Chương 15

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người đến có dung mạo tuấn tú như ngọc, phong thái hào hoa, khóe môi luôn vương nụ cười hiền hòa.
Đây chính là con trưởng Ngụy gia, Ngụy Hằng.
Lúc hắn bước vào trong đình, Ngụy Trình gật đầu hành lễ: "Huynh trưởng."
Cùng là công tử Ngụy gia, Ngụy Hằng và Ngụy Trình lại khác nhau một trời một vực. Một người y phục gấm vóc, mũ ngọc, khí chất mạnh mẽ, vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn; còn người kia lại mặc một bộ y phục giản đơn, trông vô cùng gầy yếu, cúi đầu rụt rè.
Ngụy Hằng nhìn Ngụy Trình, khẽ cười nói: "Sao ngũ đệ học xong còn nán lại đây, hôm nay không có bài tập sao?"
Nghe qua có vẻ giống như huynh trưởng đang quan tâm đệ đệ, nhưng Ngụy Trình biết, không phải Ngụy Hằng quan tâm hắn, mà là đang trách móc hắn cứ quấn quýt bên nhị tỷ.
Ngụy Trình không muốn Ngụy Niên khó xử, định mở lời cáo từ, lại nghe Ngụy Niên nói: "Sao huynh trưởng lại tới đây?"
Lúc này Ngụy Hằng mới quay đầu nhìn về phía Ngụy Niên.
Ánh mắt này khiến hắn giật mình.
Không có lớp trang điểm che giấu, vẻ đẹp ngũ quan của thiếu nữ lập tức hiện rõ, mất đi vẻ mộc mạc thường ngày, thay vào đó là khí chất thanh thoát thoát tục.
Ngụy Hằng khẽ động ngón tay, khẽ cười dịu dàng: "Ta đi tìm Niên Niên, gia nhân bảo Niên Niên đi về hướng này nên ta mới đến tìm."
Nói xong, hắn định tiến lại gần Ngụy Niên. Ngụy Niên vô thức lùi về sau một bước.
Ngụy Hằng sững sờ: "Niên Niên?"
Ngụy Trình cũng chú ý đến hành động của Ngụy Niên, không khỏi khẽ nhíu mày.
Huynh trưởng và nhị tỷ là huynh muội ruột thịt cùng một mẹ sinh ra, quan hệ vẫn luôn rất tốt đẹp, nhưng sao hiện tại nhìn lại cảm thấy nhị tỷ hình như không thích huynh trưởng?
Hơn nữa, hắn đã sớm nhận ra, từ khi huynh trưởng xuất hiện, nhị tỷ không hề nở nụ cười.
Chắc đã xảy ra chuyện gì không vui?
Ngụy Niên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng những ngón tay đã siết chặt đến trắng bệch. Lúc hắn tiến lại gần nàng, nàng phải cố gắng lắm mới kiềm chế được bản thân không giơ tay tát Ngụy Hằng một cái.
Trong suốt mười sáu năm qua, nàng luôn nghĩ huynh trưởng dịu dàng ấm áp, nho nhã, lễ độ, là một người huynh trưởng mẫu mực.
Từ bé đến giờ, cứ vài ngày huynh trưởng lại đến viện của nàng ngồi chơi một lát, hoặc là dạy nàng luyện chữ, hoặc là dạy nàng đánh đàn, có thể nói gần như mọi kỹ năng cầm kỳ thư họa của nàng đều do huynh trưởng tận tay chỉ dạy.
Không chỉ có thế, mỗi lần hắn đến đều sẽ mang quà tới cho nàng, đồ trang sức, son phấn, váy áo... Hầu như không thiếu món đồ trang sức, váy áo hay son phấn nào dành cho nữ tử.
Mỗi khi bị Ngụy Văn Hồng và Kiều thị đối xử bất công, sự quan tâm của huynh trưởng luôn là niềm an ủi lớn đối với nàng.
Nàng vô cùng tin tưởng Ngụy Hằng.
Thậm chí là ỷ lại hoàn toàn.
Mãi đến khi…
"Ngươi cho rằng ca ca thương ngươi không có mục đích gì ư? Ngươi ngu thật hay cố tình giả ngu vậy, thật sự không nhận ra ca ca có ý đồ gì với ngươi sao?"
"Vào sinh nhật mười bốn tuổi, ca ca đã biết tất cả sự thật, biết ngươi không phải muội muội ruột của hắn, cũng biết Ngụy gia nuôi ngươi vì mục đích gì."
"Có điều, ngươi cũng rất có bản lĩnh, quyến rũ để ca ca phải hao tâm tổn trí vì ngươi. Vốn dĩ ca ca định sau khi mọi chuyện ổn thỏa sẽ tìm người thay thế, đánh tráo ngươi ra khỏi ngục, rồi giấu ngươi trong một biệt viện ngoài thành... Ngươi có hiểu không?"
"Giấu trong biệt viện bên ngoài, tức là làm ngoại thất đó, ca ca muốn nuôi ngươi như một tiểu thiếp, từ nay về sau, Ngụy Niên đã chết, kẻ còn sống chỉ là ngoại thất của con trưởng Ngụy gia."
"Nhưng thật đáng tiếc, ngươi lại không có cái số đó. Tề gia canh chừng ngươi quá kỹ, ca ca thực sự không tìm được cơ hội ra tay, đành phải bỏ cuộc."
"Huống hồ, sao ta có thể để mặc ca ca đưa ngươi ra ngoài chứ."
"Ngày nhà lao Phụng Kinh trả xác ngươi về, ca ca cũng không dám nhìn thi thể của ngươi."
...
"Ca ca báo thù cho ngươi, Tề gia không còn một ai sống sót, ngươi vui lắm chứ?"
"Thật sự không biết ngươi đã dùng thủ đoạn gì để quyến rũ ca ca. Ba năm rồi, ca ca vẫn mãi không quên ngươi, đến nay vẫn chưa lập gia đình."
Hốc mắt Ngụy Niên ửng đỏ, nàng cúi đầu, không muốn nhìn gương mặt quen thuộc đến đáng ghét kia.
Trước đây hắn gọi nàng là Niên Niên, nàng cảm thấy vô cùng thân thiết vui vẻ, mà bây giờ, nàng chỉ thấy buồn nôn.
Nàng không thể chấp nhận được việc người huynh trưởng mình luôn một mực kính trọng lại có ý đồ như vậy với mình, càng không thể chấp nhận việc hắn ta đã lừa gạt mình từ đầu đến cuối.
Nàng hận tất cả mọi người Ngụy gia, nhưng đối với Ngụy Hằng, nàng hận đến tận xương tủy.
Bởi vì người này từng là người quan trọng nhất trong lòng nàng, nên khi bị hắn lừa gạt và lợi dụng, nỗi tuyệt vọng càng khiến nàng tan nát cõi lòng.
"Niên Niên?" Thấy Ngụy Niên cúi đầu rất lâu không nói gì, Ngụy Hằng lo lắng hỏi: "Sao vậy?"
Ngụy Niên cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn, khiến giọng mình nghe nhẹ nhàng hơn một chút: "Huynh trưởng tìm muội có chuyện gì không?"
Ngụy Hằng nhìn nàng chằm chằm một lúc lâu mới lên tiếng: "Hôm nay ta vừa về đến đã nghe nói Niên Niên bị thương, nhất thời sốt ruột nên mới đến xem thử."
Nói xong, hắn lại đi lên trước một bước, nhìn chiếc cổ đang quấn vải của Ngụy Niên, dịu dàng nói: "Vết thương của Niên Niên thế nào rồi?"
"Ta nghe nói Niên Niên gặp sói ở Hương Sơn, chắc muội sợ hãi lắm."
Ngụy Niên biết huynh trưởng này là người mẫn cảm, không lùi lại nữa, chỉ cúi đầu đáp: "Cảm ơn huynh trưởng quan tâm, may mắn được Thái tử điện hạ ban thuốc, giờ đã không còn đáng ngại."
Ánh mắt Ngụy Hằng trầm xuống, nụ cười trên môi cũng nhạt đi đôi chút, giả vờ lơ đãng nói: "Lần này may mà có Thái tử điện hạ, nếu không thì hậu quả khó lường."
Hắn đã sớm biết kế hoạch Hương Sơn xảy ra sự cố, chỉ là hắn không tin suy đoán của phụ mẫu.
Niên Niên là người cực kỳ ngoan ngoãn, giữ lễ, chưa từng ở gần nam nhân lạ, làm sao biết được tình yêu nam nữ là gì, hơn nữa nàng mới gặp Thái tử một lần, sao có thể có tư tình với Thái tử chứ!
"Ơn lớn như vậy, nên phải đến tận cửa cảm ơn, hai ngày nữa ta sẽ mang lễ đến biệt viện Hương Sơn để cảm ơn."
Sao Ngụy Niên có thể không nhận ra ý thăm dò trong lời nói của Ngụy Hằng, nàng kìm nén cảm giác buồn nôn trong lòng, nhanh chóng ngước mắt nhìn Ngụy Hằng một cái, trong ánh mắt ấy kèm theo vẻ nũng nịu và ngượng ngùng của thiếu nữ: "Vậy thì làm phiền huynh trưởng rồi."
Ánh mắt Ngụy Hằng tối sầm lại, bàn tay đặt sau lưng hắn nắm chặt lại.
Ngụy Trình đứng ở phía sau, đúng lúc chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.
Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng nhất thời lại không thể nói rõ.
Ngụy Hằng đè nén cảm xúc nóng nảy trong lòng, trên mặt hắn không còn nụ cười: "Trời đã tối rồi, ta đưa Niên Niên về."
Hàng mi dài của Ngụy Niên khẽ run lên, lúc này nàng không muốn ở riêng với Ngụy Hằng!
Trước mặt người này, nàng còn chưa thể che giấu nỗi hận trong lòng, nếu ở riêng với hắn, chắc chắn hắn sẽ nhận ra manh mối.
"Muội vừa mời ngũ đệ đến viện Hạnh Hòa dùng bữa tối nay, huynh trưởng có muốn đi cùng không?”
Một năm trước sau khi Ngụy Niên bị bệnh một trận thì không đến tiền viện dùng bữa nữa, ba bữa một ngày đa số đều do phòng bếp nhỏ trong viện Hạnh Hòa đưa tới.
Đương nhiên, đây là Kiều thị đề nghị.
Cả nhà họ cùng vui vẻ dùng bữa, có thêm người ngoài như nàng thì họ còn phải diễn kịch cho nàng xem, thế nên lần đó nàng bị bệnh, bà ta viện cớ này để xây thêm một phòng bếp nhỏ cho viện Hạnh Hòa, tách nàng ra ở riêng.
Ngụy Hằng lạnh nhạt nhìn về phía Ngụy Trình: "Ồ? Vậy ư?”
Chuyện Niên Niên đưa tiền cho Ngô di nương hàng tháng không thể giấu được hắn, có điều đối với hắn mà nói, chuyện này cũng không phải gì to tát. Nhưng nếu mẫu thân biết chuyện này chắc chắn Niên Niên sẽ bị phạt, hắn bèn âm thầm ém nhẹm chuyện này.
Niên Niên có chuyện gì đều không thoát khỏi ánh mắt của hắn, nhưng hiện tại hắn lại không biết mối quan hệ giữa Niên Niên và Ngụy Trình đã trở nên thân thiết từ lúc nào!
Ngụy Trình ngước mắt nhìn Ngụy Niên, im lặng một lát rồi đáp: "Nhị tỷ thấy sức khỏe ta quá kém, nhất thời sinh lòng thương xót, nên mời ta đến viện Hạnh Hòa dùng bữa."
Tuy hắn không rõ nội tình, nhưng cũng đã nhận ra, nhị tỷ đang cố ý tránh Ngụy Hằng.
Hắn vẫn luôn ghi nhớ những điều nhị tỷ đã làm cho mình, cho dù lúc này hắn biết làm vậy sẽ khiến Ngụy Hằng không hài lòng, nhưng vẫn nói theo ý nhị tỷ.
Quả nhiên, Ngụy Trình vừa dứt lời, ánh mắt Ngụy Hằng dành cho hắn lập tức trở nên càng thêm lạnh lẽo.
Nhưng thiếu niên vẫn đứng thẳng lưng, cúi đầu yên lặng chịu đựng.
Ngụy Niên thấy Ngụy Trình như vậy, không khỏi nổi giận, ngước mắt nhìn về phía Ngụy Hằng, cười yếu ớt rồi nói: "Đã đến giờ tiền viện dùng bữa tối, huynh trưởng vẫn nên đến đó trước đi, nếu không chắc chắn mẫu thân lại trách muội làm chậm trễ huynh trưởng dùng bữa."
"Muội biết huynh trưởng lo lắng cho vết thương của muội nên mới cố ý đến đây một chuyến, nhưng xin huynh trưởng yên tâm, muội không sao."
Giọng điệu của Ngụy Niên vẫn dịu dàng như trước, vẻ u ám trong mắt Ngụy Hằng mới dịu đi đôi chút.
Hắn cưng chiều vuốt tóc Ngụy Niên, dịu dàng nói: "Niên Niên không sao là tốt rồi, vậy lát nữa ta lại đến thăm Niên Niên."
Ngụy Niên cắn răng, cười gật đầu: "Được ạ."
Lúc Ngụy Hằng sắp đi còn nhìn chằm chằm Ngụy Trình một cái.
Lòng Ngụy Niên lập tức trùng xuống.
Chỉ cần Ngụy Trình không chạm tới vảy ngược của Ngụy Văn Hồng, trong lòng ông ta vẫn còn để tâm đến Ngụy Trình. Không phải ông ta không biết tất cả những chuyện Kiều thị làm, chẳng qua là cảm thấy không ảnh hưởng đến đại cục nên mới nhắm một mắt cho qua, việc này Ngụy Hằng cũng biết rõ.
Cho nên tạm thời Ngụy Hằng sẽ không có ý định giết Ngụy Trình vào lúc này, nhưng hôm nay nàng lợi dụng Ngụy Trình để từ chối hắn, không biết hắn có thể dùng thủ đoạn gì để giày vò Ngụy Trình hay không.
Đợi sau khi Ngụy Hằng đi xa, nụ cười trên mặt Ngụy Niên đã biến mất hoàn toàn.
"Nhị tỷ?"
Ngụy Trình tiến lên một bước, khẽ gọi.
Ngụy Niên quay đầu nhìn chằm chằm hắn, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Ngũ đệ theo muội đến viện Hạnh Hòa dùng bữa tối nhé."
Ngụy Trình khẽ mấp máy môi, đồng ý: "Được ạ."
Hắn đã đồng ý việc này trước mặt Ngụy Hằng, vậy thì không thể không đi.
Có điều, nếu cứ như vậy thì Kiều thị sẽ biết chuyện, chắc chắn sẽ giận cá chém thớt với nhị tỷ.
Ngụy Niên vừa nhìn đã nhận ra điều Ngụy Trình lo lắng, bèn cười an ủi hắn: "Không sao, chúng ta đi thôi."
Đi ra khỏi đình nghỉ mát, Ngụy Niên âm thầm quan sát tên gia đinh đang đứng chờ cách đó không xa.
Nàng nhớ rõ hắn, tên gia đinh hầu cận của Ngụy Trình, tên là Trần Lương.
Muốn làm việc gì dưới sự giám sát của Ngụy gia, nhất định phải có gia nhân tâm phúc của mình, mà muốn bảo vệ được Ngụy Trình, bên cạnh hắn cũng phải có người đáng tin cậy.
"Hắn đi theo A Trình từ nhỏ sao?"
Ngụy Niên không nhìn nữa, khẽ hỏi Ngụy Trình.
Kiều thị gài Xuân Lai Thu Ảnh bên cạnh nàng, vậy bên cạnh Ngụy Trình chắc chắn cũng có người của bà ta.
Quả nhiên, Ngụy Trình khẽ nhếch môi, một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: "Không phải."
Ánh mắt Ngụy Niên tối sầm lại.
Quả nhiên là vậy.
Nếu tên A Lương trung thành với Ngụy Trình, thì làm sao sau khi Ngụy Trình chịu gia pháp lại để hắn rơi xuống hồ được. Nếu A Lương là người của Kiều thị, vậy rất có thể việc Ngụy Trình rơi xuống nước chính là do A Lương gây ra.
Trong lòng Ngụy Niên đã có ý định, nàng nói với Đông Tẫn: "Ngươi bảo A Lương mang gùi sách của ngũ công tử về, nói hôm nay ngũ công tử dùng bữa ở viện Hạnh Hòa, bảo hắn tự đi ăn cơm rồi lát nữa đến đón ngũ công tử."
Đông Tẫn gật đầu đáp lời, quay đầu đón A Lương đang đi về phía này.
Nàng thương lượng với A Lương vài câu, A Lương nhìn sang bên này bằng ánh mắt phức tạp, sau đó đi vào trong đình dọn dẹp sách vở, rồi cõng gùi rời đi.
Đông Tẫn quay đầu đi theo Ngụy Niên.
Ngụy Niên dẫn Ngụy Trình về viện Hạnh Hòa dùng cơm chiều, sau đó lại sai Đông Tẫn ra giữ cửa, rồi nhanh chóng nhét một túi tiền vào tay Ngụy Trình. Ngay lúc Ngụy Trình kinh ngạc muốn lên tiếng từ chối, nàng khẽ lắc đầu.
Dường như Ngụy Trình đột nhiên hiểu ra điều gì đó, hắn không lên tiếng nữa, cầm túi tiền nhìn chằm chằm Ngụy Niên.
Ngụy Niên thấy vậy khẽ cười một tiếng. Nàng biết ngay mà, mặc dù Ngụy Trình kiệm lời nhưng hắn lại là người thông minh.
Sau đó, nàng dùng ngón tay chấm nước trà viết lên mặt bàn một hàng chữ.
‘Chợ phía Tây, mua người biết võ, khế ước bán đứt.’
Đồng tử Ngụy Trình hơi run lên, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Ngụy Niên.
Ngụy Niên tiếp tục viết.
‘Đề phòng huynh trưởng.’
Ngụy Trình đờ đẫn nhìn chằm chằm mặt bàn rất lâu, mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, mím môi chấm nước trà viết đáp lại: ‘Không thể đưa người vào được.’
Đương nhiên Ngụy Niên biết hắn có ý gì, Kiều thị trông chừng bọn họ kỹ như vậy, sao có thể cho phép bên cạnh họ có người của riêng mình.
Ngụy Niên cong môi, chớp mắt mấy cái với hắn.
‘Để ở bên ngoài trước, muội có cách.’
Ngụy Trình nhìn Ngụy Niên bằng ánh mắt phức tạp.
Tại sao nàng lại muốn làm vậy?
Hơn nữa, nơi này là viện của nàng, nàng lại phải dùng cách như vậy để trò chuyện với hắn, điều này chứng tỏ... Nàng cũng bị người giám sát!
Ngụy Trình nắm chặt túi tiền trong tay, lông mày nhíu chặt lại.
Nàng là con ruột của Kiều thị, tại sao bọn họ lại phải làm như vậy?
--------------------
Lời tác giả:
Chử Yến: Dám sờ đầu nàng! Mau thả Cô ra! Cắn chết hắn ta!