Chương 13: Mạng sống được ban tặng

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 13: Mạng sống được ban tặng

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Ngụy Niên tỉnh lại thì trời đã về chiều, nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào phòng, những vệt nắng lốm đốm, phủ lên vạn vật một sắc vàng ấm áp, xua đi vẻ quạnh hiu trong viện một cách vô hình.
Khung cảnh ấm áp xung quanh khiến khóe môi Ngụy Niên từ từ cong lên.
Được trời cao ưu ái, ban cho nàng cơ hội sống lại lần nữa. Lần này, nàng nhất định phải sống thật tốt, sống theo ý mình, theo cảm xúc của mình, sẽ không còn bị thứ tình thân giả tạo của Ngụy gia ràng buộc, kiềm chế nữa.
Ngụy Niên đón ánh chiều tà, từ từ ngồi dậy tựa lưng vào gối. Nàng khẽ gọi qua lớp màn lụa. Tiểu nha hoàn đang hầu hạ ngoài cửa lập tức đáp lời rồi bước vào, nhưng không dám tiến thẳng tới, chỉ dừng lại sau tấm bình phong rồi khom người hành lễ: "Thỉnh an cô nương."
Ngụy Niên nhìn nàng một cái rồi mới nói: "Tiến vào đi."
"Vâng."
Sau khi tiểu nha hoàn lên tiếng thì đi tới, ngoan ngoãn đứng ngoài màn lụa, không hề ngẩng đầu nhìn ngang liếc dọc, có vẻ hơi dè dặt và bất an.
Ngụy Niên nhớ rõ, tiểu nha hoàn trước mặt tên là Đông Tẫn.
Hầu hết hạ nhân trong Hạnh Hòa viện đều do Kiều thị sắp xếp, chỉ có một người tự nguyện đến đây.
Người đó là Đông Tẫn.
Nàng nhớ lúc đó là một ngày trời đông giá rét, nàng ra ngoài tìm con mèo nhỏ bị lạc, vô tình đi đến khu nhà hạ nhân, thấy Đông Tẫn nằm co ro trên giường.
Tiểu nha đầu mắc bệnh nặng, run rẩy nằm co ro dưới tấm chăn mỏng. Nàng tiến lên gọi, Đông Tẫn miễn cưỡng mở mắt, môi run run, nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng đáng thương, không nói nên lời.
Nàng chất vấn bà quản sự trong viện, bà ta nói từ khi mua về nàng ấy đã ốm yếu, mới mấy ngày đã bệnh nặng đến mức này. Sợ tốn tiền vô ích, phủ cũng đã mời lang trung đến khám rồi, nhưng kết quả là phải tốn rất nhiều tiền mới chữa khỏi được.
Đương nhiên trong phủ sẽ không bỏ quá nhiều tiền để chữa bệnh cho một tiểu nha đầu mới mua về, thế là họ để nàng ấy nằm đó tự sinh tự diệt.
Thế là năm đó, Ngụy Niên bất chấp trời đông tuyết rơi, ra ngoài không tìm được mèo con, nhưng lại mang về một nha đầu còn đáng thương hơn cả mèo con.
Quả thật Ngụy Niên đã phải bỏ ra rất nhiều tiền mới chữa khỏi bệnh cho Đông Tẫn.
Khi tiểu nha đầu khỏi bệnh, mùa đông giá rét đã qua đi. Nàng đặt cho nàng ấy cái tên Đông Tẫn, ngụ ý rằng mùa đông suýt chút nữa cướp đi mạng sống của nàng ấy đã kết thúc, và nàng ấy sẽ đón chào một cuộc đời mới.
Về sau Đông Tẫn ở lại Hạnh Hòa viện, nhưng vì bên cạnh nàng đã có Xuân Lai, nên Đông Tẫn vẫn luôn hầu hạ bên ngoài cùng một tiểu nha hoàn khác tên Thu Ảnh, rất ít khi đến gần nàng.
Trước kia nàng chỉ nghĩ tiểu nha đầu rụt rè, không thích nổi bật. Giờ đây nàng mới thoáng hiểu ra, có lẽ là Xuân Lai đã âm thầm kiềm chế nàng ấy.
"Năm đó, ngươi mấy tuổi?" Ngụy Niên nhẹ giọng hỏi.
Đông Tẫn ngẩn người, sau đó mới hiểu ý câu hỏi của Ngụy Niên, vội vàng kính cẩn trả lời: "Thưa cô nương, năm cô nương đưa nô tỳ về, nô tỳ bảy tuổi."
"Bảy tuổi." Ngụy Niên lẩm bẩm: "Đã rất nhiều năm rồi."
Đông Tẫn vội nói: "Tám năm lẻ một tháng mười hai ngày."
Ngụy Niên khẽ giật mình, sau đó bật cười: "Ngươi nhớ kỹ thật đấy."
Đông Tẫn nghe vậy thì khẽ "phịch" một tiếng quỳ xuống, chân thành nói: "Là cô nương ban cho nô tỳ cuộc đời mới, đương nhiên nô tỳ sẽ mãi mãi ghi nhớ ân tình của cô nương."
Mãi mãi nhớ ân tình của cô nương.
Nụ cười trên môi Ngụy Niên dần tắt.
Đúng là Đông Tẫn đã làm đúng như lời nàng nói.
Ngụy Ngưng từng kể trước mộ nàng rằng, Đông Tẫn không tin nàng giết người, đã đến trước mặt Kiều thị cầu xin, quỳ liền mấy ngày khiến sức khỏe suy sụp rồi bệnh chết.
Nàng ấy vốn là một tiểu nha đầu mồ côi cha mẹ, thân cô thế cô. Không có nàng, ở Ngụy gia nào có ai chịu bỏ tiền chữa bệnh cho nàng ấy. Huống hồ nàng ấy còn cầu xin giúp nàng, Ngụy gia càng không thể dung chứa nàng ấy.
Mạng sống mà nàng ấy được nhặt về vào mùa đông năm đó, cuối cùng vẫn trả lại cho nàng.
"Đứng lên đi."
Một lát sau, Ngụy Niên dịu dàng nói.
Nàng đã trở về, Đông Tẫn sẽ không cơ khổ không nơi nương tựa nữa.
"Hầu hạ ta thay y phục, trang điểm."
Đông Tẫn vừa đứng dậy, lập tức vui mừng vì câu nói này của Ngụy Niên.
Trước kia có Xuân Lai cô nương ở đây, nàng ấy không được phép đến gần cô nương. Hôm qua chợt nghe tin Xuân Lai cô nương bị sói ăn thịt, nàng ấy lập tức lo lắng cho cô nương. Cô nương cực kỳ coi trọng Xuân Lai cô nương, đột nhiên gặp nạn như vậy, không biết cô nương sẽ đau lòng đến nhường nào.
Nhưng Thu Ảnh tỷ tỷ lại cảm thấy đây là một cơ hội.
Xuân Lai cô nương không còn nữa, bên cạnh cô nương sẽ không có nha hoàn thân cận. Đương nhiên cô nương sẽ chọn một trong hai bọn họ. Nhưng Thu Ảnh tỷ tỷ và Xuân Lai cô nương thân thiết hơn, cũng được cô nương yêu thích hơn, nên nàng không dám hy vọng xa vời. Nào ngờ hôm nay cô nương lại gọi nàng đến hầu hạ bên mình.
Đông Tẫn chưa từng hầu hạ bên người, cũng chưa có ai dạy nàng ấy, chỉ từng đứng xa xa nhìn Xuân Lai cô nương làm, biết đại khái nên làm những gì. Nhưng động tác của nàng ấy rất trúc trắc, chỉ riêng việc thay y phục thôi đã mất khá nhiều thời gian.
Trong lòng Đông Tẫn càng thêm hổ thẹn, mặt đỏ bừng. Nhưng dưới sự cổ vũ của Ngụy Niên, nàng ấy vẫn cố gắng bình tĩnh lại, cầm lược nghiêm túc chải đầu búi tóc cho Ngụy Niên.
Trang điểm xong, Đông Tẫn nhìn Ngụy Niên qua gương, sửng sốt.
Cô nương vẫn là cô nương, nhưng không hiểu sao, nàng ấy lại cảm thấy hôm nay sau khi trang điểm xong, cô nương trông hơi khác trước kia.
Cụ thể khác ở đâu nàng ấy không nói rõ được, nhưng lại cảm thấy cô nương xinh đẹp hơn rất nhiều.
Đông Tẫn vô thức nhìn về phía hộp trang điểm, chẳng lẽ là do tay nghề của nàng tốt hơn Xuân Lai cô nương ư?
Nhưng chuyện này không thể nào. Nàng là tự học, còn Xuân Lai cô nương được ma ma tận tình dạy dỗ, sao tay nghề của nàng có thể so sánh được với Xuân Lai cô nương chứ?
Dường như Ngụy Niên đã nhận ra sự nghi ngờ của nàng ấy, nàng cũng nhìn vào gương mặt trong gương đồng, sau một lát thì khẽ cười một tiếng.
Nàng chưa từng gặp Quận chúa Thịnh An, cũng chưa từng gặp Quận mã, nên cũng không biết mình trông có giống họ không. Khi dung mạo nàng bắt đầu trổ mã, cần trang điểm, chính là Xuân Lai lo liệu chuyện ăn mặc trang điểm cho nàng. Mặc dù ban đầu nàng không thích, nhưng Xuân Lai nói Kiều thị thích dáng vẻ đoan trang rộng lượng của nàng hơn, nên nàng mới không phản đối.
Nhưng giờ nghĩ lại, tất cả những điều này đều là âm mưu của bọn họ.
Ngụy gia sợ sau khi nàng lớn lên sẽ giống Quận chúa Thịnh An hoặc Quận mã, khiến người khác nghi ngờ, nên mới sai Xuân Lai học cách trang điểm cho nàng khác đi.
Trông nàng vẫn là nàng, nhưng một số chi tiết lại không còn giống như trước nữa.
Ngụy Niên chợt nghĩ tới cảnh tượng xảy ra ở biệt viện Thái tử đêm qua.
Thái tử điện hạ nhìn chằm chằm vào nàng một lúc lâu, sau đó hỏi có phải từng gặp nàng rồi không. Lúc ấy nàng không nghĩ tới, hiện tại xem ra, có thể là vì Thái tử từng gặp Quận chúa Thịnh An và Quận mã, nên mới cảm thấy nàng trông quen mắt.
Thế nhưng cũng không đúng. Lãng Vương là con nuôi của Chử gia, Thái tử hẳn phải rất quen thuộc với phủ Quận chúa Thịnh An. Nếu nàng thật sự rất giống Quận chúa Thịnh An hay Quận mã, chắc chắn Thái tử sẽ phát hiện ra. Nhưng hiển nhiên đêm qua Thái tử chưa từng liên hệ nàng với phủ quận chúa.
Cho nên thật ra nàng cũng không giống Quận chúa Thịnh An và Quận mã đến mức nhìn cái là nhận ra ngay. Mà chỉ có lông mày, đôi mắt và mũi từng bị Xuân Lai che giấu là những điểm hơi giống Quận chúa Thịnh An và Quận mã.
Lớp trang điểm là lớp bảo vệ thứ nhất. Không cho nàng tham gia các yến tiệc long trọng, đề phòng nàng gặp người của phủ quận chúa là lớp bảo vệ thứ hai.
Ngụy gia đúng là đã hao tâm tốn sức.
Ngụy Niên thu tầm mắt lại, nhìn về phía lọ thuốc trên bàn trang điểm.
Sáng nay trước khi đưa nàng về, Tô Cấm cô nương đã đổi thuốc cho nàng, sau đó đưa cả lọ thuốc cho nàng, nói rằng bôi thuốc này mỗi ngày sẽ không để lại sẹo, không quá ba ngày vết thương sẽ kết vảy.
Đúng lúc Ngụy Niên định nói gì đó, nàng chợt phát hiện ngoài cửa có tiếng động. Nàng chớp mắt, cao giọng nói với Đông Tẫn: "Đông Tẫn, lọ thuốc này là vật Thái tử điện hạ ban tặng, phải cất kỹ nhé."
Đông Tẫn kinh ngạc trợn tròn mắt, vô cùng cẩn thận đáp: "Vâng."
Chuyện nàng gặp sói trên Hương Sơn hôm qua đã sớm truyền khắp phủ. Mọi người đều biết là Thái tử điện hạ đã cứu Nhị cô nương. Thật không ngờ, Thái tử lại còn ban thuốc cho cô nương.
Đông Tẫn nhất thời không biết có nên vui mừng thay cô nương hay không.
Dù sao thì danh tiếng của vị Thái tử kia thật sự không tốt lắm.
Cửa khẽ "két" một tiếng, rồi một nha hoàn bước vào.
Nàng ta tự ý vượt qua tấm bình phong đi vào trong phòng, ánh mắt khẽ liếc qua lọ thuốc trong tay Đông Tẫn, hơi uốn gối với Ngụy Niên: "Cô nương tỉnh rồi ạ."
Ngụy Niên hờ hững nhìn nàng ta, không nói gì.
Ngụy Ngưng chỉ kể cho nàng nghe kết cục bi thảm của Đông Tẫn, nhưng lại không nhắc tới Thu Ảnh. Không khó để nhận ra Thu Ảnh cũng là người của bọn họ.
Thu Ảnh không đợi Ngụy Niên lên tiếng đã tự ý đứng thẳng dậy như thường ngày, giọng điệu ân cần nói: "Vết thương của cô nương thế nào rồi ạ, nô tỳ mời lang trung tới xem nhé?"
Khi nàng ta nhìn thấy gương mặt của Ngụy Niên thì hơi ngẩn người, nhưng nhanh chóng cụp mắt xuống.
Mà Ngụy Niên vẫn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm nàng ta như vậy.
Không chỉ bản thân Thu Ảnh, ngay cả Đông Tẫn cũng đã nhận ra điều gì.
Đúng lúc Thu Ảnh sắp không kìm chế được, Ngụy Niên mới nói: "Ta cho ngươi vào rồi ư?"
Thu Ảnh giật mình, vô thức nhìn về phía Ngụy Niên. Sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Ngụy Niên, toàn thân nàng ta cứng đờ.
Sao đột nhiên thái độ của Nhị cô nương đối với nàng ta lại thay đổi?
Chẳng lẽ Nhị cô nương đã phát hiện ra chuyện gì rồi ư?!
"Đông Tẫn, ngươi nói xem, nha hoàn nhị đẳng chưa được cho phép mà tự ý vào phòng ngủ của chủ tử thì nên phạt thế nào?" Ngụy Niên từ từ nói.
Thu Ảnh nghe vậy thì cuống quýt quỳ xuống, sợ hãi nói: "Cô nương tha tội, là do nô tỳ lo lắng vết thương của cô nương mà nhất thời sơ suất, xin cô nương tha tội."
Vừa rồi phu nhân dặn nàng ta nhất định phải trở thành nha hoàn thân cận của cô nương, thay thế vị trí của Xuân Lai. Hiện tại nàng ta không thể khiến cô nương ghét bỏ. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, chắc chắn phu nhân sẽ không tha cho nàng ta.
"Đông Tẫn."
Ngụy Niên lại gọi.
Lúc này Đông Tẫn mới lấy lại tinh thần, vội vàng nói: "Nên phạt mười gậy."
Trước kia Thu Ảnh tỷ tỷ cũng coi như được cô nương yêu thích, bây giờ cô nương đột nhiên làm khó, chẳng lẽ Thu Ảnh tỷ tỷ đã làm chuyện gì không nên làm ư?
Cô nương là người thiện lương dịu dàng nhất, sẽ không vô duyên vô cớ phạt người.
Đông Tẫn nghĩ đến đây thì nhanh tay giấu lọ thuốc trong tay đi.
Mặc dù chuyện Thái tử ban thuốc là có nguyên nhân, nhưng dù sao cũng liên quan tới thanh danh của cô nương, vẫn đừng để nhiều người biết thì hơn.
"Nô tỳ biết sai rồi, xin cô nương tha tội ạ."
Thu Ảnh thấy Ngụy Niên không nói đùa, vội vàng cầu xin tha thứ.
Đánh mười gậy thì nàng ta cũng bay mất nửa cái mạng!
Ngụy Niên im lặng một lát mới nói: "Niệm tình ngươi đã hầu hạ bên cạnh ta nhiều năm, lần này ta tha cho ngươi."
Thu Ảnh giật mình, còn chưa đợi nàng tiếp tục cầu xin, Ngụy Niên đã dẫn Đông Tẫn rời khỏi phòng ngủ.
Nàng còn muốn đi gặp một người.
Kiếp trước, người đó vì cầu xin giúp nàng, mà cuối cùng lại mất mạng.