Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 158: Trăn Trăn
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một đoàn người khiêng xe ngựa trống rỗng trở về Đông cung.
Khi đến ngã ba, con ngựa chuyển hướng, Vệ Trăn phát hiện đây là con đường dẫn tới biệt viện nên để mặc người phía sau điều khiển ngựa.
Con đường nối thẳng từ Hương Sơn đến biệt viện là đường riêng của Đông cung, trên đường đi chỉ có hai người.
Sắp đến biệt viện, con ngựa từ từ ngừng lại, chậm rãi tiến về phía trước.
Xung quanh tuyết đọng từ mấy ngày trước vẫn chưa tan hết, trong không khí ngập tràn mùi cỏ cây.
Chử Yến vòng tay ôm lấy eo Vệ Trăn, tựa cằm lên vai nàng, hỏi: “Có muốn đi xem những nơi khác ngoài Phụng Kinh thành không?”
Ánh mắt Vệ Trăn sáng lên: “Khi nào, nơi nào?”
Chử Yến trầm mặc một lát, mới đáp: “Nam Hào và Tây Vu đã gửi thư nghị hòa đến, nhưng bọn họ lấy cớ Công chúa Nam Hào chết ở Bắc Lãng, không chịu đến địa giới Bắc Lãng ký thư nghị hòa.”
Vệ Trăn nhíu mày: “Không đến Bắc Lãng, vậy đi nơi nào, cũng không thể đi địa bàn của bọn họ.”
“Đông Nhữ.”
Chử Yến nói: “Bọn họ chọn địa điểm bốn nước ký hiệp ước ở Đô thành Đông Nhữ, hơn nữa do Thái tử của bốn nước đích thân ký kết.”
Đáp án này vượt ngoài dự đoán của Vệ Trăn.
Nàng trầm mặt một hồi, hỏi: “Đông Nhữ đồng ý sao?”
Thái tử của bốn cường quốc tề tựu tại Đô thành Đông Nhữ, đây không phải là chuyện nhỏ.
“Đồng ý.” Chử Yến: “Đông Nhữ thích hòa bình, có thể ký hiệp nghị hòa bình với hai cái 'gậy chọc cứt' Nam Hào và Tây Vu, đương nhiên là bọn họ bằng lòng.”
Khóe môi Vệ Trăn khẽ giật.
“Gậy chọc cứt”, mô tả rất chuẩn xác.
“Đông Nhữ dám đồng ý, e rằng là vì đã ký hiệp ước với Bắc Lãng trước đó, có điện hạ chống lưng, bọn họ mới dám ‘mời hổ vào thành’.”
Chử Yến hôn một cái lên cổ nàng: “Trong lòng Trăn Trăn, hình như không có gì là Cô không làm được sao?”
“Là trong mắt tiểu Thái tử Đông Nhữ, không có gì là điện hạ không làm được.” Vệ Trăn bị hôn ngứa ngáy, hơi nghiêng đầu.
Chử Yến đuổi theo: “Thế còn trong lòng Trăn Trăn thì sao?”
Vệ Trăn vừa tránh vừa cười nói: “Thần nữ cảm thấy, điện hạ không cần phải lợi hại đến mức đó.”
“Như thế, sẽ rất mệt mỏi.”
Chử Yến dừng động tác, sau một lúc lâu nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
“Nếu Cô mệt mỏi, không phải vẫn còn có Trăn Trăn sao, hôm nay Trăn Trăn đưa Cô ra mắt trước mặt trăm họ, còn không phải muốn chịu trách nhiệm với Cô sao?”
Vệ Trăn dịu dàng cười: “Được, thần nữ sẽ chịu trách nhiệm với điện hạ.”
Bây giờ nàng có thể sát cánh cùng hắn, sẻ chia gánh nặng cùng hắn.
“Khi nào lên đường?”
Chử Yến: “Sau khi thành hôn sẽ lên đường.”
Vốn là cuối tháng hai, nhưng hắn đã hồi âm để họ lùi thời hạn lại.
Kẻ nào dám trì hoãn hôn sự của hắn, phải chết!
Vệ Trăn: “...?”
Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là hắn đã thay đổi thời gian.
“Hôm nay ở lại biệt viện?” Tuy là hỏi ý nàng, nhưng giọng điệu lại đầy kiên định.
Vệ Trăn ngẫm nghĩ, đồng ý: “Ừm.”
Chuyện trong quân đội đã kết thúc, những ngày này quả thật nàng cũng rất mệt mỏi, khó lắm mới có cơ hội nghỉ ngơi, không ngờ...
Sự đời thường chẳng như ý muốn, hai người vừa bước vào vườn hoa, chợt nghe tiếng vó ngựa dồn dập lao tới.
Cả hai cùng quay đầu nhìn lại, là thị vệ bên cạnh Thánh thượng tìm tới, thị vệ nhảy phắt xuống ngựa, kính cẩn nói: “Điện hạ, bệ hạ triệu kiến.”
Chử Yến lạnh lùng nhìn tên thị vệ.
Thị vệ cúi đầu không nhìn hắn, nhưng cũng không lùi bước.
“Chuyện gì?”
Giọng điệu Chử Yến đã trở nên mất kiên nhẫn.
“Bẩm điện hạ, hạ thần không rõ.” Hắn ta chỉ là thị vệ trước điện, chỉ biết nghe lệnh làm việc: “Bệ hạ có lời truyền miệng, mời điện hạ lập tức hồi cung.”
Chử Yến không hỏi lại, mấy ngày nay triều đình thay đổi nhân sự lớn, trên dưới bận tối mắt tối mũi, có lẽ lại có kẻ gây chuyện.
Mỹ nhân ở bên cạnh, Thái tử rất muốn không để ý tới, nhưng...
Được rồi, phụ hoàng còn đang bệnh, nếu còn bị đám người này chọc giận mà bệnh thêm thì hắn còn phải nhiếp chính!
Chử Yến nén sự bực bội lại, nhìn về phía Vệ Trăn: “Nàng ở lại nơi này?”
Vệ Trăn lắc đầu: “Ta cũng đi thôi.”
Hắn không ở đây, nàng ở lại cũng chẳng còn thú vị.
“Được thôi.”
Thái tử trầm giọng nói: “Sau khi thành hôn sẽ không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
Vệ Trăn: “...”
Đây đâu phải là chia rẽ gì chứ?
Được rồi, hắn đang giận, chi bằng cứ để hắn nói sao thì là vậy.
Hai người rời khỏi Hương Sơn thì chia tay, mỗi người một ngả.
Trở lại phủ Lãng Vương, Vệ Trăn đi bẩm báo mọi chuyện hôm nay cho Lãng Vương trước rồi mới về Tê Loan Hiên.
Nàng vừa tắm rửa xong, muốn nghỉ ngơi một lát, Đông Tẫn đã đến báo: “Cô nương, Thang đại nhân muốn gặp.”
“Người đâu?”
Đông Tẫn trả lời: “Ở sảnh phụ.”
Vệ Trăn lập tức khoác thêm áo, tới sảnh phụ.
Thang Trình đến là vì Ngụy Hằng: “Hắn ta muốn gặp Huyện chúa.”
Thẩm Lăng thất bại, toàn bộ quân Thiết Giáp đã bị thu phục, đương nhiên Ngụy Hằng cũng bị bắt.
Hắn ta bị giam trong Đại lý tự, do Thang Trình phụ trách.
Thang Trình nghĩ rằng trước kia ở Ngụy gia, Ngụy Hằng cũng coi như từng che chở Vệ Trăn, cho nên lúc Ngụy Hằng đưa ra thỉnh cầu này, hắn mới đến hỏi một chút.
Nhưng trước mắt nghe câu nói này của Vệ Trăn, hắn lập tức biết chuyến này mình đến là vô ích.
“Hắn ta bị phán xử thế nào?”
Thang Trình nói: “Dựa theo luật pháp, nên lăng trì.”
Vệ Trăn “ồ” một tiếng.
Lăng trì à.
Đây đúng là trời xanh có mắt.
Sau đó một lúc lâu Vệ Trăn cũng không nói lời nào, ngay khi Thang Trình định đứng dậy cáo từ, lại nghe nàng nói: “Đưa cho hắn ta một chén rượu độc đi.”
“Sai người chôn cất hắn tử tế, đừng để phơi thây nơi hoang dã là được.”
Dù sao những năm ở Ngụy gia, quả thật hắn ta đã từng thật lòng che chở và dạy dỗ nàng, từ vỡ lòng, đọc sách, tập viết, cầm kỳ thi họa đều do hắn đích thân dạy dỗ.
Coi như ân oán đã được hóa giải.
Thang Trình sững sờ, rồi gật đầu đồng ý: “Vâng.”
“Đúng rồi, chuyện của mẫu thân huynh, huynh có biết không?” Vệ Trăn đột nhiên hỏi.
Bây giờ Trọng Hủ, không, Vinh Trì đã về phủ Lãng Vương, Thang Trình tất nhiên hiểu Vệ Trăn đang ám chỉ điều gì.
“Biết.”
Vệ Trăn gật đầu: “Ừm, vậy thì tốt rồi.”
“Vinh Trì đã không còn người thân trên đời, bây giờ y đã là đại tướng quân dưới trướng của ta, chuyện này ta coi như làm thay cho y.”
“Nếu các ngươi không có ý kiến gì, ngày mai ta sẽ sai người đưa sính lễ đến.”
Thang Trình vội nói: “Không có ý kiến.”
Bây giờ Vinh Trì đã là đại tướng quân trong quân Lãng, mối hôn sự này xem như nhà họ trèo cao, quan trọng nhất là mẫu thân đã có ý, đương nhiên hắn sẽ không phản đối.
“Vậy cứ quyết định như thế đi.”
“Vâng.” Thang Trình.
Sau khi Thang Trình rời đi, Vệ Trăn gọi Đông Tẫn: “Đã tìm được tòa nhà nào chưa?”
Đông Tẫn cung kính trả lời: “Đã tìm được hai căn nhà thích hợp gần Thang gia, chỉ chờ Vinh tướng quân xem qua rồi quyết định.”
“Được.” Vệ Trăn gật đầu: “Ngươi nhờ Tiêu Hà đến quân doanh một chuyến, nhắn Vinh tướng quân sáng sớm mai cần phải trở về một chuyến.”
Đông Tẫn đồng ý: “Vâng.”
Hôm sau trời vừa hửng sáng, Vinh Trì trở lại phủ Lãng Vương, từ xa xa đã thấy vài gánh hòm tráp sơn đỏ chót, đằng trước nhất còn có một bà mối đang đứng, vừa nhìn đã biết là chuẩn bị đi dạm hỏi. Vinh Trì ban đầu còn không hiểu, phủ Lãng Vương chỉ có một vị cô nương là Thiếu chủ, mà đã định hôn sự rồi, đây là đi cầu thân cho ai?
Nhưng còn chưa kịp phản ứng, đã bị Đông Tẫn kéo đến Thang gia.
Lúc này Vinh Trì mới biết, Vệ Trăn đang chuẩn bị sính lễ để cầu hôn cho y.
Trên gò má của người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, nơi có vết sẹo do đao chém không khỏi ửng đỏ.
Hai bên đều ưng thuận, mọi việc tiến hành rất thuận lợi, chẳng bao lâu đã đạt được sự đồng thuận.
Hôn sự được cử hành giản dị, bởi vì ngày tốt năm sau trùng gần với ngày đại hôn của Thái tử, nên họ quyết định chọn ngày hai mươi tám tháng Chạp, trước Tết Nguyên Đán, chỉ còn hơn nửa tháng nữa.
Vì thời gian gấp rút, vừa ra khỏi Thang gia Đông Tẫn đã kéo Vinh Trì đi xem nhà, ban đầu Vinh Trì cũng không chịu nhận, Đông Tẫn phải nói hết lời y mới chịu đồng ý. Sau khi chọn xong tòa nhà, Vệ Trăn lại phái người đến trông coi, một là sửa sang, hai là chuẩn bị cho hôn sự.
Dù sao cũng là đại tướng quân dưới trướng của nàng, dù đơn giản cũng không thể quá sơ sài.
Mà về phía Thang gia, Vệ Trăn đến gặp Quận chúa, mượn một bà ma ma sang đó giúp đỡ lo liệu hôn sự.
Ngụy Uyển là bậc tiểu bối, bây giờ đang mang thai, không thích hợp để vất vả, cũng không thể để Ngô thị tự mình lo liệu hôn sự của mình, mặc dù không định tổ chức lớn, nhưng dù sao cũng là hỷ sự, quy củ cần có thì vẫn không thể thiếu.
Cũng vào lúc này, Vệ Trăn bỗng nhiên nhớ tới, Thang Trình cũng đã đến tuổi thành gia.
Có điều trước mắt cần phải lo hôn sự cho Vinh Trì trước, nàng nghĩ, đợi năm sau lại đi hỏi ý Thang Trình.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, chẳng bao lâu đã đến ngày hai mươi tám tháng Chạp.
Hai bên đều có các bà ma ma giàu kinh nghiệm hỗ trợ, hôn sự này cũng diễn ra rất náo nhiệt.
Vệ Trăn nhìn thấy Ngụy Uyển từ xa.
Cô nương từng hiền lành yếu đuối ấy, nay sắp làm mẹ, sự dịu dàng trên nét mặt dường như sắp tràn ra ngoài, trượng phu của nàng ấy đi bên cạnh, cẩn thận che chở nàng.
Xuyên qua đám đông, Ngụy Uyển nhìn thấy Vệ Trăn, vội vàng buông tay trượng phu, khẽ uốn gối với Vệ Trăn từ xa.
Vệ Trăn khẽ cười đáp lại.
Xem ra, bây giờ Ngụy Uyển sống rất hạnh phúc.
Mọi chuyện, đều đang dần tốt đẹp lên.