Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Ai mới là người chịu phạt?
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoài cửa, Trường Phúc khẽ đáp: "Tiểu Thập Cửu đang lau kiếm cho điện hạ ạ."
"Lau cái gì mà lau, cứ để nguyên vết máu đấy rồi bảo hắn ta tự cắt cổ mình đi!" Chử Yến nghiến răng nói, toàn thân tỏa ra khí lạnh âm u.
Trường Phúc: "..."
Hắn ta không lên tiếng, lẳng lặng đi theo sau Chử Yến.
Ngụy nhị cô nương thật là có tài, rõ ràng vừa rồi trước khi vào, điện hạ vẫn bình thường, vậy mà mới một lát đã chọc ngài ấy ra nông nỗi này.
"Phạt quỳ, chép kinh thư, đánh lòng bàn tay, không được thiếu một thứ gì! Bảo Kiếm Nhất canh chừng cho Cô!" Quả nhiên, chẳng mấy chốc sau lại nghe thấy Chử Yến quát: "Cái thứ ngu ngốc không có mắt nhìn đó!"
Trường Phúc: "... Đúng đúng đúng."
Quả nhiên điện hạ đã giận đến mức quên mất hôm nay Kiếm Nhất vừa đổi tên rồi.
Có điều... Phạt quỳ, chép kinh thư, đánh lòng bàn tay...
Hình phạt thể xác dành cho ám vệ lại biến thành như vậy từ bao giờ cơ chứ?
Ngụy Niên nghe đến đó cũng sững sờ.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới thiếu niên có ánh mắt trong sáng đột nhiên xuất hiện trong phòng nàng cách đây không lâu...
Đến lúc này Ngụy Niên mới muộn màng đoán ra Tiểu Thập Cửu trong lời Chử Yến chính là ám vệ đã bắt nàng tới đây, và cũng lờ mờ hiểu được có lẽ khi Chử Yến sai người đến dẫn nàng đi... ám vệ kia đã hiểu sai ý của ngài ấy.
Ngụy Niên ngẩn người một lúc lâu, dần cúi đầu, đưa tay ôm lấy mặt.
Hôm nay thật là mất mặt quá đi thôi.
"Phạt cả cái người trong phòng nữa!"
Mặc dù Thái tử đã đi xa, nhưng giọng nói tức giận của hắn vẫn vọng đến.
Ngụy Niên chậm rãi ngẩng đầu: "..."
Cái người trong phòng? Là đang nói nàng sao?
Không lâu sau đó, Trường Phúc dẫn mấy cung nữ nối đuôi nhau đi vào phòng.
Có cung nữ nâng y phục, có cầm đệm bồ đoàn, có cầm kinh thư, thước...
Ngụy Niên chậm rãi nhìn về phía Trường Phúc: "..."
Trường Phúc cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng đầu nhìn: "Nô tài Trường Phúc, vâng lệnh điện hạ, mời nhị cô nương thay y phục."
Hắn ta nói xong thì im lặng ra hiệu cho cung nữ sau lưng, cung nữ cầm y phục lập tức tiến lên, hầu hạ Ngụy Niên thay đồ.
Ánh mắt Ngụy Niên đảo qua thước, yên lặng thay y phục của cung nữ.
Mặc dù Ngụy Văn Hồng và Kiều thị không thích nàng, nhưng cũng chỉ đối xử lạnh nhạt và phớt lờ nàng, rất ít khi dùng hình phạt thể xác. Ngay cả số lần nàng bị phạt quỳ từ đường cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay, dĩ nhiên cũng chưa từng phải chịu gia pháp. Không phải vì bọn họ còn chút tình cảm nào với nàng, mà là vì nàng không phải người Ngụy gia, bọn họ không hề để tâm đến bất kỳ chuyện gì liên quan đến nàng, tất nhiên càng không có ý định nghiêm túc dạy bảo nàng.
Làm sao nàng có thể ngờ rằng, loại hình phạt thể xác giống như gia pháp này... nàng lại phải chịu đựng tại biệt viện của Thái tử.
Sau khi Ngụy Niên đổi y phục xong thì khẽ gật đầu với Trường Phúc: "Làm phiền quý nhân."
Trường Phúc rũ mi, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua đôi chân trần của Ngụy Niên, rồi nhìn về phía cung nữ đang hầu hạ thay y phục: "Sao không chuẩn bị giày vớ?"
Cung nữ khom người thưa: "Ở biệt viện không có giày vớ mới ạ."
Cung nữ không nói tỉ mỉ, nhưng Trường Phúc cũng đã hiểu.
Con gái nhà quan lại đa phần đều được nuôi dưỡng kỹ lưỡng, đa số cũng rất chú ý đến y phục và đồ dùng cá nhân. Váy ngoài thì còn có thể dùng y phục cũ của cung nữ, nhưng đồ bó sát chân như vớ, dù sao cũng không tiện đưa đồ cung nữ đã dùng cho nàng.
Trường Phúc lặng lẽ thở dài, hôm nay Tiểu Thập Cửu bị phạt đúng là không oan chút nào.
Nửa đêm nửa hôm, tên nhóc đó cũng không biết cho cô nương người ta mặc đồ chỉnh tề, lại còn quấn cả người cả chăn khiêng đi, chẳng hiểu thương hương tiếc ngọc là gì cả.
Cũng không biết bao giờ cơn giận tối nay của Thái tử mới nguôi, cứ thế quỳ ở bên ngoài một đêm, e là sẽ bị cảm lạnh mất.
Hắn ta đảo mắt một vòng, đột nhiên nghĩ tới gì đó rồi nói với cung nữ bên cạnh: "Tô Cấm cô nương, ta nhớ là điện hạ vẫn còn vớ mới?"
Tô Cấm là thị nữ hầu cận của Thái tử, phụ trách việc ăn mặc, sinh hoạt. Nàng cũng là một trong hai cung thị được Thái tử coi trọng.
Nàng ấy nghe vậy thì cúi đầu nhìn đôi chân trần trắng như tuyết đang giẫm trên sàn gỗ của Ngụy Niên, nhẹ nhàng đáp lại một tiếng rồi xoay người đi lấy.
Ngụy Niên lại cảm thấy lo lắng vì điều này, đợi sau khi Tô Cấm mang vớ trắng tới, nàng e dè nói: "Đây là đồ dùng cá nhân của điện hạ, ta..."
Tô Cấm biết điều nàng lo lắng, dịu dàng cười nói: "Không sao đâu, điện hạ sẽ không để ý đâu."
Ngụy Niên thấy thái độ của nàng ấy thản nhiên như vậy, cũng biết nàng ấy giống như Trường Phúc, đều là người đã hầu hạ Thái tử lâu ngày, nên cũng không từ chối nữa.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Ngụy Niên quỳ ngay ngắn trên đệm bồ đoàn.
Trường Phúc và Tô Cấm liếc nhau, cùng im lặng.
Điện hạ chỉ nói phạt Ngụy nhị cô nương, nhưng lại không nói là do ai chấp hành.
Cô nương xinh đẹp trước mặt giống như một đóa sen mới nở, cho dù ai nhìn cũng phải mềm lòng vài phần, làm sao mà ra tay nổi chứ?
Ngụy Niên lại không biết hai người đang lưỡng lự. Nàng nghĩ, lát nữa còn phải chép kinh thư, không thể để đánh vào tay phải, bèn đưa tay trái ra trước.
Dáng vẻ ngoan ngoãn của nàng khiến Trường Phúc và Tô Cấm càng cảm thấy tội lỗi.
Hai người đồng thời hành động, nhưng Tô Cấm lại lùi về sau hai bước nhanh hơn.
Trường Phúc mới nhấc chân: "..."
Trường Phúc lặng lẽ thở dài, cam chịu tiến lên cầm lấy thước: "Ngụy nhị cô nương, đắc tội rồi."
Ngụy Niên bình tĩnh đáp: "Làm phiền."
Nàng "xúc phạm" Thái tử, đây là điều nàng nên chịu.
Vả lại, hình phạt này đã tính là nhẹ lắm rồi. Vốn dĩ nàng còn cho rằng mình không sống nổi đến sáng.
Sự phối hợp của Ngụy Niên lại khiến Trường Phúc thở dài một tiếng.
Số Ngụy nhị cô nương thật là khổ.
Nhưng...
Trường Phúc quay đầu nhìn về phía Tô Cấm, thầm nghĩ, vừa rồi điện hạ có nói phải phạt bao nhiêu cái không?
Tô Cấm cúi đầu nhìn xuống đất.
Tất cả cung nữ cũng cúi đầu xuống, hoàn toàn không dám nhìn.
Trường Phúc: "..."
Những người bên cạnh Thái tử, đều rèn luyện ra bản lĩnh bo bo giữ mình.
Trường Phúc im lặng một lát, sau đó quay đầu giơ thước cao lên, rồi nhẹ nhàng hạ xuống.
Không phát ra bất kỳ tiếng vang nào, cũng không có cảm giác đau.
Ngụy Niên nghi hoặc ngước lên nhìn, đối diện với nàng là nụ cười hiền hòa của Trường Phúc: "Xong rồi."
Ngụy Niên: "...?"
Vậy là, xong rồi?
"Xin Ngụy nhị cô nương bắt đầu chép kinh thư đi." Sắc mặt Trường Phúc không hề thay đổi, hắn ta đưa thước cho cung nữ sau lưng, nói với giọng ôn tồn.
Điện hạ chỉ nói đánh lòng bàn tay, nhưng lại không nói đánh như thế nào hay đánh bao nhiêu cái.
Vậy thì đánh nhẹ một cái là được.
Dù sao thì, hắn ta cũng đã đánh rồi.
Ngụy Niên vô thức nhìn sang Tô Cấm, thấy từ đầu tới cuối nàng ấy không hề ngẩng đầu lấy một cái.
Ngụy Niên chậm rãi thu tay lại, thầm nghĩ, hình như những người bên cạnh Thái tử đều không giống như những gì nàng tưởng tượng lắm.
-
Trong sảnh, Chử Yến ngồi nghiêng dựa vào nhuyễn tháp, sắc mặt cực kỳ u ám.
Nữ tử này thật sự là gan to bằng trời, vậy mà dám...
Chử Yến nhắm mắt lại hít sâu một hơi.
Hắn chưa từng nghĩ rằng, một ngày kia hắn lại bị nữ tử "sàm sỡ"!
Có điều... Chử Yến đưa tay vuốt môi.
Môi nàng ta rất thơm, rất mềm, cũng không hề khiến hắn phản cảm.
Cho dù là vậy thì cũng không thể bỏ qua sự thật nàng "sàm sỡ" hắn!
Nếu không phạt nàng, hôm nay nàng dám hôn hắn, rồi ngày mai có khi sẽ dám bò lên giường của hắn luôn!
Chử Yến nghĩ đến dáng vẻ nữ tử khóc như hoa lê dính mưa sau khi bị phạt, tâm trạng hắn dần dần tốt lên.
Đến khi Trường Phúc tới, hơi thở u ám trên người hắn đã rút đi.
"Điện hạ."
Trường Phúc thận trọng đánh giá Chử Yến một cái, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Mới vừa rồi còn sấm chớp đùng đùng, sao giờ đã trời trong mây tạnh rồi?
Tâm trạng của điện hạ càng ngày càng thất thường.
"Phạt xong rồi?"
Chử Yến lười nhác tựa đầu lên tay, hỏi bâng quơ.
Trường Phúc gật đầu rất mạnh: "Phạt xong rồi ạ!"
Dứt lời, hắn ta tinh ý liếc qua độ cong trên môi Chử Yến, lập tức hiểu ra, tiếp tục nói: "Phạt nặng lắm ạ, Ngụy nhị cô nương khóc suốt một lúc lâu, hiện tại vẫn còn đang quỳ chép kinh thư đấy ạ."
Độ cong trên môi Chử Yến càng lúc càng lớn.
Trường Phúc vừa nhìn đã biết mình đoán đúng suy nghĩ của điện hạ: "Ngụy nhị cô nương nói đã biết lỗi rồi, xin điện hạ tha thứ, khóc lóc khổ sở đáng thương. Điện hạ, chúng ta có tha cho nhị cô nương được không?"
Chử Yến hừ lạnh một tiếng, vui vẻ nói: "Cứ để nàng ta khóc!"
Trường Phúc: "..."
"Thay phiên trông coi cho Cô, không cho phép nàng ta ngủ, trời sáng thì đưa về."
Trường Phúc: "... Dạ."
Điện hạ à, ngài làm ơn làm người đi!
Chử Yến nhàn nhã chống đầu nằm trên nhuyễn tháp, tâm trạng vô cùng vui sướng.
Hắn không ngủ được, vậy thì nàng cũng phải chịu đựng!
Trường Phúc biết không thuyết phục được, bèn quay về.
Nhưng chẳng mấy chốc hắn ta đã phát hiện ra, căn bản không cần người trông coi!
Ngụy nhị cô nương tinh thần vô cùng phấn chấn, chép kinh thư cực kỳ nghiêm túc, không hề có chút buồn ngủ nào.
Ngược lại, điện hạ đang ngồi trong sảnh... Thức đêm chán đến chết, đứng ngồi không yên, trời đã sắp sáng rồi mới co quắp ngủ thiếp đi trên chiếc nhuyễn tháp nhỏ hẹp.
Trong khi đó, trong phòng ngủ của Thái tử, đèn đuốc sáng trưng, lại có rất nhiều cung nữ trông coi. Đêm tối, sự cô đơn và những cơn ác mộng từng quấy nhiễu Ngụy Niên không còn tồn tại nữa. Buổi tối đầu tiên sau khi sống lại, nàng trôi qua cực kỳ bình tĩnh, thoải mái và dễ chịu.
So sánh hai người với nhau, Trường Phúc nhất thời không biết rốt cuộc ai mới là người chịu khổ đêm nay.
Sau khi sai Kiếm Nhất đưa Ngụy Niên về, Trường Phúc bỗng nhiên kịp phản ứng.
Tại sao điện hạ không đuổi Ngụy nhị cô nương ra, mà bản thân lại chạy ra sảnh...
Chẳng mấy chốc hắn đã biết lý do.
Bởi vì đêm qua Thái tử điện hạ bị tức đến váng đầu, nên ngài ấy đã quên mất.
Thế là, cả ngày hôm đó, trên người Thái tử đều tỏa ra sát khí, giống như có thể ăn thịt người bất cứ lúc nào, khiến các cung nữ nơm nớp lo sợ, không ai dám tiến lên hầu hạ.
Còn Ngụy Niên, sau khi trở lại Ngụy gia, thì thoải mái ngủ bù cả ngày.