Lời đồn tình ái và mưu đồ chính sự

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Lời đồn tình ái và mưu đồ chính sự

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biệt viện Hương Sơn.
Sáng sớm sương mù vờn quanh, một thanh niên vận y phục gọn gàng bước nhanh vào biệt viện, dừng lại giữa vườn hoa.
Thanh niên có khuôn mặt lạnh lùng vô tình, nét mặt lạnh lẽo như sương, không hề hòa hợp với những đóa hoa tươi đẹp xung quanh. Hắn nhìn hành lang uốn lượn, khẽ cất tiếng: "Hôm nay ai hầu cận Thái tử điện hạ?"
Dứt lời, một cơn gió mạnh lướt qua, trước mặt hắn xuất hiện một ám vệ áo đen.
"Đại nhân, là thuộc hạ."
Người áo đen chắp tay cung kính đáp lời.
Thanh niên liếc nhìn hắn một cái, trong mắt lộ vẻ đã hiểu: "Kiếm Thập Cửu lại gây rắc rối rồi sao?"
Trong mười chín ám vệ, Kiếm Thập Cửu nhỏ tuổi nhất, đẹp nhất, tính tình… cũng đặc biệt nhất. Những lúc bình thường, Thái tử điện hạ luôn gọi hắn hầu cận bên cạnh.
Ngoại trừ lúc... Kiếm Thập Cửu chọc giận Thái tử điện hạ.
Mà chuyện này diễn ra cực kỳ thường xuyên, cứ cách mấy ngày lại phải xảy ra một lần. Nhưng sau khi Thái tử hết giận sẽ lại gọi người trở về.
Làm thống lĩnh thị vệ Đông cung, Tống Hoài vẫn luôn không thể hiểu nổi chuyện này. Hắn không biết là Thái tử cố tình khiến bản thân không thoải mái, hay là muốn dùng Kiếm Thập Cửu để rèn giũa tính tình của mình.
Ám vệ tên Kiếm Thập, nghe thấy câu hỏi của Tống Hoài thì thoáng chần chừ, rồi mới kể lại chuyện xảy ra hai ngày trước.
Tống Hoài đã từng chứng kiến vô số bản án, nghe một chút đã đoán được đại khái sự tình. Đây hẳn là một cuộc tranh giành giữa hai tỷ muội.
Khó trách Thái tử điện hạ lại xen vào, e là chỉ muốn hóng chuyện thôi.
Ánh mắt Tống Hoài chợt trầm lại. Thảo nào hai ngày nay có nhiều lời đồn đãi như vậy, nữ tử này cũng thật to gan, dám lợi dụng Thái tử.
Nhưng mà… chuyện dám đặt nữ tử bên cạnh Thái tử theo cách này, cũng chỉ có Kiếm Thập Cửu mới dám làm.
"Phạt thế nào?"
Giọng điệu của ám vệ rất khó hiểu: "Chép kinh thư, đánh lòng bàn tay, phạt quỳ..."
Tống Hoài bỗng nghi ngờ bản thân nghe nhầm: "Hử?"
Trước kia đa số đều xử phạt bằng cách rèn luyện, sao lần này lại... đặc biệt như thế.
Nhưng từ trước đến nay vị Thái tử điện hạ này của bọn họ đều làm theo ý mình, làm việc chẳng theo quy tắc nào. Hắn cũng chỉ hơi kinh ngạc rồi lập tức đổi sang chuyện khác: "Thái tử đã ngủ chưa?"
"Đã ngủ từ khoảng khắc trước."
Ánh mắt Tống Hoài thoáng chút ảm đạm, nhẹ nhàng phất tay ra hiệu ám vệ lui ra.
Ám vệ có vẻ muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
"Chuyện gì?"
Ám vệ cung kính thưa: "Mấy ngày trước, Thái tử điện hạ đổi tên thuộc hạ thành Lang Thập."
Tống Hoài: "..."
Hắn vô thức nhìn về phía chuồng sói, như để đáp lại hắn, nơi đó lờ mờ vọng đến vài tiếng sói tru.
Tống Hoài: "... Biết rồi."
Sau khi Lang Thập biến mất, Tống Hoài trở về phòng riêng của mình giống như mọi khi, cũng chính là căn phòng ngay bên cạnh phòng Thái tử, chờ Thái tử tỉnh lại.
Chờ đợi đến tận buổi chiều.
Nhưng trước đó, Tống Hoài có đi ra ngoài gặp một người.
Một vị khách không mời.
Tống Hoài đứng dưới hiên, nhìn vị công tử phong nhã, hào hoa trong vườn hoa, khẽ nhíu mày.
Trưởng tử của Hộ bộ Thị lang, hắn ta đến đây làm gì?
Thái tử điện hạ lại gây rắc rối ở Hàn Lâm viện à?
Đương nhiên Ngụy Hằng cũng nhận ra Tống Hoài.
Mọi người đều biết, người điên nhất kinh thành là Chử Yến của Đông cung, mà kẻ tàn nhẫn nhất lại là thuộc hạ thân tín của Thái tử, thống lĩnh Đông cung, Tống Hoài.
Thủ đoạn của hắn còn đáng sợ hơn cả ngục Phụng Kinh, Đại Lý Tự, Hình bộ cộng lại.
Ở một mức độ nào đó mà nói, hai người bọn họ là kiểu 'không cùng một loại người sao lại tụ hội một chỗ'.
Tống Hoài và Chử Yến, cặp đôi hoàn hảo!
Giống nhau ở chỗ khiến người ta nghe tên đã khiếp vía, tránh xa như tránh tà!
Nhưng hắn còn kiêm nhiệm chức Ngự sử Trung thừa, có quyền lực giám sát quan lại, đừng nói là Ngụy Hằng, có là Ngụy Văn Hồng tới đây thì cũng phải tỏ ra cung kính.
Ngụy Hằng dâng lên một chiếc hộp dài, cung kính hành lễ: "Tống đại nhân."
Tống Hoài liếc nhìn chiếc hộp trong tay hắn ta, giọng lạnh nhạt: "Có chuyện gì?"
Hắn nhớ ra rồi, Kiếm... à không Lang Thập vừa mới nói cô nương bị Lang Thập Cửu bắt tới lúc nửa đêm là nhị cô nương của Ngụy gia, cũng là muội muội của Ngụy Hằng.
Đến tính sổ sao?
Ngụy Hằng cúi đầu đưa chiếc hộp trong tay ra trước, nói: "Mấy ngày trước đây, muội muội của hạ quan gặp sói ở Hương Sơn, nhờ có Thái tử điện hạ ra tay cứu giúp, mới giữ được tính mạng. Hôm nay hạ quan đặc biệt đến để tạ ơn."
Hóa ra là tạ ơn.
Tống Hoài liếc nhìn Ngụy Hằng đầy ẩn ý.
Cả hai vị cô nương trong câu chuyện kia đều là muội muội của người này, cũng không biết vị huynh trưởng đến tạ ơn này bênh vực cho muội muội nào đây.
Có điều chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến hắn. Tống Hoài cụp mắt xuống, vẫy tay gọi một thị nữ đến: "Nhận lấy, rồi tiễn khách."
Ngụy Hằng nghe vậy không khỏi ngẩn người.
Quyền lực của Tống Hoài ở Đông cung còn lớn hơn so với những gì hắn ta nghĩ.
"Tống đại nhân."
Ngụy Hằng thấy Tống Hoài muốn bỏ đi, vội vàng cất tiếng gọi.
Tống Hoài dừng bước, nghiêng đầu: "Còn có chuyện gì?"
Ngụy Hằng trao hộp dài cho thị nữ, sau đó vén vạt áo quỳ xuống, giọng điệu trịnh trọng nói: "Tống đại nhân, hạ quan cả gan xin hỏi một điều."
Tống Hoài không đáp lời, mà chỉ nhìn về phía cuối hành lang.
Thái tử đã dậy rồi.
Hắn không nén được mà nói: "Nói."
Sau nhiều lần do dự, Ngụy Hằng mới nói: "Gần đây trong kinh thành nổi lên lời đồn, muội muội của hạ quan đã đến tuổi cập kê. Hạ quan cũng không có ý định trèo cao, chỉ cả gan muốn hỏi ý Thái tử, để gia đình dễ bề định đoạt."
Tống Hoài sửng sốt, sau một lúc lâu hắn chậm rãi quay đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Ngụy Hằng.
Tống Hoài không nói lời nào, Ngụy Hằng bèn cúi đầu quỳ chờ trong vườn hoa. Trong lúc nhất thời không khí bỗng trở nên hơi kỳ lạ.
Không biết bao lâu sau, một tiếng cười khó hiểu khẽ vang lên. Tống Hoài cười, nhưng ánh mắt lại không hề có chút ấm áp nào, giọng điệu càng thêm lạnh nhạt: "Trả lễ cho Ngụy tiểu đại nhân."
Thị nữ cúi mình vâng lời, đưa hộp dài cho Ngụy Hằng.
Ngụy Hằng không hiểu, ngẩng đầu nhìn về phía Tống Hoài, hắn sắc mặt lạnh nhạt, chỉ buông một chữ: "Cút."
Ngụy Hằng không giữ được vẻ nho nhã nữa, khuôn mặt thoáng vặn vẹo.
"Tâm tư của Thái tử điện hạ, há lại để các ngươi phỏng đoán!"
Tống Hoài nói xong thì rời đi không quay đầu lại: "Nếu như Ngụy tiểu đại nhân không đi, vậy thì đánh đến khi ra ngoài thì thôi."
Ngụy Hằng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tống Hoài, tức đến run cả tay.
Chẳng qua chỉ là một con chó nhà, cũng dám không coi ai ra gì như vậy!
Gió mạnh lướt qua, trước mắt Ngụy Hằng tối sầm lại. Tập trung nhìn kỹ mới thấy trước mặt đã có thêm một ám vệ áo đen không biết xuất hiện từ nơi nào.
Ngụy Hằng thấy đối phương muốn ra tay, cắn răng đứng dậy, mang theo hộp dài rời khỏi vườn hoa. Sau khi bước ra biệt viện, Ngụy Hằng chưa đi được mấy bước đã cảm thấy như dẫm phải thứ gì đó, trượt chân, đầu đập xuống đất rách cả da.
Tống Hoài đang bước trên hành lang nghe thấy động tĩnh, liếc mắt một cái, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh.
Xem ra, hắn ta chọn một vị muội muội khác.
Một người là người bị hại, một người là kẻ hại người, mà hắn ta làm huynh trưởng, lại chọn kẻ sau.
Nếu không phải đầu óc bị úng nước, thì là cùng một giuộc!
Cố ý đến hỏi ý Thái tử điện hạ?
Ha, e là muốn nhận được câu trả lời phủ định từ chỗ Thái tử mới là thật.
Với tính nết của Hộ bộ Thị lang, nếu có thể bám víu vào Đông cung thì đến cả nằm mơ cũng sẽ cười đến tỉnh giấc. Ngụy gia mà muốn tác hợp thật thì khi đến tạ ơn không nên chỉ mang lễ vật, còn nên đưa Ngụy nhị cô nương đi cùng.
Xâu chuỗi trước sau, đáp án rõ ràng.
Ngụy gia không muốn Thái tử trở thành chỗ dựa của Ngụy nhị cô nương.
Chẳng trách nữ tử này mạo hiểm chọc giận Thái tử, cũng muốn tạo ra những lời đồn thổi kia.
Nhưng Tống Hoài đối xử với Ngụy Hằng như vậy, cũng không phải là vì bất bình thay Ngụy Niên, mà là, người dám lợi dụng Chử Yến vẫn có thể an toàn rời đi, điều này chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ Thái tử điện hạ không ghét nữ tử này, thậm chí còn dung túng.
Thái tử thiên vị, tất nhiên hắn cũng phải bảo vệ.
Thật ra chuyến thăm dò hôm nay của Ngụy Hằng không có gì sai, chỉ là số hắn ta không may, vừa lúc đụng phải Tống Hoài quay về.
Tên Tống Hoài này, am hiểu nhất là bóc tách từng lớp để truy xét sự thật.
Chử Yến đứng dậy, hơi híp mắt để mặc Trường Phúc, Tô Cấm thay quần áo.
Sau khi nghe được động tĩnh ngoài cửa, hắn lười biếng nói: "Vào đi."
Tống Hoài lên tiếng rồi bước vào, cung kính hành lễ: "Thái tử điện hạ."
Chử Yến khẽ nhấc mí mắt: "Dù sao cũng là trưởng tử nhà Thị lang, ngươi cũng chẳng cho người ta chút mặt mũi nào."
Tống Hoài: "..."
Thật là hiếm có, Thái tử điện hạ còn biết cho người ta mặt mũi ư?
"Thuộc hạ đã báo tiếng cho bên Hàn Lâm viện." Tống Hoài bình tĩnh nói: "Hắn ta ra khỏi biệt viện mới ngã."
Lúc này Chử Yến mới mở mắt nhìn hắn: "Cô sợ Hàn Lâm viện sao?"
Tống Hoài dừng một lát: "... Thế thì thuộc hạ bắt hắn về, lại đánh một trận?"
Chử Yến cười mắng: "Ngươi đến từ sáng, là chờ để chọc giận Cô sao?"
"Thuộc hạ không dám." Tống Hoài cúi đầu: "Hôm nay mấy vị đại nhân dâng tấu trên triều, chủ chiến."
Chử Yến nhíu mày, sau đó cúi đầu phủi tay áo, ngồi xuống bàn.
Tô Cấm đang cầm lược, lại thấy Chử Yến xua tay: "Đưa cho hắn."
Tô Cấm nhìn Tống Hoài, vẻ mặt hắn lạnh nhạt tiến lên nhận lấy lược, chải đầu cho Chử Yến.
"Kho bạc của bọn họ lại thiếu tiền sao?" Chử Yến nguôi giận đôi chút, lười biếng nói.
Tống Hoài: "Bọn họ dâng tấu xin Thái tử lĩnh binh."
Chử Yến: "... Hóa ra là muốn mưu hại tính mạng Cô."
Ánh mắt Tống Hoài rơi xuống mấy chiếc mũ quan đang bày trên bàn: "Hai ngày nay có hơn hai mươi mật thám lẻn vào kinh thành."
"Ồ, nội ứng ngoại hợp, muốn lấy mạng Cô." Chử Yến chỉ vào một cái màu đen: "Dùng chiếc này."
"Phía hậu cung cũng nhúng tay, liên hợp với mấy vị lão thần mời Thái tử xuất chinh." Tống Hoài cầm lấy mũ quan, nói.
Chử Yến im lặng một hồi, cất giọng trách móc: "... Chuyện sáng nay, bây giờ ngươi mới bẩm báo sao?"
"Lúc thuộc hạ đến, Thái tử đang ngủ."
Chử Yến: "..."
"Nửa canh giờ trước nhận được tin tức, Trung thư lệnh và Tề đại nhân đã chặn tấu chương lại." Tống Hoài giống như không nhìn thấy sắc mặt u ám của Thái tử, tiếp tục nói: "Nhưng bọn họ hẳn sẽ không từ bỏ."
Tống Hoài cài mũ quan xong, lui về sau một bước, nói: "Biệt viện cần tăng thêm người."
Chử Yến đứng dậy, hừ một tiếng, ngông nghênh nói: "Cô cứ ở chỗ này, ai có thể làm gì Cô?"
Tống Hoài: "..."
Hắn im lặng một hồi, sau đó nói: "Thái tử nhớ để lại một người sống."
Chử Yến quay đầu nhìn hắn: "Đến chỗ này đều là tử sĩ, ngươi thẩm vấn được sao?"
Tống Hoài: "Thuộc hạ thử một chút."
Dưới ánh mắt ngờ vực của Thái tử, Tống Hoài lại nói: "Hai ngày này thuộc hạ học được vài phương pháp thẩm vấn mới."
Lần này đến lượt Chử Yến im lặng.
Sau một hồi, hắn nói: "Ngươi bớt đi một chút, số tấu chương trên bàn Cô có gần một nửa đều là vạch tội ngươi."
Tống Hoài ngẫm nghĩ, thành thật nói: "... Nếu như Thái tử xuống núi, bọn họ sẽ không vạch tội thuộc hạ nữa."
Trường Phúc lạnh lùng nhìn Tống Hoài.
Đúng, là sẽ không vạch tội Tống đại nhân, đổi sang vạch tội Thái tử!
Cung nhân hầu cận như hắn ta còn thường xuyên bị gọi đến trước ngự tiền răn dạy một trận.
"Những kẻ chủ chiến đều là văn thần, thuộc hạ đã có một phần danh sách." Sau một hồi yên lặng, Tống Hoài nói: "Cũng không sạch sẽ lắm."
Chử Yến nhìn hắn chằm chằm: "Bao nhiêu người?"
"Mười lăm."
Chử Yến: "... Có hơi nhiều quá không?"
Tống Hoài: "Vậy thì giảm bớt một chút, mỗi phe phái bắt một người đến Ngự Sử đài một chuyến."
Trường Phúc đứng một bên nghe, hai đầu lông mày giật liên hồi.
Hắn ta có linh cảm, những ngày tiếp theo sẽ không yên bình.
"Được." Chử Yến nói: "Đừng gây ra động tĩnh quá lớn, bây giờ Cô đang tu phúc cho mẫu hậu, không muốn bị vạch tội."
Sau khi nhắc đến Nguyên hậu đã mất, vẻ mặt Tống Hoài nghiêm túc hơn, hắn hỏi: "Không chết người là được sao?"
"Được."
Chử Yến gật đầu.
Chính sự đã xong, Tống Hoài lại không rời đi, mà chỉ nói: "Liên quan đến lời đồn mấy ngày trước, đến nay đã càng ngày càng ầm ĩ, đều nói Thái tử vừa gặp một nữ tử đã yêu, không chỉ cứu người dưới nanh vuốt sói, còn tặng y phục, tự mình bôi thuốc, hộ tống xuống núi. Thái tử có biết việc này không?"
Chử Yến nhíu mày: "Đã đồn thổi đến mức vừa thấy đã yêu rồi sao?"
Nàng ta thật là nằm ngoài dự đoán của hắn.
Tống Hoài: "Nữ tử này to gan bằng trời, có cần thuộc hạ đi xử lý không?"
Trường Phúc giật mình, trừng mắt nhìn Tống Hoài.
Tống đại nhân quả nhiên không có tim!
Chử Yến trầm ngâm nửa ngày, đột nhiên nhìn về phía Tô Cấm: "Ngươi cũng là nữ tử, ngươi nói xem nàng ta nhiều lần bôi nhọ Cô, là có tâm tư gì?"
Tô Cấm: "..."
Nàng ấy ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, sau đó lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Thái tử thấy thế nào?"
"Cô cảm thấy, là bởi vì nàng ta vừa thấy Cô đã yêu, muốn dùng cách như vậy khiến Cô chú ý, dễ bề gặp được Cô." Chử Yến nghiêm túc nói: "Ngươi cảm thấy thế nào?"
Tô Cấm: "... Nô tỳ cũng cho rằng như vậy."
Khóe môi Trường Phúc giật giật: "..."
Chẳng lẽ không phải lợi dụng? Hẳn là một màn vừa gặp đã yêu.
"Nàng ta phí công tốn sức muốn gặp Cô như vậy, Cô đành từ bi thỏa mãn nguyện vọng của nàng ta." Chử Yến nhìn về phía Tống Hoài: "Ngươi đã tự tiến cử, vậy thì ngươi đi một chuyến, mang người đến đây cho Cô."
Tống Hoài mặt không đổi sắc nhìn Chử Yến.
Hắn từng thẩm vấn vô số người, giết vô số người, nhưng ban ngày ban mặt, loại chuyện bắt cóc cô nương nhà người ta này hắn chưa làm bao giờ.
"Cô cho ngươi một canh giờ."
Tống Hoài hít sâu một hơi, quay người đi.
Nếu không thì đuổi theo đánh Ngụy Hằng một trận, rồi nhân lúc đưa hắn ta về phủ, tiện thể mang người từ Ngụy gia ra ngoài?