Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 139
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng mới trở về bao lâu!
Vệ Trăn hiểu rõ tổ phụ không nỡ xa mình, liền đồng ý ngay: "Tổ phụ yên tâm, đến lúc đó chắc chắn sẽ để người xem trước."
Lãng Vương đành bất đắc dĩ ừ một tiếng.
"Đầu đuôi câu chuyện Thẩm Lăng bị giam vào Ngự sử đài, ta đã rõ." Nói xong chuyện hôn sự, Lãng Vương lại tiếp lời: "Sau đó Tề gia có tới phủ Quận chúa, đêm qua, mẫu thân con đã đến nói rõ chi tiết mọi việc với ta, bao gồm cả mấy vụ án trước đây."
"Không ngờ, kẻ đứng sau tất cả những chuyện này lại chính là Thẩm Lăng."
Khi vừa hay tin, Lãng Vương vô cùng kinh ngạc.
Từ nhỏ, đứa trẻ nhà họ Thẩm kia vốn ngoan ngoãn lễ phép, dịu dàng hiền lành, lại tài hoa hơn người, chẳng ai ngờ kẻ đứng sau mấy vụ án này lại chính là Thẩm Lăng.
Vả lại, mọi người đều biết Thẩm Lăng và tiểu thư nhà họ Tề kia là thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng sâu đậm, không thể tin được hắn ta lại có thể nhẫn tâm ra tay đẩy vị hôn thê vào chỗ chết.
Nhắc đến chuyện này, Vệ Trăn lộ vẻ nghiêm nghị, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại.
"Đêm qua, Tống Hoài đã điều tra ra cách thức liên lạc giữa Thẩm gia và người bên ngoài." Vệ Trăn nói: "Sau khi tìm hiểu, những kẻ tình nghi xuất hiện ở nơi đó tổng cộng là người của năm nhà."
Vệ Trăn kể tên từng nhà cho Lãng Vương nghe, Lãng Vương dừng bước, hỏi: "Có Bùi gia sao?"
"Vâng."
Vệ Trăn nói: "Nhưng con luôn có cảm giác, Bùi gia không giống như có liên quan gì đến Thẩm gia."
"Bùi gia, quả thực giống như bị kéo vào để chịu tội thay, nhưng một khi đã có hiềm nghi, vậy thì vẫn cần phải điều tra." Lãng Vương cau mày, quay người nhìn chằm chằm Vệ Trăn: "Năm nhà này, bao gồm cả Thẩm gia, đều là cựu thần tiền triều. Bọn họ lén lút kết hợp lại với nhau làm ra những chuyện này, mục đích cuối cùng là gì?"
Vệ Trăn không ngờ Lãng Vương lại trực tiếp chỉ ra mấu chốt, không khỏi hơi sững sờ.
Lãng Vương thấy vậy liền hiểu rõ: "Con đã biết nguyên do rồi sao?"
Nói đến nước này, Vệ Trăn cũng không tiếp tục giấu diếm nữa, nàng hạ giọng nói: "Con và điện hạ cũng hoài nghi, rất có thể Thẩm Lăng là Hoàng tử tiền triều."
Lãng Vương hoàn toàn không ngờ tới đáp án này, ông cụ ngẩn người hồi lâu, mới trầm giọng nói: "Chắc chắn sao?"
"Đêm trước, điện hạ dẫn con vào cung là để điều tra việc này." Vệ Trăn tới gần Lãng Vương, nói ngắn gọn về những tin tức đã điều tra được: "Đại Thừa Tuyên Hoài năm thứ mười ba, Thẩm tài tử sinh ra Thập tam hoàng tử, nhưng đứa bé đã chết yểu ngay trong ngày. Cùng thời gian đó, vợ cả của Thẩm Dụ Văn lâm bồn, và tuyên bố với bên ngoài là sinh đôi, nhưng một đứa trẻ trong số đó đã không sống nổi."
"Bọn con hoài nghi, Thẩm Lăng chính là Thập tam hoàng tử đã ‘chết yểu’ kia."
Lãng Vương cau mày: "Còn có chứng cứ nào khác không?"
Chỉ dựa vào điều này, không cách nào xác định được thân phận của Thẩm Lăng.
Vệ Trăn trầm mặc, ngước mắt nhìn Lãng Vương nói: "Sau khi Thừa thái tử tuẫn thành, vị Hoàng đế cuối cùng của tiền triều đã hạ chỉ cho hai trăm quân Thiết Giáp rút lui."
Sắc mặt Lãng Vương bỗng nhiên biến đổi.
Quân Thiết Giáp chỉ trung thành với Tông gia, nếu Tông gia không còn tồn tại, quân Thiết Giáp chắc chắn sẽ chiến đấu đến chết chứ không phải rút lui sau khi Thái tử chết trận.
Đáp án chỉ có một.
Tông gia vẫn còn có người sống sót.
Lãng Vương ngẩn người hồi lâu, mới hỏi: "Sao các con biết còn có hai trăm quân Thiết Giáp sống sót?"
Vệ Trăn lại kể cho Lãng Vương nghe chuyện hôm đó nàng và Thái tử đi gặp vị Tổng quản tiền triều kia.
Cuối cùng, nàng nói: "Điện hạ nhận ra ngọc tỷ là giả, rất có thể ngọc tỷ đang nằm trong tay Thẩm Lăng."
Lúc này, trong lòng Lãng Vương đã dậy sóng dữ dội.
Hóa ra tất cả những chuyện liên tiếp xảy ra này, đều là vì muốn phục quốc!
"Chỉ tiếc không có chứng cứ Thẩm Lăng ám sát Tống Hoài, Ngự sử đài không thể giữ hắn ta quá lâu." Vệ Trăn nói: "Trước mắt, hoặc là tìm ra ngọc tỷ ở Thẩm gia để chứng thực thân phận của Thẩm Lăng, hoặc là lấy được chứng cứ hắn ta cấu kết với nước địch."
"Nhưng thời gian quá ngắn, e rằng lần đi Ngự sử đài này chỉ có thể kéo dài hôn sự giữa hai nhà Tề, Thẩm mà thôi.”
Lãng Vương chắp tay trầm tư một hồi, rồi nói: "Đi theo ta."
Vệ Trăn không hiểu gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo sau lưng Lãng Vương.
Lãng Vương dẫn Vệ Trăn vào phòng binh khí.
Đây là lần đầu tiên Vệ Trăn tới nơi này, nàng nhìn thấy binh khí đầy phòng, trong lòng dâng lên cảm giác trang nghiêm.
Nhưng nổi bật nhất trong phòng lại là một cây trường thương đặt ngay chính giữa.
Lãng Vương đứng trước mặt nó một hồi lâu, mới vươn tay lấy nó xuống, nhẹ nhàng vuốt ve một lúc, rồi lên tiếng: "Nó từng theo ta chinh chiến sa trường vài năm. Sau khi ta bị thương, nó đã được cất giữ ở đây."
Dường như Vệ Trăn ý thức được điều gì đó, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm nghị.
Quả nhiên, sau đó Lãng Vương đưa trường thương đến trước mặt nàng: "Hôm nay, ta giao nó cho con."
"Tổ phụ..."
Ngón tay Vệ Trăn khẽ giật giật, nàng nhìn Lãng Vương, không dám nhận lấy.
Nàng tự biết bản thân mình thế nào. Cây thương này từng theo tổ phụ chinh chiến lập nên huy hoàng, nếu rơi vào tay nàng mà bị vùi lấp, không chỉ là nhục mạ nó, mà còn làm bôi nhọ uy danh cùng thể diện của tổ phụ.
Lãng Vương nhìn ra nàng đang do dự, cười nói: "Trải qua nửa năm rèn luyện, con đã có nền móng không tệ, giờ là lúc truyền thụ thương pháp của Vệ gia cho con."
Con ngươi của Vệ Trăn khẽ co lại.
Thương pháp của Vệ gia?
"Nếu không, con nghĩ tổ phụ con năm xưa làm sao có thể tung hoành bốn phương?" Nhìn ra sự kinh ngạc và mờ mịt trong mắt nàng, Lãng Vương nói: "Thương pháp của Vệ gia là truyền thừa của tổ tiên Vệ gia. Mặc dù sau này Vệ gia dần mai một, có một thời gian rất dài trong nhà không có người tòng quân, nhưng bộ thương pháp này lại chưa từng thất truyền."
"Con là Thiếu chủ Vệ gia, bộ thương pháp này tất nhiên phải do con kế thừa."
Vệ Trăn mấp máy môi, nhìn thanh trường thương kia một lúc lâu, chậm rãi quỳ xuống, duỗi hai tay ra: "Vâng."
Lãng Vương lộ vẻ vui mừng, sau đó nghiêm nghị nói: "Truyền nhân đời thứ năm mươi bảy của Vệ gia thương pháp, Vệ Trăn, nghe huấn."
Vệ Trăn cung kính đáp: "Vệ Trăn nghe huấn."
"Người kế thừa thương pháp Vệ gia phải tuân theo ba tổ huấn: Thứ nhất, Vệ gia thương pháp không được thất truyền trong tay con; Thứ hai, nếu không phải lúc nguy cấp, thương pháp Vệ gia không được hướng vào đồng bào; Thứ ba, dưới thương của Vệ gia, không được có oan hồn."
Vệ Trăn cúi đầu, âm thanh trong sáng vang lên: "Vệ Trăn ghi nhớ."
Lúc này, Lãng Vương mới chậm rãi đặt thương lên tay nàng.
Vệ Trăn tiếp nhận thương, Lãng Vương kéo nàng dậy, trong mắt thoáng hiện lên ánh nước: "Trăn Trăn, may mà con đã trở về, nếu không thì... Ta sẽ thẹn với liệt tổ liệt tông."
"Tổ phụ..."
Vệ Trăn trông thấy ánh nước kia, hốc mắt cũng đỏ hoe.
Lãng Vương xua tay, xoay người tiếp tục nói: "Bộ thương pháp này ta không chỉ truyền cho một mình con."
Vệ Trăn nghĩ sơ qua, lập tức hỏi: "Mẫu thân cũng biết sao?"
Lãng Vương gật đầu: "Có điều, mẫu thân con cũng không học hết, không phải người kế thừa."
"Vì sao?"
Vệ Trăn không nhịn được hỏi.
"Mẫu thân con học được tổng cộng mười ba thức, còn thừa ba thức cuối cùng, nhưng lòng bà ấy loạn, không thể học được nữa." Lãng Vương thở dài nói.
Vệ Trăn vừa muốn hỏi nguyên do, bỗng nhiên đã hiểu rõ.
Mẫu thân trôi chảy cả đời, cũng chỉ có năm đó mất nàng, phụ thân bị thương mới có thể khiến lòng bà ấy rối loạn.
"Mặt khác, Thái tử và Tống Hoài cũng biết." Lãng Vương nói tiếp: "Đệ đệ con không phải người có tài học võ, ta lại không có máu mủ truyền thừa, nên đã truyền bộ thương pháp này cho huynh... hai người bọn họ."
"Chẳng qua, ta chỉ truyền mười lăm thức."
Lãng Vương nhìn về phía Vệ Trăn: “Khi đó ta đã nghĩ, nếu thật sự không có người nối nghiệp, sẽ truyền một thức cuối cùng này cho một người trong bọn họ, bảo họ truyền lại cho hậu nhân Vệ gia thay ta.”
Nói đến đây, Lãng Vương không nhịn được cười: "Chẳng qua khi đó trong lòng ta cũng không chắc chắn. Từ nhỏ, đệ đệ con đã không thể nhìn đao thương, hậu nhân của nó e rằng cũng rất khó giơ nổi thương. May mà, con đã trở về."
Vệ Trăn nghĩ đến a đệ, cũng không nhịn được bật cười.
"Con có biết gần đây thằng nhóc kia đang làm gì không?" Nói đến đây, Lãng Vương hỏi thêm một câu.
Vệ Trăn trầm mặc một lát, mới nói: "Chơi chim, nghe hí, cưỡi ngựa..."
"Được rồi, được rồi." Lãng Vương lười nghe tiếp, vô cùng ghét bỏ xua tay, quay người đi ra ngoài: "Ta không nên hỏi mà."
"Giờ Thìn ngày mai con tới nơi này."
Vệ Trăn vội vàng đồng ý: "Vâng."
-
Trở lại Tê Loan Hiên, Vệ Trăn vuốt ve cây trường thương yêu thích không buông tay. Sau một hồi mới tìm cái giá đặt nó lên, rồi dõi mắt nhìn một lúc lâu, mới nói với Đông Tẫn: "Đi gọi Tiêu Hà tới."
Đông Tẫn gật đầu đáp lại, không lâu sau đã dẫn Tiêu Hà vào sảnh bên.
"Thiếu chủ."
Tiêu Hà chắp tay hành lễ.
"Ngươi đi điều tra xem, hai ngày nay ngoài phủ Lãng Vương có người nào khả nghi không?" Vệ Trăn nói: "Nhất là những kẻ nghe ngóng hành tung của ta."
Tiêu Hà đã biết chuyện Vệ Trăn gặp thích khách ở Hương Sơn qua lời Thố Nhị, nghe vậy lập tức đáp: "Vâng."
Loại chuyện này vốn không dễ tra, nhưng vượt ngoài dự đoán của Vệ Trăn, chỉ qua một khắc đồng hồ, Tiêu Hà đã tới báo lại: "Thiếu chủ, vừa rồi lúc ra cửa, có một môn vệ bẩm báo, hôm qua có người đến phủ Lãng Vương cầu kiến Thiếu chủ."
Sắc mặt Vệ Trăn trầm xuống: "Là ai?"
"Là một công tử trẻ tuổi, tự xưng họ Đường, nói là đến cảm ơn ơn cứu mạng của Thiếu chủ. Thuộc hạ biết Thiếu chủ không ở trong phủ, mới bảo hắn ta quay lại vào hôm khác." Tiêu Hà nói.
Họ Đường, ơn cứu mạng...
Vệ Trăn nghĩ tới nghĩ lui, chỉ nghĩ đến một người duy nhất.
Đường Trăn!
Vệ Trăn khẽ híp mắt, trầm tư một lúc lâu sau đó nhếch môi cười.
"Nói với tiền viện một tiếng, nếu người này lại đến, hãy mời hắn ta vào trong."
Ban đầu Vệ Trăn nghĩ rằng sẽ phải chờ thêm một hai ngày, lại không ngờ chiều hôm đó người đã tới nhà.
Vệ Trăn đến tiền sảnh gặp hắn ta.
Hắn ta vẫn mặc đồ trắng, tay cầm quạt xếp giống như trong trí nhớ của nàng, mặt mày lúc nào cũng như đang cười.
"Chưa gửi bái thiếp đã tới nhà, là Đường mỗ đường đột." Đường Trăn cung kính hành lễ, nói.
Vệ Trăn vờ như lơ đãng liếc nhìn tai phải của hắn ta, cười nhạt nói: "Không sao."
"Quãng thời gian trước được Huyện chúa cứu giúp, vốn dĩ Đường mỗ nên sớm đến nhà cảm ơn. Nhưng bởi vì sau đó ta bị bệnh một trận, rất lâu không khỏi nên không dám tới cửa, mới kéo dài tới hôm nay." Đường Trăn dứt lời, bảo tùy tùng sau lưng dâng lên một cái hộp: "Đường mỗ đã chuẩn bị chút lễ mọn, cảm ơn Huyện chúa cứu giúp, xin Huyện chúa chớ có chối từ."
"Chỉ là việc nhỏ không đáng nhắc đến, nếu trong lòng Đường công tử cảm thấy băn khoăn, vậy thì ta nhận." Vệ Trăn nhìn Đông Tẫn, người sau liền tiến lên nhận lấy hộp.
Đường Trăn vội nói: "Ân cứu mạng lớn hơn trời, chút lễ mọn ấy hoàn toàn không đủ để biểu đạt tấm lòng biết ơn của Đường mỗ."
"Ngày mai, Đường mỗ sẽ mở tiệc ở Kim Hoa lâu, mong Huyện chúa có thể nể mặt ghé qua."
Đầu ngón tay Vệ Trăn nhẹ nhàng đảo quanh chén trà, trầm mặc một lát, cười đáp: "Đường công tử khách sáo quá rồi."
Đường Trăn biết đây là nàng đã đồng ý, ánh mắt sáng lên, vội nói: "Chỉ cần Huyện chúa nể mặt, cho dù là ngày ngày mở tiệc cũng đáng."
Lời này vừa ra, sắc mặt hạ nhân trong sảnh đều khẽ biến đổi.
Đường Trăn tự biết mình đã lỡ lời, hai gò má đỏ ửng lên, vội vàng nói thêm: "Đường mỗ không có ý gì khác, chỉ là muốn cảm ơn Huyện chúa. Nếu có đường đột, xin Huyện chúa thứ tội."
Vệ Trăn cụp mắt thật lâu, mới ừ một tiếng.
Đường Trăn thấy vậy, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng từ đó về sau, lời nói đều vô cùng thận trọng.
Thật ra hai người cũng không có lời nào để nói, sau khi hàn huyên vài câu, Đường Trăn đứng dậy cáo từ.
Vệ Trăn cũng đứng dậy: "Ta tiễn Đường công tử."
Đường Trăn kinh ngạc nhìn nàng một cái, sau đó lại cúi đầu xuống: "Đường mỗ nào dám làm phiền Huyện chúa đưa tiễn."
Vệ Trăn liếc nhìn hắn ta, đưa tay ra hiệu: "Đường công tử, mời."
Đường Trăn thấy vậy, không từ chối nữa, cùng ra cửa với Vệ Trăn.
Lúc xuống bậc thang, Vệ Trăn không biết là vô tình hay cố ý muốn đi sang bên phải Đường Trăn, hắn ta vội vàng lùi lại một bước đi vòng qua, hơi sợ hãi nói: "Mời Huyện chúa."
Theo quan niệm Bắc Lãng, bên trái là dành cho người có địa vị cao hơn, hắn ta nào dám đi bên trái Huyện chúa.
Đối với điều này, Vệ Trăn chỉ cười nhạt rồi tiếp tục đi ra ngoài.
Đưa tiễn Đường Trăn xong, Đông Tẫn lập tức cau mày nói: "Huyện chúa, nô tỳ thấy người này hình như… có ý với Huyện chúa."
Vệ Trăn đưa tay ngắt lời nàng ấy, nhìn xe ngựa đi ra ngõ nhỏ, rồi mới quay người trở về Tê Loan Hiên.
Nhưng Vệ Trăn không biết, Thố Nhị đứng xa xa nhìn thấy tất cả mọi chuyện. Nàng ta lập tức khiêng thanh đại đao mà người bình thường không xách lên nổi kia, nhanh chóng quay về Đông cung bẩm báo cho Thái tử.
"Thuộc hạ thấy hình như người kia có ý với cô nương, còn hẹn cô nương ngày mai đi Kim Hoa lâu."
Bút son trong tay Chử Yến dừng lại, híp mắt hỏi: "Nàng ấy đồng ý sao?"
"Đồng ý rồi." Thố Nhị gật đầu thật mạnh, sau đó còn châm ngòi thổi gió: "Điện hạ, Đường công tử trông cũng không tệ lắm, trắng trẻo mềm mại, eo nhỏ chân dài."
Chử Yến lạnh nhạt "ồ" một tiếng, cúi đầu tiếp tục phê tấu chương.
Thố Nhị: "?"
Điện hạ không thèm để ý, không thể nào chứ?
Không phải đêm qua, điện hạ vì cảm thấy cô nương chỉ thích người xinh đẹp, đã tự tạo vết thương giả trên mặt mình, khiến cô nương vô cùng tức giận, đuổi theo điện hạ suốt mấy đường hành lang biệt viện, sau đó còn bị cô nương nhốt ở ngoài cửa sao?
Quả nhiên, một bản tấu chương còn chưa phê xong, Thái tử đã quăng bút son đi: "Ngươi qua đây, vẽ cho Cô xem người kia đẹp cỡ nào."
Thố Nhị nghe vậy vội vàng nhận lệnh, nhanh chóng vẽ một bức chân dung.
Mặc dù không giống hoàn toàn mười phần, nhưng cũng giống đến bảy phần.
Thái tử đứng nhìn từ xa, cũng không cầm lên, chau mày cực kỳ ghét bỏ: "Thứ xấu xí gì thế kia."
Thố Nhị trừng lớn mắt: "..."
Mỹ nhân tuấn tú như vậy mà lại xấu xí?
Có điều... Thố Nhị nhìn Thái tử một cái, lại nhìn bức tranh một cái, sau đó yên lặng cuộn bức tranh lại, vò thành cục rồi ném đi.
Nếu muốn so như vậy thì… đúng là không thể nào so được.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Thái tử: Hả? Chuyện mất mặt như vậy là ai truyền ra?!
Thố Thập Bát, Thố Thập Cửu nhìn trời nhìn đất nhưng không nhìn Thái tử.