Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 160: Trăn Trăn
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngọn nến loan phượng bập bùng cháy, ánh lửa lúc ẩn lúc hiện, khi thì bắn ra những đốm nhỏ xíu, tựa ngàn vì sao giữa màn đêm.
Dưới ánh nến ấm áp, hai gò má vốn đã tươi thắm của nữ tử càng thêm quyến rũ lòng người, đôi gò má như được phủ một lớp phấn hồng, đôi mắt trong veo long lanh, ánh mắt ướt át lay động, mang theo vài phần xuân tình. Bờ môi anh đào khẽ mím, vừa như giận, vừa như e lệ, lại mang nét kiều mị khó nói thành lời.
Ngón tay mảnh khảnh lén lút lật qua lật lại, mãi đến lúc ngoài cửa đột nhiên có tiếng động vọng đến, nàng mới giật mình ngẩng đầu.
"Điện hạ."
Tiếng hành lễ vang lên, Vệ Trăn hoảng hốt buông quyển sách nhỏ trong tay xuống, lại cảm thấy không ổn, bèn giấu vào bên trong giường, nhưng thoáng chốc nàng nhận ra trên giường còn có mấy quyển khác.
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Vệ Trăn luống cuống tay chân phi tang vật chứng.
Có vài quyển bị nàng ném xuống gầm giường, vài quyển khác giấu dưới gối đầu.
Khi nàng vừa phi tang xong, Thái tử đã bước đến sau tấm bình phong.
"Tất cả lui xuống đi."
Các thị nữ đồng thanh đáp: "Vâng ạ."
Vệ Trăn điều chỉnh lại cảm xúc, cố gắng khiến mình trông bình tĩnh một chút, nhưng gương mặt quá mức tươi thắm và đôi mắt trong veo như nước mùa thu đã tố cáo nàng.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, nàng chột dạ dời tầm mắt đi.
Ánh nhìn e lệ, rụt rè ấy khiến lòng người xao xuyến.
Ánh mắt Chử Yến trầm xuống, bước lên bậc thềm giường, ngồi xuống bên cạnh nàng: "Sao ta thấy, dáng vẻ của Trăn Trăn hơi khác khi nãy?"
Vệ Trăn phủ nhận: "Điện hạ nhìn nhầm rồi ạ."
"Thật sao?"
Chử Yến giơ tay, nâng cằm nàng lên khiến nàng ngẩng đầu, rồi xích lại gần ngắm nhìn kỹ lưỡng.
Hàng mi dài của tân nương run rẩy, trên mặt hiện lên sắc hồng phấn, môi đỏ khẽ mở, vừa thanh thuần lại vừa quyến rũ mà chính nàng cũng không hay biết.
Ánh mắt Thái tử lướt qua từng đường nét, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại kia.
Ngón cái đeo khuyên ngón cái nhẹ nhàng lướt qua đôi môi tô son: "Cô không nhìn nhầm, hôm nay Trăn Trăn khiến cho người ta..."
Vệ Trăn thực sự quá chột dạ, lại thêm hồi hộp vì chuyện sắp xảy ra, nhất thời không dám quay đầu nhìn hắn.
"Tâm thần xao động." Thái tử cúi người xuống, môi lướt qua vành tai nàng, rồi nhẹ nhàng đặt lên bờ môi nàng.
Tấm màn đỏ rũ xuống từng lớp, hai bóng người quấn quýt, thỉnh thoảng lại có hỷ phục vô ý bị vứt ra ngoài màn.
Chăn mềm không thể hoàn toàn che chắn khung cảnh xuân tình, vai lưng mảnh khảnh trắng như tuyết của nữ tử mơ hồ lộ ra, và đôi tay rộng lớn kia cuối cùng cũng có thể không chút kiêng kỵ mơn trớn trên người nàng.
Tiếng rên khẽ hòa cùng ánh nến, khiến người nghe mặt đỏ tới mang tai.
Nhưng không lâu sau, tiếng rên khẽ lại biến thành tiếng nức nở: "Điện hạ, đau ạ."
Thái tử dừng động tác, ôm nàng vào lòng nhẹ giọng an ủi, giọng nói kiềm nén mà dịu dàng: "Ngoan, ta sẽ không nhúc nhích."
Mặc dù đêm đầu luôn khiến người ta chịu đựng một phen, Thái tử lại vô cùng thương xót, gần như đã dùng hết kiên nhẫn cả đời của hắn, không ngừng thấp giọng dỗ dành, thăm dò từng chút. Đến khi cuối cùng hòa hợp làm một, hắn cũng không kìm được mà khẽ rên một tiếng.
Đối với Vệ Trăn, đêm nay vô cùng khó quên.
Đau quá.
Cho dù Thái tử đã vô cùng thương xót, toàn bộ quá trình không hề hành hạ nàng, vẫn đau đến choáng váng đầu óc.
Trong thoại bản nói động phòng một đêm mấy lần, e rằng đều là lừa người.
Đêm nay, nàng chỉ gọi nước một lần.
Cho dù đối với Thái tử mà nói, bữa cơm này còn chưa được ăn no nê, nhưng hắn vẫn chịu đựng cơn đói khát, sau này còn nhiều thời gian.
Chẳng qua cũng không nhịn được quá lâu.
Hừng đông ngày hôm sau, mấy người Tô Cấm, Đông Tẫn đã đứng hầu ở ngoài cửa, nghe thấy trong phòng lại có tiếng động vọng ra, mấy thị nữ quay sang nhìn nhau, sau đó hơi đỏ mặt lùi ra ngoài điện.
Nguyên nhân của chuyện này, bắt đầu từ lúc Thái tử vô tình phát hiện quyển sách nhỏ dưới gối đầu nàng.
Lúc ấy, Thái tử thực sự kinh ngạc.
Hắn nhớ rất rõ, thứ này không phải hắn cất vào đây. Nếu không phải hắn cất, vậy cũng chỉ có...
Thái tử nhìn về phía tân hôn thê tử đang ngủ say bên cạnh với vẻ mặt phức tạp.
Quyển này còn 'hay' hơn quyển hắn xem nhiều...
Vệ Trăn rùng mình tỉnh giấc.
Nàng mở mắt ra ngẩn người một lúc, mới nhớ ra điều gì đó, mặt bỗng đỏ bừng: "Điện hạ."
Thái tử dừng động tác một lát, sung sướng thêm một hồi mới chui ra khỏi chăn ấm, đối diện với ánh mắt kinh hoảng của nàng, hắn nói: "Đêm qua Cô đã bôi thuốc cho nàng rồi, vừa rồi lại bôi một lần."
Vệ Trăn nhìn chằm chằm hắn, luôn cảm thấy lời tiếp theo hắn nói ra sẽ không phải điều nàng muốn nghe.
Quả nhiên, Thái tử nói: "Hiện tại có thể thử lại lần nữa."
Vệ Trăn không một mảnh vải che thân bị hắn giam giữ trong ngực, không cách nào phản kháng, nhưng nghĩ đến cơn đau tê dại đêm qua thì vô cùng chống cự: "Điện hạ, đau ạ."
"Tin tưởng Cô." Chử Yến vừa dùng tay 'khơi lửa' khắp nơi, vừa nói: "Sau đó sẽ hết đau."
Vệ Trăn không tin lời hắn.
Nhưng vẫn bị hắn kéo giữ, không thể xuống giường.
Có điều, quả đúng như Thái tử nói, lần này không khó chịu như đêm qua, nhưng cũng chẳng dễ chịu gì.
Hơn nửa canh giờ sau, trong điện mới trở lại yên tĩnh.
"Vào đi."
Chử Yến trấn an nàng xong, đứng dậy mặc áo trong rồi mới gọi thị nữ vào hầu hạ.
Tô Cấm dẫn một nhóm thị nữ nối đuôi nhau bước vào.
Các thị nữ nhìn thẳng không chớp mắt, phân công rõ ràng công việc.
Tô Cấm tiến lên vén màn đỏ, đợi Đông Tẫn và Nguyệt Lan hầu hạ Vệ Trăn đứng dậy, nàng ấy mới đi sang phía Thái tử.
Hai bên đều đang mặc quần áo và rửa mặt, trong chốc lát trong điện không còn âm thanh nào khác.
Chỉ là đôi khi ánh mắt hai người chạm nhau, Vệ Trăn lại yên lặng quay mặt đi.
Vốn dĩ nàng nghĩ theo tính tình của hắn, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng, không ngờ hai lần trước đó hắn lại vô cùng dịu dàng.
Nghĩ đi nghĩ lại, khóe môi Vệ Trăn không nhịn được khẽ cong lên.
Đông Tẫn Nguyệt Lan thấy vậy, đều mỉm cười. Từ trước đến nay tính tình Nguyệt Lan vẫn luôn ít lời, Đông Tẫn lại đánh bạo trêu chọc: "Điện hạ cười thật đẹp ạ."
Trong tẩm điện yên tĩnh, giọng nói trong trẻo của thị nữ vang lên rất rõ ràng.
Ban đầu Chử Yến sững sờ, hắn cười ư?
Nhưng sau đó hắn kịp phản ứng, bây giờ ở Bắc Lãng, người có thể được gọi là điện hạ đã không chỉ có mình hắn.
Thái tử phi của hắn, cũng được gọi là điện hạ.
Từ nay về sau, phu thê bọn họ như hai mà một, cùng hưởng vinh nhục.
Cảm giác này, thật tốt!
Chử Yến nhìn về phía Vệ Trăn, vừa lúc người sau cũng nhìn qua, đối diện với ánh mắt hắn thì lại né tránh đi.
Thái tử không nhịn được khẽ cười một tiếng.
Tô Cấm: "..."
Chẳng qua chỉ là thay y phục, nàng ấy đã phải đổi mấy vị trí, bởi vì Thái tử điện hạ không ngừng nhìn về phía Thái tử phi.
"Điện hạ cười lên cũng rất đẹp ạ."
Tô Cấm dứt lời, tất cả thị nữ trong điện cũng không nhịn được lặng lẽ mỉm cười.
Vệ Trăn cũng mím môi cười.
Sau đó một lúc lâu trong điện không ai mở miệng nữa, nhưng bầu không khí vẫn luôn tràn ngập sự ngọt ngào, như thể muốn nhấn chìm những người ở trong đó.
Ngày hôm sau tân hôn, hai người phải đi bái kiến Thánh thượng.
Hai người sửa soạn xong, sóng vai đi đến tẩm điện của Thánh thượng.
Hai bàn tay trong ống tay áo đen nắm chặt lấy nhau, bầu không khí thân mật giữa hai người khiến tất cả cung nhân thị vệ dọc theo đường đi nhìn mà không khỏi hâm mộ.
Đôi thần tiên quyến lữ như vậy, chỉ có thể may mắn gặp gỡ mà không thể cầu mà có được.
-
Thái tử đại hôn, nghỉ ba ngày. Sau khi hai người diện kiến Thánh thượng xong thì lại nắm tay trở về Đông cung.
Từ xa Vệ Trăn đã nhìn thấy một người đứng trước cửa Đông cung, nàng thắc mắc lên tiếng: "Tiêu Hà?"
Ngày hôm sau khi nàng đại hôn, hắn xuất hiện ở đây, nhất định là có chuyện quan trọng cần báo.
Nghĩ vậy, Vệ Trăn bước nhanh đến, Chử Yến ung dung theo sau.
"Thái tử điện hạ, Thiếu chủ."
Tiêu Hà hành lễ với hai người, sắc mặt hơi phức tạp nhìn về phía Vệ Trăn.
Tim Vệ Trăn hẫng một nhịp: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Tiêu Hà giật giật môi, không biết phải nói thế nào, nhìn về phía cung nhân phía sau hai người.
Chử Yến giơ tay lên, các cung nhân đều lui ra phía sau.
Lúc này Tiêu Hà mới khẽ nói: "Tô tướng quân đã xảy ra chuyện."
Vệ Trăn nghe vậy giật mình: "Vãn Đường sao vậy?"
Chử Yến cũng nhíu mày.
Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của hai người, Tiêu Hà gãi gãi lỗ tai, những lời kia kẹt trong cổ họng, làm thế nào cũng không nói ra được, cuối cùng, chỉ nói ra được một câu hơi lòng vòng: "Đại công tử Tề gia cũng xảy ra chuyện."
Vệ Trăn không kịp phản ứng, Chử Yến lại lập tức hiểu rõ điều gì đó, hiếm thấy vẻ mờ mịt hiện lên trong mắt.
Hắn nhớ rõ, hình như giữa hai người này không có giao tình gì cơ mà?
Vả lại... người Tô Vãn Đường thích không phải Bùi Lạc An sao?
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi nói rõ ràng đi!" Vệ Trăn lo lắng nói.
Từ trước đến nay nàng chưa từng liên kết Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường lại với nhau. Dù bản thân đã trải qua bao nhiêu sóng gió, nhưng những chuyện chốn khuê phòng này, nàng thực sự chưa từng tiếp xúc đến, cho nên không hề nghĩ theo hướng đó.
Nghe thấy xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên của nàng chính là liệu hai người này có gặp chuyện gì không.
Tiêu Hà hít sâu một hơi: "Đêm qua, đại công tử Tề gia và Tô tướng quân..."
Lời phía sau thực sự khó nói thành lời.
Thái tử lập tức nói tiếp: "Tới mức độ nào?"
Tiêu Hà khó khăn nói: "... Thì, đã xảy ra hết rồi ạ."
Chử Yến: "..."
"Bao nhiêu người trông thấy?"
Tiêu Hà: "... Nha hoàn thân cận của Tô tướng quân phát hiện, thuộc hạ, Tề cô nương, Tống đại nhân cùng chạy tới, Lãng Vương cũng đã biết."
Lúc này Vệ Trăn mới kịp phản ứng lại.
Nàng trợn to mắt, hoảng hốt một lúc lâu mới không thể tin nổi mà thất thanh nói: "Cái… cái gì?"
"Ai, ai với ai?!"
Tiêu Hà lặp lại một lần: "Đại công tử Tề gia và Tô tướng quân ạ."
Xung quanh chìm vào tĩnh mịch.
Chử Yến phản ứng đầu tiên: "Ta mơ hồ nghe nói, dạo này Tề đại công tử đang bàn chuyện hôn sự."
Tiêu Hà cúi đầu thưa: "Chỉ mới có bà mối mai mối, hai bên còn chưa cho câu trả lời chắc chắn, cũng chưa gặp mặt."
Chử Yến nhìn sâu vào Tiêu Hà.
Tiêu Hà chắc chắn sẽ không đi tìm hiểu những chuyện này, hắn biết rõ như vậy, chỉ có thể chứng tỏ là phủ Lãng Vương đã cẩn thận nghe ngóng, nói vậy thì, chỉ sợ hai người kia...
Vệ Trăn cuối cùng cũng hoàn hồn trở lại, bỗng nhiên nhìn về phía Tiêu Hà: "Sao lại xảy ra chuyện như thế này?"
Hôm qua Vân Hàm mới nói với nàng Vãn Đường thích Bùi Lạc An, sao có thể...
Tiêu Hà: "Xem như một sự trùng hợp ạ."
Tiêu Hà đã trót rồi thì nói hết: "Là Tô tướng quân say rượu nhận nhầm người."
Về việc nhận nhầm thành ai, trong lòng mấy người đều đã rõ.
Vệ Trăn: "... Tề đại công tử cũng say? Hắn cũng nhận nhầm người?"
Tiêu Hà cười khổ: "Đại công tử Tề gia có uống rượu, nhưng không say. Nhưng Tề đại công tử là thư sinh..."
Trứng chọi đá.
"Việc này... Tô tướng quân không chiếm lý."
Vệ Trăn hiểu rõ rồi.
Nàng nghẹn họng nhìn chằm chằm Tiêu Hà.
Cho nên, là Tô Vãn Đường đã... đè người ta?
Mà người này, lại còn là huynh trưởng của Vân Hàm!
Đúng là điên thật rồi!
Vệ Trăn bóp trán, nửa ngày vẫn không thể hoàn hồn lại.
Tô Vãn Đường muốn lật trời sao!
Với lại không phải nàng đã bảo Vân Hàm để ý nàng ấy rồi sao, để ý thế nào mà lại để cả huynh trưởng của mình cũng dính vào!