Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Thân phận thật của Trọng Hủ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Vệ Trăn rời khỏi Đông cung, trời đã gần về chiều.
Thập Bát đi theo nàng về, nói: "Gần đây nhị tỷ phải trông coi phủ Phụng Kinh, nên trong thời gian này vẫn là ta sẽ đi theo cô nương ạ."
Vệ Trăn biết một cơn bão lớn đang ập đến, trận chiến sắp sửa nổ ra, đương nhiên nàng sẽ không từ chối. Nàng đang định nói thì nhìn sang cánh tay trái của Thập Bát, hỏi: "Ừm, vết thương của ngươi thế nào rồi?"
"Không có gì đáng ngại đâu ạ." Thập Bát lắc đầu.
"Điện hạ đã lâu không đổi tên cho chúng ta rồi. Cầm Thập Bát nghe có vẻ oai phong hơn Thố Thập Bát một chút."
"Chẳng qua, chắc là cái tên này sẽ không dùng được lâu đâu."
Vệ Trăn nhìn nàng ấy, hỏi: "Vì sao vậy?"
"Hầy, điện hạ lấy chữ “Cầm” này rõ ràng là vì ghen tuông chứ gì. Nhưng điện hạ ngày nào cũng sai chúng ta chạy tới chạy lui, như vậy chẳng phải lúc nào cũng tự nhắc nhở chuyện cô nương và Bùi đại nhân từng hợp tấu sao? Đây chẳng khác nào tự chuốc khổ vào thân?"
Cầm Thập Bát một tay nâng cằm, một tay giơ ba ngón tay, nói: "Ta đoán nhé, cái tên này không trụ nổi quá ba ngày đâu."
Vệ Trăn: "..."
Nàng vẫn chưa học được khúc nhạc kia, nhưng tính ghen tuông của Thái tử thật sự quá lớn, nàng không dám đi tìm Bùi Lạc An để học nữa.
Xem ra, chỉ có thể xin khúc phổ, rồi tìm nhạc công dạy thôi.
Có điều bây giờ, trong mắt người ngoài, mối quan hệ giữa Đông cung và Bùi gia đang căng thẳng, nàng không tiện đường hoàng đến tận cửa để mượn khúc phổ.
Vệ Trăn trầm ngâm một lát, nói với Cầm Thập Bát: "Thập Bát, ta muốn nhờ ngươi đi Bùi gia một chuyến."
Cầm Thập Bát thoáng chốc trợn tròn mắt: "Cô nương, chúng ta vừa mới ra khỏi Đông cung đó, như vậy có phải là quá trắng trợn..."
Vệ Trăn tức giận nói: "Nghĩ gì thế không biết!"
"Ta chỉ muốn hỏi mượn tiểu Bùi đại nhân một khúc phổ. Tình thế trước mắt ta không tiện đích thân đến cửa, mới nhờ ngươi đi một chuyến."
Cầm Thập Bát khó xử nhìn Vệ Trăn.
"Cô nương, nhất định phải học khúc nhạc này sao…"
Nàng ấy không dám giúp tác hợp cô nương và tiểu Bùi đại nhân đâu, lỡ như điện hạ biết được, kiểu gì cũng đánh chết nàng ấy mất.
Vệ Trăn lặng im một lát: "... Khúc nhạc này có tác dụng ru ngủ, có thể giúp điện hạ dễ chìm vào giấc ngủ hơn. Thập Bát cảm thấy, có phải là nhất định phải học không?"
Cầm Thập Bát đang cúi đầu lập tức ngẩng lên: "Hóa ra là như vậy, ta còn tưởng cô nương... Vậy thì được, ta đưa cô nương về phủ Lãng Vương rồi sẽ đi Bùi gia."
"Ừm."
Vệ Trăn khẽ cười.
"Điện hạ coi như ghen tuông vô ích rồi. Có điều sao cô nương không nói cho điện hạ biết?"
Vệ Trăn: "Ta không chắc nó có thật sự có tác dụng với điện hạ không. Đợi đến khi học xong, thử đàn xem nếu có tác dụng thì mới nói với điện hạ."
Cầm Thập Bát nửa hiểu nửa không gật đầu: "Vâng ạ."
***
Tại Thang gia.
Gần đây triều đình bất ổn, Đại Lý Tự liên tiếp có mấy vị đại nhân bị bắt, công việc chất đống không có người xử lý, khiến những người còn lại bận đến mức chân không chạm đất. Thang Trình lết tấm thân mệt mỏi trở về nhà, Trọng Hủ yên lặng đi theo sau lưng hắn.
Sắp đến sân trong, Thang Trình dừng bước, nhìn Trọng Hủ, nói: "Nếu ngươi không nói, ta vào phòng đây."
Trọng Hủ sững sờ, sau đó khóe môi hiện lên một nụ cười khổ sở: "Công tử đã nhìn ra rồi ạ."
Thang Trình: "Suốt đoạn đường này ngươi nắm chặt nắm đấm, ánh mắt do dự, muốn không nhìn ra cũng khó."
"Nói đi, có chuyện gì?"
Trọng Hủ buông bàn tay đang vô thức nắm chặt ra, hít sâu một hơi, nói: "Mấy ngày trước, Huyện chúa nhờ nô tài điều tra một chuyện cũ."
"Có khó khăn gì sao?" Thang Trình hỏi.
Trọng Hủ bình tĩnh gật đầu: "Vâng ạ."
"Nô tài không biết nên nói ra sao."
Thang Trình hiểu rõ: "Ta đã biết, ta sẽ đi nói với Huyện chúa."
"Còn nữa, ngươi đã xóa bỏ nô tịch rồi, sau này đừng tự xưng nô tài nữa."
Trọng Hủ chắp tay đồng ý: "Vâng ạ."
Y nấn ná đứng đó, nhưng sắc mặt vẫn không hề buông lỏng. Thang Trình thấy vậy, không vội vã vào phòng, lẳng lặng chờ. Quả nhiên, sau một lúc lâu, Trọng Hủ hơi khó khăn hỏi:
"Công tử, vụ án ám sát Tống đại nhân, tiểu Thẩm đại nhân có thật sự bị oan uổng không?"
Vấn đề này nằm ngoài dự đoán của Thang Trình. Hắn nhìn sắc mặt căng cứng của Trọng Hủ và đôi tay lại nắm chặt kia, dừng một chút rồi nói: "Đáp án này rất quan trọng với ngươi sao?"
"Vâng ạ." Trọng Hủ trịnh trọng gật đầu: "Rất quan trọng."
Thang Trình hơi nhíu mày.
Trọng Hủ bắt đầu quan tâm tới Thẩm Lăng từ bao giờ?
Hắn ngước mắt nhìn bốn phía, còn chưa mở miệng đã nghe Trọng Hủ nói: "Công tử yên tâm, bốn bề vắng lặng."
Thang Trình lại khẽ giật mình.
Trọng Hủ chỉ biết chút công phu quyền cước, lúc ở Ngụy gia còn từng xin Thập Bát chỉ dạy, nhưng cũng chỉ tốt hơn một chút so với trước đó. Y tiến bộ đến mức này từ bao giờ?
Thang Trình đè suy nghĩ này xuống, trầm giọng nói: "Không phải."
Trọng Hủ bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, dường như không dám tin, cố chấp hỏi lại: "Tiểu Thẩm đại nhân, không phải bị oan sao?"
Ánh mắt Thang Trình dừng lại, một lát sau mới nói: "Huyện chúa xác định hung thủ chính là hắn ta."
Dứt lời, Thang Trình rõ ràng trông thấy ánh mắt Trọng Hủ bỗng chốc mất đi ánh sáng, bờ vai cũng theo đó sụp xuống, dường như đã chịu đả kích rất lớn, ngay cả vết sẹo trên mặt cũng toát lên vẻ bi thương.
Thang Trình nhíu mày: "Ngươi..."
Trọng Hủ nhanh chóng quay đầu, kìm nén cảm xúc, giọng khàn khàn nói: "Công tử, chuyện Huyện chúa nhờ vả, ta đã có manh mối rồi, ta sẽ tìm thời gian bẩm báo."
Thang Trình trầm mặc một lát, nói: "Ừm."
"Vậy ta xin cáo lui trước."
Trọng Hủ đi rất nhanh, hốc mắt hơi đỏ lên, nhưng lại không biết là vì lý do gì.
Vừa bước qua chỗ rẽ, y và người đối diện đã va phải nhau.
Ngô di nương nhanh chóng phát hiện sự khác thường của y, đang định mở miệng thì đã bị y ôm chặt vào lòng.
Ngô di nương hoảng sợ biến sắc, vội vàng liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai trông thấy mới hơi thả lỏng, nhẹ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì thế?"
Trọng Hủ nhắm mắt lại, không nói gì.
"A Trình còn chưa biết chuyện của chúng ta. Ở đây nhiều người phức tạp, để người khác trông thấy không tốt đâu. Vào trong phòng ta rồi nói." Ngô di nương dịu giọng nói.
Trọng Hủ không từ chối, im lặng buông bà ấy ra. Hai người một trước một sau rời đi.
Ở chỗ rẽ, Thang Trình bình tĩnh quay người trở về phòng.
Nếu hắn không biết, sao hắn lại vội vã xóa bỏ nô tịch cho Trọng Hủ chứ.
Nhưng bây giờ xem ra, Trọng Hủ không phải là một người đơn giản như vậy.
***
Trong phòng, ánh nến đung đưa, từng làn khói xanh lượn lờ bay lên từ lư hương.
Ngô di nương nhìn nam nhân đối diện cong lưng vùi mặt vào hai tay. Bà rót một chén trà đưa qua cho y, dịu dàng nói: "Đã xảy ra chuyện gì, chàng có bằng lòng nói với ta không?"
Trọng Hủ ngẩng đầu. Dưới ánh nến, vẻ mặt y tràn đầy bi thương.
Ngô di nương cũng không thúc giục, chỉ yên lặng làm bạn với y.
Sau một lúc lâu, Trọng Hủ cầm chén trà lên uống cạn một hơi, rồi mới ngẩng đầu nhìn Ngô di nương, nói: "Hoàn Nương, nếu chủ cũ và chủ mới là kẻ địch, nên làm thế nào cho phải?"
Ngô di nương cứng đờ người, kinh ngạc nhìn Trọng Hủ, hơn nửa ngày mới hoàn hồn, hỏi: "Huyện chúa và A Trình..."
"Không phải." Trọng Hủ lắc đầu ngắt lời bà ấy.
Toàn thân Ngô di nương thả lỏng, trong lòng bà cũng bình tĩnh lại.
Chủ cũ chủ mới, bà ấy vô thức nghĩ tới Huyện chúa và A Trình, còn tưởng rằng hai người có hiềm khích gì đó.
Không phải là tốt rồi.
Nhưng nếu không phải... Chủ cũ mà y nói là ai?
Đối diện với ánh mắt thê lương của nam nhân, Ngô di nương không suy nghĩ sâu thêm. Bà ấy nói: "Đã là chủ cũ, thì đó là quá khứ."
"Chẳng qua, ta không biết toàn bộ, cũng không tiện phán xét. Cứ nghe theo trái tim chàng là được."
"Hoàn Nương, ta kể cho nàng nghe một câu chuyện." Trọng Hủ lại cúi đầu xuống, một lúc lâu mới mở miệng.
Ngô di nương vô thức nắm chặt khăn tay, nói: "Chàng nói đi."
"Có một người vốn là gia phó của một nhà, cả đời chỉ có thể trung thành với chủ gia. Nhưng có một ngày, vì nguyên nhân bất khả kháng mà y phải chia lìa với chủ gia. Vốn cho rằng chủ gia không còn, bèn che giấu thân phận và tất cả những bản lĩnh học được ở chủ gia để tự mưu sinh. Nhưng đột nhiên có một ngày y lại phát hiện, chủ gia còn có một vị công tử vẫn còn sống."
Trọng Hủ từ từ nói: "Nhưng lúc này y đã có cuộc sống mà mình mong muốn. Vốn dĩ y nghĩ, có lẽ sự tồn tại của mình đối với công tử mà nói có cũng được mà không có cũng không sao, cho nên mới xem như không biết gì, nghĩ cứ thế bình an vô sự mà sống tiếp."
Trong mắt Ngô di nương lóe lên vẻ kinh hoàng, nhưng bà ấy lại nhanh chóng kìm nén nó xuống, giọng khẽ run: "Sau đó thì sao?"
Trọng Hủ ngẩng đầu nhìn bà ấy: "Nhưng y không nghĩ tới, vậy mà công tử lại trở thành đồng minh với hung thủ sát hại chủ gia, sát hại thân nhân và vô số đồng bào của mình."
Ngô di nương càng nghe nhịp tim càng đập nhanh.
Mặc dù bà ấy không quá hiểu rõ sự ràng buộc trong đó, nhưng trực giác mách bảo bà ấy rằng chuyện mà y đang kể không hề đơn giản.
"Hoàn Nương." Trọng Hủ dừng lại một lúc lâu, mới tiếp tục nói: "Ta còn chưa từng nói cho nàng nghe về thân phận thật của ta."
"Chàng chờ một chút!" Ngô di nương vội vàng ngắt lời y, nhìn chằm chằm y, nhẹ giọng hỏi:
"Nếu ta biết, cuộc sống hiện tại có thay đổi không?"
Trọng Hủ quay đầu, sau một lúc lâu mới nói: "Ta sẽ cố gắng giữ nguyên."
Ngô di nương mím chặt môi, hít sâu một hơi, nói: "Chàng nói đi."
Ánh mắt Trọng Hủ sáng ngời nhìn chằm chằm Ngô di nương. Dưới ánh nến, vết sẹo trên mặt y vô cùng rõ ràng.
"Hoàn Nương, ta xuất thân từ quân Thiết Giáp."
Chiếc khăn trong tay Ngô di nương rơi xuống, bà ấy lại không hề hay biết, ngẩn ngơ nhìn Trọng Hủ.