105. Chương 105

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chử Yến đi được vài bước, sau khi nhận ra điều gì đó, hắn quay đầu lại thấy Tống Hoài đang nhìn bức thư trên tay với vẻ mặt kỳ lạ.
Hắn rất ít khi thấy biểu cảm phong phú như vậy trên mặt Tống Hoài: kinh ngạc, ngỡ ngàng, thậm chí không dám tin.
Chử Yến cảm thấy thật lạ lùng, cười mỉa: "Thế nào, Tề Vân Hàm vội vã kết hôn rồi sao?"
Tống Hoài chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Chử Yến bằng ánh mắt khác lạ.
Trong mắt y hiện lên một loại cảm xúc phức tạp mà Chử Yến nhất thời không thể hiểu nổi.
Chử Yến nheo mắt lại, vươn tay: "Không phải là đã thành hôn rồi chứ?"
Tống Hoài chầm chậm bước tới, lặng lẽ đặt bức thư vào tay hắn, không nói một lời nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn Chử Yến.
Tim Chử Yến giật mình thon thót.
Trực giác mách bảo hắn, bức thư này có liên quan đến nàng.
Hắn mặt lạnh lùng mở thư ra đọc, sau đó, biểu cảm trên gương mặt hắn cũng xuất sắc không kém Tống Hoài chút nào.
Thái tử nhìn chằm chằm lá thư trong tay, hơi không thể tin vào những gì mình đang đọc.
Ngụy Niên, là con gái của Quận chúa ư?
Trưởng nữ thất lạc mười bảy năm của phủ Quận chúa, chính là nàng sao?!
Tống Hoài đã xem đủ rồi, khóe môi hơi cong lên, thong thả nói: "Điện hạ, cảm thấy thế nào?"
Chử Yến nghiến răng, nắm chặt tay.
Ngụy Hằng bị Ngụy Trình tố cáo, Đại lý tự khanh đích thân lục soát phủ, tìm thấy tã lót của trưởng nữ Quận chúa trong phòng ngủ của chủ mẫu Ngụy gia!
Mọi chuyện trùng hợp đến thế, tự nhiên đến thế.
À...
Trùng hợp!
Nàng lừa dối được người ngoài, nhưng không thể lừa dối hắn.
Vào thời khắc này, mọi nghi ngờ trong quá khứ đều có lời giải đáp, mà điều thực sự khiến người ta tức giận là, trong khi bọn họ vẫn còn đang suy đoán một cách khó hiểu, thì trong lòng nàng đã có sẵn đáp án rồi.
Nàng đã sớm biết mình không phải con gái Ngụy gia! Cũng đã sớm biết mục đích thực sự của kẻ đứng sau, nhưng từ trước đến nay lại chưa từng nói thẳng với hắn! Mặc kệ hắn vì nàng mà lo liệu trước sau!
Lợi dụng hắn, lại còn lợi dụng một cách vô cùng thuần thục!
Chử Yến siết chặt bức thư trong lòng bàn tay, nhanh chóng quay người, bước vào chủ trướng.
Được lắm, được lắm!
Vệ Trăn phải không?
Cứ chờ đấy!
Tống Hoài khẽ nhếch môi cười, quay về doanh trướng của mình.
Thảo nào Ngụy cô nương... à không, Huyện chúa Nguyên Cẩn dám trêu chọc điện hạ hết lần này đến lần khác, hóa ra là ỷ vào có hậu thuẫn lớn đến vậy.
Đây là lần đầu tiên y thấy điện hạ bị lợi dụng hết lần này đến lần khác, mà lại còn là cùng một người.
Hiện tại, y chỉ hy vọng pháo hoa mà Huyện chúa Nguyên Cẩn bắn là thật lòng, bằng không, chờ điện hạ hồi kinh, thành Phụng Kinh lại sắp có chuyện náo nhiệt rồi.
***
Vệ Trăn hoàn toàn không biết chỉ dựa vào một bức thư mà Chử Yến đã đoán ra nàng vẫn luôn biết thân phận của mình, cũng không biết Thái tử đang nổi trận lôi đình đến mức nào ở nơi biên giới xa xôi kia.
Lúc này, nàng đang ra ngoài gặp Ngụy Trình.
Ngụy Trình đã ra khỏi đại lao được mấy ngày, vượt ngoài dự đoán của nàng, hắn chủ động hẹn gặp nàng.
Vừa khéo, Vệ Trăn cũng có việc cần tìm hắn.
Hai người hẹn nhau tại một quán trà, Vệ Trăn hỏi thăm tình hình của Ngô di nương dạo gần đây, sau đó mới nói đến chuyện chính.
Ngụy Trình báo cho nàng biết, bây giờ hắn đã không còn mang tên Ngụy Trình nữa.
Tên hắn là Thang Trình.
Sau khi ra tù, hắn đưa thư tống hoàn (giấy ly hôn) cho Ngô di nương, không đợi hắn hỏi, Ngô di nương đã bảo hắn đổi lại tên cũ của mình.
Ngụy Trình đã chết, trên đời này vĩnh viễn sẽ không có Ngụy Trình thứ hai nữa, lúc trước vì bảo vệ tính mạng của hắn, bà ấy mới để hắn dùng tên của con trai mình, bây giờ chân tướng đã rõ ràng, hắn cũng không cần phải dùng cái tên này nữa.
Nhưng trong lòng hắn vẫn không cách nào nguôi ngoai về cái chết của Ngụy Trình, cuối cùng hắn xin Ngô di nương, lấy chữ 'Trình' làm tên, theo họ mẹ ruột của mình.
"Ta muốn xin Huyện chúa hỗ trợ, chuyển hộ tịch của mẫu thân sang cho ta." Thang Trình nói.
Đương nhiên Vệ Trăn biết 'mẫu thân' mà hắn gọi chính là Ngô di nương, nàng đồng ý không chút do dự: "Như thế cũng tốt."
Đi theo hắn lập một môn hộ khác, không chỉ Ngô di nương, mà Ngụy Uyển cũng coi như có nhà ngoại đàng hoàng.
"Từ gia có làm khó Ngụy Uyển không?"
Nói cho cùng, hôn sự của Ngụy Uyển là do bọn họ bày kế với Từ gia, nếu Từ gia trách tội, cũng không thể trách họ.
Thang Trình nói: "Sau khi ra tù ta đã tới cửa xin lỗi, Từ gia cũng không giận cá chém thớt lên muội muội."
Vệ Trăn nghe hiểu.
Ngụy Uyển không biết rõ tình hình, Từ gia không giận cá chém thớt Ngụy Uyển, nhưng đối với Thang Trình, chắc chắn là có làm khó.
Chẳng qua đây cũng là điều Thang Trình nên chịu.
Hơn nữa, hắn chịu đựng như vậy, Ngụy Uyển ở Từ gia cũng sẽ tốt hơn một chút.
Vệ Trăn đẩy một tờ khế ước nhà đất sang, nói: "Căn nhà này ta dùng bạc riêng để mua, coi như quà ta tặng ngươi để tự lập môn hộ, ngươi cứ tạm thời ở đó vài ngày."
Thang Trình vội vàng nghiêm mặt từ chối: "Huyện chúa, món quà này quá quý giá, ta không dám nhận."
Vệ Trăn cười, sớm biết với tính tình của hắn sẽ không chấp nhận, bèn nói: "Vậy thì coi như ta cho thuê, bằng tình nghĩa giữa ta và ngươi khi còn ở Ngụy gia, ta tặng ngươi tiền thuê nửa năm cũng hợp tình hợp lý, nửa năm sau ngươi lại trả tiền thuê nhà cho ta là được.”
Thang Trình còn muốn nói gì nữa, nhưng lại nghe Vệ Trăn nói: "Cho dù không vì chính ngươi, cũng phải suy nghĩ cho Ngô... dì Ngô chứ."
Thang Trình trầm mặc một lúc, đứng dậy trịnh trọng chắp tay thi lễ với Vệ Trăn: "Đa tạ Huyện chúa."
"Ba tháng sau, ta sẽ nộp tiền thuê cho Huyện chúa."
Vệ Trăn cũng không tranh cãi với hắn, tùy tiện nói: "Tùy ngươi."
Sau khi chia tay Vệ Trăn, Thang Trình đến thăm mộ Thang mẫu và Ngụy Trình.
Đây là lần đầu tiên hắn đến nơi này sau khi ra khỏi đại lao.
Năm mẫu thân và Ngụy Trình mất, thời tiết cũng như bây giờ, lạnh thấu xương.
Kiều thị hà khắc, không cho đủ y phục mùa đông, hắn thấy lúc đệ đệ đến tìm mình bị lạnh đến phát run, bèn lấy chiếc áo bông duy nhất không có miếng vá của mình đổi cho Ngụy Trình. Vóc dáng hai bọn họ tương tự, sau khi Ngụy Trình mặc đồ về viện, Ngô di nương không nhìn mặt mà gọi nhầm người, Ngụy Trình nghịch ngợm muốn trêu đùa mọi người, đúng lúc hôm đó mẫu thân muốn dẫn hắn ra ngoài tìm thầy trị bệnh, Ngụy Trình nhân lúc hạ nhân không chú ý, chui vào trong xe ngựa, trước khi đi còn đánh cược với hắn, xem khi nào mẫu thân sẽ phát hiện ra mình.
Sau đó hắn cũng không biết mẫu thân phát hiện ra lúc nào, bởi vì, cả hai người họ đã không trở về nữa.
Mẫu thân không ở trong phủ, hôm đó, hắn vẫn mặc y phục của Ngụy Trình đợi ở Phù Hương viện sưởi ấm, nghĩ chờ sau khi mẫu thân trở về, sẽ đến đón hắn như những lần trước. Nhưng hắn đợi mãi đợi mãi vẫn không đợi được mẫu thân về, rồi ngủ thiếp đi trong viện Phù Hương, chờ khi tỉnh lại, Ngô di nương ngồi bên giường hắn khóc nấc từng tiếng.
Quan hệ giữa Ngô di nương và mẫu thân vô cùng tốt, lúc trước vô tình biết hắn không phải con của Ngụy Văn Hồng, khi mẫu thân và Ngụy Trình vừa gặp chuyện, bà ấy đã nghĩ đến việc e rằng lần này chuyện xảy ra không phải là ngoài ý muốn, Ngô di nương đành cố nén đau xót, đóng cửa phòng ngủ, bảo hắn dùng thân phận Ngụy Trình ở lại Phù Hương viện.
Ngụy Văn Hồng không thường đến viện Phù Hương, một tháng tối đa cũng chỉ gặp Ngụy Trình một lần, mà hắn đã nửa năm chưa từng gặp Ngụy Văn Hồng.
Nhưng người trong viện Phù Hương từng gặp bọn họ, đêm đó Ngô di nương cho hắn uống một loại thuốc, khiến trên người và mặt hắn nổi đầy mẩn đỏ, sưng gần như không thấy rõ diện mạo. Ngô di nương mời lang trung tới, lang trung nói là bị bệnh sởi, sẽ truyền nhiễm, thế là trong một khoảng thời gian rất dài, hạ nhân của Phù Hương viện cũng không dám tới gần hắn.
Về sau mẩn đỏ dần dần biến mất, vì dùng thuốc mà trên mặt hắn có rất nhiều sẹo, cũng không nhìn rõ khuôn mặt, sau mười hai tuổi hắn mới bắt đầu chậm rãi thoa thuốc. Đến khi những vết sẹo kia mờ dần rồi biến mất, dung mạo của hắn cũng dần trưởng thành, ngay cả hạ nhân của viện Phù Hương cũng không nhận ra hắn đã biến thành người khác, chứ chưa cần nói đến việc Ngụy Văn Hồng không biết đã bao lâu không đến thăm hắn, làm sao ông ta có thể nhận ra hắn không phải là Ngụy Trình.
Về phần tại sao khi đó Ngụy Văn Hồng không hề sinh nghi...
Có lẽ là bởi vì bọn họ chắc chắn sẽ không cho rằng, có người sẽ chịu đựng nỗi đau mất con để bảo vệ đứa trẻ đã hại chết con mình.
Mặc dù, đó cũng không phải ý nguyện của hắn.
Thế là, hắn cứ sống tiếp dưới mí mắt của Ngụy Văn Hồng như vậy.
Thang Trình đứng trước mộ rất lâu, mãi đến khi tiền giấy đã cháy thành tro tàn rồi nguội lạnh, hắn mới chậm rãi rời đi.
Từ nay về sau, hắn là Thang Trình, không chỉ sống vì mình, mà còn vì thiếu niên kia.
Ngô di nương cũng là mẫu thân của hắn, muội muội của hắn, hắn sẽ bảo vệ bọn họ không tiếc mạng sống của mình.
Ba ngày sau, hộ tịch hoàn tất, hắn đón Ngô thị về, Ngụy Uyển cũng trở thành muội muội ruột trên danh nghĩa của hắn. Cùng lúc đó, một đạo thánh chỉ từ Hoàng cung truyền tới.
Thánh thượng niệm tình sự việc có nguyên do, không truy cứu tội khi quân của Thang Trình, khôi phục chức quan của hắn, cho hắn trở lại viện Hàn Lâm.
Thang Trình biết, đây là Vệ Trăn đã cầu xin giúp hắn.
Hắn nắm thánh chỉ, thầm hạ quyết tâm, đời này nhất định hắn sẽ không phụ sự kỳ vọng của Vệ Trăn dành cho hắn.
Những năm tháng sau này khi hắn chìm nổi trong quan trường, hắn vẫn mãi ghi nhớ lời nàng từng dặn dò thuở ban đầu, khi Vệ Trăn vẫn còn là Ngụy Niên đã nói với hắn.
Giữ tấm lòng son, đấu tranh vì dân, tuyệt đối không ăn hối lộ trái pháp luật, không làm chuyện phạm pháp trái kỷ cương.
***
Ngày mười sáu tháng mười hai là sinh nhật thật sự của Vệ Trăn, trước kia nàng đón sinh nhật vào tháng mười, Ngụy gia cũng chỉ tổ chức tượng trưng cho nàng.
Đây là sinh nhật đầu tiên nàng đón cùng người nhà.
Nàng từ chối đề nghị tổ chức tiệc lớn của Vệ Như Sương, chỉ muốn cả nhà quây quần bên nhau ăn một bữa cơm trong phủ.
Nhưng nàng vẫn nhận được không ít quà, Tề Vân Hàm, Bùi Lạc Thanh, Tô Vãn Đường, Thôi Tuyết Lăng và vài quý nữ từng có giao tình với Vệ Trăn đều lần lượt sai người mang quà tặng tới.
Ngay cả trong cung cũng ban thưởng xuống.
Sinh nhật tuổi mười bảy, Vệ Trăn đón một tuổi mới đầy trọn vẹn, nàng rất hạnh phúc, nhưng khi nàng ở một mình, nàng luôn cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó.
Nàng không tự chủ được nghĩ đến người đang ở biên thành kia.
Cũng không biết lúc này hắn đang làm gì, là đang ở trên chiến trường, hay đang ở trong quân doanh.
Nàng đã hỏi mẫu thân, từ sau khi Thái tử thân chinh, Tây Vu từ đầu đến cuối vẫn không chính thức khai chiến, chỉ thỉnh thoảng đánh vài trận nhỏ, giống như, bọn họ chỉ muốn giữ Thái tử ở biên thành.
Mà đôi khi thật đúng là muốn gì được nấy, đêm đó, Vệ Trăn nhận được một phần quà sinh nhật.
Đến từ biên thành.
Là Thái tử điện hạ đích thân đưa tới.
--------------------
Chương kế tiếp: Thái tử trèo tường