Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Ký ức Tống Hoài và sự kiên trì của Thái tử
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Trăn Trăn, bên ngoài trời lạnh lắm."
Dưới ánh đèn lồng, Thái tử mặc áo trong nhuốm máu kiên nhẫn gõ cửa. Hắn hoàn toàn mất đi vẻ ngông cuồng, dễ nổi nóng như trước, trái lại còn trông khá đáng thương: "Cô sai rồi, nàng cho Cô vào nhà đi đã."
"Nhiều người đang nhìn lắm, Cô mất mặt lắm."
"Trăn Trăn, Cô biết mình sai rồi, nàng tha thứ cho Cô lần này được không?"
"Trăn Trăn, nàng để ý đến Cô đi mà."
Tống Hoài, người nồng nặc mùi máu, bước đến biệt viện. Từ xa, y đã trông thấy cảnh tượng này, liền nhíu mày, liếc nhìn hai ám vệ trên nóc nhà.
Hai người liếc nhìn y, rồi đứng thẳng, cúi đầu, nhẹ nhàng nhảy xuống từ nóc nhà, vòng qua Kim Y lâu và xuất hiện trước mặt Tống Hoài.
"Xảy ra chuyện gì?" Tống Hoài lạnh lùng hỏi.
Thố Thập Bát lập tức kể lại chi tiết chuyện vừa rồi cho Tống Hoài nghe một cách sống động.
Tống Hoài: "..."
Y nhất thời không biết phải đánh giá hành vi tự tìm cái chết của Thái tử thế nào. Suy nghĩ một lúc lâu, y đành phải đưa ra một kết luận: Đáng đời!
Đột nhiên, một tiếng 'cọt kẹt' vang lên. Mấy người nhìn theo hướng âm thanh, thấy cửa Kim Y lâu hé mở một khe nhỏ. Thái tử chớp lấy cơ hội, nhanh chân chui tọt vào, rồi lập tức đóng sập cửa lại.
Tống Hoài quay đầu đi, vẻ mặt không hề thay đổi.
Chuyện tình yêu nam nữ quả nhiên là thứ khiến người ta khổ sở. Ngay cả một người chẳng coi ai ra gì như Thái tử cũng có thể thu lại tính khí điên cuồng, cứ như biến thành một người khác vậy.
Y nghiêng đầu nhìn về phía thị nữ đang đứng dưới hiên: "Mang nước nóng và thuốc trị thương vào đây."
Từ khoảnh khắc Thái tử bước ra khỏi tẩm điện, thị vệ thị nữ xung quanh đều đã cúi đầu không dám ngẩng lên. Lúc này nghe được Tống Hoài căn dặn, mới dám lên tiếng: "Vâng."
Sau khi ám vệ lui đi, Tống Hoài tựa vào cây cột đỏ dưới hiên, cụp mắt trầm mặc.
Mặc dù chuyện tình cảm nam nữ khiến người ta dằn vặt, nhưng lại khiến người ta cam tâm tình nguyện đắm chìm vào.
Y chọn phá hỏng hôn sự vào hôm qua là vì quyết tâm muốn tranh giành một phen. Hôm nay, sau khi đưa lễ cầu hôn cho điện hạ xong, y đã đến Tề gia một chuyến, muốn bộc bạch tâm tư với nàng ấy.
Ở Thẩm gia, nàng ấy đã nghe thấy, cũng biết những năm qua y âm thầm nảy sinh tình cảm thế nào với nàng ấy. Nàng ấy vẫn luôn coi y như huynh trưởng, giờ đây biết được chân tướng, không biết tâm trạng sẽ thế nào.
Thế nên y đã đợi thêm một ngày mới đi tìm nàng ấy.
Nhưng y không gặp được nàng ấy. Y đợi ngoài phòng nàng ấy từ buổi trưa đến tối mịt, nhưng cánh cửa kia từ đầu đến cuối không hề mở ra.
Nàng ấy không muốn gặp y. Có lẽ là giận y đã quấy rối đại hôn, có lẽ là nàng ấy vẫn chưa nghĩ ra cách đối mặt với y.
Thật ra y cũng có thể tiếp tục níu kéo nàng ấy, cánh cửa kia rồi sẽ mở ra thôi.
Nhưng y đứng ngoài cửa bao lâu, cửa phòng nàng ấy đóng bấy lâu. Cuối cùng y vẫn không đành lòng, không đành lòng để nàng ấy phải chịu đói khát. Nàng ấy yếu đuối như vậy, sao có thể chịu đựng được.
Tia sáng cuối cùng nơi chân trời dần tắt, ánh đèn lồng rọi xuống đất, tỏa ra một vầng sáng màu vàng nhạt.
Tống Hoài dần chìm vào dòng hồi ức...
Hơn hai mươi năm trước
Thiên hạ đã bất ổn từ lâu, khắp nơi nổi dậy tạo phản.
Tri phủ Việt Châu vì bảo vệ bách tính trong thành mà tuẫn tiết, Tri phủ phu nhân cũng treo cổ tự tử theo.
Quân phản loạn muốn nhổ cỏ tận gốc, khắp nơi tìm kiếm tung tích con trai của Tống Tri phủ, nhưng không hay biết, người đã được giấu trong Chử gia giàu nhất thiên hạ.
Lúc đó, Thánh thượng vẫn còn là Chử đại gia. Sau khi ông biết Tống Tri phủ đã tuẫn thành, lập tức đến Tống gia lặng lẽ đón con trai duy nhất của vị Tri phủ về Chử gia.
Khi thiếu niên Tống Hoài đến Chử gia, Chử đại gia – Vệ Mâu đang xách chổi đuổi đánh một đứa trẻ chừng ba tuổi mặc áo gấm. Nghe kỹ mới biết, là do hắn đã chọc tổ ong vò vẽ phía sau núi, gây ra họa lớn.
Thiếu niên Tống Hoài vừa mất đi người thân, lòng tràn đầy buồn bã và sợ hãi. Nhìn cảnh tượng này, tim y lại đau như dao cắt. Đúng lúc đó, đứa trẻ kia từ xa nhìn y một cái rồi chạy vội đến sau lưng y trốn. Sau khi Vệ Mâu nhìn thấy tiểu thiếu niên, sắc mặt thay đổi mấy lần, không tiếp tục đuổi đánh nữa.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Chử đại gia nói với đứa trẻ đang trốn sau lưng thiếu niên Tống Hoài: "Yến Yến, về sau, đây cũng là huynh trưởng của con."
Chử Yến nhỏ bé ló đầu ra từ sau lưng thiếu niên Tống Hoài, nghiêng đầu nhìn y. Trên trán hắn còn một cục u do bị ong vò vẽ đốt, trong đôi mắt vừa đen vừa sáng chứa đầy vẻ mờ mịt, dường như không hiểu vì sao đột nhiên mình lại có thêm một vị huynh trưởng.
Hắn nhìn y một lúc lâu, sau đó trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Chử đại gia, không dám tin mà quát lên: "Phụ thân, người phản bội mẫu thân à?!"
Ấn đường Vệ Mâu giật một cái, nhấc chổi lên. Chử Yến nhỏ bé lại lập tức rụt về sau lưng thiếu niên Tống Hoài.
Sau khi giải thích xong, vẻ tức giận trên mặt Chử Yến nhỏ bé biến mất. Hắn cười hì hì vươn tay về phía thiếu niên Tống Hoài: "Về sau ngươi là a huynh của ta, ngươi phải nhớ bảo vệ ta đó nha."
Thiếu niên Tống Hoài nhìn đôi bàn tay dính đầy đất kia, chậm rãi vươn tay ra.
Tống Hoài là đích tử của Tri phủ một thành, được nuôi dưỡng trong nhung lụa. Đặt tay y cạnh tay của một tiểu tử nghịch ngợm như Chử Yến, sự khác biệt hiện rõ mồn một.
"Không hổ là công tử nhà Tri phủ, nhìn đã thấy quý khí rồi." Chử Yến nhỏ bé xích lại gần nhìn y: "Nhưng về sau ngươi là a huynh của ta, ngươi sẽ nghịch đất với ta chứ?"
Thiếu niên Tống Hoài cảm thấy rất khó hiểu. Công tử nhà giàu nhất thiên hạ, tại sao lại thích nghịch đất đến vậy?
Về sau y mới biết. Vị công tử này lớn lên trên núi vàng núi bạc, chắc hẳn đã nhìn chán phú quý. Từ khi còn bé tí có thể chạy nhảy, hắn đã vô cùng thích lên núi chọc tổ chim, xuống sông mò cá. Mỗi khi ra khỏi cửa, tất nhiên lúc trở về sẽ đất cát đầy người.
Thiếu niên Tống Hoài còn chưa vượt qua nỗi đau mất người thân, vả lại y đã là tiểu thiếu niên, tất nhiên sẽ không nghịch đất cùng Chử Yến nhỏ bé. Nhưng y sẽ luôn ở bên cạnh hắn. Hễ Chử Yến gây họa, y sẽ gánh thay hắn. Chẳng qua đến cuối cùng, phần lớn là cả hai cùng nhau chịu phạt. Dần dần, thiếu niên Tống Hoài cũng quen với cuộc sống như vậy.
Nhưng quãng thời gian như vậy cũng không kéo dài quá lâu.
Cổng thành Việt Châu bị phá, quân phản loạn tàn sát trong thành. Cuối cùng Vệ Mâu không thể nhịn được nữa, vung thương phản kháng. Sau đó, chính Chử gia cầm vũ khí nổi dậy, đoạt lại thành Phụng Kinh.
Cũng chính năm đó, thiếu niên Tống Hoài và Chử Yến nhỏ bé đến Tề gia.
Khi đó, triều đình không ngừng tranh luận về thân phận của thiếu niên Tống Hoài. Lúc đó Tống Hoài cũng mới tám tuổi, còn lâu mới có được khả năng và mưu kế như hiện giờ, chỉ là một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn.
Thiếu niên Tống Hoài rất muốn giữ lấy phần ấm áp vốn không thuộc về mình này. Nhưng y nhìn những thần tử ủng hộ mình tranh luận đến mặt đỏ tai hồng, lại nghe trộm được sự khó xử của nghĩa phụ từ miệng Tề đại nhân. Thế là, y bèn tiến cung, quỳ suốt một đêm bên ngoài tẩm điện của bệ hạ.
Một đêm qua đi, hắn không còn là Đại hoàng tử Bắc Lãng, mà chỉ là Tống Hoài, là thư đồng của Thái tử. Rồi sau này, y trở thành cận vệ của Thái tử.
Thiếu niên Tống Hoài không hề bận tâm thân phận hoàng tử, y chỉ để ý phần tình nghĩa kia.
Sáng hôm đó, sau khi y trở về từ trong cung, liền trốn vào khe hở giữa hòn non bộ trong viện mà ngồi.
Y lại không còn nhà.
Chưa kịp hoàn toàn thoát ra khỏi nỗi đau cửa nát nhà tan, y lại mất đi một mái nhà ấm áp khác.
Trước mắt thiếu niên Tống Hoài hoàn toàn chìm trong u tối.
Hắn cũng không biết đã ngồi trong khe hòn non bộ bao lâu, mãi đến khi một bàn tay nhỏ mũm mĩm duỗi ra trước mặt. Y ngẩng đầu, thấy một cục bột nhỏ đáng yêu xuất hiện trước mắt mình.
"Hoài ca ca."
Cục bột nhỏ gọi y bằng chất giọng mềm mại, non nớt. Y ngẩn người, sau đó duỗi tay ra.
Cục bột nhỏ nắm lấy ngón tay y, bước vào khe hòn non bộ.
Nàng ấy học theo dáng ngồi của y, nhưng cũng không duy trì được bao lâu đã không nhịn được, nghiêng đầu nhìn y: "Hoài ca ca, chỗ này chơi không vui, ra ngoài chơi với Kiều Kiều được không?"
Cục bột nhỏ trước mặt là tam cô nương Tề gia, Tề Vân Hàm, biệt danh Kiều Kiều.
Ngày đầu tiên y đến Tề gia, nàng ấy đã rất thích bám lấy y. Nhưng trong lòng y có chuyện, ngoài Thái tử, y cũng không thân cận với những người khác. Vì vậy, y rất không thích nàng ấy bám lấy mình, ngày thường thấy nàng ấy từ xa đã né tránh.
Lần này, y muốn tránh cũng không được nữa.
Nơi này âm u lạnh lẽo, nàng ấy lại quá yếu ớt, ở lâu tất nhiên sẽ khó chịu.
Cuối cùng, y gật đầu: "Ừ."
Y vừa dứt lời, cục bột nhỏ lập tức chui ra ngoài, vươn tay về phía y: "Hoài ca ca, ta nắm tay huynh."
Nhìn cặp mắt sáng long lanh kia, y nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng ấy.
Bước ra khỏi khe hở nho nhỏ kia, ánh nắng chiếu vào mặt y, chói lóa khiến y vô thức nghiêng đầu nhắm mắt lại. Khi y mở mắt ra lần nữa, y thấy cục bột nhỏ mới cao đến chân mình đang cười với y vô cùng rạng rỡ.
Cục bột nhỏ còn chưa hiểu gì, chỉ là muốn đến tìm y chơi. Chẳng qua là cảm thấy trong cái khe này không vui, nên muốn dẫn ca ca mà nàng ấy thích đi ra ngoài chơi. Y đồng ý, nàng lập tức vui vẻ.
Ngày hôm đó, Tề gia và Thái tử điện hạ gần như lật tung cả Tề gia lên tìm kiếm Tống Hoài mà vẫn không thấy y. Vậy mà cục bột nhỏ hơn hai tuổi đã kéo y ra khỏi bóng tối, nhìn thấy ánh nắng.
Ngày ấy, thiếu niên Tống Hoài bị Thái tử đánh cho một trận đòn mạnh.
Hắn nói y mà còn dám biến mất không nói tiếng nào, thì sẽ không nhận y làm a huynh nữa.
Cục bột nhỏ đứng bên cạnh hoảng sợ òa khóc, duỗi đôi chân ngắn nhỏ chạy tới ôm lấy y, cọ nước mắt khắp người y: "Thái tử ca ca đừng đánh nữa, Hoài ca ca đau."
Nhìn vẻ mặt tức giận của Thái tử, trong ngực lại là một cục bột nhỏ khóc kinh thiên động địa. Cuối cùng, thiếu niên Tống Hoài cũng giật giật khóe môi, để lộ một nụ cười.
Y vẫn còn nhà, nơi có a đệ ở chính là nhà. Mặc dù từ nay về sau y không thể gọi hắn như vậy nữa.
Tam cô nương Tề gia gọi y một tiếng Hoài ca ca, y cũng tham lam đồng ý, mặt dày trong lòng nhận muội muội này.
Nàng ấy mở miệng ngọt ngào gọi một tiếng Hoài ca ca, kéo y ra khỏi quãng thời gian u ám kia.
Mặc dù khi đó tính ra, tiểu Vân Hàm có tổng cộng năm người ca ca, nhưng tất cả mọi người đều nhìn ra được, nàng ấy thích nhất là Hoài ca ca.
Một khoảng thời gian rất dài, thiếu niên Tống Hoài từng rất vui vẻ và kiêu ngạo vì điều này, cảm thấy mình là một ca ca đặc biệt, dĩ nhiên cũng sẽ càng thêm dung túng, yêu thương nàng ấy.
Nhưng theo thời gian, bọn họ chậm rãi lớn lên. Cục bột nhỏ ngày trước cũng đã trưởng thành thành thiếu nữ duyên dáng yêu kiều. Y mới đột nhiên hiểu ra, dù y có mặt dày vô sỉ, có tham lam đến mấy, cũng không thể trở thành ca ca chân chính của nàng ấy. Suy cho cùng, y vẫn là ngoại nam, bọn họ cần giữ khoảng cách.
Huống chi, nàng ấy còn có hôn ước. Để tránh người ta hiểu lầm, y càng không thể ở quá gần nàng ấy.
Y không còn gọi biệt danh của nàng ấy nữa, mà gọi nàng ấy là Vân Hàm giống như Thái tử.
Những năm đó, y vẫn luôn coi nàng ấy như muội muội mà yêu thương, cũng không có tình ý gì khác. Mãi đến năm đó, khi y muốn theo điện hạ xuất chinh Tây Vu, nàng ấy nhào tới ôm lấy y mà khóc, bảo y thề nhất định sẽ bình an trở về, rồi lặng lẽ đưa cho y một lá bùa bình an. Tim y bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Sau khi nhận thấy tâm tư 'bẩn thỉu' kia của mình, ban đầu y vô cùng kinh hoàng và xấu hổ. Nhưng lòng tham lam và mong muốn chiếm hữu đáng sợ cũng theo đó mà trỗi dậy. Đúng lúc đó, Thẩm Lăng tìm đến y, tựa như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu y.
Nàng ấy có hôn ước, có vị hôn phu. Y không nên, cũng không thể có tình yêu nam nữ với nàng ấy.
Thế là, y lựa chọn vĩnh viễn chôn giấu tình ý không nên có này tận sâu trong đáy lòng.
Gió đêm khẽ lướt qua, vờn nhẹ mấy sợi tóc bên má, kéo dòng suy nghĩ của Tống Hoài trở về thực tại.
Y cúi đầu, ánh sáng từ chiếc đèn lồng chiếu lên nửa mũi giày, làm dịu đi nét lạnh lùng trên gương mặt cương nghị của y.
Y tàn nhẫn, độc ác, bụng đầy mưu toan. Nhưng sao y lại không khao khát ánh trăng sáng, không mong có một tia sáng rọi vào chốn u tối trong lòng mình chứ?
Nếu Thẩm Lăng thật sự là quân tử, hai người tình sâu ý hợp, y nhất định sẽ giữ khoảng cách, chỉ cần nàng ấy được hạnh phúc là đủ.
Nhưng Thẩm Lăng không phải. Vậy nên đừng trách y vô tình vô nghĩa.
Vả lại, y tự biết mình vốn chẳng phải hạng người tốt lành gì. Một khi có cơ hội, nhất định sẽ tận dụng đến cùng.
Từ lầu các cách đó không xa truyền đến động tĩnh. Tống Hoài đứng dưới mái hiên nghiêng đầu nhìn lại, thấy trong lầu các đèn đuốc sáng tỏ, ấm áp đến nao lòng.
Khóe môi y nhẹ nhàng cong lên. Rất nhanh thôi, y cũng sẽ đoạt lại ánh sáng thuộc về mình.
-
Vệ Trăn vốn đã quyết tâm không thèm để ý đến hắn, nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng.
Vết thương trên mặt là giả, nhưng trên người hắn thì không phải. Chỉ nhìn từng vết máu kia đã đủ khiến người ta giật mình.
Hơn nữa, trong đêm lạnh, hắn lại không màng thể diện, mặc áo trong đứng bên ngoài gõ cửa. Vốn đã bị thương, lại hứng gió lạnh, đã thế trong người còn độc tố chưa tan hết...
Vệ Trăn thở dài một hơi, mở cửa. Chắc là đời trước nàng nợ hắn đây mà!
Ý nghĩ này lóe lên, Vệ Trăn bỗng khựng lại. Đời trước, đúng là nàng nợ hắn.
Trong lúc nàng ngây người, Thái tử đã nhanh chóng vào nhà, bò lên trên tháp mềm: "Trăn Trăn thật là lòng dạ độc ác. Tốt xấu gì Cô cũng bị thương, lại nhẫn tâm để Cô ở ngoài cửa chịu lạnh lâu như vậy."
Vệ Trăn quay đầu, mặt không đổi sắc liếc hắn một cái. Thái tử lập tức im bặt.
Vệ Trăn không khỏi cảm thấy buồn cười. Cũng là lần đầu tiên thấy Thái tử điện hạ cao quý lại thức thời đến thế.
Cơn giận trong lòng cũng nguôi gần hết rồi, nhưng Vệ Trăn vẫn xụ mặt đi qua, không nói tiếng nào kiểm tra miệng vết thương của hắn.
Dưới lớp áo trong có rất nhiều vết thương bé nhỏ. Mặc dù đều không nghiêm trọng, nhưng cũng quá nhiều. Vệ Trăn không nhịn được, hỏi: "Sao lại bị thương?"
Chử Yến vụng trộm liếc nàng một cái, xem như nàng bằng lòng nói chuyện với hắn là đã tha thứ cho hắn rồi.
Lần này, hắn không dám thêm mắm thêm muối nữa, kể chi tiết: "Bị trận pháp của nhạc phụ đại nhân làm bị thương."
Trận pháp? Động tác của Vệ Trăn dừng lại. Đúng là tổ phụ đã nói trận pháp của phụ thân rất lợi hại, bảo nàng có rảnh có thể đi học hỏi. Nàng còn chưa kịp đi, hắn đã đi lĩnh giáo rồi.
Không đúng… Vệ Trăn lườm Thái tử: "Chàng gọi lung tung gì thế?"
Lúc này, có thị nữ đưa nước nóng và thuốc trị thương vào. Vừa đặt xuống, Chử Yến đã bảo nàng ấy lui xuống. Đợi cửa lần nữa đóng lại, hắn kéo Vệ Trăn đến bên cạnh, để nàng ngồi lên đùi mình: "Hôm nay Cô chịu không ít đau khổ. Đầu tiên là bị nhị gia gia dùng chổi đánh, lại xông pha hai binh trận của cô cô, rồi còn bị nhốt trong trận pháp của dượng hai canh giờ. Vất vả lắm mới cầu được bọn họ đồng ý gả nàng cho Cô, gọi một tiếng nhạc phụ đại nhân thì có làm sao?"
Vệ Trăn sợ đụng phải miệng vết thương của hắn, muốn đứng dậy nhưng lại không dám giãy giụa mạnh: "Chàng buông ra trước đã, cẩn thận chạm vào vết thương!"
"Hử? Làm sao vậy, gọi nhạc phụ đại nhân thì sao?" Thái tử xem nhẹ lời nói của nàng, ghé sát vào hỏi.
Vệ Trăn: "..."
Nàng cạn lời, nghẹn họng nhìn Thái tử. Sao hắn càng lúc càng giống một tên vô lại thế này?
"Trả lời Cô, có thể gọi hay không?" Chử Yến véo eo nàng, kiên nhẫn ép hỏi.
Vệ Trăn bị hắn quấy nhiễu đến mức không còn hơi sức để giận, đành nhẹ giọng nói: "Tổ phụ đồng ý rồi ư?"
Chử Yến kiêu ngạo hếch cằm: "Đó chẳng phải là chuyện đương nhiên ư?"
Vệ Trăn: "..."
Nàng trầm mặc một lúc, dường như nhớ ra điều gì đó, nghi ngờ nhìn về phía Thái tử: "Điện hạ... Không phải chàng thật sự đến trước mặt tổ phụ mà khóc lóc ăn vạ đấy chứ?!"
Chử Yến xích lại gần nàng: "Đúng vậy, nàng có muốn nghe xem Cô đã khóc lóc ăn vạ thế nào không?"
Hắn vừa nói, môi vừa cọ lên người Vệ Trăn.
Vệ Trăn vội vươn tay đẩy hắn ra, vội vàng nói: "Điện hạ, cẩn thận vết thương."
"Nàng có muốn nghe không?"
Vệ Trăn không còn cách nào, chỉ có thể nói: "Bôi thuốc xong rồi nghe."
Chử Yến: "Quá trình rất dài, Cô muốn kể cả đêm."
Vệ Trăn mặt không thay đổi nhìn về phía hắn. Hóa ra hắn đã chuẩn bị sẵn, chờ nàng mắc câu.
"Điện hạ có thể nói ngắn gọn."
Thái tử lắc đầu: "Không nói ngắn được, mỗi một câu ăn vạ đều rất quan trọng."
Đó là chuyện đáng kiêu ngạo lắm sao?
Vệ Trăn: "Qua tối nay là tròn ba ngày ta không về nhà, điện hạ không sợ tổ phụ đổi ý ư?"
"Nhị gia gia, cô cô, dượng đều đã gật đầu. Lễ cầu hôn cũng đã vào phủ Lãng Vương, phủ Quận chúa. Hiện tại, toàn bộ thành Phụng Kinh đều biết Cô cầu hôn thành công, tuyệt đối không có khả năng đổi ý."
Vệ Trăn nhìn chằm chằm hắn, một hồi lâu mới nói: "Cho dù là vậy, ta cũng không thể suốt ngày không có nhà."
Thái tử không nghe, quay đầu đi, coi như không nghe thấy.
Vệ Trăn tức giận nói: "... Nếu hôm nay ta nhất định phải trở về thì sao?"
Thái tử quay đầu, vô cùng ngang ngược đáp lại: "Vậy thì Cô chỉ có thể ép nàng ở lại."
Vệ Trăn: "..."
"Hiện tại ta đã có thân binh, có thể xông ra ngoài."
Thái tử nghe vậy cười một tiếng, cúi người nhanh chóng hôn một cái lên mặt nàng: "Thân binh Lãng Vương cho, Cô cũng có."