoa có gai nhọn.
***
Thời gian thấm thoắt trôi qua, chẳng bao lâu đã đến ngày tổ chức tiệc nhận thân của phủ Quận chúa.
Chỉ cần là gia tộc có danh tiếng ở thành Phụng Kinh, đều nhận được thiếp mời.
Đương nhiên mọi người cũng không khỏi xôn xao bàn tán một phen.
Lúc ở núi Thu Vụ, chuyện Ngụy gia đối xử bất công với thứ nữ gần như đã lan truyền khắp triều đình. Khi đó ai nấy đều kinh ngạc, nếu nói không phải con ruột thì thôi đi, đằng này lại là cùng một mẹ sinh ra mà lại đối xử khác biệt đến thế, quả thực khiến người ta nghĩ mãi không ra.
Bây giờ thân phận của Vệ Trăn đã được tiết lộ, những thắc mắc kia cũng trở nên rõ ràng.
Không phải con ruột, không thể đối xử như nhau cũng là điều hợp lý.
Còn về việc liệu trong đó có bí mật gì khác hay không?
Trong thành Phụng Kinh, ai mà chẳng có chút tâm tư thủ đoạn, há có thể không nhìn ra điểm bất thường trong chuyện này? Nhưng loại chuyện này chỉ có thể thì thầm sau lưng, chứ không tiện nói thẳng ra trước mặt.
Tóm lại, trong đó có uẩn khúc gì, họ đều không hỏi tới, họ chỉ cần đến chúc mừng là được.
Kể từ sau tiệc đầy tháng của tiểu công tử phủ Quận chúa, bao nhiêu năm qua đây là lần đầu tiên phủ Quận chúa tổ chức tiệc mừng. Tất nhiên, khách đến đông như trẩy hội, cảnh tượng vô cùng long trọng và náo nhiệt.
Ngay cả các gia chủ danh môn thế gia hiếm khi dự yến cũng đều có mặt. Nhị Hoàng tử cùng hai vị Công chúa trong cung cũng đích thân đến chúc mừng, ngay cả Thánh thượng cũng phái Đại tổng quản mang trọng lễ đến ban thưởng.
Từ đầu đến cuối, Vệ Như Sương đều dẫn Vệ Trăn bên cạnh, mặt mày rạng rỡ lần lượt giới thiệu nàng với các chủ mẫu trong nhà. Vệ Trăn cũng không hề luống cuống, dáng vẻ hào phóng, ung dung lễ độ, trên mặt luôn nở nụ cười nhàn nhạt. Các chủ mẫu thấy vậy, trong lòng cũng đã hiểu rõ.
Vị Huyện chúa mới trở về này, e rằng tương lai sẽ cao quý không tả nổi.
Dù sao thì khi Huyện chúa còn là Ngụy nhị cô nương, ít nhiều họ cũng đã nghe nói về lời đồn giữa nàng và Đông cung. Chẳng qua khi đó, họ đều không để trong lòng, nghĩ cùng lắm cũng chỉ là Trắc phi.
Nhưng bây giờ, nàng đã lột xác thành cháu ngoại gái duy nhất của Lãng Vương.
Trắc phi, chắc chắn là không thể rồi.
Nhưng một số gia đình có đích tử còn chưa lập gia đình cũng ôm suy nghĩ, muốn đích thân đến hỏi thăm Quận chúa nương nương một câu. Nếu nàng không có ý định với Đông cung, nói không chừng họ còn có cơ hội.
Còn những gia đình có địa vị hơi thấp một chút thì căn bản không dám có suy nghĩ như vậy.
Huyện chúa phong hào Nguyên Cẩn, đồng âm với Đông cung. Nói một câu không nên nói, nàng còn cao quý hơn Công chúa mấy phần. Gia đình tầm thường, nào có can đảm dám mở lời?
Chẳng qua, mặc kệ họ ôm suy nghĩ thế nào, trong tiệc nhận thân hôm nay, không thể nhắc tới những lời này.
Tứ công chúa vừa rời đi, nhà họ Bùi đã đến.
Hai bên hành lễ, Bùi Lạc An và Bùi Lạc Thanh đồng thời nhìn về phía Vệ Trăn.
Vệ Trăn nhận ra ánh mắt của hai người, nhẹ nhàng gật đầu với cả hai.
Hai người im lặng đáp lễ rồi rời khỏi chính sảnh.
Sau đó lại có chủ mẫu mấy nhà đến, đều dẫn theo công tử, cô nương trong nhà. Sau khi xã giao một phen, thấy đã giới thiệu được kha khá rồi, Vệ Như Sương mới để Vệ Trăn rời đi.
Vệ Trăn khách khí tạm biệt các chủ mẫu, sau đó rời khỏi chính sảnh.
Sau khi ra ngoài, nàng thở phào một hơi.
Cũng không phải hồi hộp, mà là phải xã giao suốt cả một buổi trưa, khó tránh khỏi cảm giác hơi mệt mỏi.
Đông Tẫn đi theo bên cạnh nàng lập tức hỏi: "Huyện chúa có muốn trở về nghỉ ngơi một lát không?"
Vệ Trăn lắc đầu, đi về phía vườn hoa.
Trong trường hợp như hôm nay, nàng nên đi gặp gỡ các cô nương trong nhà, dù sao về sau cũng phải qua lại.
Nhưng Vệ Trăn vừa đi qua hành lang, từ xa đã nhìn thấy Tề Vân Hàm mặc áo khoác, ôm một cái lò sưởi tay đứng chờ ở đó cùng Thẩm Lăng. Nhìn thấy nàng, ánh mắt Tề Vân Hàm sáng lên, vội vàng tiến đến: "Huyện chúa."
Hôm nay đông người, không tiện riêng tư nên Tề Vân Hàm không gọi tên nàng.
"Vân Hàm." Vệ Trăn chào Tề Vân Hàm rồi nhìn về phía Thẩm Lăng. Người sau vẫn giữ dáng vẻ trời quang trăng sáng như trước, nho nhã hành lễ: "Tham kiến Huyện chúa."
"Thẩm công tử không cần đa lễ."
Trên mặt Vệ Trăn không lộ chút cảm xúc nào.
Chưa nói đến việc nàng còn chưa hoàn toàn xác định Thẩm Lăng chính là kẻ chủ mưu kia, cho dù đã xác định, giờ này khắc này, nàng cũng không thể lộ ra manh mối, để tránh đánh rắn động cỏ.
Từ giây phút Thẩm Lăng nhìn thấy Vệ Trăn, ánh mắt hắn không hề rời khỏi mặt nàng.
Mặc dù hắn ta cũng không nghĩ Vệ Trăn sẽ nghi ngờ mình, nhưng do tính cách cẩn trọng, hắn ta vẫn phải xác định mọi chuyện không có sơ hở.
Quả nhiên, Vệ Trăn nhìn thấy hắn ta, không hề có bất kỳ hành vi khác thường nào.
Nhưng, hắn ta cũng không loại bỏ nghi ngờ dành cho Vệ Trăn.
Bắt đầu từ đình Hòe Sơn, nàng lần lượt thoát khỏi những cái bẫy mà hắn ta đặt ra. Hắn ta không cho rằng đây là sự trùng hợp.
Nhưng nếu không phải trùng hợp, hắn ta lại không nghĩ ra vì sao nàng có thể né tránh mọi cạm bẫy đó.
Hắn ta tự nhận mỗi kế sách của mình đều hoàn toàn kín đáo, không có kẽ hở, nhưng cuối cùng vẫn thất bại vì nhiều nguyên do khác nhau.
Tại đình Hòe Sơn, nàng sắp đến cửa vào phía sau núi, lại đột nhiên muốn đi bái kiến Thái tử điện hạ, khiến kế hoạch ở đình Hòe Sơn thất bại trong gang tấc. Ở núi Thu Vụ, nàng cứu mạng Vân Hàm mấy lần, rồi được ăn cả ngã về không nhảy xuống vách núi, kéo theo cả Thái tử và Tống Hoài vào cuộc, khiến hắn ta tổn thất một thân tín mới kết thúc. Tại viện Hạnh Hòa, bên cạnh nàng có ám vệ Đông cung, khiến hắn ta thiệt hại hơn ba mươi tử sĩ.
Một lần là trùng hợp, nhưng nhiều lần như vậy thì không thể nào.
Tất cả những chuyện này đều nói cho hắn ta biết rằng, Vệ Trăn không hề đơn giản.
Có lẽ nàng còn chưa hoài nghi hắn, nhưng chắc chắn nàng đã biết được điều gì đó.
Từ sau khi Ngụy gia xảy ra chuyện, hắn ta không dám hành động thiếu suy nghĩ. Đừng nói là đích thân đi nhà tù gặp người Ngụy gia, cho dù là sai người đi truyền một bức thư cũng chưa từng.
Đại lý tự khanh xuất thân là thuộc hạ của Lãng Vương, vào loại thời điểm này, nếu hắn ta dám có động thái gì, nhất định sẽ bại lộ.
Vì vậy, hắn ta ngay lập tức phái người đi Giang Nam, tuyệt đối không thể để Ngụy Hằng trở về thành Phụng Kinh. Ngụy Hằng nằm trong tay hắn ta thì Ngụy gia mới có thể giữ kín như bưng, không khai ra hắn ta.
Đương nhiên, kế hoạch lần lượt thất bại khiến hắn ta khá tức giận. Dựa theo kế hoạch, hiện tại vốn phải là một cảnh tượng khác, nhưng hôm nay Vệ Trăn đã được nhận về phủ Quận chúa, Ngụy gia bị đẩy vào lao ngục. Ván cờ đã dày công sắp đặt hơn mười năm trước xem như đã đổ bể.
Bây giờ hắn ta đã rơi vào thế bị động, trong một khoảng thời gian ngắn sẽ rất khó tìm được cơ hội ra tay.
Nhưng Thái tử rời kinh là thời cơ tốt nhất để hắn ta hành động. Hắn ta không thể bỏ qua cơ hội này, còn phải nhanh chóng nghĩ ra cách khác.
"Huyện chúa, chúng ta đi vào đi." Tề Vân Hàm cũng không biết hai người bên cạnh đều đang có tâm tư riêng của mình, vui vẻ kéo Vệ Trăn, nói.
Vệ Trăn gật đầu: "Ừ."
Thật ra, nàng rất không hy vọng đối phương là Thẩm Lăng.
Nhưng trực giác mách bảo nàng, khả năng này là cực nhỏ.
Trong hoa viên đã có rất nhiều công tử, cô nương có mặt. Nhìn thấy Vệ Trăn tiến đến, ai nấy đều vội vàng hành lễ với nàng. Vệ Trăn cũng không kiêu ngạo, đều cười nhẹ đáp lễ.
Sau đó, nàng cùng Tề Vân Hàm và Thẩm Lăng trực tiếp đi về phía nhóm Bùi Lạc An.
Tỷ đệ Bùi Lạc An, hai huynh đệ Tề gia, Tô Vãn Đường và huynh muội Thôi gia đang tụ tập cùng một chỗ.
Ngoại trừ trưởng công tử Thôi gia, những người khác đều từng gặp Vệ Trăn. Sau khi chào hỏi và trò chuyện, họ không khỏi ngạc nhiên và cảm thán.
Có điều, trước khi tiệc nhận thân được tổ chức, thân phận của Vệ Trăn đã truyền khắp thành Phụng Kinh. Họ cũng đã qua thời điểm kinh ngạc nhất, sau khi ôn chuyện xong, không lâu sau đó thì chuyển sang chủ đề khác.
Không ai nhắc tới Ngụy gia, cũng không ai nhắc tới quá khứ, chỉ nói về hiện tại.
Đây là bữa tiệc dành riêng cho Vệ Trăn. Sau đêm nay, tất cả những chuyện xưa cũ sẽ hoàn toàn trở thành quá khứ.