106. Quà sinh nhật bất ngờ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Quà sinh nhật bất ngờ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tê Loan Hiên quá rộng, số người từ viện Hạnh Hòa đến chỉ mười mấy người thì không đủ để quán xuyến việc. Đợi đến khi Vệ Trăn dần thích nghi và nàng đồng ý, Vệ Như Sương lập tức phái một ma ma chưởng sự đến quản lý Tê Loan Hiên, đồng thời hướng dẫn và bồi dưỡng Đông Tẫn, Nguyệt Lan. Ngoài ra còn có thêm thị nữ, sai vặt, thị vệ, tổng cộng khoảng năm mươi người.
Bây giờ Tê Loan Hiên đã dần đi vào quỹ đạo, mỗi cổng đều có thị vệ canh gác, nhưng đối với người nào đó mà nói, điều này chẳng khác nào vô dụng.
Vệ Trăn tắm rửa xong, đang định đi ngủ thì cửa sổ vang lên một tiếng động.
Tiếng động quen thuộc khiến tim nàng bất giác đập mạnh, không nhịn được nhìn về phía cửa sổ.
Đông Tẫn, Nguyệt Lan cũng quay đầu lại, họ cau mày nói: "Chắc là gió đêm thổi tới thôi."
Họ vừa dứt lời, cơn ‘gió đêm' ấy lập tức xuyên qua song cửa sổ, hóa thành hình dáng thật sự xuất hiện trước mắt ba người, khiến họ nhìn nhau trân trân.
Sau khi Đông Tẫn thấy rõ chiếc áo bào đen kia thì nhanh chóng đưa tay che miệng lại, kìm nén tiếng thốt kinh ngạc sắp bật ra. Nguyệt Lan cũng trợn tròn hai mắt, vẫn chưa hoàn hồn.
Mà Vệ Trăn cũng chẳng khá hơn họ là bao.
Nàng ngơ ngác nhìn cái người ngang nhiên trèo cửa sổ phòng mình kia: "...?!"
Vẫn ung dung tự tại, phóng khoáng không chút gò bó như trước, mang theo mùi Long Tiên Hương quen thuộc, ngày càng tiến gần đến nàng.
Là nàng hoa mắt, hay là đang nằm mơ? Hay là lúc tắm rửa vì nhớ nhung quá mà sinh ra ảo giác?
Chử Yến cụp mắt nhìn xuống nữ tử đang khẽ mím môi, kinh ngạc mở to mắt nhìn chàng, cơn giận trên đường đi cũng vơi bớt phần nào.
Chàng liếc mắt nhìn hai thị nữ vẫn còn đang kinh ngạc đứng bên cạnh.
Đông Tẫn, Nguyệt Lan bị Thái tử nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, không khỏi rùng mình, sau đó vội vàng quỳ gối lui ra ngoài.
Hai người ra khỏi phòng ngủ, trong lòng rối bời.
Một cơn gió mát thổi tới, họ không hẹn mà cùng rùng mình, quay sang nhìn nhau.
Đó đúng là Thái tử không?
Áo bào đen, đai lưng vàng, tư thái ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh, đích thị là Thái tử rồi.
Nhưng không phải Thái tử điện hạ đang đánh trận ư, sao lại xuất hiện ở đây?!
Cố ý trở về mừng sinh nhật với Quận chúa?
Oa, Thái tử thật sự yêu thương Quận chúa quá!
---
Mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Vệ Trăn mới như tỉnh khỏi giấc mộng. Nàng nhìn chằm chằm người trước mặt, vì kinh ngạc quá độ mà giọng nói cũng trở nên lắp bắp: "Điện... hạ?"
Chử Yến tới gần nàng, cúi người nói: "Là Cô đây."
"Sợ đến thế sao, đã làm chuyện gì trái lương tâm rồi, hả?"
Vệ Trăn hơi hé môi, nhìn chằm chằm chàng một lúc lâu, sau đó ngửa đầu nhón chân hôn chàng.
Chử Yến: "..."
Chử Yến: "...?!"
Thái tử ôm đầy oán khí đến hỏi tội, sau khi ngây người, chàng nhìn nữ tử đang "làm càn" trên môi mình với vẻ mặt phức tạp. Sau một lúc lâu, chàng cố nén rung động trong lòng, đưa tay giữ lấy gáy nàng, cưỡng ép hai đôi môi tách rời, giọng điệu không vui nói: "Chỉ bằng cách này mà muốn qua mặt Cô sao?"
Lừa gạt chàng hết lần này đến lần khác, chỉ một chút lấy lòng này là muốn xóa bỏ tất cả sao?
Vệ Trăn mấp máy môi, nhìn thần thái quen thuộc của Thái tử, trong lòng cảm nhận được rung động quen thuộc, cuối cùng nàng cũng xác định được, mừng rỡ nói: "Thật sự là điện hạ!"
Chử Yến vất vả lắm mới đè nén dục vọng xuống, cảm xúc vừa dâng lên lại lần nữa bị chôn vùi: "..."
Chàng còn có thể là giả sao?
Ngay sau đó, một thân thể mềm mại nhào vào lòng chàng.
Hương thơm từ cơ thể nàng hòa quyện với mùi huân hương sau khi tắm rửa cùng tràn vào chóp mũi. Thái tử vốn hùng hổ đến tìm người tính sổ, trong thoáng chốc đã tan biến hết giận dữ.
Chàng giật mình, sau đó đưa tay ôm lấy vòng eo thon của nàng, hận không thể khiến cả hai thân thể hòa làm một, nhưng vẫn cứng miệng: "Nàng nghĩ như vậy là Cô có thể tha thứ sao? Nàng nghĩ hay lắm, Cô nói cho nàng biết, chuyện này không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu."
Vệ Trăn chớp mắt mấy cái, cuối cùng đã nhận ra thái độ khác thường của Thái tử.
Chuyện gì? Nàng chọc giận chàng lúc nào?
Không phải đã bảo Thập Bát nói thân phận của nàng cho chàng rồi sao?
Mà chàng trở về là muốn làm gì?
Vệ Trăn đột nhiên nhớ ra lúc Thái tử đến trên tay còn cầm một cái hộp, ánh mắt nàng sáng lên, vội vàng tránh ra khỏi ngực Thái tử, liếc mắt nhìn xuống tay chàng: "Sao điện hạ lại trở về?"
Đó là quà sinh nhật của nàng đúng không?
Chử Yến: "...!!"
Nàng cho rằng tránh né vấn đề là có thể thoát được sao?!
Thái tử tức giận cực kỳ, khẽ cắn môi, một tay bế nàng lên, đi về phía giường: "Có phải nàng cho rằng vào phủ Quận chúa thì Cô không làm gì được nàng không?"
Vệ Trăn thuần thục ôm lấy cổ chàng, một lòng tập trung vào cái hộp trên tay chàng, đôi mắt không nhịn được liếc xuống: "Đâu có, chẳng phải điện hạ đã vào đến đây rồi sao?"
Chử Yến thoáng nhìn động tác nhỏ của nàng, tức giận hừ mạnh một tiếng.
Lừa gạt chàng, lợi dụng chàng, còn muốn quà của chàng?
Động tác ném nàng lên đệm chăn mềm mại của Thái tử không hề dịu dàng chút nào. Tiếp đó, chàng khom người đè nàng dưới thân, gằn từng chữ: "Nói cho Cô, nàng tên gì?"
Cái hộp nhỏ mà nàng chờ mong bị Thái tử thuận tay nhét vào dưới gối. Cuối cùng, Vệ Trăn cũng chịu rời mắt khỏi nó, nhìn về phía khuôn mặt đầy bất mãn và buồn bực kia.
Mặc dù nàng không biết vì sao chàng lại giận dữ như vậy, nhưng lại hơi chột dạ, nên nhẹ giọng thử nói: "Thần nữ đã bảo Thập Bát thông báo cho điện hạ rồi mà."
Chử Yến cắn răng, gằn từng chữ một: "Cô phải nghe chính miệng nàng nói."
Thái tử như thế, Vệ Trăn càng run rẩy. Nàng thận trọng nói: "Vệ Trăn."
"Vệ nào, Trăn nào?"
Vệ Trăn: "..."
Nàng xác định, chàng đang tức giận, rất rất giận, mặc dù nàng cũng không biết vì sao.
"Vệ của phủ Lãng Vương, Trăn trong câu 'đào chi yêu yêu kỳ diệp trăn trăn'."
Nàng vừa nói xong, đã bị Thái tử véo mạnh một bên má, đau đến mức nàng không nhịn được kêu lên: "Á, điện hạ..."
"Nhóc lừa đảo!"
Chử Yến thâm trầm nói: "Dùng Cô thuận tay sao? Hả?"
Tim Vệ Trăn hẫng một nhịp, chàng nói về chuyện nào?
Lần này nàng không dám tùy tiện thăm dò, nói hàm hồ không rõ: "Thần nữ không hiểu ý điện hạ."
Tay Chử Yến lại dùng thêm mấy phần lực, Vệ Trăn đau đến mức trong mắt xuất hiện ánh nước: "Điện hạ, đau."
"Nàng đừng hòng quyến rũ Cô!" Chử Yến nói vậy nhưng tay lại thả lỏng: "Nghe không hiểu ý của Cô sao? Được, vậy để Cô tính rõ ràng từng chuyện với nàng."
Chàng còn chưa dứt lời, đã cúi đầu chặn lấy môi Vệ Trăn.
Vệ Trăn bị chàng đè dưới thân không thể động đậy, chỉ có thể bị ép chấp nhận, tất nhiên, thật ra nàng cũng không muốn phản kháng.
Nỗi nhớ nhung của nàng dành cho người này, sớm vào khoảnh khắc chàng xuất hiện, đã dâng trào đến đỉnh điểm. Nàng hận không thể gắn chặt mình vào người chàng, tham lam hít vào hơi thở thuộc về chàng.
Vậy nên khi nụ hôn của chàng rơi xuống, phản ứng đầu tiên của nàng không phải giãy giụa, mà là đáp lại.
Tình đến lúc nồng, nàng đưa tay ôm lấy eo chàng.
Nhưng nàng không biết, sự chủ động này có sức dụ hoặc đến nhường nào với Thái tử. Áo bào đen của chàng gần như bao phủ lấy lớp trung y mỏng manh của nàng, ba nghìn sợi tóc đen quấn lấy nhau, hơi thở của cả hai dần trở nên nặng nề.
Vệ Trăn vừa tắm rửa xong, áo ngoài sớm đã rơi xuống khi Thái tử ném nàng lên giường, lúc này trên người nàng chỉ còn một chiếc áo trong mỏng.
Cơ thể Vệ Trăn run lên: "Điện hạ..."
Trong mắt Chử Yến có một tia sáng mờ nhạt, chàng dừng lại, hôn lên cần cổ trắng nõn kia.
Chàng chậm rãi nắm lấy hai tay nàng giơ lên đỉnh đầu, một tay còn lại thì dán sát phần da thịt bên hông nàng. Đột nhiên, giọng chàng khàn đặc: "Nàng biết thân phận mình khác thường từ khi nào?"
Vệ Trăn còn đắm chìm trong cảm giác rung động kia. Nghe được lời này, những suy nghĩ kiều diễm trong lòng bỗng tiêu tan hơn phân nửa, nàng chợt mở mắt ra nhìn về phía chàng: "Điện hạ... Ưm!"
Hóa ra là vì chuyện này!
Sao chàng lại biết!
Môi Chử Yến lần xuống dưới, vững vàng chạm tới cần cổ nàng: "Cô hỏi, nàng trả lời, nếu không..."
Chân bị đè lại không chút thương tiếc, cảm giác run rẩy lan tỏa khắp cơ thể, ép đến mức hốc mắt Vệ Trăn ẩm ướt, lý trí cũng gần như bị bao phủ. Môi khẽ hé mở, nhưng lời còn chưa kịp nói ra đã nghẹn lại nơi cổ họng.
"Sự kiên nhẫn của Cô có hạn, Vệ Trăn."
Cảm giác lạ lẫm, hơi đáng sợ lan khắp toàn thân, rốt cuộc cũng gọi về được một chút lý trí. Nàng chạm phải ánh mắt của Thái tử, trong đó rõ ràng là khí thế bức người, không cho phép trốn tránh. Nàng bị dọa đến mức luống cuống, vội đáp: "Đình Hòe Sơn."
Tay Chử Yến khựng lại, rồi chậm rãi trượt lên, lần nữa dán vào eo của nàng: "Sao lại biết được?"
Lúc này trong đầu Vệ Trăn không khác gì một cuộn dây rối, căn bản không thể suy nghĩ cẩn thận, nhưng câu hỏi này của Thái tử, hiện tại quả thật nàng không thể nào trả lời.
"Vệ Trăn."
Tiếng rên khẽ bật ra khỏi môi, nàng cố gắng ổn định hơi thở, mới dùng chút lý trí còn sót lại bịa ra một cái cớ không quá dễ dàng bị vạch trần: "Hôm đó trước khi ta rời đi Ngụy gia, vô tình nghe được người Ngụy gia nói chuyện."
Tính mạng người Ngụy gia không thể giữ được. Bọn họ chết rồi, lời nói dối này cũng sẽ mãi mãi không bị vạch trần.
Chử Yến nhìn chằm chằm nữ tử dưới thân, sau một lúc lâu, mới tiếp tục nói: "Cho nên nàng tiếp cận Cô, là vì muốn tiếp cận phủ Quận chúa? Nếu nàng đã biết thân phận của mình, vì sao không nói rõ? Vì sao lại lựa chọn lừa gạt ta?"
Những câu hỏi hóc búa liên tiếp khiến Vệ Trăn chóng mặt hoa mắt. Nhưng nàng mới trầm mặc một hơi đã rước lấy sự 'trừng phạt' xấu xa của chàng, giống như chàng không muốn để cho nàng có thời gian tìm cớ.
Vệ Trăn bị ép đến rơi nước mắt, đáp lại từng câu một: "Tiếp cận điện hạ là muốn sống. Ta chỉ nghe được việc ta không phải là nữ nhi ruột của bọn họ, cũng không biết thân phận thật sự. Về sau, ở tiệc ngắm mai, mẫu thân và phụ thân lần lượt đến gặp ta, ta mới bắt đầu hoài nghi. Mãi đến khi phủ Quận chúa phái người đến điều tra Ngụy gia, ta mới bắt đầu xác định."
Chử Yến nắm eo của nàng, cúi người tới gần bên tai nàng, nói: "Nếu lại lừa gạt Cô, khóc cũng vô dụng."
Vệ Trăn mím môi, vô cùng đáng thương lắc đầu năn nỉ: "Lời ta nói đều là thật, điện hạ... xin chàng."
Chử Yến nhìn nữ tử hàng mi đẫm lệ, một dục vọng tà ác nào đó trong cơ thể lại trỗi dậy: "Cầu xin Cô đi, Cô sẽ bỏ qua cho nàng."
Vệ Trăn bị giữ chặt, vừa thẹn vừa giận nhưng vẫn phải tiếp tục cầu xin: "Điện hạ, xin chàng đấy, tha cho ta đi."
Ánh mắt Thái tử chợt tối sầm xuống. Chàng lặng im một lát, sau đó đột nhiên cúi đầu nhẹ nói gì đó.
Vệ Trăn mở to mắt, kinh ngạc luống cuống, giọng hơi run: "Điện hạ, đừng..."
"Muộn rồi." Chử Yến ấn eo của nàng, trầm giọng nói.
Chuyện sau đó, Vệ Trăn thật sự không dám nhớ lại.
Chân của nàng bị làm cho đỏ lên, đau rát, cảm giác toàn thân đều bị chàng xóc đến rã rời thành từng mảnh. Mãi đến khi chàng rốt cuộc cũng chịu dừng lại, nàng vẫn cứng đờ không dám động, thậm chí không dám mở mắt nhìn.
Vệ Trăn nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ, hận không thể đá chàng ngã xuống giường.
Nhưng nàng không dám. Ai biết tên điên này lại sẽ làm gì nàng nữa.
Chử Yến lau sạch chân giúp nàng, dùng đệm chăn bọc lấy nàng, đặt lên giường, rồi mới chậm rãi đứng cạnh giường buộc đai lưng.
Vệ Trăn len lén vén góc chăn, hé mắt nhìn ra ngoài, lại đúng lúc chạm phải ánh mắt thâm sâu ẩn chứa ý cười tựa như có như không của Thái tử. Nàng sửng sốt, mặt bỗng đỏ bừng, quay lưng lại trốn vào trong chăn.
Tên điên này! Đây là phủ Quận chúa đấy, sao chàng dám làm loại chuyện như thế với nàng ở chỗ này! Không phải trong phủ có thị vệ và ám vệ sao? Sao lại thả chàng vào!
Vệ Trăn càng nghĩ càng giận. Còn nữa, chàng từ xa ngàn dặm chạy về chỉ để tìm nàng tính sổ sao?
Qua một lúc lâu mà sau lưng không có động tĩnh nào, Vệ Trăn nhíu mày, chàng đi rồi sao?
Làm chuyện như vậy với nàng, sau đó không nói một lời đã rời đi sao?
Đồ khốn!
Trong sự tức giận dần tăng thêm tủi thân và thất vọng, Vệ Trăn đấu tranh nội tâm một hồi, sau đó cắn môi, nhẹ nhàng xoay người kéo một góc chăn xuống nhìn ra ngoài. Vừa hé mắt, nàng đã đối diện với con ngươi hẹp dài của Thái tử.
Vệ Trăn: "..."
Nàng vô thức muốn xoay người lại, bị Thái tử nhanh chóng đè xuống.
Mặc dù cách lớp đệm chăn, nhưng nàng vẫn cảm thấy bàn tay của chàng quá nóng.
Vệ Trăn còn chưa kịp mở miệng, Chử Yến đã móc cái hộp dưới gối ra nhét vào lòng nàng, cúi người nhẹ nhàng hôn lên trán nàng một cái: "Sinh nhật vui vẻ, Vệ Trăn."
Cơn giận dỗi trong lòng Vệ Trăn lập tức tan biến. Nàng nằm trong chăn sờ cái hộp nhỏ kia, đôi môi đang giấu trong chăn không nhịn được nhếch lên.
Đôi mắt lộ ra bên ngoài, ánh lên vẻ rạng rỡ.
Chử Yến nhìn nàng, trong lòng chợt mềm nhũn. Chàng đưa tay ôm nàng cả người lẫn chăn vào lòng, cọ nhẹ lên gáy nàng, trầm giọng nói: "Cô phải về biên thành rồi."
Ý cười trong mắt Vệ Trăn thoáng chốc tan đi, nàng vội nói: "Đi ngay bây giờ sao?"
Sao mới trở về lại phải đi ngay rồi?
"Cô âm thầm trở về, không thể ở lâu."
"Nhưng trời vẫn tối, không thể đợi hừng đông rồi mới đi sao?" Vệ Trăn nhẹ giọng hỏi.
Chử Yến trầm thấp cười một tiếng, nói mập mờ: "Ở lại một đêm, sẽ không chỉ dừng lại ở bên ngoài đâu."