141. Chương 141

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiêu Hà ngẫm nghĩ thấy cũng có lý: "Thuộc hạ còn nghe nói, buổi chầu sáng có mấy vị đại nhân tố cáo Tống đại nhân, khiến bệ hạ tức giận, quần thần quỳ ở điện Tuyên Chính hơn nửa canh giờ."
Có bệ hạ và Đông cung che chở, cho dù chọc một vài người ghi hận, Tống đại nhân cũng vẫn có thể ung dung ở thành Phụng Kinh.
Vệ Trăn: "Nhất định là có người dùng lời lẽ quá gay gắt."
Trong lòng bệ hạ, Tống Hoài là Đại hoàng tử Bắc Lãng, thần tử nào dám dùng lời lẽ quá đáng với y, sao bệ hạ có thể buông xuôi mặc kệ?
"Hôm nay người tới là ám vệ nào của điện hạ?" Vệ Trăn đổi chủ đề, hỏi.
Hôm qua sau khi nàng nhận lời hẹn của Đường Trăn thì đã báo tin cho Thái tử, hỏi mượn hai ám vệ của hắn.
Tiêu Hà vội vàng trả lời: "Là hai vị cô nương, một vị là Thập Bát cô nương, một vị khác là cô nương vác đại đao hôm qua."
Thập Bát cô nương từng ở phủ Lãng Vương một thời gian, tất nhiên là hắn nhận ra và rất quen thuộc, một vị khác chỉ nói chuyện mấy câu vào hôm qua, hắn cũng không biết nàng ta đứng thứ mấy.
Chỉ là, nói đại đao thì đã ấm ức cho cây đao đó rồi.
Cây đao đó cao bằng cô nương kia, cũng không biết sao nàng ta có thể vác nổi!
Thập Bát là Vệ Trăn chỉ định muốn nàng ấy đi theo, mà Thố Nhị cũng nằm trong dự đoán của Vệ Trăn.
Dù sao hôm qua Thố Nhị chưa được ra tay, chắc hẳn hôm nay nghĩ rằng sẽ có cơ hội, nên hăm hở đi theo.
Vệ Trăn trở lại Tê Loan Hiên, thấy Thố Nhị và Thố Thập Bát đang đứng chờ hai bên lối vào sân.
Cô nương bên phải ngồi trên tường, hai chân đung đưa nhịp nhàng, đôi mắt vô cùng lanh lợi, thoạt nhìn chỉ thấy là một tiểu cô nương đáng yêu, hồn nhiên. Cô nương bên trái xinh đẹp tuyệt trần, một thanh đao cao bằng người cắm xuống đất, tay nàng ta tựa vào chuôi đao, đứng dựa vào một tảng đá, dáng người đầy đặn, quyến rũ, trông uy phong nhưng lại tràn đầy vẻ mê hoặc.
Tiêu Hà chỉ nhìn một cái rồi cúi đầu, vành tai đỏ bừng.
Nhìn thấy Vệ Trăn, hai người nhanh chóng đứng thẳng hành lễ: "Bái kiến cô nương."
Vệ Trăn khẽ ừ một tiếng: "Chờ ta một chút, ta tắm rửa thay y phục rồi sẽ ra."
"Vâng."
Hai người đồng thời đáp lời.
Tiêu Hà đang muốn đuổi theo Vệ Trăn, một cây đại đao lại đột nhiên vắt ngang trước mặt, hắn đứng sững người, quay đầu lại, khó hiểu hỏi: "Cô nương?"
Thố Nhị đánh giá hắn từ trên xuống dưới, mới cong môi cười một tiếng: "Vừa rồi ngươi nhìn ta mà đỏ vành tai cái gì hả?"
Vệ Trăn nghe được động tĩnh sau lưng quay đầu lại nhìn, sau khi đối diện với ánh mắt cầu cứu của Tiêu Hà, nàng im lặng, quay người đi.
Giữa nam nữ đã dính dáng đến chuyện 'đỏ vành tai', hẳn là không cần nàng nhúng tay.
Tiêu Hà nhìn bóng lưng đang xa dần của Vệ Trăn: "..."
"Ta đang hỏi ngươi, sao không trả lời?"
Tiêu Hà bất đắc dĩ nhìn nàng, vấn đề này bảo hắn trả lời thế nào?
Hắn không trả lời, có người trả lời thay hắn, không biết Thố Thập Bát từ đâu moi ra một nắm hạt hướng dương, vừa ngồi trên tảng đá cắn hạt hướng dương vừa nói: "Nhất định là vì thấy nhị tỷ tỷ xinh đẹp chứ sao."
"Nhị tỷ tỷ, lúc ta rời phủ Lãng Vương hắn còn chưa có người trong lòng á."
"Tiêu đại ca, bây giờ ngươi có người trong lòng chưa?" Thố Thập Bát nhìn về phía Tiêu Hà, chớp đôi mắt trong veo, hỏi.
Tiêu Hà chưa từng gặp phải tình huống này, chưa nói vành tai, mặt hắn cũng đã đỏ bừng, nhưng bị hai cô nương nhìn chằm chằm, trước mặt lại nằm ngang một thanh đao, hắn cố gắng trả lời: "Không có."
Thố Thập Bát: "Ta cũng đã đoán là chưa thích ai mà, nhị tỷ tỷ, có thể ra tay được rồi."
Nghe những lời lẽ quá táo bạo này, lần này ngay cả cổ Tiêu Hà cũng đỏ bừng, hắn kinh ngạc nhìn sang Thố Thập Bát.
Thố Nhị thấy hắn như vậy, trong mắt ánh lên chút ý cười, tiến lại gần, tử tế giải thích: "Tiêu ca ca, ‘ra tay’ mà nàng ấy nói, không phải ý như ngươi nghĩ đâu.”
Tiêu Hà thật sự không chịu đựng nổi nữa, lạnh mặt quay người bước ra khỏi sân.
Mấy bước đầu, thậm chí còn bước đi lúng túng.
Thố Nhị thong thả nhìn một lát, tiếc nuối rụt ánh mắt về.
Chàng trai ngây thơ như thế này không thể trêu chọc, dính vào rồi khó mà thoát ra được.
Thố Thập Bát làm như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cắn hạt hướng dương.
-
Kim Hoa lâu.
Vệ Trăn không dẫn theo Đông Tẫn và Nguyệt Lan, bảo Thố Thập Bát đóng giả thị nữ đi theo bên cạnh nàng như trước.
Lúc Vệ Trăn tới, Đường Trăn đã đến, nhìn thấy nàng vội vàng đón: "Huyện chúa."
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, hiển nhiên đây là đã bao trọn cả quán.
Thời gian này, bao trọn Kim Hoa lâu, cũng không phải một số tiền nhỏ.
"Đường công tử cần gì phải tốn kém như vậy."
Đường Trăn cười nói: "Chiêu đãi Huyện chúa, đương nhiên phải long trọng một chút."
"Mời Huyện chúa qua bên này."
Vệ Trăn không từ chối, theo hắn đi về phía chỗ ngồi.
Thố Thập Bát ngoan ngoãn đi theo sau lưng nàng, lúc Đường Trăn quay người, ánh mắt nàng ấy hơi trầm xuống.
Đợi Vệ Trăn ngồi xuống, Đường Trăn lập tức gọi tiểu nhị mang thức ăn lên.
"Không biết khẩu vị của Huyện chúa, ta đành chọn tất cả các món đặc sắc của quán."
Vệ Trăn cười nhẹ: "Đường công tử có tâm."
"Đúng rồi, còn không biết Đường công tử là người ở đâu?"
Đường Trăn cười đáp: "Đường mỗ là một thương nhân, phần lớn thời gian coi bốn bể là nhà, quê quán ở Tung Châu."
"Chỗ đó thì đúng là không xa thành Phụng Kinh, chẳng trách ngươi lại nói giọng Phụng Kinh tốt đến thế."
Vệ Trăn uống một ngụm trà, tiện miệng hỏi: "Đường công tử đến thành Phụng Kinh bao lâu rồi?"
"Chừng hai năm." Đường Trăn nói.
"Xem ra việc buôn bán của Đường công tử ở thành Phụng Kinh hẳn là rất phát đạt." Vệ Trăn lại nói.
Đường Trăn cười khẽ: "Chẳng qua là kiếm miếng cơm qua ngày thôi."
Có thể bao cả Kim Hoa lâu, sợ là miếng cơm của hắn ta làm bằng vàng.
Tiểu nhị đã lần lượt mang thức ăn lên, Vệ Trăn không hỏi thêm nữa.
Đồ ăn ở Kim Hoa lâu tất nhiên là không thể chê vào đâu được, nhưng sau khi đồ ăn được dọn ra đầy đủ, Vệ Trăn lại không động đũa, Đường Trăn chưa kịp mở miệng, đã thấy Thố Thập Bát tiến lên dùng ngân châm thử từng món, hắn ta không khỏi ngẩn người.
Vệ Trăn bèn nói: "Xin lỗi, đây là quy củ của Lãng Vương phủ."
Đường Trăn kịp thời phản ứng, vội nói: "Không sao, đi ra ngoài đúng là nên cẩn thận một chút, là ta đã suy nghĩ không chu đáo."
Từ đầu đến cuối, hắn ta đều không nhìn Thố Thập Bát.
Thố Thập Bát thử đồ ăn xong thì lùi về sau lưng Vệ Trăn.
Đường Trăn vội nói: "Mời Huyện chúa dùng bữa."
Lúc này Vệ Trăn mới bắt đầu dùng bữa.
Trong bữa ăn không nói chuyện, bữa cơm này diễn ra trong yên lặng, chừng hai khắc sau, hai người lần lượt đặt đũa xuống.
"Ta thuê thuyền trên sông thành Tây, không biết Huyện chúa có thể nể mặt đến chơi không?" Đường Trăn lên tiếng mời.
Vệ Trăn im lặng một lát, mới nói: "Xin lỗi, hôm nay ta còn có chút chuyện, để dịp khác vậy."
Dường như Đường Trăn cũng đoán được Vệ Trăn sẽ từ chối, cũng không quá thất vọng, chỉ nói: "Vậy ngày khác ta lại mời Huyện chúa."
Vệ Trăn khẽ gật đầu.
Hai người hàn huyên thêm một lát rồi Vệ Trăn đứng dậy từ biệt, Đường Trăn tiễn nàng đến cổng.
Lên xe ngựa, nụ cười trên môi Vệ Trăn biến mất.
Đợi xe ngựa đi được một đoạn, nàng mới nhìn sang Thố Thập Bát, người phía sau gật đầu: "Là hắn ta."
"Mùi hương trầm trên người hắn ta giống hệt mùi trên người kẻ thích khách hôm đó."
Vệ Trăn vẫn nhìn chằm chằm nàng ấy.
Chỉ dựa vào mùi hương trầm thì không thể hoàn toàn xác định.
"Tuy vết thương trên tai hắn ta được ngụy trang rất kỹ, nhưng ta vẫn nhìn ra điểm sơ hở." Thố Thập Bát tiếp tục nói: "Vị trí nhỏ đó thoáng nhìn thì không có gì khác thường, nhưng thực tế lại là dùng thứ gì đó che đậy, nếu không phải ta tinh thông thuật dịch dung, cũng không thể nhìn ra được."
Vậy thì chắc chắn rồi.
Thố Thập Bát nhìn về phía Vệ Trăn, ngừng một chút, nói: "Hình như cô nương cũng không cảm thấy ngạc nhiên?"
Trong mắt Vệ Trăn lóe lên một tia sáng mờ nhạt, một lát sau mới nói: "Đúng là ta đã dự đoán được.”
"Cô nương bắt đầu nghi ngờ hắn ta từ khi nào?"
Vệ Trăn: "Từ lâu rồi."
Ngay từ lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, nàng đã bắt đầu nghi ngờ hắn ta.
"Vậy bây giờ nên làm như thế nào? Có muốn bắt hắn ta lại không?" Thố Thập Bát nói.
"Không cần."
Vệ Trăn lạnh nhạt nói: "Chờ Thẩm Lăng ra ngoài rồi hãy hay."
Thố Thập Bát nghĩ một hồi, đột nhiên nói: "Ta hiểu rồi, cô nương cảm thấy hắn ta và Thẩm Lăng có liên quan với nhau."
"Không phải cảm thấy, mà là chắc chắn." Vệ Trăn nói.
Nàng vừa mới nói xong, xe ngựa dừng lại một lát.
Một khắc sau, Thố Nhị chui vào.
"Cô nương, quả nhiên có người âm thầm mai phục, chừng hai mươi người."
Vệ Trăn khẽ nhếch môi: "Ta biết rồi."
Nàng thăm dò hắn ta, hắn ta cũng đang thăm dò nàng.
Nếu thấy nàng bắt đầu nghi ngờ hắn ta, tất nhiên hắn ta sẽ ra tay.
"Đi bẩm báo điện hạ, phái người giỏi theo dõi nhất âm thầm theo dõi người này."
Thố Thập Bát: "Vậy thì là Tiểu Thập Cửu rồi."
Thố Nhị gật đầu, nhìn về phía Thập Bát: "Ngươi đi bẩm báo điện hạ, mấy ngày nay ta sẽ đi theo bên cạnh cô nương trước."
Nàng vừa dứt lời, hai người đồng thời nhìn về phía nàng.
Thố Nhị: "... Đây là điện hạ căn dặn."
Vệ Trăn nhíu mày, Thố Thập Bát chớp mắt mấy cái.
Không tin lắm.
Luôn cảm thấy nàng ta có mưu đồ khác.
"Thật sự là điện hạ căn dặn, thuộc hạ nào dám tự ý làm chủ." Thố Nhị bất đắc dĩ nói.
Không biết Vệ Trăn có tin hay không, chỉ khẽ cười, quay đầu nhìn Thố Thập Bát nói: "Trước khi về cung, làm phiền Thập Bát đến Thang gia một chuyến, nhờ Trọng Hủ âm thầm điều tra những chuyện của Thẩm gia vào những năm cuối thời Đại Thừa, đặc biệt là trước và sau khi cổng thành bị phá."
Mặc dù điện hạ cũng đang điều tra, nhưng Trọng Hủ có con đường riêng, vả lại từ việc trước đây y rất quen thuộc với những chuyện của phủ Quận chúa có thể thấy những năm đó y đang ở thành Phụng Kinh, biết đâu sẽ có thu hoạch bất ngờ.
Thố Thập Bát đồng ý, sau đó lập tức xuống xe ngựa, đi về phía Thang gia.
Thang Trình vẫn còn ở Đại Lý Tự, ở Thang gia chỉ có Ngô di nương và Trọng Hủ.
Sau khi nàng ấy nói rõ mục đích đến đây, trong mắt Trọng Hủ nhanh chóng lóe lên vẻ âm trầm, hỏi: "Vì sao lại điều tra những chuyện vào những năm cuối thời Thừa?"
Thố Thập Bát lắc đầu: "Ý của cô nương, ta cũng không hiểu rõ."
Trọng Hủ không hỏi thêm nữa, chỉ khẽ gật đầu đồng ý.
Sau khi Thố Thập Bát rời đi, trên mặt y mới dần dần lộ ra vẻ nghiêm trọng.
Những năm cuối thời Thừa, Thẩm gia...
Trọng Hủ nắm chặt tay, cô nương điều tra chuyện này, là đã bắt đầu nghi ngờ sự kiện năm đó rồi?
"Chuyện Huyện chúa nhờ rất khó à?"
Ngô di nương thấy Thố Thập Bát đến tìm Trọng Hủ thì biết Huyện chúa hẳn là có việc muốn Trọng Hủ xử lý nên đã tránh mặt, lúc này thấy Trọng Hủ đứng im bất động nửa ngày, bèn tiến tới hỏi.
Trọng Hủ hoàn hồn, nhìn về phía bà, một lát sau mới nhẹ nhàng gật đầu: "Có lẽ rất khó khăn."
Nếu thật sự là vì sự kiện kia, điều tra không khó, cái khó là y nên lựa chọn thế nào.